Monogatari no Kuromaku ni...
Yuuki Ryou Nakamura
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 4: Phía sau câu chuyện

Chap 14: Và thế là thủ khoa lộ diện

1 Bình luận - Độ dài: 3,080 từ - Cập nhật:

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Tuy có hơi bất ngờ vì được gọi tên, song Ren vẫn đáp lại anh mà không để lộ cảm xúc của mình.

“Leonardo-senpai?”

“Ờ, là đàn anh mạnh mẽ đáng kính của em đây! Thấy em phát là anh phải gọi em ngay đấy! Mà đang làm gì ở đây vậy?”

“À, em vừa mới ăn trưa xong thôi. No nê rồi thì ra ngoài tắm nắng một chút rồi chút nữa em còn học lớp buổi chiều nữa.”

Thấy Ren có vẻ thoải mái, Kaito bắt đầu đến bên cạnh cậu và nhìn ra cửa sổ.

Anh ta sau đó ngáp một hơi thoải mái rồi quay sang nói với Ren.

“Vòng loại sẽ sớm bắt đầu thôi nhỉ?”

Nhớ lại cuộc trò chuyện của những học sinh khác, Ren nhìn lên Kaito rồi mở đầu câu chuyện.

Cứ ngỡ rằng anh ta sẽ háo hức về chuyện đó, thế quái nào giờ đây Kaito lại bày ra vẻ mặt không mong đợi nhiều như cậu nghĩ.

Ngược lại, anh ta chỉ đáp lại Ren với ánh mắt xa xăm.

“Yeah, nhưng cả Ashton với Thánh Nữ đều không tham gia nên đành phải đánh với học sinh trường khác và Vayne vậy.”

“Chẳng phải lúc trước anh mong chờ cuộc tuyển chọn này lắm mà?”

“...Em biết anh cũng là con trai của một quý tộc anh hùng rồi còn gì.”

Kaito cố rặn ra một nụ cười trên môi rồi mở miệng xin lỗi.

Chỉ là anh ta không muốn nói theo cái cách hạ thấp học sinh của học viện này, nhưng anh cũng có nghĩa vụ và trách nhiệm của một thành viên quý tộc anh hùng.

Đó có lẽ cũng là lí do tại sao anh lại cảm thấy khó nói điều đó.

“Kể cả chiến đấu với mọi người trong học viện này, anh cũng không vui sao?”

“Có nghĩ thế nào thì anh cũng là con trai cả của gia tộc Leonard mà. Làm sao anh chịu thua được chứ?”

“Vâng… Cũng có lí…”

Đó là lòng tự tôn và niềm tự hào khi là thành viên của gia tộc Leonard, một trong bảy gia tộc anh hùng vĩ đại nhất thế giới.

Thua một hai đứa nhóc ít tuổi hơn mình dĩ nhiên là điều không thể chấp nhận được.

“Thôi, nói chuyện khác đi. Ashton này, em có biết một bạn học của anh cũng là quý tộc phe anh hùng không?”

Ren gật đầu, nghĩ rằng hẳn anh ta đang nhắc đến lớp đặc biệt năm hai.

“Là chị ấy phải không? Em nghe nói chị ấy có vẻ thích Vayne.”

“Phải. Ngoài Riohard với Vayne thì cậu ta khá mạnh đấy. Nếu đưa cho cậu ta cây cung sở trường thì đến ngay cả anh cũng khó mà tiếp cận được.”

Ren lắng nghe Kaito mà không nói lấy một câu.

“Nhưng anh thực sự muốn chiến đấu với kiếm và khiên cơ..”

Quy trình tuyển chọn năm nay sẽ phải trải qua vô số vòng.

Tiêu chí tuyển chọn lần này sẽ tuỳ vào sự kiện, nhưng đến cuối thì các thí sinh sẽ phải chiến đấu với thể thức vòng tròn, và những người chiến thắng sẽ được chọn làm đại diện đi thi.

Không khó để tưởng tượng Vayne, Sarah và Kaito sẽ trở thành một trong những người đại diện cuối cùng ở đây, và Ren tự tin họ có thể làm được.

