Vol 4: Phía sau câu chuyện

Chap 31: Trên đà chiến thắng

Chap 31: Trên đà chiến thắng

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Ngay khi bị nhắm trúng tim đen, Estelle liền khoanh tay lại. Cô chẳng có lấy một chút lo lắng hay hoảng sợ, thậm chí còn bình thản đến mức khó tin.

“Chuyện này là vì các hiệp sĩ được cắt cử đến Elendil thôi thưa Điện Hạ. Tôi đã xa Leomel từng ấy năm rồi, có gì lạ khi muốn tận mắt chứng kiến tình hình chứ?”

“Ta hiểu rồi, thì ra là để đảm bảo mọi chuyện đâu vào đấy phải không?”

Quả thực, Estelle cứ thế thênh thang đi giữa lòng thành phố mà chẳng giấu diếm gì. Nếu có điều gì đáng để giấu thì có lẽ là hình ảnh cô say xỉn trong Công Hội vào sáng hôm đó chăng? Nhưng nếu đã hành động bí mật thì cớ gì phải say xỉn trước toàn dân thiên hạ chứ?

…Estelle cứ thế giải thích như thể đây là điều hiển nhiên mà không có chút ngạo mạn nào.

“—Tốt thôi, nhưng để ta nói tiếp đã.”

Từ khi nào mà cậu ấy lại có thể trở nên gan dạ đến thế? Đôi mắt đó tựa bao giờ đã trở nên sắc bén như diều hâu vậy?

Estelle đã biết Radius ngay từ khi cậu mới sinh ra, nhưng đến giờ cô cũng chẳng thể ngờ nổi cậu bé đó lại lớn lên thành một chàng trai oai vệ đến nhường này.

“Chắc là nhờ ơn cậu nhóc Ren đấy rồi…”

Giọng cô nhỏ đến mức lí nhí, có lẽ chẳng thể chạm đến tai Radius. Đối với cậu, đó chẳng khác nào tiếng thở dài chán nản.

Sau khi cô lẩm bẩm, giọng nói của Radius lại một lần nữa vang lên trong xe ngựa.

“Ta được biết là Estelle đã đến Elendil này một khoảng thời gian rồi. Tất nhiên, cô chẳng hề che giấu chuyện này, nhưng ta chỉ có một thắc mắc là sao cô lại rời khỏi Elendil và lảng vảng ở con đường dẫn vào khu vực phía đông? Làm ơn, hãy nói với ta là tại sao một chỉ huy lại hành động như một gián điệp vậy?”

Estelle đã cố gắng không cho ai biết về những nước đi tiếp theo của mình. Radius ngụ ý như vậy.

Tất nhiên, việc cô đến Elendil để thư giãn hay làm gì Radius chẳng hề bận tâm. Chỉ là, Estelle đang có những hàng động vô cùng đáng ngờ mà thôi.

Nhưng rồi…

“Tôi nghĩ ngài nhầm lẫn tôi với ai đó rồi.”

“Nhầm lẫn sao?”

“Vâng. Nếu tôi thực sự muốn hành động trong bóng tối thì ngay cả Radius Điện Hạ cũng chẳng thể—?”

Estelle đang nói chợt ngưng lại suy nghĩ.

Có một điều mà chúng ta không được quên, đó là dù Estelle có khả nghi đến đâu thì chẳng ai biết được cô đã làm gì trong kì nghỉ lễ. 

Sau cùng thì việc quay trở lại quá khứ để điều tra là hoàn toàn bất khả thi mà.

Nếu Radius không nhận ra và hành động trước khi cô làm vậy thì có lẽ cậu ấy chẳng thể để ý chuyện này đâu. Điều đó chứng tỏ rằng, theo như những gì cậu vừa nói thì có lẽ Radius đã lên kế hoạch từ rất lâu rồi.

Và còn một điều nữa: Cô nàng Hắc Miêu luôn kè kè bên cạnh Radius.

Estelle dường như đã suýt quên đi sự tồn tại của Mirei Arkheisei.

“Ngay cả ta cũng làm sao vậy?”

“...Không, không có gì thưa điện hạ.”

Mirei là một cán bộ dân sự, chứ không phải một gián điệp.

Cô có thể bắt chước đôi chút, nhưng như vậy thì không đủ để lừa Estelle. Tuy nhiên, nếu nói về khả năng tình báo thì Mirei ở một tầm cao hoàn toàn khác so với Radius.

Thậm chí khả năng đó còn khiến Estelle không khỏi bất ngờ, như thể cô nàng tai mèo nhìn thấu được tương lai vậy.

