Monogatari no Kuromaku ni...
Yuuki Ryou Nakamura
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 4: Phía sau câu chuyện

Chap 17: Nhớ lại sự lạnh lùng đó và chào đón con người mới của mình

2 Bình luận - Độ dài: 2,488 từ - Cập nhật:

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Bước vào trong xưởng, Ren có thể thấy một chiếc bàn tròn gỗ nhỏ ở giữa phòng. Trên đó chính là một thứ do chính tay Verlich làm ra.

“Verlich-san, là thứ đó sao?”

“Haha, lúc đó ta cũng phân vân lắm đấy, rồi thế quái nào lại chọn làm giày! Chân có to ra thì để sau đi! Lúc đấy chỉ cần chỉnh tí là được!”

Hoá ra, Ulysses đã chuẩn bị vải và một số vật liệu khác để làm đôi giày. Ngay khi cả hai vừa đến xưởng, cả ba ngay lập tức bắt tay vào chỉnh sửa sao cho vừa vặn với Ren nhất.

Đôi giày được làm bằng nguyên liệu xa hoa chính là sừng của Asval. Thoạt nhìn thì có thể không rõ, song nếu để ý thì có thể thấy cả gót, mũi và mu bàn chân đều được bọc trong một lớp vật liệu chắc chắn.

Yếu tố chuyển động linh hoạt—thứ mà Ren luôn đặt lên hàng đầu, cũng được cân nhắc kĩ lưỡng. Sau khi giải thích sơ qua một lượt với Ren, cậu ngay lập tức đi thử đôi giày.

“Đi cứ như không đi vậy. Thậm chí còn nhẹ đến mức đáng sợ nữa.”

“Phải không? Thấy tay nghề của ta thế nào?”

“Hah, chưa bao giờ cháu nghi ngờ kĩ năng của Verlich-san cả, chứ đừng nói đến việc đánh giá tác phẩm của ông.”

“Ồ, thật sao? Mà thôi, dùng thế nào thì tuỳ nhóc. Ta nghĩ đôi giày này sẽ đồng bộ được với đồng phục của học viện mà thôi.”

“Mặc quần vào xong rồi hẵng đi giày cũng được nhỉ?”

“Ta đã làm để nhóc có thể tự điều chỉnh được đôi chút rồi, nên chuyện đó không cần phải lo đâu.”

“Vậy sao? Cảm ơn ông nhiều…”

Cơ thể phát triển ra sao chính Ren cũng chẳng thể nắm bắt được, vậy nên kể cả cậu có quan tâm chuyện đó thì kết quả vẫn vậy mà thôi. Ren nở một nụ cười cay đắng và được Verlich hỏi, “Thế nhóc có muốn đi nó từ đây về nhà không?” Ren ngay lập tức đáp lại, “Có chứ ạ”.

Cậu bỏ đôi giày cậu đang mang ra và bỏ chúng vào chiếc túi mà Verlich đưa.

“Nhân tiện thì, đôi giày này không giống Găng Hoả Vương đâu. Tuy không có tên nhưng mỗi món lại có một cái hay của nó. Vậy có ổn không?”

Verlich nói trong khi loạng choạng.

“Mấy hôm rồi không ngủ, giờ nhìn ta như thằng ngốc vậy.”

Thấy Verlich có vẻ mệt, Ren liền cúi đầu cảm ơn và nhanh chóng rời đi để ông ấy có thể nghỉ ngơi. “Cảm ơn vì món giáp mới, Verlich-san.”

Không thể chịu được nữa, gã thợ rèn già liền ngã ngửa ra đằng sau và đánh một giấc thật sâu ngay trên sàn nhà.

“Có vẻ lão mệt rồi nhỉ?”

“Vâng… Verlich-san ơi…”

Chẳng thấy động tĩnh gì, Ren đành bế Verlich lên giường ở phòng ngủ phía sau công xưởng.

Xong xuôi, cậu mượn chìa khoá đặt trên chiếc bàn tròn rồi khoá cửa lại sau khi rời khỏi xưởng.

“Cháu lỡ khoá cửa rồi, có sao không ngài?”

“Hình như là có một chỗ hở ở cửa kính đằng kia kìa, cứ thế mà vứt vào trong thôi. Mà lão già này, kính vỡ chẳng chịu sửa để mời trộm hay gì sao…”

Ren chẳng biết phải đáp lại Ulysses thế nào nữa.

