Vol 4: Phía sau câu chuyện

Chap 6: Người đứng đầu Hắc Hiệp Sĩ

Chap 6: Người đứng đầu Hắc Hiệp Sĩ

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Lithia trên đường về nhà cùng Sarah quyết định rẽ vào khu phố mua sắm.

Học Viện Hoàng Gia không cấm học sinh dừng chân hay mua sắm và ăn vặt. Tất nhiên, sẽ có hậu quả không tốt lành gì nếu họ làm những việc gây tổn hại cho danh dự của học viện, nhưng với hai người họ thì chuyện này chẳng đáng lo cho lắm.

Đây cũng là một trong những lý do mà Ren thường dừng chân ở cửa tiệm của Verlich ở phố thợ rèn mỗi lần tan học.

“Cũng đến lúc làm giáp cho nhóc Ren rồi.”

Verlich đã định làm giáp cho Ren bằng sừng của Asval từ lâu lắm rồi. Chính vì thế mà cậu thường xuyên ghé thăm người thợ rèn già này để thảo luận về chuyện đó.

“Xin lỗi vì đến bây giờ ta mới làm cho nhóc.”

“Ây dà, cháu không phiền đâu. Ý cháu là… chính cháu là người đã nhờ ông sửa ma tàu Lemuria mà. Hơn nữa, chính Verlich-san cũng nói rồi còn gì.”

“Hả? Nói gì thế?”

“Ông đang tìm một thứ nguyên liệu để làm phần tiếp theo của bộ giáp, phải không?”

“Ôi chà, ta cũng không rõ nữa. Nhưng ta có nói chuyện với thằng ngốc Ulysses rồi. Nó bảo sắp tới nó sẽ có được một ít mang về cho ta.”

“Vậy có nghĩa là ông sẽ bắt tay vào việc ngay khi nguyên liệu đến sao?”

“Chuẩn rồi nhóc. Ta sẽ cố để không bõ công mà nhóc đã đợi, và nhớ là phải trông chờ vào ta đấy khahaha. Giờ thì ra chỗ Vườn Treo và sửa cho xong Lemuria thôi nào!”

Verlich vỗ đôm đốp vào bắp tay to bằng cả cái đầu của một đứa trẻ con rồi nở một nụ cười tươi rói.

“Ông định sửa luôn bây giờ á? Trời sắp tối rồi đấy!”

“Ta đang có đợt linh kiện mới sắp về mà. Làm gì có thằng đàn ông nào mà lại không ngóng chờ món đồ chơi mới chứ!”

“Vâng vâng cháu hiểu rồi.”

Ren gật đầu rồi rời khỏi xưởng cùng Verlich.

Người thợ rèn khoá cửa lại rồi bắt đầu bước nhanh thoăn thoắt, miệng thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cứ thế đi theo sau ông ta.

“Vậy, học viện thế nào?”

“Cũng bình thường thôi ạ. Cháu cảm thấy đây cũng chỉ là lớp học bình thường như bao lớp học khác thôi.”

“Thế sao? Nhóc không còn chuyện gì ra dáng học sinh hơn để nói à?”

“Thế ông muốn nghe gì nào?”

“Chẳng hạn như… ừm, lớp dạy kiếm thì sao?”

“Chà, ông nhắc mới nhớ, đúng là họ cũng sắp bắt đầu dạy rồi.”

Có một vài lớp học chưa bắt đầu dạy ngay khi nhập học, và lớp kiếm thuật là một trong số đó.

Lý do là vì tân học viên còn quá nhiều việc phải lo nên nhà trường đã lùi lịch xuống để họ dễ thở hơn.

“Hừm… nhưng mà ta nghĩ nhóc đừng tham gia làm gì, Ren à.”

“Hể, sao không ạ?”

“Tất nhiên là vì nó vô dụng rồi. Đối với Ren và lớp đặc biệt đã vượt qua kì thi một cách xuất sắc thì tốt hơn hết là nên chọn lớp khác cho đỡ phí thời gian đi.”

Quả thực, đối với Ren, người vẫn luôn mài dũa lưỡi kiếm của mình ở Sư Phòng thì cậu dám chắc lớp kiếm thuật đó sẽ chẳng còn gì để cho cậu học đâu.

Điều tương tự cũng áp dụng cho cả Lithia nữa.

“Tốt nhất là nhóc nên làm người dạy đi.”

