Vol 4: Phía sau câu chuyện

Chap 40: Chương kết (Phần 3)

Chap 40: Chương kết (Phần 3)

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Tuy có hơi ngạc nhiên, song Ren cũng dần bình tĩnh và quay trở lại vấn đề.

“Chắc chúng ta nói về chuyện này sau vậy…”

“Không sao không sao, vậy hôm nay chúng ta nói đến đây thôi nhé. Tôi cũng không muốn phải để hai quý cô đợi cậu như vậy.”

Hẳn Radius đang nói về Fiona và Lithia.

Thấy Ren đứng dậy, Radius cũng bám theo sau, và cả hai mở cửa bước ra ngoài. Dưới bóng chiều tà chiếu xuống hành lang, họ có thể thấy các học sinh đang chuẩn bị lên đường về nhà.

“Nhưng ít nhiều chúng ta cũng giải quyết được vụ Lồng Thời Gian. Dù điều tra đến đâu đi chăng nữa thì vẫn có bằng chứng cho thấy có một con quái vật mạnh mẽ hoành hành bên trong phong ấn. Nhờ thế mà chúng ta mới có thể dễ dàng hành động hơn.”

“Nếu không phải như vậy thì có lẽ tôi và Lithia chắc sẽ bị tra hỏi mất.”

“...Tôi sẽ không để điều đó xảy ra đâu, nếu có thể. Giả nhỡ có lộ ra thì chắc chắn sẽ có người cố lợi dụng hai cậu để làm quân cờ chính trị, và có khi gây rắc rối cho Giáo Hội Elfen nữa. Nếu giải quyết ổn thoả được thì cứ thế mà làm thôi.”

“Vậy, liệu tình thế bây giờ có ổn không?”

“Quá tuyệt vời. Hai cậu đã lập được kì tích rồi đấy, nhưng hẳn vẫn sẽ có một số người lo lắng về chiếc Lồng Thời Gian đó. Hơn nữa, ngay cả Hiệu Trưởng Học Viện cũng đứng về phe chúng ta. Nếu có chuyện gì thì cô ấy sẽ giúp chúng ta hết nấc.”

Điều đó cũng có nghĩa là, chương Roses Caitas đến đây là kết thúc.

Nếu tình huống có thay đỏi thì Radius sẽ liên hệ với cậu ngay lập tức.

“Giờ chỉ còn mỗi chuyện về gia tộc của tôi thôi.”

“Hửm, có chuyện gì với nhà Ashton sao?”

“Lúc cận kề cái chết, Quỷ Kiếm đã thốt lên cái tên Ashton nhà tôi…”

Sau khi kể xong câu chuyện của mình và thở dài, Radius chọc nhẹ vào bên sườn của Ren.

Lần đầu tiên Hoàng Tử Đệ Tam bày ra vẻ mặt có chút phụng phịu và bất mãn.

“Sao không nói ngay từ lúc nãy, hử?”

“X-Xin lỗi, chỉ là có nhiều chuyện quá nên quên mất thôi…”

“...Thật tình. Vậy, tại sao Quỷ Kiếm lại nhắc đến cái tên Ashton này thế?”

“Thế tôi mới phải hỏi cậu chứ, Radius?”

“Thảo nào Ren lại thở dài… Hừm, nếu Quỷ Kiếm chỉ thân thiện với nhà Ashton thì đã chẳng có vấn đề gì, nhưng hắn đã chiến đấu nghiêm túc, phải không?”

Ren gật đầu, nhớ lại trận chiến long trời lở đất lúc đó.

Cậu cho rằng áp lực và sát khí mà Quỷ Kiếm toả ra lúc đó không phải là hàng giả.

“Nếu vậy thì có nghĩa là hắn căm thù nhà Ashton chăng?”

“Vậy cũng khó hiểu… Chà, dù sao thì cậu cũng bị tấn công như vậy mà, nhưng vấn đề là tại sao tướng lĩnh của Đội Quân Ma Vương lại biết đến cái tên Ashton này chứ?”

“Tôi cũng chẳng rõ nữa. Cũng vì thế nên tôi mới nhờ Radius tìm hiểu thêm về gia phả nhà tôi đấy chứ.”

“Hể, giờ nhắc mới nhớ, hoá ra ý cậu lúc đó là vậy.”

“Hơn nữa, có vẻ như tổ tiên của tôi khá mạnh đấy chứ. Thậm chí trước khi nhà cũ bị cháy, tôi còn tìm thấy tài liệu ghi rằng họ đã chiến đấu với Asval trong thời kì hoàng kim của ông ta nữa.”

