Vol 4: Phía sau câu chuyện
Chap 28: Truyền thuyết về bầu trời
2 Bình luận - Độ dài: 3,420 từ - Cập nhật:
Trans: KanzuNe
Edit: Tài Dảk
********
“Phải nói thì ta thực sự rất nóng lòng muốn nghe chuyện của cậu đấy! Hừm… Sao chúng ta không bắt đầu từ chuyện đã xảy ra ở Clausel nhỉ?”
Thấy Ren liếc nhìn mình, Lessard và Ulysses ngay lập tức gật đầu như thể muốn giao lại mọi chuyện cho cậu. Trong lúc thưởng thức buổi khai mạc đại hội võ thuật cùng với những tiếng hò reo, Ritchter có vẻ cũng rất chăm chú lắng nghe câu chuyện của Ren.
“Để xem nào… Lúc đó, một con quái vật tên là Theif Wolfen đã xuất hiện ở gần ngôi làng Ashton của cháu…”
Câu chuyện bắt đầu từ trận chiến sinh tử đầu tiên của cậu. Tất cả những gì diễn ra sau đó đã dẫn tới cuộc chạy trốn cùng với Lithia suốt gần một tuần.
“Cậu Ren-dono đây đã đánh bại tên Elf đó một mình và chạy trốn trong khi bảo vệ Thánh Nữ sao?”
“Không đâu, may mà có Lithia-sama trợ giúp… cộng thêm một chút may mắn nữa. Rất may lúc đó con ngựa của gã Elf đó nghe lời cháu và bằng cách nào đó, cả hai đã trốn thoát được.”
“Leonhardt-dono, con ngựa đó giờ là bạn đồng hành của Ren đây đấy, mặc dù tôi cũng chưa được nhìn thấy tận mắt.”
“Ồ, thật thú vị làm sao. Người ta thường nói rằng một con ngựa mang dòng máu quái vật sẽ chỉ chọn một chủ nhân duy nhất của mình, nhưng Ren-dono đây đã cuốn hút được chính con ngựa đó bằng sức mạnh của mình!”
“Chắc không phải đâu ạ. Có vẻ Io khá là hiền lành nên có lẽ cô ấy chỉ muốn thư giãn khi ở cạnh cháu thôi.”
Ritcher nghe xong câu đùa của Ren thì liền bật cười không thôi, hai mắt loé lên khi nghe nốt phần còn lại của câu chuyện.
Một lúc sau, nhân viên phục vụ xuất hiện và pha trà cho 4 người bọn họ trước khi lễ phép rời đi.
Có lẽ vì đã nói quá lâu nên cổ họng của Ren lúc này quá khô khốc rồi.
“Leonhardt-sama có vẻ thích mấy câu chuyện kiểu này nhỉ?”
“Haha, phải nói là ta quá yêu thích chúng ấy chứ. Ngay cả ở Lục Địa Thiên Không ta đây cũng có rất nhiều người thích những câu chuyện anh hùng này đấy.”
“Liệu có liên quan đến truyền thống của các ngài không ạ?”
“Hẳn là vậy rồi, vì đâu chỉ có mỗi mình ta đâu, phải không?”
Mẹ của Ritchter vốn được sinh ra ở vùng phía nam Lục Địa Martell, và theo anh thì đây là quê hương của những con người đầy nhiệt huyết và đam mê mãnh liệt. Màu da của anh có lẽ cùng từ đó mà ra. Nhưng gác chuyện đó sang một bên thì phần lớn người dân của Đế Chế Shergad đều yêu thích những câu chuyện anh hùng từ thời xa xưa.
“Để mà nói về lí do chính xác thì có lẽ là do vị anh hùng đã từng giải cứu đất nước của chúng ta.”
Ritchter có vẻ khá cao hứng khi nhắc đến chuyện đó nên Ren nhanh chóng nắm bắt cơ hội lấy lòng, “Vâng, nếu không phiền thì cháu rất muốn nghe chuyện đó đấy ạ”.
Dĩ nhiên là sau khi nghe câu nói đó thì ai mà không vui cho nổi. Thế rồi, Ritchter cất lời.
“Từ rất lâu về trước, ở Lục Địa Thiên Không, có một vị thần hộ mệnh lấy hình dáng của một con Phượng Hoàng.”
Cứ mỗi lần Phượng Hoàng chết đi thì nó sẽ hoá thành tro bụi rồi hồi sinh lại thành một chim nhỏ. Và sau vô số vòng lặp tưởng chừng như vô tận đó, Phượng Hoàng dường như đã mất đi lí trí của chính mình.
