Wn (0-179)

Chương 127 - Tạm biệt Cora (4)

Chương 127 - Tạm biệt Cora (4)

Thật tốt.

Cora đơn giản là cảm thấy rất tốt.

Chuyện quan hệ nam nữ phức tạp của Siegwald chỉ là vấn đề thứ yếu. Đứa trẻ mà cô hằng yêu quý đã trở lại như xưa, đó mới là điều giá trị nhất.

Là chủng tộc có tuổi thọ cao, lại mang trong mình tư tưởng thượng đẳng, các High Elf rất bảo thủ trong việc xây dựng các mối quan hệ. Mười ba năm là khoảng thời gian đủ dài để một chủng tộc đoản mệnh xây dựng nên một mối quan hệ đặc biệt, nhưng với các High Elf thì không hẳn là vậy.

Tuy nhiên, Cora là một người phụ nữ có nhiều điểm khác biệt so với một High Elf thông thường. Với cô, người phần nào mang cảm quan của con người, mười ba năm không phải là một khoảng thời gian ngắn ngủi. Tính cách bết bát nhưng lại yếu lòng trước tình cảm của cô có lẽ cũng là một phần nguyên nhân.

Và mối quan hệ với Kasta, người chưa từng xem cô là một đối tượng khác giới, ban đầu chỉ là sự hụt hẫng trước khi họ đến với nhau, nhưng giờ nhìn lại, nó giống như một khả năng cho thấy cô cũng có thể hình thành một mối quan hệ thân thiết với đàn ông.

Trong suốt gần 300 năm, Cora chưa một lần nào có được thứ gọi là tình bạn với người khác phái. Kasta là người bạn nam duy nhất, là người đàn ông mà cô có thể chia sẻ một tình bạn chân chính, nhưng nếu xét đến tình cảm quá mức mà Cora dành cho Kasta thì điều này là không thể. Đó là một suy nghĩ ích kỷ, nhưng kết quả lại là vậy.

Do đó, sự tồn tại của đệ tử Siegwald không hề nhẹ nhàng trong lòng Cora.

Ánh mắt trìu mến cô dành cho đệ tử đã nói lên điều đó. Trong đôi mắt của người phụ nữ chưa từng sinh con lại chan chứa tình thương như thể đang nhìn con trai mình.

“Chúc mừng sinh nhật, sư phụ.”

“Cảm ơn.”

Bình thường thì cô đã trêu chọc lại vài câu, nhưng lời chúc mừng này quá đỗi chân thành khiến cô không thể làm vậy. Cora quyết định thẳng thắn bày tỏ lòng biết ơn của mình.

“Ừm, ta rất cảm ơn... nhưng bàn tiệc chúc mừng này không phải là quá xa hoa rồi sao?”

“Đây là bữa tiệc dành riêng cho sư phụ mà? Từng này có là gì đâu ạ.”

Cora đang nhận lời chúc mừng sinh nhật tại sân thượng tổ chức tiệc nằm trong một nhà trọ cao cấp nhất. Có lẽ vì biết sư phụ là một High Elf nên nơi này được trang trí theo chủ đề ‘khu rừng’.

Quy mô của các món ăn được bày biện, dù tính toán khiêm tốn nhất cũng đủ cho vài chục người ăn, và không gian thì đủ rộng để nhiều cặp nam nữ có thể khiêu vũ cùng nhau.

Đúng như lời Cora nói, đây là một bữa tiệc xa hoa quá mức không phù hợp để tổ chức trong một chuyến hành trình chinh phạt.

“Mà các thành viên khác trong nhóm đâu? Sao không thấy ai đến vậy?”

“Là vì con muốn có thời gian riêng với sư phụ.”

“Hả?”

Vị sư phụ hơi khựng lại, vẻ mặt đăm chiêu. Thằng nhóc này tự dưng sao vậy? Nhưng Siegwald chỉ nở một nụ cười trong sáng như muốn sư phụ hãy thả lỏng cảnh giác.

“Phụ nữ thì có rất nhiều, nhưng sư phụ của con thì chỉ có một mà thôi, phải không ạ? Vì đây là một dịp đặc biệt, nên con đã có chút tham lam.”

“À ha…”

Nhờ câu trả lời rành mạch của đệ tử, nỗi bất an trong lòng Cora đã tan biến.

‘Mình đúng thật là suy diễn quá rồi. Siegwald bây giờ sao có thể có ý đó được chứ.’