“Không hẳn… chỉ nghĩ đến dạy thôi cũng đủ khó rồi. Giờ ông thử nghĩ xem, Verlich-san. Nếu Hoàng Đế nhờ ông truyền lại kĩ năng của mình cho lớp trẻ thì ông sẽ làm gì?”

“Gah-ha-haha! Còn lâu mới có chuyện đó! Làm gì có chuyện ta dạy được cho người khác chứ!”

“Tuy không biết sẽ như thế nào, nhưng… cháu cũng thấy thế đấy.”

Tuy nhiên, Ren lại là một người biết quan tâm đến người khác. Không thể khẳng định được việc Ren đứng lớp là hoàn toàn bất khả thi.

Nhưng vì cậu vẫn đang là một học sinh nên tất nhiên không có chuyện đó đâu.

Đột nhiên, Verlich nhìn lên bầu trời và nói.

“Phải rồi, cũng sắp đến lúc rồi.”

Ông đột nhiên đổi chủ đề.

“Nhóc đã từng nghe về đội quân trở về từ lục địa Martell chưa?”

“Không ạ. Cháu cũng chưa từng nghe rằng quân đội Leomel lại cử đội quân đến lục địa Martell đấy.”

Lục địa Martell nằm ngay bên cạnh lục địa Elfen, nhưng kích thước thì lại hoàn toàn đối lập nhau. Những quốc gia bên trong lục địa đó thường không bằng một góc của lục địa Elfen.

Chính vì không có cơ hội được đến Martell trong game nên người chơi chỉ có thể tìm kiếm những thông tin này thông qua những tài liệu ở khắp nơi. Tuy nhiên, kể từ khi Ren đến thế giới này, cậu đã có thể biết thêm được nhiều thứ về nơi đó, bao gồm cả những thứ cho kì thi.

Tất tần tật về tỉ lệ ngôn ngữ được nói, tỉ lệ giữa các chủng tộc, vân vân và mây mây.

“Vậy tại sao họ lại cử quân đội đi vậy?”

“Một nhóm viện trợ nhân đạo từ Thánh Địa được cử đến Martell đã bị kẹt trong cuộc xung đột gần căn cứ của họ. Chính vì thế Thánh Địa đã nhờ Leomel cử quân tiếp viện đi, và dĩ nhiên Leomel đã làm theo để bày tỏ lòng biết ơn của mình với Thánh Địa và Thiết Thánh Điện Nodias—tượng đài của Thánh Địa.

“Ồ, thì ra là vậy. Thế họ đã ở đấy bao lâu rồi?”

“Cũng được một thời gian từ lúc nhóc chuyển đến đây rồi, tầm… gần hai năm. Lục lượng cử đi thì có thể là hàng chục người, hoặc có thể là cả một trung đội.”

“Nhiều đến vậy sao?”

Có thể đối với một người bình thường thì họ sẽ thắc mắc sao lại cử nhiều người như vậy đến chiến trường.

Thế nhưng, sau khi nghe xong câu chuyện vừa rồi, Ren gật đầu như thể số lượng đó là điều hiển nhiên.

“Vì đều là thành viên ưu tú của Sư Phòng nên bọn chúng cũng định nhân cơ hội phô ra sức mạnh của Leomel đây mà.”

(—Giỏi vậy!)

“Tất cả đều được lãnh đạo bởi một người, chỉ huy của Sư Phòng. Bọn chúng đi lâu như vậy là vì không chỉ phải giải quyết mâu thuẫn ở đó mà còn phải đàm phán với các nước khác nữa.”

Chỉ nghe qua từ ‘chỉ huy’ thôi, đôi lông mày của Ren đã khẽ giật đôi chút.

“Nhưng dù tình hình thế nào thì một người với đẳng cấp như vậy đã ở nước ngoài gần hai năm rồi đấy.”

“Hừm… nhóc nói đúng. Chuyện này cũng hơi lạ thật.”

Nếu có một cuộc chiến quan trọng thì chuyện này hoàn toàn có thể hiểu được, nhưng có vẻ như thực tế không phải vậy.

Có thể còn điều gì bí ẩn đằng sau chuyện này, nhưng Ren, người mới chỉ nghe được câu chuyện, không thể nghĩ ra điều gì khác.

—Dù là gì đi nữa thì chuyện này có vẻ khá thú vị đấy.

“Ý cháu là, ông có vẻ biết nhiều về người chỉ huy đó nhỉ?”

“Ừm, ta có từng nghe qua tên và một số câu chuyện thú vị về sức mạnh của cô ta mà.”