Có người từng nói rằng đã có biết bao sinh mạng nằm xuống dưới tay của chính vị thần hộ mệnh của mình rồi.
“Và rồi, có một vị anh hùng đã đưa Phượng Hoàng về cõi vĩnh hằng sau một thời gian dài đằng đẵng.”
Vị anh hùng đó cứ thế từ đâu xuất hiện rồi hỏi người dân Shergard xem Phượng Hoàng đang sống ở đâu. Thế là, người đó cứ thế đi đến trung tâm của Lục Địa Thiên Không, nơi Phượng Hoàng đang ngự trị, và một trận chiến quyết liệt đã nổ ra.
Khả năng hồi phục đáng kinh ngạc của con chim dường như đã hoàn toàn suy yếu đi khi chiến đấu với vị anh hùng đó. Cuối cùng, thanh kiếm của anh ta đã đâm xuyên qua cổ họng của vị thần hộ mệnh, kết thúc một cuộc đời tưởng chừng như vô tận.
“Vị anh hùng sau đó đã quay trở lại thành phố của người Shergard. Người đó đã cầu nguyện cho những người dân đã ngã xuống và nguyện cống hiến hết mình để khôi phục lại sự thịnh vượng cho bầu trời… Tất nhiên, hoàng đế đương thời vô cùng biết ơn hành động của anh hùng và đã cảm ơn người đó bằng cách long trọng nhất.”
Người anh hùng đã có thể hưởng tất cả những gì Lục Địa Thiên Không có, từ của cải lẫn danh vọng. Thế nhưng, bất ngờ thay là anh ta chẳng muốn gì cả, khiến cho ai ai cũng vô cùng ngạc nhiên.
“Thứ vị anh hùng muốn chỉ là máu từ cổ họng của Phượng Hoàng. ‘Chỉ cần một lọ máu nhỏ là đủ rồi’ —người đó đã nói vậy đấy.”[note81590]
“...Máu của Phượng Hoàng sao ạ?”
“Ta nghe nói thứ đó ẩn chứa một sức mạnh vô cùng to lớn. Thậm chí có thông tin rằng chỉ cần 1 giọt máu thôi cũng đủ để có nguồn sinh lực dồi dào của Phượng Hoàng rồi. Tuy không biết có đúng không nhưng dù sao thì, đó chắc chắn là một báu vật đấy.”
Giờ thì chẳng có cách nào để xác minh điều đó nữa rồi.
“Người ta kể rằng vị anh hùng đó đã dành một quãng thời gian ở Lục Địa Thiên Không trước khi rời đi không một dấu vết. Thậm chí người đó còn chẳng xưng tên hay để lại dấu ấn gì của mình—”
“...Quả là một người đáng kinh ngạc nhỉ. Không biết người đó mạnh tới mức nào nữa.”
“Chà, đến cả ta cũng tò mò đấy, nhưng cũng giống như máu Phượng Hoàng thì chẳng có cách nào để biết câu chuyện đó có thật hay không nữa…”
Cơ thể của Phượng Hoàng đã được mai táng trang trọng bởi hoàng đế đương thời, và một kinh đô mới đã được dựng lên ngay tại đó.
Những hoàng đế kế vị tiếp theo được cho là khá mạnh mẽ, như thể để noi gương vị anh hùng đã từng cứu lấy cả lục địa. Ngay cả vị hoàng đế hiện tại cũng không phải ngoại lệ. Ông là một người vô cùng hùng mạnh, đồng thời đứng ở vị trí thứ 4 trong hàng ngũ các Kiếm Vương.
(Tổ tiên của mình mạnh thật, nhưng vị anh hùng này cũng thật ghê gớm làm sao...)
Ren khẽ lẩm bẩm, và theo lời thúc giục của Richter, cậu kể tiếp những câu chuyện thường ngày của mình.
Người thương gia kia vừa nghe vừa bày ra vẻ mặt vô cùng mãn nguyện. Ngay cả sau khi mọi thứ kết thúc, Richter vẫn đắm chìm trong dư vị như một vị khách vừa thưởng thức một vở kịch mãn nhãn.
“Quả là một câu chuyện tuyệt vời. Thực lòng ta rất muốn được nghe thêm những câu chuyện anh hùng từ cậu Ren-dono đây. Cho đến lúc đó thì ta mong nhà Clausel và nhà Ashton vẫn giữ mối quan hệ tốt đẹp.”
