Vol 4: Phía sau câu chuyện
Chap 29: Màn đêm qua khung cửa sổ Ma Tàu
1 Bình luận - Độ dài: 2,618 từ - Cập nhật:
Trans: KanzuNe
Edit: Tài Dảk
********
Khi cả hai bọn họ gần đến khu phố nơi toạ lạc của các học viện lớn nhỏ.
“Ồ, tiểu thư xinh đẹp đằng kia ơi!”
Một bà chủ quầy hàng nào đó ngay khi nhìn thấy Fiona thì liền vẫy gọi cô.
Quả thực, dù có nguỵ trang đến đâu thì một đoá hoa cũng chẳng thể mất đi vẻ đẹp vốn có của mình. Với ngoại hình có thể thu hút cực kì nhiều sự chú ý từ cánh mày râu thì cũng chẳng có gì ngạc nhiên khi cô bị tiếp cận theo cách này.
Fiona thì sao ạ? Cô nàng mải mê nói chuyện với Ren đến mức quên đi sự đời, thậm chí còn không nghĩ rằng đó là gọi mình.
“Holaaaa! Tiểu thư xinh đẹp đi cùng bạn trai Học Viện Hoàng Gia ơi!”
Ngoài Fiona ra thì xung quanh chẳng còn bất cứ học viên Học Viện Hoàng Gia nào khác ngoài Ren.
Nhưng bà chủ kia vừa bảo bạn trai nào vậy? Nghĩ đến đây, Fiona tự hỏi liệu ông ấy có nhầm lẫn với ai không và bèn quay mặt sang người bán hàng lúc nãy vừa gọi lớn.
Đến lúc hai mắt chạm nhau thì chủ quầy hàng liền nở một nụ cười ‘không hề’ công nghiệp chút nào và mời chào những vị khách của mình.
“Tiểu thư thấy sao? Nhắm chút đồ ngọt chứ?”
Ở trên quầy hàng bà chủ bày ra biết bao nhiêu loại bánh ngọt, trong đó đặc sắc nhất là bánh crepe nướng trên vỉ phủ đầy siro và kem tươi. Mùi hương quả thực rất quyến rũ, nhưng đáng tiếc là cặp đôi của chúng ta vừa ăn tối xong rồi.
“Xin lỗi bà chủ, nhưng mà bọn cháu no rồi— với cả cháu không phải bạn trai của cô ấy hay gì đâu.”
“Oi ya? Hai đứa trông hợp nhau vậy cơ mà?”
Bà chủ quán mỉm cười xin lỗi và nói, “Vậy thì lần sau nhớ ghé qua nhé!”.
Sau khi trao đổi thêm vào câu xã giao, cả hai lại tiếp tục lên đường về kí túc xá trong khi thưởng thức bầu không khí lễ hội một lần nữa.
Trên đường đi, Fiona chợt nhớ lại lời của chủ quầy đồ ngọt.
“Xấu hổ hơn chút cũng được mà…”
“Hửm? Fiona-sama vừa nói gì sao?”
“K-Không! Không có gì đâu…!”
Bạn trai sao… Hoá ra ban đầu chủ quầy hàng tưởng nhầm Ren là bạn trai mà Fiona đang hẹn hò. Cô có lẽ sẽ chẳng tưởng tượng nổi bản thân sẽ hạnh phúc đến nhường nào nếu đây thực sự là thật đâu.
Đến Fiona cũng không biết có nên bất mãn hay không, nhưng cô không khỏi cảm thấy khó chịu khi Ren nhanh chóng gạt từ ‘bạn trai’ sang một bên. Không phải cô bất mãn vì không vui, và cô biết nếu đó là Ren thì cậu ấy cũng sẽ làm thế.
Lúc này thì Fiona chỉ là một cô gái đang yêu mà thôi.
“Ren-kun…”
“V-Vâng?”
Để rút ngắn khoảnh cách nhanh nhất có thể, Fiona hỏi một câu đầy ẩn ý mà cô không dám hỏi trước đây.
“Ren-kun… Cậu thích kiểu con gái nào vậy?”
“H-Hể?”
Vẫn là câu hỏi như trước, nhưng thứ cảm xúc ẩn chứa trong từng câu từ đã hoàn toàn khác.
Sững người lại, Ren ngay lập tức chôn chân tại chỗ, mắt đảo qua đảo lại trong khi nhìn Fiona.
(Dễ thương quá đi à.) Fiona nghĩ rồi bật cười khúc khích.