Đó chỉ là kiến thức từ những ngày chơi game của cậu, và đó cũng là những kí ức đang dần phai nhạt đi trong quãng thời gian cậu sống cuộc đời của Ren.

Nhưng đến cả kẻ ngốc cũng phải hiểu một điều rằng, người chỉ huy đó rõ ràng là một người vô cùng mạnh mẽ.

Ren cố đào sâu vào trí nhớ của mình trong lúc đi bộ cùng Verlich.

—Chỉ huy của Sư Phòng, Estelle Osloes Drake.

Hiệp sĩ quyền lực của Leomel với danh hiệu “Tử thần Thực tử”. Vì Kiếm Vương không phải là hiệp sĩ nên cô ấy dễ dàng được coi là hiệp sĩ mạnh nhất mọi thời đại.

Cô nàng lần đầu xuất hiện trong trò chơi sau khi người chơi hoàn thành Truyền Thuyết Thất Anh Hùng I.

Theo trình tự thời gian thì câu chuyện sẽ diễn ra vào mùa đông năm nhất của nhân vật chính. Nếu xét theo trình tự của Ren bây giờ thì có lẽ sẽ là mùa đông năm nay.

Mặc dù tất cả các hậu duệ của Thất Anh Hùng đều xuất hiện ở phần I, song thế hệ trẻ hơn nữa lại không hề xuất hiện trong câu chuyện. Đây chính là khoảng thời gian mà nhân vật chính và những senpai của nhân vật chính cùng nhau lập thành một party.

Sau khi hoàn thành chính truyện, trọng tâm của game sẽ chuyển sang làm những nhiệm vụ phụ, nâng level lên tối đa và tìm kiếm những vật phẩm ẩn trong trò chơi.

Sự kiện lần này mà Ren đang nhắc đến chỉ có thể được kích hoạt khi hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ phụ trong trò chơi phần I.

Góc nhìn trong trò chơi qua màn hình:

Ngày hôm sau, lúc tan học, tôi liền đi tới phòng của hiệu trưởng và bất chợt nghe thấy giọng của một người phụ nữ từ bên trong.

“Cũng đến lúc phải đi rồi. Bệ Hạ có việc cần triệu tập tôi.”

“Gặp lại sau nha, Estelle-chan.”

Người hiện đang ở trong văn phòng của hiệu trưởng không ai khác chính là Estelle.

Nghe thoáng qua thì tôi biết người cô ấy đang nói chuyện chính là Chronois, nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy cái tên Estelle này.

Vì không có chuyện cụ thể gì để nói nên Estelle chỉ liếc nhìn nhân vật chính một chút rồi rời khỏi phòng ngay lập tức.

Lần xuất hiện tiếp theo của cô ấy là trong Truyền Thuyết Thất Anh Hùng II.

Sau khi cuộc bạo loạn của Ren Ashton nổ ra, cô ấy bắt đầu theo đuôi Giáo phái Ma Vương và Ren Ashton mà không có sự giúp đỡ của party nhân vật chính. Sau chuyện đó cũng có nhiều dịp mà họ và cô ấy gặp gỡ và nói chuyện với nhau.

Estelle không phải kẻ thù, nhưng cũng chẳng phải đồng minh. Nhưng có một điều không thể phủ nhận được, đó là sức mạnh của cô ấy trong trò chơi thật sự rất bá đạo.

Người chơi cũng hi vọng có thể biết thêm về nguồn gốc sức mạnh của nàng chỉ huy ngầu đét này trong phần thứ III.

“Oi oi nhóc Ren, tự dưng mặt nghệt ra thế?”

“C-cháu xin lỗi. Chỉ là cháu đang nghĩ cô ấy là người thế nào thôi.”

“Ồ, ta biết mà. Hừm… Ren, nhóc có muốn gặp Estelle-san không…?”

“Có nhiều thứ khiến cháu bận tâm thật, nhưng cháu không nghĩ cô ấy là người dễ gặp như vậy đâu… Mà khoan, Verlich-san, ông nói từ ‘-san’ hơi nhiều thì phải?”

“Thì Estelle-san là khách hàng của ta mà. Cô ta sẽ đến gặp ta sau khi trở về thôi, và kể cả có không đến thì chúng ta cứ đến Sư Phòng là gặp được ngay ý mà, ghahaha.”

Ren không khỏi bất ngờ trước câu chuyện này, nhưng rồi cậu cũng chỉ gật đầu và đồng tình.

