Quyển 1 - Child of Shadows [Đứa Con Của Bóng Tối]
Chương 75: Broken Dreams [Giấc Mơ Tan Vỡ]
0 Bình luận - Độ dài: 2,150 từ - Cập nhật:
Sunny tỉnh dậy vì cảm giác cảnh báo dai dẳng phát ra từ cái bóng của mình. Mơ màng và choáng váng, cậu mở mắt rồi ngồi dậy.
‘Ch—chuyện gì thế?’
Cậu cúi xuống nhìn cái bóng và thấy nó đang liên tục chỉ lên trên, vẻ căng thẳng hiện rõ trên… à thì, nó đâu có khuôn mặt. Nhưng cậu có thể cảm nhận được nó đang lo lắng.
‘Có rắc rối à?’
Sunny ngẩng đầu nhìn lên và chỉ thấy những tán lá đỏ thẫm của đại thụ. Bầu trời bị che khuất, nhưng cậu dễ dàng nhận ra mặt trời vẫn còn trên cao. Có vẻ cậu mới chỉ ngủ được vài tiếng.
Không có mối đe dọa nào ở trong tầm mắt. Cậu nhíu mày.
‘Cái gì khiến cậu sợ thế?’
Cái bóng lại chỉ lên lần nữa, như thể phát cáu vì sự chậm hiểu của cậu. Sunny chớp mắt vài cái rồi hỏi tiếp:
‘Trên cây? Cao hơn nữa? Trên trời?’
Cuối cùng, cái bóng khoanh tay lại tỏ vẻ hài lòng.
‘Có thứ gì đó nguy hiểm ở trên đảo… lại là con quạ đáng sợ đó à?’
Cậu phải kiểm tra… nhưng sao lại có cảm giác mình đang quên thứ gì đó?
Sunny nhíu mày, cố gắng hiểu cảm giác lỡ mất điều gì quan trọng ấy đến từ đâu. Có gì để mà quên nhỉ? Cậu đã ngủ, rồi thức dậy và nói chuyện với cái bóng thôi mà.
Ngủ…
Đột nhiên, cậu nhớ lại vài mảnh vụn của một giấc mơ kỳ lạ. Ít nhất thì trông nó giống giấc mơ…Phải không? Con người vốn không được phép mơ trong Dream Realm (Cõi Mộng). Đó là cách nơi này vận hành… theo như cậu biết thì chỉ có Cassie là ngoại lệ.
Cậu không nhớ được nhiều về giấc mơ đó, những gì còn sót lại cũng đang dần phai mờ khỏi trí nhớ. Có… một người phụ nữ nắm lấy vai cậu, vẻ mặt đầy kinh hoàng và hoảng loạn. Bà ta đang nói gì đó, nhưng cậu không nghe được.
Không, không phải một người phụ nữ. Đó là… Cassie? Đúng vậy, là cô ấy. Và điều mà cô đang nói là…
Sunny cố gắng ghép lại những mảnh rời rạc trong trí nhớ trước khi chúng biến mất hoàn toàn.
‘Ừm, mình nghĩ cô ấy nói… uh…’
Đột nhiên, cậu nghe rõ giọng nói của Cassie, giọng cô sợ hãi và căng thẳng, cô lặp đi lặp lại cùng một câu với giọng van nài:
“…cậu phải nhớ đấy, Sunny! Năm! Là năm! Nhớ lấy! Cậu phải nhớ! Là năm!”
‘Giấc mơ kỳ cục thật.’
Sunny liếc nhìn Cassie, người vẫn đang ngủ yên bên cạnh Neph, rồi lắc đầu bối rối.
Cậu không chắc liệu ký ức đó là giấc mơ thật hay chỉ là một cảnh tượng kỳ lạ nào đó mà cậu đã tưởng tượng ra ngay trước khi ngủ. Với cách Dream Realm hoạt động, cậu nghiêng về khả năng thứ hai hơn.
‘Dù sao thì. Tốt hơn mình nên kể cho mấy cô ấy khi…’
Cậu bị cắt ngang khỏi dòng suy nghĩ bởi cái bóng, nó đang vẫy tay đầy sốt ruột.
‘À phải rồi. Có mối đe dọa trên trời…’
Ngay lập tức, Sunny quên sạch ý định chia sẻ ký ức kỳ lạ đó với Nephis và Cassie. Thậm chí, cậu còn quên luôn rằng chuyện đó từng tồn tại và có thể quan trọng.
Sự lơ đãng này của cậu xảy ra đột ngột và bất thường, nhưng bởi vì Sunny không thể nhớ thứ mình đã quên, cậu chẳng nhận ra điều gì bất thường và tiếp tục hành động như thể chưa có gì xảy ra.
…Nếu để ý, cậu đã nhận ra rằng đây có thể không phải là lần đầu tiên cậu quên đi một điều quan trọng kể từ khi họ đến Ashen Barrow (Gò Tro).