“Mà cháu không cần giáp ngực hay gì sao?”

“Cái đó thì sau này cháu nhờ ông ấy làm sau cũng được. Vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn mà, để sau này cháu lớn hẳn làm mới đỡ mất công chỉnh sửa.”

Thực ra thì đôi giày này cũng vậy, nhưng như Verlich nói thì vẫn còn một vài chỗ phải chỉnh sửa thêm, ví dụ như cách xử lí chiếc sừng.

Những phần còn lại sẽ được dùng để làm thứ khác vào ngày nào đó sau.

(Nếu có những thứ này thì liệu Hoả Ma Kiếm có dễ dùng hơn không nhỉ?)

Một câu hỏi đột nhiên hiện lên trong tâm trí Ren sau khi cậu nhớ lại khoảnh khắc sử dụng Găng Hoả Vương.

Sau khi quyết định đó sẽ là một ý tưởng hay cho ngày nghỉ sắp tới, Ren bắt đầu nghĩ xem bản thân nên làm gì ngày mai.

◇ ◇ ◇ ◇

Nghĩ đi nghĩ lại thì, Ren vẫn quyết định sẽ thử nghiệm đôi giày mới càng sớm càng tốt.

Cũng may dạo này cậu không có thời gian để đi săn. Cứ đến mỗi ngày nghỉ là Ren chẳng nghĩ gì khác ngoài tới Sư Phòng và luyện tập cả.

“Ren-dono?”

Sáng sớm hôm sau, ngay khi Ren vừa rời khỏi phòng ngủ và xuống sảnh, một hầu gái dậy sớm đã gọi cậu lại.

“Giờ vẫn còn chưa sáng mà, cậu định đi đâu giờ này vậy?”

“Dạo này không được ra ngoại ô nên em định đổi gió một chút ấy mà. Em cũng muốn hái một loại quả mà chỉ xuất hiện vào thời điểm này trong ngày nữa.”

“Loại quả chỉ có thể hái lúc sáng sớm…?”

Người hầu gái nghiêng đầu, nhưng vì thấy Ren có vẻ đang vội nên cô quyết định không hỏi nữa mà chỉ tiễn cậu đi.

Sau khi rời khỏi dinh thự, Ren liền ghé tới chuồng ngựa phía sau nhà. Trong số những chú ngựa được các hiệp sĩ sử dụng thì còn có Io, vốn là ngựa của Jerukku. Cùng với Ren, cô nàng đã trưởng thành và có cho mình một bộ bờm óng mượt màu hạt dẻ.

Thấy Ren tới gần, Io liền hí lên một tiếng đầu hứng khởi. “Brrrr!”

“Lâu rồi chúng ta mới lại đi chơi với nhau nhỉ?”

“Brrrrrrrrr!”

Với Ren ngồi trên lưng, Io bắt đầu rời khỏi chuồng với một tâm trạng phấn khởi. Bỏ lại dinh thự phía sau, cả hai bắt đầu phóng trên con đường đá với tiếng vó ngựa liên hoàn.

Khi đến cổng thành dẫn ra khỏi thành phố, các hiệp sĩ canh gác thấy Ren thì lấy làm lạ.

“Ồ? Ren-dono đi đâu giờ này vậy?”

“Cháu vào rừng có việc một chút. Lâu lâu cũng phải thay đổi không khí một chút chứ bác.”

“Haha! Phải vậy chứ nhỉ! Nhưng mà nhớ cẩn thẩn đấy nhé!”

Người hiệp sĩ tiễn Ren đi mà không hề nghi ngờ lấy một lời của cậu.

Sau khoảng một giờ trên lưng Io, đường chân trời đã bắt đầu sáng dần lên.

Đi thêm chục phút nữa, Ren bắt đầu cưỡi Io đi chậm lại. Ngay khi vừa bước vào rừng, họ dần tiếp cận một dấu chân động vật.

“Có vẻ có bãi đất trống phía trước đấy, chúng ta đến đến đi.”

Ren kéo dây cương của Io, và cả hai tiến về trước với một tiếng hí của cô nàng.

Và rồi, đúng như Ren đã nói, một khoảng đất trống khổng lồ hiện ra. Không quá to những cũng không quá bé, chỉ bằng một căn nhà bình thường.

Ren thả Io ra và nhìn lên bầu trời bình minh.