Thế rồi, Radius lại thục nhẹ vào Ren thêm phát nữa. Lần này, lực có vẻ mạnh hơn ban nãy.

“Nói sớm hơn đi chứ.”

“Xin lỗi xin lỗi mà. Chuyện này cũng chỉ có Lessard-sama với Lithia biết thôi.”

“...Biết là thế, nhưng nếu đây là sự thật thì gia tộc cậu thực sự phi thường đấy. Chiến đấu chống lại Asval và bị ghim bởi Quỷ Kiếm ư? Rốt cuộc họ đã làm cái quái gì vậy chứ?”

Radius khoanh tay lại rồi nhìn lên trời nghiền ngẫm, chân vẫn sải bước cùng Ren.

(Lẽ nào…) Radius nghĩ trong đầu, cái hồi mà họ chiến đấu trên đỉnh tháp đồng hồ cùng với sự giúp đỡ bất thường của Kiếm Vương Lutreche.

“Cô ấy biết điều gì đó chăng…?” Radius lẩm bẩm.

“Hửm, cậu vừa nói gì sao?”

“...À không, không có gì. Nếu tìm được gì tôi sẽ báo cậu sau.”

“Cảm ơn nhé, trông cậy vào cậu đấy, Radius.”

Lúc nói về nhà Ashton thì cũng là lúc họ bước tới cổng trường. Lithia và Fiona dường như đã đi chơi ở đâu đó nên khi Radius bảo cậu sẽ quay lại xe ngựa thì Ren quyết định sẽ hộ tống cậu.

“Nhân tiện thì…” Radius dường như nhớ ra điều gì đó.

“Từ khi nào mà—”

“...?”

“Cậu không gọi Lithia Clausel là sama nữa, phải không? Không phải là cậu quên đâu nhỉ?”

“...A-À, t-tại có nhiều chuyện đã xảy ra ở Roses Caitas thôi…”

Chủ yếu là vì lời hứa mà họ đã trao cho nhau trước trận chiến gặp Quỷ Kiếm mà thôi.

Tuy chỉ là một quãng thời gian ngắn trong phong ấn, song đó vẫn là một khoảng thời gian đầy ý nghĩa đối với Ren.

“Thật tốt khi thấy hai cậu thân với nhau như vậy.” Radius cười khúc khích, ngưỡng mộ vẻ nam tính của Ren.

Đi bộ được một lúc, họ đã đến được chỗ xe ngựa, và có vẻ như Estelle cũng đang ngồi bên trong xe.

Thấy Radius vào xe được một lúc rồi quay ra, Ren hỏi có chuyện gì thì mới biết được rằng:

“Có vẻ Estelle muốn nói chuyện với cậu một chút đấy.”

Bước vào trong xe, bầu không khí trở nên căng thẳng bất thường.

Thế rồi, sau vài giây im lặng, Estelle mới lên tiếng.

“Có chuyện ta cần phải xin lỗi cậu, Ren-kun.”

“C-Chuyện gì đấy ạ…?”

“Ta đã bí mật theo dõi cậu theo lệnh của Hoàng Đế Bệ Hạ.”

Ngay khi nghe được chuyện Hoàng Đế đã ra lệnh giám sát cậu, Ren mới chợt nhớ về Ren Ashton trong Truyền Thuyết Thất Anh Hùng.

Nhưng giờ đây, có vẻ như không có chuyện gì đáng lo cả. Bằng chứng chính là việc Estelle đang xin lỗi lúc này đây.

“Chúng ta gặp nhau hai lần ở Elendil cũng là vì ta đang theo dõi cậu, Ren-kun. Vì Hoàng Đế vẫn còn nghi ngờ nên ngài ấy muốn biết hết về con người Ren-kun.”

“Phải chăng là vì em có phần thân thiết với Radius?”

“Cũng có một phần, nhưng vẫn còn Kiếm Vương nữa.”

“Kiếm Vương?”

“Phải. Dường như vào mùa hè năm ngoái, khi mà ta vẫn còn đang ở Lục Địa Martel thì Kiếm Vương đã cho mọi người mượn sức mạnh vào trận chiến trên đỉnh tháp lúc đó.”

Nếu là thế thì Ren vẫn còn nhớ, và đó cũng là vấn đề khiến Ren không khỏi băn khoăn kể từ lúc đó.