“Đằng nào anh chẳng đấu với họ ở vòng loại và vòng chính, nhỉ?” Ren nói.

“Đừng lạnh nhạt thế chứ…”

“Em… ừm…”

Kaito thở dài một hơi rồi rời đi chỗ khác mà không đợi Ren trả lời.

Giọng của anh ta tràn ngập vẻ chán nản vì lí do không gì khác ngoài việc không được chiến đầu với Ren.

“Em phải chuẩn bị lớp học tiếp theo đây. Em sắp đúp đến nơi rồi, nên là bái bai.”

Sau khi Ren tách khỏi Kaito, giọng nói của những học sinh khác lại vang lên.

Họ đều cho rằng đại diện năm nay sẽ có Kaito, Vane, Sarah, và cả người con gái của quý tộc anh hùng năm hai đó nữa.

(—Ah)

Ngoài cửa sổ, cậu có thể nhìn thấy hai người bạn cùng lớp của mình.

Vayne và Sarah đang hướng đến bãi tập với tinh thàn phấn khởi. Dường như họ đang định tham gia vào một lớp đấu tập mà Ren và Lithia không hề tham gia.

Cả hai người đang đi đến bãi tập kia có khả năng đang định tham gia các lớp dạy thêm với mục tiêu được chọn làm đại diện của học viện.

“Chắc cũng đến lúc mình phải đi rồi.”

Ren nhấc khuỷu tay khỏi khung cửa sổ rồi duỗi người nhẹ trước khi bước đi.

Lithia có bảo lát nữa sẽ gặp cậu nên Ren đành đi bộ một mình dọc hành lang đến thư viện.

“Ren-kun!”

Đó là giọng của Fiona, người đang chạy xuống cầu thang từ tầng trên. Cả hai gặp nhau ở chân cầu thang.

“Cậu có đến thư viện không, Ren-kun?”

“Có chứ. Mà có vẻ như Fiona-sama cũng định đến đó nhỉ?”

“Ừm! Nếu không phiền thì cho tớ đi cùng được không?”

“Không sao đâu, nhưng cậu chắc chứ? Nếu đi cùng nhau thì có lẽ sẽ có… tin đồn không hay ho về phe phái của chúng ta chăng?”

“Fufu, Ren-kun cả nghĩ quá đó. Dù sao đó cũng chẳng phải sự thật đâu—!”

Fiona nói với tông giọng cao hơn đôi chút so với thường ngày.

“Ren-kun có để ý không? Với tình hình học viện bây giờ thì hầu hết mọi người đều quên đi phe phái và gắn kết với nhau hơn đấy! Chúng ta sẽ ổn thôi!”

“H-Hiểu rồi.”

Như bị sự nhiệt tình của Fiona thúc giục, Ren bất giác gật đầu rồi đi theo Fiona, và thi thoảng học sinh hai bên hành lang sẽ nhìn họ. Những ánh nhìn ngày càng dày đặc hơn, đặc biệt là khi kì tuyển chọn đang gần kề.

“Tớ vừa mới từ phòng giáo viên về. Các thầy ấy có hỏi về uỷ ban điều hành lễ hội của chúng ta.”

“Họ có nói gì về số lượng thành viên không vậy?”

“Fufu, ổn cả ổn cả. Các thầy ấy có bảo các thành viên kì này còn đáng tin cậy hơn cả số lượng của thành viên uỷ ban. Chất lượng hơn số lượng mà.”

Cả năm người trong ban điều hành đều có kinh nghiệm bàn giấy và những kĩ năng liên quan tốt hơn nhiều so với các học sinh khác trong trường.

Đặc biệt là Radius và Mirei—những người còn giỏi hơn cả nhân viên dân sự cấp cao, và Fiona—người con gái được chính tay Ulysses đào tạo.

Đến ngay cả Ren và Lithia cũng chẳng thua kém gì ba người còn lại.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi các giáo viên cảm thấy yên tâm, thậm chí còn chẳng lo lắng về lễ hội lần này. Bởi lẽ, Radius sẽ trở thành chủ tịch của ban điều hành dựa trên địa vị và năng lực của cậu, còn Mirei thì làm phó chủ tịch.