Đứng dậy, Sunny triệu hồi Midnight Shard (Mảnh Vỡ Nửa Đêm) và liếc nhìn những tán lá đỏ máu của đại thụ. Cảm nhận độ mát lạnh từ chuôi kiếm đen bóng trong tay, cậu cảm thấy bình tĩnh hơn một chút.
Bị đánh thức bởi những chuyển động nhẹ nhàng của cậu, Nephis mở mắt và nhìn về phía cậu, cơ thể căng lên. Trong mắt cô hiện lên một câu hỏi thầm lặng.
Sunny lắc đầu.
“Tôi chưa biết. Ở lại với Cassie khi tôi đi kiểm tra.”
Để hai cô gái ở lại, Sunny tiến về phía trước. Cậu định đến rìa hòn đảo, nơi các nhánh của cây khổng lồ thưa hơn và có thể nhìn thấy bầu trời qua các khoảng trống trong tán lá.
Về lý thuyết, cậu có thể cử cái bóng đi thay, nhưng trong những tình huống như thế này, khi mối nguy còn chưa rõ ràng, Sunny thường thích giữ cái bóng bên mình để phòng trường hợp cần sử dụng nó.
Tới sườn phía dốc phía đông của Ashen Barrow (Gò Tro), cậu cẩn thận ngẩng đầu lên, vẫn còn ẩn trong bóng của đại thụ.
Trên bầu trời xám rộng lớn, một chấm đen nhỏ đang bay vòng quanh đảo.
Ngực Sunny nặng trĩu vì cảnh giác. Lần đầu sinh vật có cánh đáng sợ đó xuất hiện, nó cũng trông y hệt như thế này từ xa.
Để cái bóng ở lại canh chừng chấm đen, cậu quay về và kể ngắn gọn cho Nephis và Cassie biết điều mình vừa phát hiện.
“Hiện tại nó chỉ đang bay phía trên đảo thôi. Tôi không biết có phải là cùng một sinh vật không, và cũng không biết khi nào nó sẽ đáp xuống."
Changing Star nhíu mày.
“Lần trước, nó không hứng thú mấy với việc tìm kiếm con mồi sống. Có thể nó chủ yếu ăn xác chết, và chỉ quan tâm đến xác của Carapace Demon thôi.”
Cassie đưa ra ý kiến riêng:
“Có thể bọn mình quá yếu và nhỏ bé nên không đủ làm nó no? Dù gì nó cũng chẳng thèm đụng đến xác của mấy con Scavenger mà chúng ta đã giết. Như thể việc ăn lũ dã thú tầm thường là hạ thấp nó vậy..”
Sunny lắc đầu.
“Hồi đó, nó có lấy thịt của tên centurion bọc giáp. Nhưng nó cũng mang đi vài con Scavenger trước khi rời đi. Nên nghĩ rằng thứ quái dị đó sẽ không ăn thịt bọn mình nếu có cơ hội thì quá lạc quan.”
Nephis suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Cậu nói đúng. Tốt nhất là tránh xa xác Carapace Demon lúc này và trốn đi nếu nó quyết định đáp xuống.”
Rồi, ngẩng đầu lên, cô nói thêm:
“Nhưng trước tiên, chúng ta phải quan sát để chắc chắn đó là cùng một sinh vật và xác định ý định của nó.”
Không có lý do để phản đối, Sunny dẫn hai cô gái đến chỗ đã để cái bóng lại. Ở đó, họ ngồi xuống đất và theo dõi chấm đen bay khi nó bay vòng quanh Ashen Barrow (Gò Tro).
Việc quan sát sinh vật biết bay ấy khiến họ bất an và không biết phải làm gì.
Chấm đen đôi lúc bay gần hơn, cho phép họ nhận ra rằng đúng là con quái vật kinh hoàng từng gặp trước kia, hoặc ít nhất là cùng một loại.
Tuy nhiên, nó không bao giờ bay quá gần tán của đại thụ, như thể ngại hạ cánh dưới bóng của nó.
Tệ hơn, khi thời gian trôi qua, nó được gia nhập bởi hai sinh vật cùng loài nữa, mỗi con đều ghê tởm và đáng sợ như con đầu tiên. Giờ đây, ba chấm đen đang bay vòng trên đầu họ, khiến tim Sunny tràn ngập nỗi sợ hãi.
Một trong những sinh vật đó, với cơ thể trắng bệch như xác chết và bộ lông đen như quạ, cùng đống chi mạnh mẽ nhô ra từ lồng ngực rộng của nó, mỗi chi kết thúc bằng móng vuốt đáng sợ, cũng đủ để tiêu diệt cả nhóm của họ.
Ký ức về việc sinh vật đó dễ dàng phá vỡ lớp giáp adamantine của tên centurion bọc giáp bằng cái mỏ khổng lồ vẫn còn nguyên trong đầu cậu. Sunny nghi ngờ rằng lũ quái vật này ít nhất cũng mạnh ngang Carapace Demon, hoặc thậm chí còn hơn.
Và giờ thì có đến ba con.
