Đó là một cấu trúc quan hệ đơn giản.
Cô mong Siegwald trở thành đệ tử hay con nuôi của mình.
Siegwald lại từ chối và chỉ xem sư phụ như một người phụ nữ.
Nếu vậy, việc chấm dứt mối quan hệ này mới là đúng đắn. Dù đã cho cơ hội nhưng cậu ta vẫn không thay đổi thái độ, nếu cứ kéo dài thời gian thì rõ ràng sẽ chỉ tích tụ thêm thứ tình cảm khó cắt đứt.
Sau khi dọn dẹp xong phòng của Siegwald, Cora hướng ánh mắt lên trần nhà.
‘…Hay là mình đốt luôn cả căn nhà gỗ này?’
Khi đối diện với sự thật rằng Siegwald không phải là đệ tử hay con trai nuôi mà là một gã đàn ông xa lạ, Cora bắt đầu ghét cả nơi mà cô đã từng cùng cậu chung sống.
‘Không. Mình điên rồi, đây cũng không phải do mình xây…’
Dù trong lòng muốn thiêu rụi không còn dấu vết, Cora vẫn lắc đầu. Nơi này là do ai xây dựng mà cô lại dám tùy tiện động tay vào chứ?
Cô nghĩ tốt nhất là dọn dẹp trong tuần này rồi rời đi. Vì nếu Siegwald biết sư phụ vẫn còn ở đây, cậu ta chắc chắn sẽ còn quay lại.
Cora ra khỏi căn nhà và đi dạo trên con đường mòn trong rừng để hạ nhiệt cái đầu nóng bừng. Đi mãi rồi một hồ nước hiện ra trước mắt. Đó là nơi cô và Siegwald thường xuyên đi dã ngoại. Chắc từ nay sẽ không còn dịp đến đây nữa.
Khi mọi chuyện đã đến nước này, những điều không thấy trước đây bỗng trở nên hữu hình. Những điều không biết lại được giác ngộ. Và dần dần, cảm giác tội lỗi với người yêu Kasta bắt đầu trào dâng.
Nếu Siegwald rốt cuộc chẳng phải con nuôi, cũng chẳng phải đệ tử…
Vậy… thì có khác nào cô đã sống chung một mái nhà với gã đàn ông luôn thèm khát thân thể mình.
–Ụp!
Cora đột nhiên cảm thấy buồn nôn vì ghê tởm chính bản thân mình.
Sự thật rằng một người phụ nữ đã có hôn phu lại chứa chấp một gã đàn ông xa lạ trong nhà khiến cô ghê tởm đến phát điên. Cô cũng căm ghét bản thân vì đã làm điều ấy.
Đây là nơi Kasta và cô đã chung sống nhiều năm sau khi anh tốt nghiệp học viện hiệp sĩ. Kẻ đã làm vấy bẩn tổ ấm đáng yêu đó không ai khác chính là ả đàn bà này.
–Bang! Bang! Bang!
Cora tự tát vào má nhiều lần. Cô tát mạnh đến nỗi những cây cổ thụ xung quanh cũng bất lực đổ rạp. Rồi sau đó, đôi má của siêu việt giả bắt đầu sưng đỏ, một hành động cho thấy rõ cô đang tức giận với bản thân đến nhường nào.
Những cú tát bất ngờ chẳng khác nào hành vi tự hành xác bằng dùi cui.
“Con đĩ chết tiệt này!”
Cô gào lên, nhìn hình bóng phản chiếu của mình trên mặt nước. Nhưng ngay cả vậy, cô vẫn thấy bản thân là một con khốn đáng phải nhận hình phạt còn nặng nề hơn.
Lẽ ra cô phải đuổi Siegwald đi trước khi cậu ta đến tuổi trưởng thành, không, có lẽ còn sớm hơn thế. Vì người coi cậu ta là con nuôi chỉ có mình cô mà thôi.
Nhưng cũng vì coi cậu là con nuôi, nên vào thời điểm đó, việc trục xuất Siegwald là một lựa chọn bất khả thi đối với Cora. Tình cảm đã nảy sinh từ lâu rồi. Hơn hết, với một người cổ thủ như cô, làm sao có thể nghĩ đến chuyện để một thiếu niên tự lập sớm được?
Suy đi ngẫm lại, Cora cuối cùng kết luận rằng tất cả là lỗi của mình.
Nếu ngay từ đầu cô chưa từng gặp Siegwald, chưa từng nhận cậu làm đệ tử, thì mọi chuyện đã chẳng xảy ra.
Khi ấy, Siegwald đã chẳng phải chịu nỗi đau thất tình vặt vãnh, mà đã có thể sống một đời tự do, lập một dàn hậu cung với tư cách là anh hùng.