“Ừm… Ai mà ngờ được Fiona-sama lại hỏi câu đó chứ… haha…”
Ren nghĩ có lẽ câu hỏi này bắt nguồn từ câu nói của bà chủ quầy đồ ngọt lúc trước, và cậu bắt đầu tự hỏi bản thân tại sao lại có thể nói về ‘bạn trai’ một cách tự nhiên như vậy được.
Cả hai nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục sải bước.
Fiona liếc nhìn Ren với vẻ thích thú trong khi cậu vẫn còn đang bối rối cạnh cô.
“Ừm, có lẽ là một cô gái dịu dàng… hay gì đó…”
Chà, câu trả lời chuẩn trong sách giáo khoa đây mà.
Sau một hồi im lặng, Fiona khẽ nở một nụ cười rồi nói, “Phải rồi ha”.
“Còn về thứ khác thì… Ah…”
“...Ren-kun nghĩ ra gì rồi sao?”
“Ừm… tuy cái này không giống sở thích cá nhân cho lắm, nhưng…”
Ren, người thường ngày ra dáng trưởng thành, giờ đây lại gãi má với nụ cười đầy ngượng ngùng hợp với tuổi mình.
Những lời này cậu không thực sự thích cho lắm, nhưng mà…
“Vì tớ vung kiếm suốt, nên chắc là… một người có thể rộng lượng bỏ qua chuyện đó chẳng hạn…”
Fiona sững lại một lúc, và rồi cô nhìn lên mặt Ren. Một lúc sau, hai má cô mới giãn ra đôi chút.
Tuy đã lấy tay che miệng mình, song cô vẫn chẳng thể kìm nén được một tiếng cười bật ra. Dù bản thân Fiona muốn nghe về thứ khác như ngoại hình, vân vân… nhưng câu trả lời đó đã thật sự sưởi ấm trái tim cô.
…Ít nhất thì lúc này cô nghĩ bản thân sẽ ổn với câu trả lời đó.
Nói chuyện một lúc lâu khiến hai người không nhận ra kí túc xá đã ở ngay phía trước.
“Ren-kun này, chẳng phải lát nữa cậu còn cuộc họp trên ma tàu sao?”
Đúng thật là Ren phải quay lại Elendil để sửa soạn dần. Như Fiona nói thì có một cuộc họp đang đợi cậu trên ma tàu. Một cuộc họp kín.
“Ở đó còn có nhiều người liên quan đến công việc của Lessard-sama nữa. Tớ có đến gặp Ulysses-sama rồi, nhưng có vẻ ngài ấy bận quá, nên là…”
“Cha đúng thiệt là…”
Ulysses và Lessard vẫn thường xuyên gặp nhau nên cuộc họp này sẽ ưu tiên những người mà họ hiếm khi gặp mặt để bàn chuyện công việc. Vì đều biết rõ điều này nên cả hai không mấy khi thúc ép bản thân và chú tâm vào chuyện của họ.
Sau một hồi trò chuyện như vậy, đã đến lúc Ren phải trở về Elendil rồi.
Và rồi, chính vào lúc đó, Fiona bất giác lấy lại chút cam đảm của mình mà tiến tới.
Lúc đó, cô thực sự chỉ nghĩ về Ren…
“Cà vạt của cậu bị lệch rồi kìa, Ren-kun.”
Nhận ra cà vạt đồng phục của Ren hơi bị lệch sang một bên, Fiona liền nhẹ nhàng đưa tay lên chỉnh lại. Dù nhận ra bản thân táo bạo đến mức nào, song cô vẫn mỉm cười và vờ như không nhận ra tim mình đang đập mạnh đến mức nào.
Hai má Ren bỗng đỏ ửng lên vì ngạc nhiên thì Fiona bất ngờ nhảy tót sang bên phải cậu.
“Liệu có được không vậy? Ừm… Đây là lần đầu tiên tớ chỉnh cà vạt cho người khác thế này…”
“V-Vậy là ổn rồi! C-cảm ơn Fiona-sama!”
“Không không, đừng khách sáo mà. Vậy thì, cảm ơn Ren-kun vì đã hộ tống tớ về nhà nhé! Và nhớ phải về nhà cẩn thận đó nha!”
Fiona nhanh chóng bỏ chạy khỏi chỗ Ren, mở cổng kí túc xá và lao thẳng vào trong.
Một vài học sinh chứng kiến không khỏi bất ngờ trước hành động của cô. Ấy vậy mà Fiona chẳng có thời gian lo lắng, quay lưng lại đóng cổng kí túc xá và đặt tay lên ngực.