“Một khi Kiếm Vương đã hành động thì điều đó sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến mọi thứ ở Leomel này. Thậm chí cán cân quyền lực giữa các phe phái cũng sẽ mất cân bằng, và có khả năng Leomel sẽ vào cuộc điều tra chuyện đó.”

“Chuyện đó thì em biết rồi, nhưng… Ý em là, Estelle-san chưa từng hỏi tại sao Kiếm Vương lại cho chúng ta mượn sức mạnh sao?”

“Hoàng Đế có hỏi cô ấy một vài lần rồi, và lần này cô ấy cũng chỉ đáp rằng bản thân tò mò về kiếm sĩ mạnh mẽ đang nổi lên mà thôi.”

Quả thực, Ren trước giờ vẫn thường xuyên hoạt động ở nhiều nơi, và thậm chí cậu còn hằng ngày mài dũa kiếm thuật ở Sư Phòng nên điều đó cũng chẳng có gì lạ cho lắm.

“Vậy nên, Hoàng Đế đã ra lệnh cho ta giám sát ‘Ren Ashton’ đây.”

Giám sát Ren cũng có đồng nghĩa với những nhận xét chủ quan của người thực hiện nhiệm vụ. Estelle ban đầu cũng không biết phải làm gì, nhưng khi được tiếp xúc với cậu, cô mới nhận ra được bản chất của Ren.

Rốt cuộc thì chẳng có gì phải lo lắng cả, cô tin rằng Ren chính là một người bạn vô cùng cần thiết đối với Radius, xét đến đức tính tốt đẹp của cậu.

“Ngay từ lúc gặp mặt cậu lần đầu, ta cũng đã cảm thấy chẳng có vấn đề gì rồi.”

“...Thật vui khi Estelle-san đã nói vậy, nhưng Radius có phát hiện ra ngài đang làm nhiệm vụ không?”

“Ồ? Không ngờ cậu lại đoán được đấy! Đúng là Radius-sama đã nhìn thấu chuyện này từ lâu rồi! Ngay từ đâu thì việc phải hành động ở nơi như Đế Đô hay Elendil nằm dưới con mắt của ngài ấy cũng đủ mệt rồi!”

“...Em cũng đoán vậy.”

“Tất nhiên, Hoàng Đế cũng đoán trước được điều này. Ngược lại, ngài ấy còn tò mò không biết Hoàng Tử Radius sẽ làm gì nữa cơ.”

Mặc dù bình thường Radius luôn tỏ ra bình tĩnh trước mặt Hoàng Đế, nhưng cũng có những lúc mà cậu chẳng thể đồng ý với những lời của ông ta mà bày ra những cảm xúc khiến cho ngay cả Cận Vệ Hoàng Gia cũng phải bất ngờ.

Xin lỗi xong, Estelle cúi đầu thật sâu.

Không gian bên trong xe lúc này kín tới mức chẳng ai biết, chẳng ai hay những gì đang diễn ra bên trong.

“Nhưng cả khi đây là lệnh, hẳn cậu vẫn cảm thấy khó chịu lắm. Ta thực lòng xin lỗi.”

“Estelle-sama! Không sao đâu ạ! Nói đúng hơn thì không điều tra mới là chuyện lạ đó!”

Mọi chuyện có lẽ đã khác nếu Radius không còn tồn tại trên cõi đời này. Đó là lẽ tự nhiên khi có người tiếp cận Hoàng Tộc Leomel–quốc gia có lực lượng mạnh nhất thế giới. Thậm chí nếu không bị điều tra Ren còn lấy làm lạ ấy chứ.

◇ ◇ ◇ ◇

Tối hôm đó, khi mà Lessard vừa mới trở về dinh thự, Ren đã gọi anh nhờ việc gì đó. Và thế là, cả hai cùng nhau đứng tựa lưng vào hành lang và bắt đầu cuộc trò chuyện.

“Vậy là quyết định tới Eupheim rồi nhỉ?”

“Vâng, cháu định thế ạ. Tuy chưa biết lúc nào đi nhưng cháu cũng muốn đi càng sớm càng tốt.”

“Ta hiểu rồi. Vậy thì ta và cháu sẽ thảo luận sau, rồi sau khi quyết định ta sẽ gửi thư cho Hầu Tước Ignat về kế hoạch, được chứ?”

Nói rồi, Lessard cười phá lên. “Dù sao thì vẫn còn tấm thiệp mời đó mà.”

Nhưng rồi, anh nhận ra điều gì đó khi nhìn Ren bên cạnh.