Trên hết, cô cũng đã không cảm thấy tội lỗi với Kasta.
‘Mình ngày càng có lỗi với Kasta nhiều hơn…’
Cô vẫn còn một núi ân huệ phải trả và nghiệp chướng phải gánh với anh, vậy mà lại phạm thêm sai lầm nữa vì một phán đoán ngu ngốc.
Việc nhìn vào mái tóc và đôi mắt nâu của Siegwald và đồng nhất cậu ta với Kasta cũng là sai lầm. Rốt cuộc, Siegwald và Kasta không phải là hai người hoàn toàn khác nhau sao? Ngoại hình khác, không có mối liên hệ nào, chỉ là hai người hoàn toàn xa lạ.
Cora nghĩ.
Nếu thật sự mong Siegwald lớn lên trở thành một người như Kasta.
Nếu cô muốn trở thành cha mẹ nuôi và sư phụ của cậu.
Thì dù không bằng Kasta, lẽ ra cô đã phải nghiêm khắc dạy dỗ cậu ngay từ đầu, phải không? Bởi vì người trò khó có thể nảy sinh tình cảm với một người sư phụ đối xử hà khắc vừa phải.
‘Mình không biết nữa.’
Điều cô nghĩ đến tiếp theo là lập trường của Kasta. Anh biết cô và Siegwald sống cùng nhau với danh nghĩa sư đồ.
Nhưng anh không hề biết chuyện đệ tử yêu sư phụ.
Ban đầu, Cora cho rằng đó không phải là chuyện gì to tát nên đã không nói với Kasta.
Sau này, khi cảm xúc của Siegwald trở nên khó kiểm soát, cô lại càng khó nói với Kasta hơn.
Bởi cô không muốn làm anh, người đang sống những tháng ngày hạnh phúc, phải đau đầu vì một vấn đề như thế này.
–Chát!
Lần này Cora vung tay tát vào bên má còn lại. Một lực mạnh hơn cả lúc nãy được dồn vào, khiến gò má không chỉ sưng đỏ mà còn bầm tím.
Cora thử nghĩ ngược lại.
Kasta lấy danh nghĩa đệ tử, mang một cô bé về và nuôi nấng từ năm chín tuổi. Và đứa trẻ đó yêu anh, tình cảm đó vẫn không thay đổi ngay cả khi đã trưởng thành.
Nếu Kasta vẫn tiếp tục sống cùng đệ tử, cô sẽ phản ứng thế nào?
Trong cơn mù quáng vì giận dữ, chắc hẳn cô đã xé xác con ranh đó ra, gào thét vì oán hận và thất vọng với Kasta. Nhưng dù vậy, cô sẽ không thể động tay vào ngọc thể của anh. Vì dù anh có đối xử tệ bạc với cô thế nào, cô vẫn ở vị thế phải chấp nhận điều đó.
Kasta có vị thế khác với một tội nhân như cô. Anh đã chấp nhận ả đàn bà từng lạm dụng mình làm hôn thê, vậy mà giờ nó lại làm ra cái trò mất nết này ư? Nếu cô không để Siegwald tự lập vào tuổi thiếu niên, thì dù anh có túm tóc cô và đánh đập, cô cũng không có lời nào để nói.
Cora cũng biết.
Rằng người dịu dàng như anh sẽ không bao giờ làm vậy.
Nhưng cô vẫn biết.
Đó là hành động mà một người phụ nữ đã có tình lang không được phép làm.
Cô đã lãng quên vì sợ hãi mối nhân duyên và quan hệ cuối cùng sẽ bị cắt đứt. Thêm vào đó là sự mù quáng vì tình cảm dành cho đệ tử, cho đến khi nhận ra thì đã quá muộn.
Cô ghê tởm chính mình.
Cô căm ghét chính mình.
–Bùm! Bùm!
Cora cảm thấy nàng High Elf phản chiếu trên mặt nước quá ghê tởm nên lại đấm vào mặt mình lần nữa.
Thật là một hành động dại dột và ngu dốt.
Nhưng cô không thể không làm vậy.
Vì biết rằng người chồng yêu dấu sẽ không trừng phạt mình, nên cô phải tự phán xét bản thân theo cách này.
Lòng nhân từ vô bờ bến của Halfling vừa là phước lành, nhưng mặt khác cũng là một lời nguyền xa xăm đối với cô.
Khi cô muốn tự mình nhận hình phạt, anh lại chẳng bao giờ ra tay. Vì thế, khối u chuộc tội mà nàng High Elf muốn giải tỏa đã không được giải quyết suốt nhiều năm, cứ thế tích tụ và bóp nghẹt trái tim cô.
Đó là phán quyết mà không ai có thể bắt chước được, chỉ có người đàn ông tên Kasta mới có thể thực hiện.