Cô nhanh chóng lao về phía phòng mình ở khu dành cho nữ sinh và đóng sầm cửa lại.
Đứng trước tấm gương lớn phía trên bồn rửa…
“M-Mặt mình đỏ ửng rồi…”
Lúc đang chỉnh cà vạt giữa chừng, cô đã kịp nhận ra bản thân bạo đến mức nào và cố gắng hết sức để giữ nguyên nhịp thở và mặt không bị đỏ. Giờ đây, khi về đến phòng thì chẳng cần phải giấu nữa, và chuyện xảy ra sau đó có lẽ cũng chẳng quan trọng nữa rồi.
Ngước nhìn gương, cô nàng có thể nhìn thấy đôi má ửng hồng và đôi mắt hơi ươn ướt của một thiếu nữ đang yêu.
Nói rồi, cô lấy hai tay che miệng và mũi lại.
“M-Mình làm gì thế này…?!”
Ren dường như cũng chẳng có vẻ gì là phản đối, nên chắc là sẽ ổn thôi. Thế nhưng, lần gặp lại tiếp theo có thể hai người sẽ phải cân nhắc một số chuyện.
Thậm chí Fiona còn cảm thấy bất ngờ về chính mình khi có thể lấy hết cam đảm để làm hành động đó giữa thiên nhiên thanh bạch, lại còn ngay trước kí túc xá nữa chứ!
◇ ◇ ◇ ◇
Tối đó, Ren và Lithia có mặt ở trên ma tàu.
Cuộc gặp gỡ với các quý tộc như đã hẹn trước đó quả thực đang diễn ra ở trên boong của một con tàu, hệt như một bữa tiệc cocktail.
Sau màn chào hỏi dài lê thê, ngay khi Ren và Lithia mãi mới có dịp nghỉ ngơi và nhấp ngụm đồ uống thì…
“Ren nè, nhìn kìa nhìn kìa!”
Lithia hào hứng chỉ tay vào khung cảnh buổi tối bên ngoài ô cửa sổ lớn.
Dù nói là cảnh tối, song từ độ cao này cả hai vẫn có thể thoáng thấy phía chân trời nhuộm một màu đỏ rực. Thêm nữa, nếu cố gắng thì ít nhất cậu có thể thấy được ánh sáng từ các thành phố và bến ma tàu tạm thời dưới mặt đất.
Ren vẫn đứng cạnh Lithia và nhìn lên ngọn núi mà cô đang chỉ tay vào.
“Liệu kia có phải là Roses Caitus không vậy?”
“Hẳn là vậy rồi! Màn sương đó nhất định là Lồng Thời Gian mà Chronois-neesan nhắc tới!”
Tuy trời đã sậm sì tối, màn sương kia tựa như chiếc lồng kia vẫn còn hiện rõ.
“Trông giống như… nó đang phát sáng thì phải?”
“Ồ, phải chăng là vì nó có đặc tính giống như Thánh Thuật chăng? Của tớ lúc chữa trị cho Ren cũng lấp lánh vậy đó.”
Ren gật đầu. “Phải rồi nhỉ.”
Chẳng có gì ngạc nhiên khi nó thực chất chính là phong ấn Quân Đoàn Ma Vương ẩn chứa sức mạnh của Nữ Thần Thời Gian.
(Chao ôi, nó đúng thực là một phong ấn khổng lồ sao?)
Ngày xửa ngày xưa, trước khi bị phong ấn, nơi đó đã từng là một thánh địa nhộn nhịp với vô số các tín đồ lui về. Những người đó đã leo lên cầu thang đá của ngọn núi dốc và bày tỏ lòng tôn kính với những bức tượng được đặt ở phần lõm của quả núi.
Đó chính là cách mà những người theo đạo Elfen ca tụng thần linh của mình lúc bấy giờ.
Mặc dù giờ đây Roses Caitus đã là nơi cấm kị…
“Tớ nghĩ hồi đó họ đa số di chuyển bằng cầu thang đó đấy.”
“Đúng rồi. Trong cuốn sách lần trước tớ đọc còn nói rằng nó được thắp sáng bởi vô số ngọn đuốc, tiếng chuông ca tụng các vị thần cũng vang lên khắp nơi.”
Đã là một thánh địa thì phong cảnh ắt phải hùng vĩ lắm đây.
Ren có thể dễ dàng hình dung cảnh tượng đó và tiếp tục nhìn chằm chằm về hướng của Roses Caitus.