“Chà.” Ren lẩm bẩm trong khi nhìn về phía một loại quả ở cái cây gần đó.

Một loại quả vốn rất xanh tươi, giờ đây lại trở thành một màu đỏ rực khi ánh bình minh chiếu xuống. Cậu nhặt từng quả một cách cẩn thận và bỏ chúng vào chiếc bao tải mang theo.

Sự thật thì, quả cũng chỉ là phần thưởng ngoài lề của Ren mà thôi. Mục đích của cậu thì lại khác.

Vì nghĩ dù sao cũng tiện đường, sao không mang chúng về dinh thự làm quà cho mọi người nhỉ. Đó chính là suy nghĩ của Ren lúc sáng.

Sau khi đi đôi giày nhận được từ Verlich, cùng với Găng Hoả Vương, Ren liền đứng giữa bãi đất trống và thở đều.

“Ra đây!” Cậu cất tiếng gọi như muốn khích lệ bản thân. Và rồi, thứ hiện ra là một thanh kiếm màu đồng thau với đủ những hoa văn rực lửa từ thân đến cán. Khi không có Găng Hoả Vương thì thanh kiếm này lại trở thành con dao hai lưỡi với phản chấn khi triệu hồi cực kì lớn.

Chỉ riêng việc có sừng của Asval thôi cũng đủ để làm cho mọi thứ khác đi rồi— Ren nghĩ khi cưỡi ngựa rời khỏi dinh thự lúc sáng.

Và kết quả ra sao…

“Io, đúng như ta nghĩ… Không có chút phản chấn nào.”

“Brrrr…”

Khi được hỏi, Io dường như không hề quan tâm mà chỉ đáp một cách phũ phàng rồi quay ra gặm cỏ tiếp. Chiếc đuôi ngoe nguẩy lúc gặm cỏ của cô nàng trông thật thú vị làm sao.

…Quay lại chủ đề chính thì có vẻ như sau khi đeo Găng Hoả Vương vào, việc triệu hồi đã trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết.

Hài lòng với kết quả này, Ren nhẹ nhàng vung Hoả Ma Kiếm xuống. Và rồi, một ngọn lửa sáng rực bập bùng trước mặt cậu trong giây lát rồi nhanh chóng biến mất. Dường như ngọn lửa này có phần khác biệt so với ngọn lửa hoàng kim mà cậu đã triệu hồi ra trên đỉnh Tháp Đồng Hồ.

Lần này, khi cậu cố vung kiếm mà không để ngọn lửa hiện ra, sẽ chỉ còn một dư ảnh mờ ảo của lưỡi kiếm chứ ngọn lửa sẽ không bập bùng xuất hiện nữa.

(Nếu có thể sử dụng thành thạo Ma Kiếm thì mình muốn trở thành Kiếm Thánh càng sớm  càng tốt.)

Ngay cả với tài năng và nỗ lực của Ren, vẫn sẽ rất gian nan nếu cậu muốn trở thành Kiếm Thánh ở trường phái Cuồng Kiếm Kĩ.

Tuy nhiên, không gì là không thể nếu mỗi ngày cố gắng luyện tập. Chính sự phát triển của Ren từ xưa đến giờ là một bằng chứng chẳng thể chối cãi được.

Thế nhưng, vẫn còn một vài điều khác mà Ren cần phải cân nhắc.

Nhớ lại trận đánh để chứng minh bản thân là một kiếm sĩ đỉnh cao trước Edgar…

Đấy là lần đầu tiên cậu sử dụng tuyệt kĩ để chứng minh sức mạnh của mình, và dù có nhớ lại thế nào đi chăng nữa thì lúc đó, Edgar cứ như một con quái vật tàn bạo vậy.

Nếu nhớ không lầm thì đó là khi Ulysses và Radius cùng nhau giải quyết sự kiện ở Tháp Đồng Hồ trong bóng tối mà không có Ren.

“Để tôi cho cậu thấy, Ren-dono… Thanh kiếm hùng mạnh của kẻ có thể sử dụng ma pháp!”

Ren đã đánh cược với Edgar, rằng nếu cậu chiến thắng thì ông ấy sẽ phải đưa cậu tới gặp Ulysses và những người khác.

Lúc đó, đúng như đã giữ lời, Edgar đã sử dụng kĩ thuật đỉnh cao của một người đạt tới cảnh giới giao thoa ma thuật và kiếm pháp.