Nếu kết hợp thêm với sức mạnh của Radius nữa thì…

“Nhân tiện thì, vào buổi sáng hôm mà chúng ta đều biết, Ren cũng đã rời khỏi Elendil thì phải. Hình như cô cũng ở gần đó đúng không, Estelle? Cô có biết được chuyện gì không?”

“...Tôi e rằng mình không nhớ về việc ở gần Ren lúc đó, thưa Điện Hạ.”

“Ôi chà, nếu vậy thì kì lạ thật. Cô cố tình làm mình mất trí nhớ thế nào hay vậy?”

“Nếu con người có thể quên đi mọi chuyện dễ dàng đến vậy thì tôi đã chẳng phải khổ sở khi nghĩ về quá khứ… Chỉ là… chuyện đó chưa từng xảy ra mà thôi.”

“Ta xin lỗi vì đã gặng hỏi cô như vậy, Estelle. Nhưng cô biết không, nhưng tên quý tộc bẩn thỉu ở hội đồng cũng thường hay quên đi những kí ức không vui như vậy đấy. Tuy không muốn nói những lời này, nhưng… ta chẳng thể tưởng tượng nổi Estelle lại trở thành một kẻ như vậy.”

Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở đó.

Radius dường như biết rất nhiều, và điều đó còn chẳng hề bộc lộ ra bên ngoài.

“Nhưng nên nhớ, không chỉ ở Elendil đâu… Dù Estelle có cố trốn trong bóng tối thế nào đi chăng nữa, cô nghĩ ta không nhận ra sao?”

“Thưa Radius Điện Hạ, tôi—”

“Đủ rồi, không phải viện cớ nữa… Ta chỉ muốn biết một thứ thôi: Tại sao CÔ lại lởn vởn bên cạnh Ren?”

Dựa vào câu trả lời của Estelle, có lẽ cô sẽ chứng kiến một Radius mà cô chưa từng được thấy trước đây.

(Đừng có lòng vòng nữa, đây là cơ hội cuối cùng của cô.)

Ánh mắt của Radius như muốn diễn tả điều đó.

“...Fu…”

Estelle đành thở dài chịu trận. Cùng lúc đó, dường như áp lực từ Radius cũng dịu đi.

“Mong Điện Hạ lượng thứ. Dường như tôi đã quên không nói với ngài một chuyện thì phải.”

“Phải rồi, ta cũng nghĩ vậy.”

“Nhân tiện thì, chỉ là giả sử thôi… Nhỡ tôi quên nói điều đó thì Điện Hạ sẽ làm gì?”

“Ít nhất thì ta sẽ không nhờ vả gì cô trong tương lai nữa.”

“Vậy thì không cần phải làm vậy đâu… Giờ thì…”

Estelle nhớ lại trước mặt Radius. Dường như vẫn có chút gì đó giả tạo, như thể cố tình trong lời nói của cô.

“Nếu là về những gì đã làm thì tôi không thể tự mình nói ra được—bởi vì tôi đã được căn dặn như vậy.”

“Căn dặn sao?”

“Vâng, là như vậy ạ.”

Nếu hiểu theo nghĩa đen thì điều đó có nghĩa là người ra lệnh đã đoán trước được rằng Radius sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra chuyện này.

“...Vậy thì, cô nghĩ sao nếu ta hỏi người khác về những hành động của cô?”

“Tôi sẽ không nói gì cả… Điện Hạ muốn xử lí ra sao hoàn toàn tuỳ thuộc vào ngài.”

“Haha, nếu vậy thì ta xin vui lòng làm theo.”

Thật may vì lúc này Radius đang cười. Nhìn thấy nụ cười tự tin lúc này của Radius cũng phần nào giúp Estelle gột bỏ chút áp lực trên vai.

“Xin lỗi vì đã làm mất thời gian của cô, Estelle. Như mọi khi, nhờ cô lo liệu an ninh quanh đây nhé.”

“Vâng!”

Radius liền xuống khỏi xe ngựa. Estelle cũng từ từ theo sau và hắng giọng lại trong khi điều chỉnh tư thế nghiêm trang.

Khi cả hai bước đi trên con phố lát đá cuội, Radius và Estelle lại nói chuyện phiếm như mọi khi.

“...Điện Hạ, chuyện ban nãy tôi nói thật đấy.”

“Chà, nếu vậy thì có thể làm ơn cho ta biết đó là phần nào không?”

“Đoạn tôi vẫn chưa gặp Ren.”

“Chuyện trong rừng dịp nghỉ lễ đó sao?”