“Vậy Leonhardt-dono, tôi có thể hỏi về những gì ngài nói với tôi hôm trước không?” Lessard lên tiếng.
“Ồ, về chuyện đó thì tôi rất muốn đầu tư thêm. Có thể nói tôi gần đây rất có cảm tình với vùng đất Clausel, quê nhà của cậu bé này. Nếu được thì tôi muốn củng cố mối quan hệ của chúng ta sâu sắc hơn trong tương lai.”
Richter ngay lập tức trả lời câu hỏi của Lessard không chút do dự.
Quả là một người đàn ông dễ mến nhưng không kém phần thẳng thắn. Về chi tiết thì bọn họ sẽ bàn bạc với nhau sau, nhưng nói chung thì cuộc trò chuyện vẫn đang diễn ra khá suôn sẻ.
“Tôi muốn thu xếp vài việc trước khi trở về nhà. Xin lỗi vì có vẻ hơi vội vàng, nhưng quá khứ đã dạy tôi phải đưa ra quyết định để không phải hối tiếc.”
Richter, người đang nở một nụ cười cay đắng với vẻ đượm buồn chạm mắt Ulysses.
“Ngài có nhớ không, Hầu Tước Ignat?”
“Tất nhiên rồi. Hẳn là liên quan đến cuộc tranh giành kế vị giữa các Đại Công Tước ở Lục Địa Thiên Không đang nổi tiếng phải không?”
“...Chuyện đó thật đáng buồn làm sao… Ngay cả nhà Leonhardt chúng tôi cũng vướng vào vòng xoáy đó. Tuy tôi đã bảo họ đàm phán trong yên bình nhưng thật không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”
“Ồ? Phải chăng những gì đã xảy ra khiến ngài từ bỏ chức vụ hiệp sĩ của mình?”
Thấy Richter khẽ gật đầu, Ulysses nói tiếp, như thể đã hiểu ra.
Richter nói thêm vài lời. Trong thâm tâm anh, anh đang thầm cảm ơn Ren vì đã nói cho anh nhiều điều như vậy, cũng như cảm ơn Ulysses vì đã cho anh cơ hội này.
“Dù là hiệp sĩ bảo vệ công lý cho tổ quốc, tôi đã chẳng thể làm trọn trách nhiệm của mình và khiến đất nước rơi vào khủng hoàng như bây giờ. Kể từ đó, tôi đã không thể tha thứ cho bản thân vì trở thành một hiệp sĩ như vậy.”
Richter ngẩng đầu lên nhìn Ren với vẻ mặt hối hận.
“Leonhardt-sama…”
Chẳng biết phải làm thế nào trước bầu không khí đột ngột này, Ren chỉ đành im lặng.
Và rồi, Richter bắt đầu xin lỗi.
“Cách đây rất lâu, đã có một cuộc chiến ngôi vị nổ ra trong gia đình của một Đại Công Tước, kéo theo đó là hàng loạt các quý tộc.”
Gia đình đó có hai anh em.
Người em trai đã trách móc anh trai của mình, cho rằng tư tưởng của anh ta quá đỗi cực đoan. Người anh trai là người theo chủ nghĩa xâm lược, tin rằng Shergard sẽ phát triển hơn nếu can thiệp vào các khu vực tranh chấp khác. Người em trai thì cho rằng tư tưởng đó đã lỗi thời, và kể từ đó hai anh em trở nên bất hoà.
“Vậy mọi thứ đã được giải quyết ra sao?”
“Đến cuối thì vẫn chẳng có gì được giải quyết cả… Cả hai anh em nhà đấy đã hại chết nhau. Họ đã bàn bạc xem có nên để một người họ hàng xa kế vị hay không, nhưng rồi… cả gia đình đó đã bị phế truất.”
Đầu tiên thì người em trai đã bị nhắm đến và giết hại bởi một quý tộc cấp thấp dưới trướng người anh trai. Vợ của người em và con gái anh ta sau đó đã bí mật trốn đi và vĩnh viễn không bao giờ được tìm thấy bởi Richter và những người khác.
Trong lúc đó, người anh trai thì bị ám sát trong một cuộc chạy trốn bởi một quý tộc liều lĩnh trung thành với người em trai.
Và cứ như thế, cuộc tranh giành người kế vị trở thành tâm điểm của Lục Đại Thiên Không lúc bấy giờ vì diễn ra trong một gia đình đầy giàu có và quyền lực như vậy.
Rốt cuộc thì trong cuộc đổ máu này, chẳng ai có được cái kết có hậu cả.