“Phải rồi, cháu đã cao thế rồi sao…? Hay nói đúng hơn thì ta giờ đây như phải ngước nhìn cháu cũng nên.”

So với lúc trước khi vào trường, hay thậm chí trước khi sống ở Elendil này thì Ren đã thay đổi đáng kể.

Cậu bé với khuôn mặt điển trai giống mẹ mình, Mireille, giờ đây đã trưởng thành hơn nhiều rồi. Điều đó khiến Lessard giờ đây như chìm đắm trong những cảm xúc hoài niệm.

Đột nhiên, Lithia bất ngờ thò đầu ra từ phía cuối hành lang như thể một chú cún nhỏ dễ thương đang đi tìm chủ nhân của mình vậy.

Nụ cười đó, nụ cười mà cô chỉ dành riêng cho mình Ren.

“Ren! Tớ tìm cậu nãy giờ đó!”

Cô vội vã chạy tới chỗ cậu bằng những bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy duyên dáng.

“A, xin lỗi… Ren đang có chuyện cần nói với cha, phải không?”

“Không không, tớ cũng xong rồi, không sao đâu.”

“Hể, thiệt hông? Vậy Ren nè, hay là chúng ta vào thị trấn chút đi? Tớ muốn tìm phần tiếp theo của cuốn sách chúng ta đang đọc quá, được không~~?”

Mặt trời vẫn còn lấp ló phía cuối chân trời, vậy nên dù có đi giờ này họ cũng chẳng bận tâm vì nhiều lần đến Sư Phòng cả hai còn về muộn hơn nhiều rồi.

“Tất nhiên rồi.” Ren không chút nghĩ ngợi mà đồng ý ngay lập tức.

“Ehehe, Ren nói vậy là mừng rồi. Vậy chúng ta đi luôn nha?”

“Được thôi, nhưng mà— Lithia nè…?”

“Đi đi đi đi! Chúng ta phải nhanh lên trước khi trời tối!”

Lithia vội vã kéo tay Ren rồi lao vút ra ngoài.

Thấy vậy, Weiss từ từ bước tới bên Lessard, người đang đứng bên cạnh chứng kiến đôi uyên ương vui vẻ. Người hiệp sĩ trưởng già nói với nụ cười hiền từ.

“Tiểu thư nhìn vui vẻ thật đấy.”

“Phải rồi, ta cũng cảm thấy thế.”

Nghĩ rằng nếu hỏi lí do sẽ thành bất lịch sự, Weiss chỉ đứng đấy nhìn cả hai mà không hỏi gì thêm.

Sau khi rời khỏi nhà, cả hai liền ghé vào thị trấn và mua cuốn sách mà Lithia đang tìm ở một cửa hàng nọ. Thế rồi, hai người rảo bước đi bộ qua thị trấn nhộn nhịp khi hoàng hôn đang dần buông xuống.

Gần đây dường như có nhiều hiệp sĩ tuần tra hơn mọi khi thì phải. Kể từ sau vụ việc ở Roses Caitas, hầu hết mọi nơi đều tăng cường cảnh giác, và phong ấn bị phá huỷ cũng đồng nghĩa với việc có nhiều tín đồ Elfen tới Roses Caitas hơn.

“...Vậy là không phải mơ nhỉ?” Lithia nhớ lại khoảng thời gian ở Roses Caitas.

Dĩ nhiên, cô phải nói thầm để không cho người ngoài nghe thấy.

“Giờ bảo với ai rằng hai ta đã chiến đấu với quái vật tướng lĩnh của Đội Quân Ma Vương thì chắc chẳng ai tin mất.”

“Fufu, vậy nghĩa là đây chỉ là bí mật giữa hai ta nhỉ?”

Nói rồi, Lithia—người đang đi cạnh cậu, ngước nhìn Ren.

“Nhìn nè, đây là bằng chứng đó.”

Cô chỉ vào thanh kiếm Mithiril mà Ren đang mang theo bên hông. Thanh Ma Kiếm Mithiril giờ đây đang được bọc trong chiếc vỏ kiếm vừa vặn với kích thước của nó. Tuy nhiên, chỉ nhìn qua thôi cũng biết phần tay cầm khác hoàn toàn so với Ma Kiếm Sắt rồi.

Vỏ kiếm mới được Verlich làm cho lắc nhẹ mỗi lần Ren bước đi.

“Chỉ có Lithia và tớ mới biết đây là thật thôi à.”