“Vâng. Tôi đã định theo dõi cậu ấy, nhưng rồi lại không thể. Tôi có linh cảm cậu nhóc Ren đó sẽ nhận ra tôi nên đành phải bỏ cuộc.”

Vậy là chuyện đó không xảy ra thật. Đúng như Estelle đã nói, không hề có chuyện Estelle và Ren ở cùng nhau lúc đó.

“Hehehe… Sợ trực giác của Ren đến vậy sao?”

“Vâng… Với trực giác của một người đã từng liều mạng không biết bao lần như vậy thì e rằng ngay cả tôi cũng…”

“Hahaha! Phải không phải không!? Ren của ta giỏi đến vậy đấy!”

Cách cỗ xe ngựa hoàng gia một khoảng ngắn là cô nàng Mirei đang đứng đợi. Mặc dù bên ngoài trời vẫn nắng chang chang, song cô vẫn đứng đó một cách nhiêm túc, trán không có lấy một giọt mồ hôi.

Estelle đứng cách đó một khoảng.

“Thưa Điện Hạ, ngài xong chưa nya?”

“Xong xuôi rồi Mirei. Gác chuyện đó sang một bên thì hôm nay chúng ta cùng cố hết sức tiếp nào.”

“Vâng thưa nya!”

“Vậy thì Estelle, trông cậy vào cô tiếp nhé.”

“Đã rõ thưa Điện Hạ!”

Estelle cứ thế đi theo sau Radius và Mirei canh gác, mắt đảo qua đảo lại quảng trường. Cả ba người cứ thế rảo bước đến trụ sở nằm ngay giữa quảng trường như mọi khi.

“Estelle nói toẹt ra rồi. Nào là ‘không thể nói vì được yêu cầu phải trả lời thế’, kiểu vậy đó.”

“Uwa… Cứ như ngài bị lừa vậy, nya…”

“Phải rồi nhỉ… Nói thật thì ta không thích điều đó chút nào.”

“Chúng ta làm gì giờ đây? Ngài có muốn sắp xếp một buổi diện kiến ngay lập tức không?”

“Nhờ em đấy, Mirei. Lịch hẹn là tối ngày thứ bảy Lễ Hội Sư Vương. Sau khi lễ hội lắng xuống thì ta sẽ trực tiếp hỏi Bệ Hạ— À không, cha ta cho ra lẽ.”

Radius cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, nhưng có lẽ mọi chuyện chưa dừng lại ở đây đâu.

Cậu sẽ hỏi rõ ràng mọi thứ không sót dù chỉ một chút và tìm xem ý đồ của Hoàng Đế là gì.

◇ ◇ ◇ ◇

Lễ Hội Sư Vương cũng đã dần đi tới hồi kết, và hôm nay chính là ngày thứ sáu của lễ hội ngàn năm có một này.

(Để xem nào… hôm nay là tứ kết Đại Hội Võ Thuật nhỉ?)

Ren tỉnh dậy trong phòng và nhớ lại lịch trình.

Hôm nay, bốn thí sinh được lọt vào vòng bán kết sẽ được quyết định. Vì toàn bộ các đại diện của Học Viện Hoàng Gia đều đã lọt vào đây nên có lẽ bảng xếp hạng bán kết sẽ do họ thống trị mà thôi.

“Fuwaaa…”

Cậu sau đó sửa soạn chuẩn bị đi làm nhiệm vụ của một thành viên ban điều hành rồi rời khỏi phòng. Vì Lessard đã rời khỏi dinh thự từ trước nên chỉ còn lại Ren ở phòng ăn và Lithia đến muộn một chút mà thôi.

“Ohayoo, Ren.”

“Ohayo, Lithia-sama— Ừm, tóc cậu vẫn còn rối kìa.”

“Fueh! Đ-Đâu vậy?”

Thấy Ren chỉ tay vào chỗ đó, Lithia liền đưa tay lên vuốt vuốt xoa xoa một lúc lâu rồi mới thôi.

Mặt Lithia lúc đó có hơi đỏ một chút, nhưng rồi cô hắng giọng lại, tay giữ lấy tóc rồi ngồi xuống cạnh Ren.

Cả hai sau đó thưởng thức bữa sáng được dọn ra trong yên bình trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới.

“Hôm nay chúng ta lại phải cố hết sức rồi.”

“Phải rồi ha.” Lithia nhanh chóng đáp lại lời của Ren.

Hai người họ vừa nói chuyện vừa nhanh chóng hoàn thành bữa sáng của mình.