◇ ◇ ◇ ◇

“Của mọi người đây, học viện gửi đấy.”

Sau giờ học, Radius nói với cả nhóm đang tập hợp lại ở căn phòng mà họ vừa dọn hôm trước.

Cậu bảo mọi người hãy lấy một món đồ từ chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn.

“Đây là thứ chứng minh chúng ta là thành viên ban điều hành sao?”

“Đúng vậy. Kể từ hôm nay, tất cả sẽ phải đeo chúng mỗi khi làm nhiệm vụ của mình.”

Năm chiếc băng tay trong hộp không hề ghi chữ “Thành viên ban điều hành” mà thay vào đó, chúng được thêu một biểu tượng có phần cao quý bên trên để chứng minh họ là thành viên ban điều hành.

Cả bốn người sau đó đeo băng tay vô trong khi tiếp tục lắng nghe chỉ dẫn của Radius.

“Như đã nói, theo quy định chúng ta phải đeo băng tay trong thời gian diễn ra lễ hội. Cho đến hôm nay thì chúng không bắt buộc, nhưng kể từ lúc kì tuyển chọn bắt đầu thì có thể nói, ai ai trong chúng ta cũng phải đeo hết á.”

Ren đeo băng tay xong thì lẩm bẩm. “Tôi hiểu rồi.”

Nhìn lên hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ, cậu nhận ra bản thân trông khác hẳn so với trước đây.

“Chà, nhìn tôi cũng ra dáng thành viên ban điều hành đấy chứ.”

“Haha, phải rồi nhỉ. Tuy mọi người đã chuẩn bị cho đến bây giờ, nhưng hôm nay mới là ngày trọng đại. Hãy ra chiến trường và bắt tay làm việc thôi nào.”

Radius đã chia công việc hôm nay cho cả bốn người rồi.

“Tôi sẽ đi một vòng khu vực tuyển chọn và làm việc với các giáo viên về vấn đề giấy tờ và công tác tuyển chọn. Ba cậu, tôi nhờ mọi người sắp xếp các thông tin cần thiết cho đợt tuyển chọn sắp tới và kiểm tra xem tài liệu có đủ để nộp cho giáo viên không trước khi bọn tôi quay lại.

“Hiểu rồi. Nhân tiện thì, còn căn phòng mà học viện đã chuẩn bị cho ban điều hành chúng ta thì sao?”

“Chuyện đó thì cứ để Mirei lo. Vậy nên Ren, thi thoảng nhờ cậu đi đi lại giữa chỗ này và phòng Mirei đang ở để quán xuyến tình hình được không?”

“Hửm, được thôi?”

“Tuyệt vời, trông cậy vào cậu đấy Ren. Giờ thì— còn ai có câu hỏi nào nữa không?”

Cả Fiona và Lithia đều không có vẻ gì là thắc mắc nên đã để lại mọi chuyện cho Ren.

Sau khi xác nhận không có bất cứ khúc mắc gì, Radius liền rời khỏi phòng cùng Mirei.

Ba người còn lại trong phòng bắt đầu làm phần việc của mình theo phân công của Radius.

Ở giữa phòng là một chiếc bàn tròn lớn với một đồng giấy tờ xếp chồng lên nhau.

Trong lúc tách nhau ra và làm việc, cả ba có thể nghe thấy tiếng nói cười của các học sinh bên ngoài khung cửa sổ. Rõ ràng là các học sinh cũng đang dần trở nên phần khích trước thềm tuyển chọn lần này rồi.

◇ ◇ ◇ ◇

Đã nhiều ngày trôi qua kể từ khi họ đeo băng tay ban điều hành.

Trong những ngày bận rộn đó, đã có những lúc Ren và Radius cùng nhau đi một vòng tuần tra.

Đôi khi có những tinh huống căng thẳng xảy ra giữa các học sinh và trở nên rắc rối, đó chính là lúc mà các thành viên sẽ phải vào cuộc cùng với các giáo viên.

“Ren này.”

Radius đột nhiên cất lời.

Cậu ta đang đi dọc hành làng cùng Ren, tai lắng nghe tiếng của những cuộc tuyển chọn nhỏ bên ngoài và tiếng của một lớp học gần đó.