“Tôi đã chẳng còn đủ tư cách để trở thành một hiệp sĩ nữa… Và sau đó, khi dành những ngày tháng sống vu vơ trong sự bất lực của bản thân thì cha dượng đã tới ghé thăm tôi. Ông ấy là một trong những thương gia có tiếng ở lục địa Martel. Lúc gặp mặt, ông đã nhờ tôi phục vụ đất nước dưới một hình thức khác mà không phải một hiệp sĩ…”
Richter ngập ngừng rồi nói tiếp.
“Vì có một người họ hàng quý tộc cũng là một thương nhân nên tôi đã nghĩ mình cũng nên thử xem sao…”
Do niềm kiêu hãnh vì là một hiệp sĩ của mình nên Richter ban đầu cũng khá lưỡng lự về việc sẽ trở thành một thương nhân. Tuy nhiên, một hiệp sĩ mà chẳng thể làm tròn trách nhiệm của mình thì còn gì là một hiệp sĩ nữa?
Chính cái suy nghĩ luôn đeo bám trong đầu Richter đó mà anh đã quyết định chạy trốn vận mệnh và trở thành học trò của chính cha dượng mình.
Anh cũng đã từng xem xét sẽ trở thành một nhân viên dân sự, song vì ước mơ của cha anh quá lớn mà anh quyết định sẽ liều một phen xem sao.
May mắn thay, Richter cực kì có năng khiếu trong việc giao thương và quản lí các hiệp hội thương mại của gia đình.
Anh đã tận dụng triệt để những mối quan hệ có được từ hồi làm hiệp sĩ và tạo nên một công ty thương mại không chỉ có tiếng ở Lục Địa Thiên Không mà còn lan ra khắp thế giới nữa.
“Có lẽ đó là lí do vì sao mà tôi coi cậu Ren-dono đây còn toả sáng hơn cả ánh mặt trời bình minh. Hoặc có lẽ tôi ngưỡng mộ cậu ấy vì cậu ấy đã làm được những điều mà tôi không thể.”
Đây có lẽ là những cảm xúc thật lòng của anh ta. Đó cũng là lí do chính tại sao Richter lại bị Ren cuốn hút đến vậy, và cũng vì thế mà anh vui như trẩy hội khi được nghe những câu chuyện anh hùng của cậu.
“Lúc đó ta đã thực sự mang ơn cố hầu tước Ignat.”
“Ừ thì… vốn dĩ người vợ kia từng là hầu gái phục vụ trong cung điện của Đế Đô nên lỡ hai nước mà nảy sinh căng thẳng thì rắc rồi lắm…”
Dường như không muốn làm bầu không khí trở nền căng thẳng, Ulysses hắng giọng một tiếng.
Dù sao thì đây cũng là Lễ Hội Sư Vương mà, sao không tranh thủ mà tận hưởng bầu không khí lễ hội và đại hội võ thuật nhỉ, anh nghĩ.
“Nhìn mà xem, cậu bé nhà Leonard chuẩn bị lên võ đài đấy.”
Nghe vậy, Ren lập tức chuyển sự chú ý về phía đầu trường.
Trận đấu giữa Kaito và đại diện một trường khác bắt đầu ngay khi trọng tài đưa ra tín hiệu. Và cứ như thế, với một tiếng gầm oanh liệt, anh đã ngay lập tức chiếm thế thượng phong ngay khi trận đấu bắt đầu. Đối thủ của Kaito dường như tỏ ra bất lực, khập khiễng trước sự chênh lệch về sức mạnh.
—Trước mặt khán giả đây thì dường như các thành viên của gia tộc anh hùng đang nỗ lực phô diễn toàn bộ sức mạnh của mình.
Người tiếp theo lên sàn chính là Sarah Riohard. Cùng với thanh kiếm điêu luyện đã được mài giũa từ nhỏ, cô liên tục trêu ngươi đối thủ và dành chiến thắng một cách dễ dàng giống đàn anh của mình.
Nhiều người trong số các khán giả như thể bị mê hoặc trước sức mạnh của những hậu duệ anh hùng trẻ tuổi này.
“Ô!”
Ulysses liếc nhìn đồng hồ và nhận ra mình đã giữ Ren ở lại quá lâu. Họ không nói là sẽ trò chuyện bao lâu, nhưng họ cũng chẳng muốn giữ một thành viên ban điều hành ở đây làm gì. Thế nên…
“Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của Leonhardt-dono rồi.”
“Đã muộn thế rồi sao?”
