Quyển 1 - Child of Shadows [Đứa Con Của Bóng Tối]

Chương 92: Journey into the Night [Tiến Vào Màn Đêm]

Chương 92: Journey into the Night [Tiến Vào Màn Đêm]

Trong bóng tối tuyệt đối, một chiếc thuyền nhỏ đang lướt đi trên mặt biển đen kịt và không ngừng dậy sóng. Cột buồm của nó, được làm từ xương sống của một con quỷ, đang rên rỉ dưới sự tấn công của cơn gió. Trong sự tĩnh lặng rợn người của khoảng không bao la và không ánh sáng này, chiếc thuyền lướt nhanh như một lưỡi dao cắt xuyên qua những con sóng.

Không có âm thanh nào ngoài tiếng kẽo kẹt của xương và tiếng nước đập vào lớp vỏ kim loại bóng loáng của thân thuyền.

Sunny ngồi ở vị trí mái chèo, điều khiển con thuyền làm bằng vỏ giáp. Cậu đang đưa họ đi về phía tây.

Không có mặt trăng hay những ngôi sao để chỉ đường, rất khó để giữ cho chiếc thuyền đi đúng hướng.

Nhưng có một dấu ấn còn lại trong tâm trí cậu bởi cái bóng lạnh lẽo và đáng sợ của Crimson Spire (Tháp Đỏ) — nhờ nó, cậu có thể định hướng được vùng nước đầy nguy hiểm mà không bị lạc.

Bầu trời đen đặc phía trên, biển đen thăm thẳm phía dưới. Không có gì ngoài một lớp thép mỏng manh ngăn cách họ với vực sâu tối tăm, họ giương buồm xuyên qua màn đêm.

Bên dưới họ, vô số nỗi kinh hoàng đang ẩn mình trong lòng biển bị nguyền rủa. Vài lần, Sunny cảm nhận được những cái bóng khổng lồ di chuyển đến gần con thuyền nhỏ, bị thu hút bởi âm thanh khi nó lướt qua. Bất lực không thể làm gì, cậu chỉ có thể run rẩy trong im lặng, cầu nguyện rằng những sinh vật kinh khủng sẽ bỏ đi.

Cho đến giờ, may mắn vẫn đứng về phía họ. Có lẽ họ quá nhỏ bé và yếu ớt để làm thỏa mãn cơn đói của những con ancient leviathans (quái vật biển cổ xưa) ấy…

Vài giờ sau khi khởi hành, Sunny cảm thấy lực kéo không ngừng trong tâm trí mình bắt đầu suy yếu. Những suy nghĩ của cậu dần trở nên rõ ràng hơn, sự mờ mịt của quên lãng yếu đi theo từng phút. Chẳng bao lâu sau, một âm thanh ma quái như thủy tinh vỡ vang lên trong đầu cậu. Ngay lập tức, những tàn dư cuối cùng của màn sương mù đang che phủ ý thức của cậu biến mất.

Cậu đã thoát khỏi sự mê hoặc của Soul Devourer (Kẻ Nuốt Chửng Linh Hồn)..

Thở phào nhẹ nhõm, Sunny không kìm được mà nở một nụ cười. Tuy nhiên, nụ cười ấy yếu ớt và ngập ngừng.

Khi ảnh hưởng của hex (lời nguyền) lên tâm trí biến mất, sự sắc sảo thường ngày của cậu đã trở lại. Cảm giác như thể một sức nặng vô hình được gỡ bỏ, cho phép dòng suy nghĩ của cậu trôi chảy mà không bị cản trở. Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng hơn, Như thể cả thế giới đột nhiên trở nên rõ nét.

Đó là một cảm giác tuyệt vời. Nhưng cùng với nó là sự thấu hiểu rõ ràng hơn về mức độ đáng sợ và nguy hiểm của tình huống hiện tại.

Họ thực sự đang đứng chênh vênh trên bờ vực của một vực thẳm đói khát, mạng sống của họ chỉ dựa vào vận may thất thường. Việc quyết định lao vào vùng biển bị nguyền rủa tối tăm này trên một chiếc thuyền tạm bợ là hành động hoàn toàn điên rồ.

Nhưng nghĩ lại thì, ngay từ đầu ở Forgotten Shore (Bờ Biển Bị Lãng Quên) đã chẳng có gì là bình thường. Trong cái địa ngục hoang văng này, lựa chọn điên rồ nhất đôi khi lại là lựa chọn tốt nhất cậu có.

Nghiến chặt răng, Sunny nắm chặt mái chèo và nhìn chằm chằm vào bóng tối.

Vài phút sau, Cassie đột nhiên cử động, khiến chiếc thuyền lắc lư nhẹ nhàng. Cô đưa cây gậy phép cho Nephis rồi cẩn thận tiến lại gần Sunny, dùng tay dò dẫm trong bóng tối.