“Mỗi lần rời khỏi Đế Đô vì công việc, sẽ luôn có một Cuồng Kiếm Sĩ bên cạnh tôi. Nếu là Ren thì cậu sẽ nghĩ thế nào nếu bản thân có một Cuồng Kiếm Sĩ ở bên ngay cả ở học viện?”

“Cậu hỏi thế thì… Chính tôi cũng là Cuồng Kiếm Sĩ mà, nên có lẽ tôi cũng chẳng biết thế nào nữa…”

“Haha, tôi trông cậy vào cậu đấy Ren. Nếu có học sinh quá khích thì mong cậu hãy ngăn họ lại.”

“Ngăn bằng cách nào cơ?”

“Đôi khi cậu có thể sử dụng vũ lực để khiến họ im lặng. Tôi có hỏi các giáo viên rồi, và họ đều bảo cách đó không sao cả.”

Ví dụ như, trong số các học sinh nhắm tới thứ hạng cao nhất của cuộc tuyển chọn, đôi khi sẽ có người lao vào đánh nhau giữa làng giữa xóm để chứng minh thực lực. Nếu cuộc chiến không có dấu hiệu dừng lại thì lúc đó Ren sẽ phải dùng một chút sức mạnh của mình để nhúng tay vào.

(Dùng vũ lực ổn thật không vậy?) Ren mỉm cười gượng gạo.

“Không ngờ tôi sẽ dùng vũ lực thật sao?”

Radius, như thể cảm nhận được suy nghĩ của Ren, cười lớn.

“Haha, đúng vậy.”

“Rồi rồi, nhưng nếu có học sinh đi quá xa thì cũng chẳng trách khỏi vũ lực được.”

“Tôi mong chuyện đó sẽ không xảy ra.”

“Ừm, tôi cũng vậy.”

Trong khi cả hai tiếp tục đi tuần dọc hành lang, đột nhiên có tiếng động lớn vang lên bên ngoài sân trường.

“Ồ?”

Radius nhận ra Ren đang nhìn về một góc của sân.

Đó là nơi đang diễn ra cuộc tuyển chọn nhỏ cho cuộc thi võ thuật và thu hút một lượng lớn học sinh. Dường như những cổ động viên cũng đang hưởng ứng một cách nhiệt tình.

“Chúng ta đi xem chứ nhỉ?”

“Không sao đâu. Đứng đây cũng thấy mà.”

Nhìn từ xa, Ren có thể thấy Vayne đang đấu với một đàn anh năm trên và dành chiến thắng thuyết phục. Cả Sarah và Kaito cũng đang quan sát cuộc chiến, mỉm cười và chúc mừng cho chiến thắng của Vayne.

Ren vừa theo dõi diễn biến vừa ngồi xuống một chiếc ghế dài gần đó. Giống hệt Ren, Radius cùng ngồi xuống cạch cậu.

(Vậy, không biết khi nào Vayne mới thức tỉnh nhỉ?)

Câu hỏi đột nhiên hiện lên trong đầu Ren khi cậu nhận ra bản thân đã đạt được những gì cho tới lúc này.

Với việc Fiona vẫn còn sống, khả năng Hầu Tước Ignat mất kiểm soát gần như bằng 0. Những gì còn lại của Asal lúc này chính là cặp sừng mà cậu đã mang theo đến Elendil.

Chính vì thế, cơ hội Vayne thức tỉnh ở dãy núi Baldor cũng theo đó mà tan thành mây khói.

(Lễ hội Sư Vương cũng là một trong số cơ hội đó, nên chắc không sao đâu.)

Vì Ren không muốn tước đi cơ hội Vayne thức tỉnh nên cậu không nghĩ đến chuyện gì đặc biệt ở đây.

Cậu cứ thế dõi theo cuộc tuyển chọn với một mớ bòng bong suy nghĩ trong đầu.

“...Dường như Ren thực sự không muốn tham gia cuộc tuyển chọn này nhỉ?”

“...Hể? Sao vậy?”