Trái lại, Cora còn tự trách mình. Siegwald chỉ thật tâm muốn dành thời gian với sư phụ mà không có ý đồ xấu xa nào, còn cô thì lại tự mình suy diễn lung tung.

Đệ tử của mình chắc hẳn đã quyết tâm đối xử với mình như một người sư phụ thực thụ, mình không nên phản ứng nhạy cảm như vậy, đúng không? Nàng High Elf trẻ tuổi nở một nụ cười xen chút áy náy đáp lại.

“Ta có nhiều chuyện để cười là nhờ đệ tử của ta đó.”

“Con xin lỗi vì đã tự ý lên kế hoạch cho bữa tiệc sinh nhật. Hay là… sư phụ muốn được nhiều người chúc mừng hơn ạ?”

Cora lắc đầu. Siegwald chắc cũng muốn nghỉ ngơi một chút sau khi ngày nào cũng phải đối phó với hậu cung của mình. Dẫu không mệt mỏi về thể chất, nhưng mệt mỏi về tinh thần vẫn có thể tích tụ. Kể từ khi thành lập tổ đội dũng sĩ, sáu thành viên đã luôn ở bên nhau.

Cơ hội để sư phụ và đệ tử ở riêng cũng tương đối ít. Vậy nên, lâu lâu có dịp thế này cũng chẳng tệ. Cora cảm thấy vui mừng hơn là tiếc nuối.

“Chỉ là sân thượng này hơi rộng để hai chúng ta tổ chức tiệc thôi. Lãng phí không gian quá đấy nhóc ạ.”

“Nhưng không phải sư phụ thích mọi thứ đều phải rộng rãi và to lớn hay sao?”

“Cũng không hẳn, mà thôi kệ đi. Cảm ơn con.”

Cora mỉm cười biết ơn với đệ tử rồi lập tức quay đầu về phía bàn tiệc. Cơ hay, hình dáng chiếc bánh kem trên bàn sinh nhật trông khá quen thuộc.

“Bánh gạo?”

Đây là loại bánh mà nếu không phải là đầu bếp hoàng gia, người nắm rõ khẩu vị của cô, thì không thể làm ra được. Dĩ nhiên, khi sống cùng Siegwald, cô thỉnh thoảng có làm món này. Siegwald không thích nó nên cô cũng không ép cậu ăn.

“Những thứ khác thì con không biết, nhưng riêng chiếc bánh này là con tự tay làm. Con đã học lỏm công thức qua vai sư phụ đấy ạ.”

“Con có thích bánh gạo đâu? Thậm chí còn ghét nữa là…”

“Nhưng sư phụ thích mà? Vả lại…”

Biểu cảm của người đệ tử khi nói tiếp thật hiền lành. Từng hành động, cử chỉ đều toát lên sự quan tâm dành cho sư phụ.

“Vì hôm nay là sinh nhật của sư phụ.”

Đó không phải là một câu nói hoa mỹ mà là một câu trả lời ngắn gọn. Nhưng đủ để sư phụ cảm nhận được sự chu đáo của đệ tử. Quả nhiên là người đàn ông biết cách làm rung động trái tim của nhiều cô gái. Cora cúi gằm mặt, có lẽ vì xúc động, rồi một lần nữa thốt lên lời cảm ơn.

“Phù-”

Để che giấu sự ngượng ngùng, Cora thổi nến trên bánh. Khi ngọn lửa trên nến tắt lịm, cô liền cầm lấy nĩa và dao.

Một cảm giác lần đầu tiên trải nghiệm. Không, là một cảm giác trọn vẹn mà cô mới được cảm nhận lại sau 300 năm kể từ kiếp trước. Rằng cô có thể dành thời gian chân thành như thế này với người đệ tử do chính mình nuôi dạy, mà lại còn là một cậu con trai chứ không phải con gái.

–Lách cách.

Cora bắt đầu khám phá bàn tiệc sinh nhật được bày biện lộng lẫy với vẻ mặt hớn hở. Từng món ăn đều hợp khẩu vị của cô. Những gã đàn ông trước đây tự nhận là bạn của cô chỉ toàn tặng những viên đá quý to lớn và lấp lánh.

Siegwald mỉm cười nhạt khi ngắm nhìn dáng vẻ vô cùng ngây thơ của nàng High Elf.