Richter nói với vẻ nuối tiếc rồi nhìn Ren và Lessard.
“Hai người, nếu không phiền, có thể dùng bữa tối sớm cùng bọn tôi không? Lát nữa Hầu Tước Ignat sẽ dẫn tôi tham quan Đế Đô vào buổi tối, sau đó thì tôi rất muốn hai người có thể dùng bữa cùng chúng tôi.”
Lessard cúi đầu thật thấp và lễ phép đáp lại bằng giọng áy náy.
“Thật vinh dự khi được ngài mời, nhưng tôi cũng đã nhận được vài lời mời rồi, nên là…”
“...Không sao không sao. Tôi đã nghĩ là mời Tử Tước Clausel sẽ rất khó mà, nhưng hoá ra là như vậy thật nhỉ? Haha!”
Ren đã định chiều này sẽ cùng Lessard làm việc suốt cả buổi chiều.
Thế nhưng, xét đến tình hình hiện tại thì có lẽ tốt hơn hết là Ren nên nhận lời mời này. Lessard và Ren liếc nhìn nhau một cái, như thể cả hai đã nhìn thấu được nhau.
◇ ◇ ◇ ◇
Trên đường trở về nhà sau bữa tối được mời bởi Richter, Ren cứ nghĩ chỉ có bản thân là người duy nhất được mời.
Cậu hiện đang đi bộ trong kinh thành Đế Đô lúc trời vẫn còn chưa tối hẳn.
“Xin lỗi vì đã phải nhờ cậu tiễn mình về, Ren-kun…” Fiona nói với vẻ hối lỗi.
Còn tại sao cô lại ở đây ư? Có lẽ lí do là vì Fiona cũng được mời đến bữa tối đó.
Trong lúc đi cùng cô dọc khu phố chính, Ren chỉ khẽ mỉm cười an ủi cô, “Không sao đâu mà” trong khi cả hai đi về phía nhà ga.
“Tớ mới là người mang ơn Fiona-sama đấy chứ?”
“Fufu, Ren-kun vẫn dịu dàng như ngày nào nhỉ?”
Fiona hơi nghiêng đầu, góc nghiêng như được tô điểm bởi màu đỏ của hoàng hôn còn sót lại dưới bầu trời đêm.
“Ehehe~~” Cô nở một nụ cười hạnh phúc.
Đối với Fiona, được đi bộ cùng Ren thế này thực sự là một trải nghiệm tương đối dễ chịu. Cô cũng chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ được chiếm lấy Ren trong quãng thời gian lễ hội này.
Hơn nữa, cả hai sẽ được tận hưởng bầu không khí lễ hội cho đến khi Fiona trở về kí túc xá.
Tuy nhiên, vì ngoại hình và địa vị của Fiona khá nổi bật nên cô đã phải thay đồng phục của mình thành một bộ đồ có phần kín đáo hơn thường ngày, đeo kính và đội mũ. Có vẻ như chiếc áo len cộc tay mùa hè này khá hợp với ‘Nữ Hoàng Bóng Đêm’ đấy chứ.
Trên đường đi, bọn họ không quên thăm thú những quầy hàng đa dạng với đủ thứ từ đồ ăn cho tới những trò chơi nho nhỏ.
Dường như Fiona đang khá tận hưởng quãng thời gian này, và thi thoảng cô lại tìm thấy niềm vui khi được ăn món kem và những đồ ăn vặt hiếm khi cô đụng vào.
…Trong đầu cô lúc đó chỉ có độc một suy nghĩ: Ước gì khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi…
Cô không thể không nghĩ như vậy được.
Đột nhiên, con phố trở nên đông đúc người một cách lạ thường. Và thế là, Fiona bất giác nắm lấy gấu tay áo của Ren.
“A-Ah, x-xin lỗi…!”
“Không, không. Ngộ nhỡ chúng ta lạc nhau thì tệ lắm đó.”
Fiona vội vàng xin lỗi, rồi cô chợt nhớ lại chuyện đã xảy ra ở dãy núi Baldor.
Nhớ lại cảnh bản thân cũng nắm lấy tay áo Ren băng qua cây cầu treo, cô cảm thấy trong lòng có chút rạo rực nhưng không kém phần hân hoan.
Nhưng thật đáng buồn thay, mối quan hệ của Fiona với người mà cô trao trọn tình cảm của mình vẫn chẳng mấy tiến triển kể từ đó. Tuy thật vui mừng vì họ sống cùng nhau, nhưng có lẽ, tất cả chỉ có vậy thôi…
2 Bình luận