“...Hehe, cả cách mà Ren gọi tớ cũng chẳng phải mơ nữa rồi~~”

“C-Chúng ta thôi được không… N-Nói vậy xấu hổ lắm…”

“...A rế? Chẳng phải Ren đã gọi tớ dậy bằng cách gọi tên tớ sao, hửm? Nói lại đi nào, Li. Thi. A~~”

Ren thấy vậy chỉ đành gãi má và quay đầu đi, hai tai thì hơi ửng đỏ. Có vẻ như lúc này Ren đang vào mode ngượng ngùng hiếm thấy của cậu rồi.

Chỉ rảo bước cùng nhau thế này thôi cũng đủ khiến LIthia hạnh phúc rồi, nhưng việc hai má cứ tiếp tục giãn ra đang dần trở thành vấn đề nho nhỏ với cô.

Ngay cả bầu không khí quanh họ lúc này cũng trở nên thoải mái đến lạ thường, và những bước chân của cô đang dần nhẹ hơn bao giờ hết.

Trong khi hai người tiếp tục thưởng thức ánh hoàng hôn trữ tình ở Elendil thêm một lúc—

“Lỡ chúng ta lại gặp tình huống như vậy lần nữa, tớ cũng phải trở nên mạnh hơn mới được.”

“Ừm, phải rồi ha… Tớ sẽ sớm trở thành một Kiếm Sư thôi, nên Ren chắc sẽ trở thành một Kiếm Thánh nhỉ?[note82333]

Ren lắc đầu rồi nhìn về phía trước với vẻ xa xăm.

“Tớ từ bỏ mục tiêu trở thành Kiếm Thánh từ lâu rồi…”

“...Nhưng không có nghĩa là Ren từ bỏ con đường kiếm đạo của mình, phải không?”

“Tất nhiên rồi.”

“Vậy, mục tiêu của Ren là gì?”

Đến bản thân cậu cũng chẳng rõ nữa. Trước đây, Ren vẫn luôn tỏ ra bản thân có giới hạn và chỉ có thể dè dặt thốt ra mong muốn trở nên mạnh mẽ ở mức ‘nếu mạnh hơn thì tốt’. Nhưng giờ đây, khát vọng đấy đã không còn mơ hồ như mong muốn trở thành một tồn tại xa vời kia nữa.

Sự ngưỡng mộ tồn tại đó giờ đã biến thành một quyết tâm kiên định rồi.

“Tớ quyết định sẽ trở thành một Kiếm Vương.”

Nghe vậy, Lithia bất chợt dừng lại, quay sang nhìn chằm chằm vào mắt cậu. Cô có thể chắc chắn một điều, Ren đã có thể nói ra ước mơ của mình với ánh mắt đầy kiên định và rõ ràng, khác hẳn với mọi khi.

Dù có là trong mơ cô cũng chẳng thể bật cười nổi, vì Lithia đã hoàn toàn bị hút hồn bởi sự kiên quyết đó của Ren.

“Nếu được thì tớ sẽ rất vui nếu Lithia vẫn tiếp tục theo đuổi con đường của mình.” Ren nói.

“...Baka… Ren đã nói vậy thì sao tớ không cố gắng để trở thành Kiếm Vương nữa chứ…”

“Hể?! Cả Lithia cũng vậy sao?!”

“S-Sao phải ngạc nhiên đến vậy chứ?! Tớ-Tớ cũng—”

Cô biết đây sẽ là một hành trình đầy gian nan. Và tất nhiên, Lithia không hề nói những lời này cho có. Chỉ là, cô không muốn nhường vị trí bạn tập kiếm cùng Ren cho bất kì ai khác.

“Lithia vừa định nói gì cơ?”

“...Không có gì. Bí mật…”

Màn đêm buông xuống, và đường chân trời sáng rực lúc trước cũng chìm vào bóng tối.

Cả hai người họ đang ở thị trấn Elendil đầy bận rộn. Cứ như thế, họ tiếp tục tận hưởng cuộc sống về đêm trên đường về nhà.

Đến cuối ngày, cả hai trao nhau những lời đầy động lực và tiếp sức lẫn nhau: “Mai chúng ta lại cố gắng nhé?”

—Khi Ren cuối cùng cũng đạt đến đỉnh cao cuộc đời mình, có lẽ không chỉ một mà có hai Kiếm Vương sẽ ra đời.

Liệu có cái kết viên mãn nào cho cặp đôi này không? Hãy đón chờ tiếp ở những phần sau nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
FYI: Kiếm Sĩ
FYI: Kiếm Sĩ