Dù đã sống hơn 300 năm, nhưng khi vui hay buồn, cô đều không hề che giấu cảm xúc. Đối diện với tình cảm của đệ tử, hai má sư phụ cứ ửng hồng không ngớt.

‘Mình nghe nói High Elf là chủng tộc có sự trưởng thành về mặt tinh thần rất chậm…’

Sư phụ của cậu có lẽ cũng vậy. Mà phải thôi, 300 tuổi trong xã hội của loài Elf chỉ tương đương với lứa tuổi thiếu niên ở loài người. Xét đến độ tuổi kết hôn tối thiểu của họ là 550, thì cô ấy quả thực là một Elf vô cùng trẻ tuổi.

Con ngươi màu vàng kim của Siegwald từ từ hạ xuống.

Trong lúc đó, bộ ngực khẽ rung rinh theo từng cử động trông thật đáng yêu. Chắc vì là tiệc sinh nhật nên hôm nay cô đã mặc một bộ trang phục thoải mái hơn. Siegwald thực lòng cảm kích sư phụ.

Đi xuống dưới ngực, khung xương chậu từ từ mở rộng rồi đột ngột bung ra ở đoạn giữa lọt vào tầm mắt. Có vẻ như dù hạ sinh cả vài chục đứa con cũng không thành vấn đề.

Khe hở giữa hai đùi sẽ tỏa ra hương thơm gì nhỉ? Chết tiệt, mình vừa mới mây mưa với đám phụ nữ kia để giảm bớt dục vọng, vậy mà vẻ đẹp của cô ấy lại quá mức tuyệt trần khiến mình không thể giữ nổi tỉnh táo.

‘Phải chi mình có thể nếm thử da thịt của sư phụ sớm hơn một ngày.’

Siegwald một lần nữa hạ quyết tâm phải trở thành một tồn tại sánh ngang với siêu việt giả.

Bởi vì cậu cũng tò mò về hương vị của một High Elf chưa đến tuổi trưởng thành.

Người đệ tử ngây người nhìn dáng vẻ quyến rũ của sư phụ, rồi đột nhiên nổi hứng thắc mắc.

“Thưa sư phụ.”

“Hửm?”

“High Elf bao nhiêu tuổi thì được uống rượu ạ?”

“Ờ…? Hình như là từ năm trăm tuổi?”

Người đệ tử vỗ trán, thầm nghĩ ‘Biết ngay mà’. Hành động nâng ly của sư phụ lúc nào cũng tự nhiên đến mức cậu không nhận ra.

“Người bắt đầu uống rượu từ khi nào vậy ạ?”

“Ta không nhớ rõ nữa, khoảng một trăm tuổi thì phải?”

“……”

“Khì khì, nếu cha mà biết chuyện này chắc ông ấy giết ta mất.”

Cora cười tinh nghịch rồi nhấp một ngụm rượu vang. Đúng là một cô nàng hư hỏng. Đã thế lại còn cố chấp giữ thái độ bảo thủ một cách tùy hứng.

Nhưng làm sao đệ tử Siegwald có thể trách móc sư phụ của mình được. Cậu chỉ nói đùa rằng mình sẽ mách với Vua Elf mà thôi.

“Cứ tự nhiên. Nhưng đừng quên nắm đấm của ta đang ở ngay trước mũi con đấy.”

“Con đùa thôi ạ.”

“Cái thằng này đùa nhạt như nước ốc.”

“Haha…”

Siegwald không hề có suy nghĩ tiêu cực về việc nàng High Elf trẻ tuổi uống rượu. Ngược lại, cậu còn thấy có chút cảm tình vì điều đó mang lại một cảm giác chín chắn hơn. Nếu một trinh nữ thuần khiết mà hành động lúc nào cũng quá mực thước thì chẳng phải sẽ rất vô vị hay sao?

‘Cô ấy là siêu việt giả nên miễn nhiễm với cồn, thật đáng tiếc.’

Nếu cô yếu rượu, cậu đã có thể có một khoảng thời gian tuyệt vời dưới danh nghĩa là sai lầm trong đêm say.

Mối quan hệ thầy trò của họ vẫn là một mối quan hệ đáng tiếc với những cảm xúc trái ngược. Dù vậy, Cora vẫn cười toe toét, tin rằng mình đang chia sẻ một tình cảm chân thành với Siegwald.