“Yaaaaa, hôm nay khoẻ thật đó. Kể từ lúc không còn thấy giấc mơ đó nữa, tớ ngủ ngon hơn hẳn.”

“Cả Ren cũng vậy sao? Nhưng mà tò mò thiệt đó, không biết giấc mơ đó là gì nữa.”

“Không biết nữa… Ah, có lẽ vì hôm đó chúng ta ở bên nhau từ sáng đến tối nên hai ta mơ về cùng một cảnh tượng cũng phải thôi.”

“Fufu, hẳn là vậy nhỉ?”

Vài phút sau, Lithia cũng hoàn thành bữa sáng của mình rồi cùng Ren rời khỏi phòng ăn.

Cả hai xách cặp ra ngoài, đón chào những tia nắng ban mai rực rỡ đang chiếu xuống. Lithia bất giác lấy tay che ánh mặt trời, nhưng có lẽ thứ ánh sáng đó cũng chẳng thể rực rỡ bằng nụ cười hạnh phúc của Lithia.

◇ ◇ ◇ ◇

Chiều hôm đó, sau khi Ren ăn xong bữa trưa ở trụ sở.

Cậu đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài nên đã đứng dậy để mở cửa. Nhận ra bên ngoài là bộ ba Sarah, Vayne và Nemu, Lithia cùng với Ren liền ra khỏi trụ sở để chào đón những người bạn của mình.

“Nghe nè nghe nè! Hôm nay chúng tớ lại thắng nữa rồi đấy!”

Trước khi Ren và Lithia kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì Sarah đã reo lên đầy vui sướng.

Cô ngay lập tức lao vào ôm chầm lấy Lithia, nhưng vì cái ôm quá đỗi mạnh mẽ nên Lithia đành bất giác lùi lại nửa bước. Với Sarah trong vòng tay mình, cô nói.

“Um Um. Tớ biết Sarah và mọi người sẽ làm được mà.”

“Lithia-chan à, cả bốn bọn tớ đều sẽ được vào tứ kết đấy.”

“Fufu, là vậy sao? Chẳng phải như vậy sẽ chỉ còn lại học sinh của Học Viện Hoàng Gia ở giải đấu thôi sao?”

“Ừ hứ, ngạc nhiên lắm phải hăm? Tuy năm nào trường chúng ta cũng vào được khá sâu, nhưng chưa năm nào được như năm nay hết lun á!” Nemu chen vào.

“Đúng đúng đúng! Nên là Lithia-chan nè, sao cậu không đến xem vòng bán kết và chung kết đi! Bọn tớ sẽ chiến đấu hết mình luôn!”

Lithia liền quay sang nhìn Ren gần đó với ánh mắt như muốn hỏi: Cậu nghĩ sao?

“Sắp tới có nhiều thời gian rảnh rồi, nên có lẽ là sẽ ổn thôi.”

Để đảm bảo các thành viên của ban điều hành được tận hưởng lễ hội một cách toàn vẹn nhất, khối lượng công việc đã được điều chỉnh kĩ lưỡng bởi trường. Các giáo viên của mỗi trường, cũng như ban quản lí lễ hội cũng đã hợp tác với nhau để tạo nên một sân chơi bổ ích dành cho học sinh.

“Thật ư?! Chắc hai cậu biết rồi, nhưng mà trận đấu cuối cùng là buổi chiều này đấy! Hầu hết các cuộc thi đều kết thúc vào buổi sáng nên bọn tớ sẽ là lứa cuối cùng thi đấu!”

“...Ừm, đã hiểu. Trừ khi có việc gấp, tớ nghĩ tớ cũng nên đến xem bạn thân Sarah-’chan’ của mình toả sáng chứ nhỉ?”

“Yêu cậu lắm luôn á, Lithia-chan!”

“T-Thôi nào Sarah, đừng đột nhiên ôm tớ vậy chứ!”

Tuy miệng nói thế, nhưng Lithia thực sự cảm thấy hạnh phúc khi được Sarah ôm như vậy.

“Tất cả đều nhờ ơn Ren hết đấy. Cảm ơn cậu rất nhiều.”

Vào ngày đầu tiên của đại hội võ thuật, Ren đã phần nào giải toả được nỗi căng thẳng trước trận đấu của Vayne. Trong Truyền Thuyết Thất Anh Hùng, có một sự kiện sẽ khiến cho người chơi bị dính debuff căng thẳng, từ đó làm giảm chỉ số của nhân vật. Thế nhưng, rất may là lần này không bị như vậy.

“Này Ren.”

Ngay khi vừa cúi đầu xong, Vayne đột nhiên chuyển chủ đề.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!