Kĩ năng của Verlich thì không phải bàn rồi. Không có gì ngạc nhiên khi người đứng đầu Sư Phòng lại là khách hàng thân thiết của bậc thầy rèn lành nghề này.

“Vậy thì, nếu nhóc có gặp cô ta thì nhớ phải chào hỏi tử tế đấy.”

“Vâng, cháu hiểu rồi.”

Sau khoảng lặng mười giây sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Verlich nhìn về phía khu phố thợ rèn với ánh mắt châm chọc rồi ngáp.

“Con phố này rồi sẽ nhộn nhịp lắm đây. Cứ vào Lễ Hội Sư Vương là lại thế này mà.”

“Cháu tưởng ban quản lí lễ hội đã chuẩn bị áo giáp và vũ khí rồi chứ?”

“Đúng là vậy, nhưng bọn ta vẫn có khách ghé thăm. Có rất nhiều thợ rèn nổi tiếng ở Đế Đô này mà.”

Verlich chỉ vào một con phố với một dãy tiệm vũ khí, và một trong số đó có vẻ là tốt nhất ở khu vực này. Nhìn theo hướng đó, Ren có thể thấy được những học viên đang đi dạo quanh các cửa hàng, kèm theo đó là rất nhiều quý tộc và những người giàu có khác. Cậu cũng có thể thấy một vài người nước ngoài ở đây nữa.

“Những nơi đông đúc thế này thường phải làm việc nhiều hơn để đáp ứng số lượng khách đến tham dự Lễ Hội Sư Vương. Chắc mấy tên đó đang cực đến phát khóc rồi đây!”

“Có lẽ đây là thời điểm tốt để kiếm thêm tiền… Nhưng Verlich-san, ông có vẻ không thích làm việc nhỉ?”

“Ha-ha-ha! Đúng là chỉ có nhóc mới hiểu ta thôi Ren à! Giỏi lắm giỏi lắm! Để ta tặng cho nhóc con dao làm bếp ta mới rèn xong hôm trước. Ta đã cố rèn nó, nhưng nghĩ lại thì… ta có biết nấu ăn quái đâu!”

“Cảm ơn ông nhiều. Cháu tin đầu bếp nhà cháu sẽ vui lắm đây.”

“Tốt! Nếu muốn mài lại dao thì cứ mang đến chỗ ta nhé!”

Vài ngày sau, bếp trưởng của nhà Clausel nhận được con dao và rất bất ngờ trước sự tinh xảo của nó.

◇ ◇ ◇ ◇

Đêm hôm đó, một ma tàu cứ thế hướng tới Leomel, hệt như con cá đang bơi lượn trên bầu trời.

Trên đường đi, một vài con tàu khác cũng tham gia vào, và mọi người có thể di chuyển qua lại tàu của nhau bằng một lối đi đặc biệt được kết nối giữa các tàu.

“Chúng tôi đang đợi ngài đấy!”

“Chào mừng quay trở lại thưa ngài! Từ giờ trở đi, ngài đang ở trong không phận của Leomel chúng tôi.”

Một người phụ nữ cao lớn được vây quanh bởi vô số những kiếm sĩ khác nhau.

Cô ấy cũng cao ngang họ, mặc dù quanh Ren còn nhiều người cao hơn. Tóc của cô thuôn dài, gần như chạm đến eo. Mái tóc đỏ thẫm bồng bềnh đó toát lên một vẻ thanh lịch và kiêu hãnh khó tả.

Khuôn mặt đoan trang đó có một sức mạnh gì đó khó có thể diễn tả thành lời, thêm vào đó là sự ngầu lòi mỗi khi sử dụng Cuồng Kiếm Kĩ của cô.

Đó chính là Estelle Osroes Drake, chỉ huy của Sư Phòng.

Các hiệp sĩ của Sư Phòng, lần đầu gặp lại cô sau một khoảng thời gian dài, há hốc mồm trước vẻ đẹp của cô.

“Cảm ơn mọi người đã đón tiếp. Có vẻ ai ai cũng trên đường đến lục địa Martell nhỉ?”

Estelle đang mặc một bộ quân phục màu đen tuyền tuyệt đẹp với phần chân váy dài tới nỗi tưởng chừng như chạm sàn.

Gió đêm heo hút thổi vút qua tầng mây khiến bộ quân phục của cô đung đưa trong gió tựa như đôi cánh thiên thần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!