Để một cô gái nặng tình thức trắng đêm không cần nhiều thứ. Chỉ cần người đệ tử quý giá và vài chai rượu. Thêm vào đó là chiếc bánh gạo làm mồi nhắm thì quả là tuyệt hảo.

Khi không khí của bữa tiệc sinh nhật giữa sư phụ và đệ tử đang đến hồi cao trào.

Siegwald tạm thời rời khỏi chỗ ngồi rồi nhanh chóng quay lại bên cạnh sư phụ.

Tiệc sinh nhật thì không thể thiếu quà được, phải không?

Anh hùng chậm rãi dắt theo một con bạch mã trắng muốt. Vẻ mặt của người đệ tử vô cùng tự tin. Bởi vì đây cũng là món quà được chuẩn bị dựa trên sở thích của sư phụ.

Hơn nữa, con bạch mã này không phải là một con bạch mã bình thường.

Giống ngựa này là một trong những biến thể của ‘Kỳ lân’, loài vật chỉ cho phép những trinh nữ thuần khiết cưỡi lên. Vì nếu có sừng thì sẽ gây nguy hiểm khi nuôi làm thú cưng, nên nó đã được cải tạo đặc biệt bằng ma thuật.

Dù là giống cải tạo, đặc tính của kỳ lân vẫn được giữ nguyên, nó sẽ theo bản năng mà tránh né những người không còn là trinh nữ. Điều này có nghĩa là trong số các thành viên của nhóm, ngoài nàng High Elf ra thì không một ai có thể cưỡi được nó. Ngay cả Thánh nữ Clara cũng đã bị chính tay cậu đoạt đi đêm đầu tiên rồi.

Trong mắt Siegwald, nàng High Elf tóc trắng là trinh nữ thuần khiết và trong sạch nhất trên đời. Cô ấy hoàn toàn xứng đáng để trở thành chủ nhân của con ngựa này. Con ngựa sẽ thích sư phụ. Và sư phụ cũng sẽ thích con ngựa giống hệt mình.

Không cần phải quá vội vàng.

Nếu cô ấy cứ tiếp tục đối mặt với những màn tấn công tình cảm chân thành của đệ tử như thế này nhiều lần, thì căn bệnh tâm lý không thể xem đàn ông là đối tượng khác giới một ngày nào đó sẽ được chữa khỏi, và cô ấy sẽ quay về bên cậu.

“Con nghe nói ngày xưa sư phụ từng cưỡi ngựa.”

Nghe lời của đệ tử, đồng tử của sư phụ co lại. Không phải cô hoảng hốt vì Siegwald biết về quá khứ của mình. Mà bởi vì ‘cưỡi ngựa’ chính là một quá khứ đen tối mà cô muốn xóa bỏ.

“À, ừm, đ-đúng vậy nhỉ?”

Dù phản ứng có phần gượng gạo, Siegwald chỉ cho rằng sư phụ đang ngượng ngùng và tiếp tục nói.

“Màu lông của con ngựa này giống hệt mái tóc trắng của sư phụ phải không ạ? Con đã chọn con trắng nhất để người hài lòng.”

“…Ừ, cảm ơn con nhiều lắm.”

Nhưng dù cưỡi ngựa là quá khứ đen tối của cô, đây vẫn là món quà mà người đệ tử duy nhất đã dốc lòng chuẩn bị. Cora không thể nào biểu lộ sự khó chịu của mình được.

“Nào, hãy đến với chủ nhân mới của mày đi.”

Khi Anh hùng nhẹ nhàng đẩy phần lưng ngựa, con bạch mã từ từ tiến về phía nàng High Elf. Cora cũng nhìn nó, cố gắng thả lỏng biểu cảm hết mức có thể.

‘Chà, trông cũng đẹp đấy chứ?’

Đây là lần đầu tiên cô cưỡi ‘ngựa thật’, nhưng vì là quà của đệ tử nên không có lý do gì mà không thể cưỡi nó đi lại.

Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc con bạch mã đến trước mặt Cora.

“Híiiii-!”

Nó hoảng loạn quay mặt đi, tránh né nàng High Elf.

–Tóc!

Rồi phi qua sân thượng biến mất vào trong rừng.

Đôi mắt vàng kim của Siegwald nhìn theo cảnh tượng đó, ban đầu lộ vẻ hoang mang…

“…Chuyện quái gì thế này?”

Và ngay sau đó, cảm giác bị phản bội và cơn thịnh nộ bắt đầu trào dâng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!