Ngoài hai thánh kiếm trên tay ra, mỗi thanh còn được yểm một băng ma pháp với luồng aura của một kẻ đã dành cả đời mình theo đuổi ‘khí’.

“Đừng đánh giá thấp cháu, Kiếm Thánh.”

Ren, nói rồi, không chần chừ vung kiếm vào người quản gia già đối diện mình.

Lúc đầu, cậu ấy chỉ đánh bật những lưỡi kiếm băng mà Edgar tung ra triệt để bằng kĩ thuật sử dụng ‘khí’ của mình. Nhưng rồi, số lượng những lưỡi kiếm dần dần tăng lên, cùng với đó là tốc độ chóng mặt mà nếu sơ sẩy dù chỉ 1 nhịp thôi cũng đủ gây chết người.

Ren, chính lúc đó, đã có thể chống chọi qua nhiều đợt tấn công— Mọi người đều đã nghĩ vậy.

“...”

Với tất cả những gì đã học được ở Sư Phòng này, cậu sẽ dành chiến thắng.

Thanh kiếm tập cầm trên tay Ren khẽ rung lên như thể đáp lại ý chí quyết thắng mãnh liệt của cậu vậy. Cứ như thế, cậu bước vào một ranh giới mới trước mặt những người ở đó và vung kiếm theo bản năng.

“Haa… haa…”

Không những đã chịu đựng được… Không… Cậu ấy đã hoàn toàn áp đảo nó.

Thanh kiếm của Ren gần như phá huỷ toàn bộ lưỡi kiếm ngay trước khi chúng kịp chạm tới cậu. Bằng chiến kĩ của mình, Ren đã hoàn toàn làm chủ được kĩ thuật của mình, khiến cho những lưỡi kiếm băng tan thành nước ngay trước mặt cậu.

“K-Không thể nào… sao Ren-dono có thể trở thành Kiếm Sư nhanh tới vậy…?”

Edgar kêu lên đầy kinh ngạc.

“Vậy thế nào…? Cháu chứng minh bản thân có đủ năng lực rồi đấy…!”

“Không những có thể chịu đựng được…! Cậu còn tài năng hơn tôi nghĩ nhiều!”

Trong lúc các hiệp sĩ vẫn còn đang choáng váng thì Ren đã thắng cược.

Cậu vẫn nhớ như in khoảnh khắc đó. Đó là một khoảnh khắc khó quên khi cơ thể Ren hoàn toàn hưng phấn trước sự thật cậu đã hoàn toàn chuyển mình.

Về với thực tại, Ren nhìn xuống lòng bàn tay đang không cầm Ma Kiếm và im lặng.

Tuy chỉ là một trận đấu nhỏ, nhưng sức mạnh của Edgar là thật.

[Tinh Trảm]... một kĩ thuật mà có thể chống lại toàn bộ ma thuật của đối thủ. Nếu Edgar thực sự chiến đấu thì có thể kết quả đã khác.

Nhưng Ren thì lại nghĩ khác.

“Mình cũng vậy…”

Nếu cậu luyện tập nhiều hơn nữa thì kết quả có thể đã khác. Ren phải thực sự đạt tới cảnh giới đó. Cậu đã thề sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nữa, để có thể bảo vệ những người thân yêu của mình.

Không chỉ là những buổi luyện tập hằng ngày, cậu phải thử tất cả những gì có thể thử.

(...Chẳng biết có sớm quá không khi nghĩ vậy…)

Lúc này, Ren vẫn còn đang trong giai đoạn luyện tập bền bỉ, và một phần thâm tâm cậu cho rằng vẫn còn quá sớm để khao khát đạt đến sức mạnh của Edgar.

Nhưng những lời mà người quản gia già nói lúc đó vẫn quanh quẩn trong tâm trí Ren.

“Thanh kiếm hùng mạnh của những kẻ có thể sử dụng ma pháp.”

Một lần nữa, Ren cảm giác bản thân sẽ lại run rẩy nếu nhớ lại cảm giác trưởng thành chạy dọc cơ thể cậu lúc đó.

Nhìn xuống xuống thanh kiếm rực lửa và nghĩ về tương lai, cậu đột nhiên nghe thấy tiếng của một con quái vật gần đó.

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận

buồ ngủ zzzzzzzzzzzz 😴
Xem thêm