Trước khi Sunny kịp đoán xem cô muốn gì ở cậu thì cậu đã bất ngờ bị ôm chặt. Cô gái mù vùi mặt vào ngực cậu, những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má.

Sunny sững người, choáng váng và không biết phải làm gì. Cậu có thể cảm thấy cơ thể Cassie đang ép sát vào người mình và run rẩy vì khóc, hai tay cô quấn chặt quanh cổ cậu. Khi cậu đang cố gắng hiểu tình huống, cô thì thầm nhẹ nhàng:

"Cảm ơn… cảm ơn cậu…"

Cảm thấy cực kỳ lúng túng, Sunny giả vờ hắng giọng.

"Ừm… không cần cảm ơn tôi đâu. Nếu không nhờ lời cảnh báo của cậu, chúng ta vẫn còn kẹt trên hòn đảo đó. Cho nên, coi như huề nhé."

Rồi cậu đưa tay lên và lúng túng vỗ nhẹ vào lưng cô.

Cả hai đều cẩn thận giữ giọng nói của mình càng nhỏ càng tốt, sợ rằng họ sẽ thu hút thứ gì đó từ vực sâu đen kịt.

Cassie lặng lẽ khóc trong vài phút, rồi cuối cùng buông cậu ra.

Lau mặt, cô kéo cơ thể mình ra và thì thầm:

"Tớ xin lỗi."

Giọng cô nghe cỏ vẻ hơi lạ. Sunny nhướng mày tỏ vẻ bối rối.

'Cô ấy xin lỗi vì chuyện gì?'

"Ờ, tôi cũng xin lỗi. Vì… cậu biết đấy, cái lúc tôi túm lấy cậu."

Cassie mỉm cười, lau đi giọt nước mắt cuối cùng trên mặt, rồi quay đi để trở lại giữa thuyền.

Sunny lại một lần nữa bị bỏ lại một mình.

Không có gì để làm ngoài việc giữ mái chèo, cậu để tâm trí mình lang thang. Khi tâm trí giờ đã sáng suốt trở lại, có rất nhiều chuyện đáng để xem xét lại. Dù sao cậu cũng phải tự phân tán bản thân khỏi áp lực rùng rợn của bóng tối vô tận này.

Dù trải nghiệm với Soul Devourer kinh hoàng đến mức nào, Sunny vẫn bằng cách nào đó đã có được nhiều lợi ích hơn khi vượt qua nó.

Lần này, chiến lợi phẩm của cậu thực sự khó tin. Cậu đã nhận được một vũ khí mới tuyệt vời, không dưới một trăm mảnh bóng tối, và hai Attributes mới.

Spark of Divinity (Tia Lửa Thần Thánh) là một sự cải thiện rõ rệt so với phiên bản trước đó. Chỉ riêng khả năng nhìn thấy cấu trúc bên trong của Memory thôi cũng đã mở ra cả một chân trời những khả năng hoàn toàn mới. Tuy nhiên, điều khiến cậu quan tâm hơn lại là Blood Weave (Máu của Weaver) thần bí. Bằng cách nào đó, Sunny cảm thấy mình đã đánh giá quá thấp sự độc nhất và tầm quan trọng của Attribute đó.

Nguồn gốc của nó cũng bị bao phủ bởi một màn sương mù bí ẩn. Kẻ tên Weaver đó là ai mà cậu đã tiêu thụ Ichor (Thần Huyết) của hắn? Còn Những Unknown (Không Xác Định) mà ngay cả Spell cũng ngần ngại nhắc đến là ai? Họ có liên quan gì đến các vị thần? Tại sao type và rank của Memory đầu tiên mà cậu nhận được từ Vile Thieving Bird's Spawn (Hậu Duệ của Chim Trộm Độc Ác) lại bị để trống?

Làm thế nào mà một Memory lại có thể mang lại Attribute mới cho một Awakened (Người Thức Tỉnh)?

Câu hỏi cuối cùng đó dẫn cậu tới một suy nghĩ khác.

Ngẩng đầu lên, cậu nhìn Nephis và cố gắng nhớ lại cuộc trò chuyện giữa họ.

Khi nghĩ lại, cô ấy đã tiết lộ rất nhiều điều mà lúc đó cậu không để ý.

Trước tiên, Sunny giờ biết rằng bộ giáp phép của Cassie, được Changing Star tặng cho cô, là một Awakened Memory sixth tier (Ký Ức Thức Tỉnh bậc sáu). Điều đó có nghĩa là nó đến từ một Awakened Terror (Kinh Hoàng Thức Tỉnh) một Nightmare Creature (Sinh Vật Ác Mộng) có class cao hơn cả Mountain King mà chính cậu đã giết trong First Nightmare (Ác Mộng Đầu Tiên) của mình.

Bí mật về cách mà Changing Star có được True Name (Tên Thật) của cô đã tiến thêm một bước gần hơn đến việc được hé lộ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!