Khi ma tàu vẫn còn đang lướt nhẹ trên bầu trời thì bỗng một người đàn ông cố gọi hai cô cậu bé đang chiêm ngưỡng không gian bên ngoài.
“Ôi chà, cả hai ở đây sao?”
Quay lại, Ren và Lithia nhận ra Richter đang đứng ở phía trước sảnh cùng với bộ đồ mà Ren nhìn thấy anh mặc lúc sáng.
Nhờ vào mối quan hệ vừa được tạo dựng vào buổi chiều này, anh đã được mời lên con tàu này theo chính lời mời của Lessard.
“Leonhardt-sama, ngài có tận hưởng buổi họp này của gia đình chúng cháu không ạ?”
“Haha, tất nhiên rồi! Được gặp Tử Tước Clausel và những người thân cận của ngài ấy, còn gì có thể tuyệt vời hơn chứ!”
“Thật vinh dự khi nghe ngài nói vậy.”
“Nhân tiện thì, ừm… cả hai đã từng nhìn thánh địa thiêng liêng đó chưa?”
Richter từ từ đến bên hai người, đứng bên cạnh Ren và nhìn ra cửa sổ với một ly rượu trong tay.
Lớp sương mù phong ấn của Roses Caitus phản chiếu lại trong mắt anh.
“Tuy nhìn từ trên ma tàu có vẻ xa, nhưng thực chất thánh địa này chỉ cách Đế Đô chưa đến một tiếng đi ngựa— Quả thực rất tráng lệ… Vì được gọi là Lồng Thời Gian nên nó thực sự là kết tinh của thứ sức mạnh đã vượt quá tầm hiểu biết của con người.”
Richter nhấp một ngụm rượu rồi sau đó từ từ nuốt ừng ực ly rượu mà Lessard đã pha chế một cách thoả mãn.
“Thật sự quá tuyệt vời. Để có thể tạo ra được một phong ấn như vậy, không biết Giáo Hội Elfen còn ẩn giấu điều gì bí ẩn nữa!”
“Đây mới là lần đầu tiên Ren đây và cháu được tận mặt chứng kiến phong ấn đó. Còn ngài thì sao, Leonhardt-sama?”
“Đây là lần thứ hai— à không, có lẽ là thứ ba của ta rồi.”
Lần đầu tiên là khi lần đầu đến Leomel, còn lần thứ hai là trên đường Richter tới đây. Lần thứ ba có lẽ chính là lúc này, bên cạnh Ren và Lithia.
“Ước gì ta có thể được đến gần hơn và chiêm ngưỡng, nhưng đáng tiếc là thời gian không chừa một ai. Sau này nếu có dịp đến Leomel lần nữa, ta rất muốn được đi cùng Ren-dono và Lithia-dono đây.”
Nói rồi, anh ta liền rời đi. Hình như anh chỉ có thể nói chuyện với họ một lúc rồi nhanh chóng đi chào hỏi các quý tộc khác.
Cặp đôi bên cửa sổ thì đã xong xuôi chuyện đó rồi nên giờ đây có thể nói họ khá rảnh đấy.
Ren có thể ở lại bên Lessard và giúp anh ấy làm việc, nhưng Lessard đã nói rằng không sao đâu nên cậu đành gạt ý định đó sang một bên.
Sau khi con tàu trở lại Elendil thì việc còn lại chỉ là tiễn khách mà thôi.
“...Không biết bên trong phong ấn có gì ta…”
“Phư phư, Ren muốn biết lắm phải không?”
“Ủa, Lithia-sama không tò mò khi biết đó là không gian tràn ngập thánh thuật nơi thời gian không tồn tại sao?”
“Ummm, nếu nói không tò mò thì là nói dối đấy, nhưng nếu lỡ chúng ta mà lọt vào trong thì kinh khủng lắm đó! Thậm chí hai ta còn bị thanh tẩy luôn ấy chứ!”
“Haha… tò mò chết trước bệnh tật nhỉ. Thôi thì tốt nhất chúng ta đừng nên lại gần đó làm gì.”
“Ehehe, Ren đã nói thế thì thôi vậy.”
Hai người tiếp tục nói chuyện bên cửa sổ một lúc lâu trong khi ngắm nhìn khung cảnh Elendil mà họ hiếm khi được chiêm ngưỡng.
Họ dành thời gian nói thêm về Roses Caitus và trò chuyện về ngày đầu tiên của Lễ Hội Sư Vương.
Một lát sau, loa phát thanh bắt đầu thông báo chuyến tàu chở mọi người chuẩn bị khởi hành trở lại Elendil.
1 Bình luận