“Aa…”
Cơn giận và cảm giác tội lỗi cùng lúc ập đến, đè nặng lên đôi vai của Cora. Một cảm xúc buồn bã tột cùng khiến cô rên rỉ vì đau khổ, nhưng đôi mắt lại không hề ướt lệ.
Cora bẩm sinh là một người khô khan cảm xúc. Trừ khoảnh khắc vừa lọt lòng mẹ, cô chưa từng khóc ngay cả trong thời kỳ sơ sinh dễ rơi nước mắt nhất.
Khoảng thời gian hàng trăm năm hành hạ Halfling nhưng không hề cảm thấy tội lỗi đã chứng minh điều này. Có lẽ, nếu không có lòng vị tha vô bờ của anh, Cora đã trở thành một ác nữ, cô sẽ sống mà không nhận ra những cảm xúc đau buồn thế này.
Vậy nên cuối cùng, nơi duy nhất cô có thể thực sự giải tỏa cảm xúc chính là vòng tay của chàng Halfling đã biến cô thành một người phụ nữ.
Cora muốn khóc. Cô muốn thú nhận tội lỗi của mình và giải tỏa nỗi bức bối.
Nhưng dù nỗi đau dâng lên tới đâu, không một giọt nước mắt nào trào ra. Mặc dù hôm nay Kasta nói rằng anh bận, dù biết rằng tìm đến anh lúc này là không đúng, cô vẫn muốn gặp anh càng sớm càng tốt.
–Khựt.
Ngay khoảnh khắc cô định giáng thêm cú đấm vào hình ảnh High Elf phản chiếu trên mặt nước để giải tỏa cảm giác tội lỗi trào dâng.
Thật đẹp.
Dẫu đã tan nát thế này, dẫu mặt đã sưng vù, thì vẫn đẹp đến nao lòng.
Cô thực sự ghét và bực bội cái khuôn mặt chỉ biết quyến rũ đàn ông này, nhưng vì phải trông thật xinh đẹp trước mặt Kasta, cô không thể động tay vào nữa.
Vì ả đàn bà này không phải của chính cô.
Người phụ nữ này thuộc về người đàn ông tóc nâu.
Cánh tay của Cora từ từ buông thõng. Những hành vi này không có ý nghĩa gì cả. Trước mắt, việc thú nhận những tội lỗi đã gây ra cho người yêu là ưu tiên hàng đầu.
Lồng ngực nghẹn lại vì bức bối. Trái tim thắt lại như bị thứ gì đó trói chặt. Hệt như cảm giác bồn chồn của một đứa trẻ sắp bị người lớn mắng.
Cora không cảm thấy xấu hổ về điều này. Từ lần đầu gặp nhau khi còn là một đứa trẻ mũi dãi lòng thòng, Halfling đã luôn coi cô như một đứa trẻ hay hờn dỗi, nên bây giờ nảy sinh cảm xúc xấu hổ gì đó mới thật nực cười.
“……”
Nàng High Elf ngẩn người nhìn vào khoảng không. Cô nghĩ nên đến gặp Kasta ngay, nhưng lại tự hỏi liệu một người phụ nữ tìm đến nơi làm việc của người chồng sắp cưới để làm phiền thì có hợp lý không.
Cora thử đặt mình vào vị trí của phu quân như đã làm khi nãy, lần này là theo hướng ngược lại.
“……”
Nghĩ vậy, cô lại cảm thấy có lẽ mình nên đi tìm anh ngay bây giờ.
Che giấu lỗi lầm càng lâu thì càng thất lễ với Kasta, và gánh nặng tội lỗi sẽ chỉ ngày một tăng lên.
–Xoẹtt.
Ngay khi cô vừa quyết định xong, một cánh cổng không gian mở ra giữa không trung.
Cora nhìn nó và hít thở sâu vài lần. Cô không sợ bị trừng phạt, dù anh có nổi giận cô cũng sẵn lòng cam chịu. Nhưng cô lo lắng vì không muốn Kasta coi mình là một người phụ nữ kỳ lạ. Dù đã hơn ba trăm năm bên nhau, để anh trông thấy mọi dáng vẻ tốt xấu, vậy mà đến giờ vẫn còn làm bộ ngượng ngùng như một cô gái e thẹn.
Nhưng rồi, sự do dự ấy chẳng kéo dài được lâu.
Vì gương mặt của người đàn ông cô yêu đã hiện ra bên kia cánh cổng.
Nàng High Elf như bị mê hoặc, vô thức bước qua cổng dịch chuyển.
Bởi cô nhớ anh đến phát điên, người đàn ông đã biến cô thành một kẻ mít ướt.
2 Bình luận