“Không hiểu sao? Mặt Ren lúc này đang vui đến mức cười không ngậm miệng lại được kìa. Nhưng chẳng hiểu sao Ren lại chẳng có mong muốn gì là tham gia cuộc thi cả. Chỉ vậy thôi.”

“À…”

Ren chống tay lên lưng ghế và nói với đôi vai thõng xuống.

“Thế này chẳng phải cũng vui sao?”

“Ý cậu là sao?”

“Ý tôi là, được đi tuần tra ở sau hậu trường thế này, ta có thể thấy được cảnh những người khác chăm chỉ và nỗ lực để đạt được niềm vui và ước mơ của mình. Chẳng phải như vậy cũng thú vị lắm sao? Còn công việc giấy tờ để sau cũng được mà.”

Radius, trái ngược lại với Ren, khoanh tay với vẻ mặt khó tả.

Thi thoảng, cậu cố sắp xếp lại suy nghĩ của mình bằng cách nhìn vào biểu cảm của Ren. Nhưng rốt cuộc đến cuối, vị hoàng tử tài trí của chúng ta lại chẳng nghĩ ra được gì cả.

“Cũng chưa hiểu sao? Nhìn đi, cậu có thấy cảnh mọi người đang hối hả dưới bầu trời xanh biếc, hay cảnh các giáo viên đang dõi theo các học sinn của mình vui đùa bên khung cửa sổ của toà nhà học viện không?”

“À… đúng vậy, nhưng chúng ta đâu có tham gia trực tiếp vào lễ hội đâu?”

“Chính xác. Chúng ta là những người duy nhất có thể tận hưởng những điều mà người thường chẳng thể biết được. Chẳng hạn như việc ở lại học viện sau giờ học để làm việc đến đêm chẳng hạn.”

Radius lại nhìn quanh một lần nữa.

Dưới bầu trời trong xanh, các học sinh đang hối hả theo cách mà bình thường không thể thấy được. Điều tương tự có thể thấy qua những khung cửa sổ ở toà nhà học viện. Có vẻ như các học sinh đều đang vui hơn mọi ngày, và mối quan hệ giữa họ cũng gắn kết hơn bao giờ hết.

“...Đây là lần đầu tiên tôi làm việc sau hậu trường thế này đấy…” Radius nói.

“Vậy, cậu thấy sao?”

Radius dường như rũ bỏ đi phong thái thường ngày của mình và cư xử lười biếng hơn khác xa so với thường ngày.

Tuy nhiên, với sự thanh lịch không thể phủ nhận, cùng với vẻ ngoài hào nhoáng của mình thì Radius vẫn phần nào toát lên vẻ nam tính vốn có của cậu.

“Không tệ đâu…”

Thấy nụ cười đúng với độ tuổi của Radius, Ren dường như cũng vui lây theo. Và trong lúc cả hai đang nghỉ giải lao thì…

“X-Xin lỗi!”

Nhìn thấy vẻ bối rối của các học sinh nữ đang chạy đến chỗ họ, Ren và Radius lập tức hỏi có chuyện gì đang xảy ra.

Thế rồi, cô gái ấy vừa thở dốc vừa cố trả lời.

“C-Có người đang gây hấn ở sân tập ạ! Thần đang định gọi giáo viên thì thấy ngài và Ashton-san trên đường đi…!”

“Sân tập… là nơi các học sinh đang chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn.”

Ngay khi cả hai vừa đứng dậy khỏi băng ghế thì Mirei, người được cho là đang làm việc ở chỗ khác, bước tới.

Cô ấy dường như cũng có việc phải làm.

“Điện Hạ, em có chuyện muốn hỏi ngài— Nya? Nya? Chuyện gì vậy?”

Ren nghĩ rằng giải thích lúc này sẽ mất thời gian nên đã nói với Radius. “Để tôi qua đó trước, ở đây nhờ cậu đấy Radius.”

“Liệu có ổn không?”

“Có lẽ là không sao đâu. Nếu không được thì tôi sẽ gọi giúp đỡ, mà chắc giáo viên lúc này cũng đang trên đường tới rồi.”

Và thế là, Ren một mình chạy tới bãi tập trước.

Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận

Tks transedit
Xem thêm