‘Tốt nhất là trốn thật kỹ,’ cậu nghĩ, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Tuy nhiên, lũ quái vật bay dường như có chút do dự khi tiếp cận Ashen Barrow. vì lý do nào đó. Chúng chỉ bay vòng quanh, đôi lúc tiến gần rồi lại bay lên cao. Hành vi của chúng kỳ lạ và đáng lo ngại.
Sau một lúc, Cassie khẽ nói:
“Có thể chúng không đói?”
Sunny chớp mắt, cố hình dung một thế giới nơi Nightmare Creatures (Sinh Vật Ác Mộng) có thể không đói.
Liệu điều đó có khả thi không?
Còn cậu thì…
“Tôi không biết ba con gà bạch tạng kia thế nào, chứ tôi thì đói sắp chết rồi.”
Quả thật vậy. Cả ba người chưa ăn gì từ hôm qua. Sunny lo rằng nếu bọn quái vật hạ cánh, tiếng bụng đói của cậu sẽ khiến cả bọn bị lộ.
Nephis liếc sang cậu rồi hỏi:
“Muốn ăn gà nướng không?”
Sunny trợn mắt rồi rít lên:
“Đừng có nghĩ đến chuyện đó!”
Cô nhìn cậu, rồi quay đi với một nụ cười.
‘Đó là… một câu đùa à? Cô ấy cũng biết đùa sao?'
Ờ thì… ít nhất vẫn còn người có khiếu hài hước tệ hơn cậu.
…Cuối cùng, điều tồi tệ nhất đã không xảy ra. Sau khi mặt trời bắt đầu lặn về phía chân trời, ba con quái vật bay cuối cùng cũng đưa ra quyết định và rời khỏi bầu trời phía trên Ashen Barrow, bay về phía tây theo đội hình mũi nhọn rời rạc.
Chúng chưa từng hạ thấp độ cao đến mức phát hiện ra ba Sleepers, chứ đừng nói đến việc đáp xuống bề mặt của hòn đảo.
Sunny thì ướt đẫm mồ hôi và mệt mỏi vì lo lắng chờ đợi thảm họa xảy ra, gần như thất vọng vì mọi lo sợ hóa ra là thừa. Nhìn Cassie, người không thể nhìn thấy mối nguy đã qua, cậu nói:
“Chúng đi rồi.”
Cô gái mù thở phào nhẹ nhõm và thả lỏng người, vẻ cau có biến mất khỏi khuôn mặt.
“Tạ ơn Trời. Ngồi chờ ở đây còn kinh khủng gấp Năm lần so với lúc trốn khỏi một con trong bọn chúng ở vách đá.”
Vì lý do nào đó, Sunny hơi giật mình.
“Cái—cái gì, cậu nói gì cơ?”
“Tôi nói là ngồi chờ bọn chúng đáp xuống mệt mỏi lắm.”
Cậu chớp mắt, không hiểu sao mình lại phản ứng kỳ lạ với một câu nói vô hại như vậy.
Có phải cậu từng thấy một giấc mơ liên quan đến Cassie và con số năm không nhỉ? Đúng là có. Nhưng đâu phải chuyện đáng để bận tâm.
“Ờ, ừ. cậu nói đúng.”
Rồi cậu quay sang Nephis và hỏi:
“Giờ cậu muốn làm gì?”
Changing Star nhìn về phía tây, nơi các chấm đen đã biến mất khỏi tầm mắt, rồi sau một thoáng dừng, cô nói:
“Hãy kiểm tra rìa phía tây của đảo và quyết định điểm cao tiếp theo cần đến.”
Sunny nhún vai, không có ý kiến gì phản đối.
Cassie cười:
“Ý hay đấy! Ai biết được, có khi cuối cùng bọn mình cũng thấy tường thành của lâu đài!”
***
Chẳng mấy chốc, họ đã vượt qua hòn đảo và tiến tới sườn dốc phía tây. Ở đây, mặt đất nâng cao lên trước khi đổ dốc, tạo thành một bức tường tự nhiên che khuất tầm nhìn ra khung cảnh phía xa.
Nephis là người đầu tiên leo lên và tới đỉnh.
Sunny ở ngay sau cô khi cậu cảm thấy có gì đó không ổn.
Tư thế của Changing Star có gì đó kỳ lạ, cứng nhắc và căng thẳng, như thể cô bỗng hóa đá.
Đặt chân lên mặt đất phủ tro của bức tường tự nhiên, cậu lo lắng nhìn Nephis và nhận ra vẻ mặt u ám, đầy phẫn uất của cô.
Cậu chưa bao giờ thấy cô trong trạng thái như vậy.
Quay đầu lại, Sunny nhìn về phía tây rồi nheo mắt. Gương mặt cậu lặp tức tối sầm lại.
Cảm giác muốn chửi thề trào lên, Sunny nghiến răng, siết chặt nắm đấm. Trong đầu cậu, chỉ có một từ lặp đi lặp lại.
‘Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!’


0 Bình luận