Monogatari no Kuromaku ni...
Yuuki Ryou Nakamura
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 4: Phía sau câu chuyện

Chap 16: Ren được Fiona dạy học nè

7 Bình luận - Độ dài: 2,899 từ - Cập nhật:

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Fiona đã luôn ở bên Ren kể từ khi cậu chuyển tới sống ở Elendil. Vì hơn cậu những hai tuổi nên cô không được phép để lộ vẻ nhút nhát và dễ xấu hổ của bản thân được, Fiona tự nhủ.

“—Phù… Không sao, mình ổn rồi.”

Fiona quay về phía Ren sau khi làm dịu được đôi má đỏ ửng của mình lại.

Trước khi cô kịp nhận ra, Ren đã rời khỏi chỗ từ lâu và bắt đầu pha trà bằng những vật dụng có sẵn trong phòng.

“Fiona-sama có muốn uống trà không?”

“Vâng, làm ơn. Fufu… Mình mong chờ tách trà do chính Ren-kun pha lắm đấy~~”

“Haha… Mong là lần này nó cũng hợp với khẩu vị của Fiona-sama. Làm ơn đợi thêm chút nữa nhé.”

Fiona ngỏ ý muốn giúp cậu một tay, nhưng lúc đó Ren đã chuẩn bị mọi thứ đâu ra đó nên cô chẳng còn việc gì để làm cả.

Một vài phút sau, một mùi hương ngọt ngào khó tả toả ra từ tách trà được mang đến trước mặt cô.

Dĩ nhiên là tách trà này rất ngon rồi. Không giống như Fiona, đây là một tách trà với hương vị tuyệt vời mà không có chút chát nào. Chỉ nhìn qua thôi cô cũng biết được kĩ năng pha trà của Ren đã lại lên một tầm cao mới rồi.

Tuy từ hồi ở dãy núi Baldor Fiona cũng đã tiến bộ hơn rất nhiều, song Ren dường như còn ở một đẳng cấp khác nữa.

“Phải rồi.”

Ren, người vừa quay lại chỗ ngồi đối diện Fiona, nhâm nhi li trà rồi nói.

“Hửm, sao vậy?” Fiona hỏi với vẻ mặt khó hiểu khi đang vui vẻ tận hưởng tách trà Ren pha.

“Ừm… Bài này có hơi khó hiểu một chút. Nếu không phiền thì… mong Fiona-sama giúp tôi đôi chút…”

Hai má Fiona ửng hồng lên vì vui mừng khi được cậu nhờ giúp đỡ. Cùng giọng nói vui vẻ của mình và một nụ cười rạng rỡ, cô nhanh chóng gật đầu.

“Tất nhiên là được rồi!”

Và rồi, chiếc vòng cổ lắc lư trên ngực Fiona.

Đó không phải chiếc vòng hộ mệnh mà cô đã từng đeo trên dãy núi Baldor. Đây chính là chiếc vòng tinh thạch mà chính tay Ren đã tặng cho cô sau khi cả hai thoát được sự truy đuổi của Asval.

Nhìn thấy chiếc vòng mình làm lắc lư trên cổ Fiona, Ren liền tỏ vẻ ngượng ngùng hiếm thấy.

“Thật vui vì Fiona-sama trân trọng chiếc vòng đến vậy, nhưng liệu có ổn không khi chiếc vòng… ừm, nói sao nhỉ, làm có hơi tạm bợ?”

Viên tinh thạch gắn vào sợi dây chuyền đó chưa hề được qua xử lí mà chỉ là một viên đá thô ráp và có phần cục mịch.

Nếu đeo trên cổ của con gái một hầu tước thì nhìn chiếc vòng có vẻ hơi… lệch tông và ngớ ngẩn chăng?

“Ừm, mình thích nó thế này hơn.”

Sẽ thật bất lịch sự nếu nói gì thêm vì chính Fiona đã nói điều đó bằng một giọng vui vẻ.

Và rồi, như thể muốn bày tỏ niềm vui khi được Ren nhờ giúp đỡ, cô không còn nhắc đến chiếc vòng cổ nữa.

“Ren-kun không hiểu chỗ này vậy?”

Fiona hơi nghiêng người về phía trước bàn, kéo người lại gần Ren hơn.

“Là chỗ này này. Tuy là bài tập giả kim nhưng chẳng hiểu sao thầy lại bắt chúng ta dùng loại thuốc này nhỉ?”

“Ah, Ren thấy đấy… Có hơi phức tạp khi tính lượng chất cần thiết để xảy ra phản ứng. Công thức thì là thế này—”

Fiona lướt nhẹ ngòi bút trên cuốn sổ tay. Ôi, những nét chữ thật uyển chuyển và tròn trịa làm sao.

“Vậy thế nào?”

Khi được hỏi, dường như là do chưa hiểu rõ lời giải thích của cô nên hai má Ren khẽ giật giật. Thấy nụ cười khô khốc của cậu, Fiona chỉ cười một cách gượng gạo rồi đứng dậy khỏi chỗ của mình.

Cô cười không phải là vì Ren không theo kịp cô. Một cô nàng như Fiona sẽ chẳng bao giờ làm những chuyện như vậy cả.

Nói rồi, cô vòng ra sau chiếc bàn và tới chỗ ngồi bên cạnh Ren.

“Giờ chúng ta nói về phương trình này trước nhé. Đầu tiên thì—”

Fiona lại một lần nữa đặt bút xuống cuốn sổ bên cạnh Ren.

Cô bắt đầu hướng dẫn Ren cẩn thận hơn nhiều so với lúc trước, và lần này từ một góc độ khác.

Fiona khẽ dùng tay hất nhẹ mái tóc xoã lên cuốn sổ ra tai và nhẹ nhàng liếc nhìn Ren bên cạnh.

Má cô gần như đò bừng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ren đang nhìn chằm chằm vào cuốn sổ.

“Là thế đó.”

Sau khi giải thích xong, cô quay sang Ren.

Có lẽ vì đang ở quá gần nhau nên Ren có thể cảm nhận được một mùi hoa đang thoang thoảng toả ra từ mái tóc Fiona.

Nụ cười của cô nàng—lúc này thật bí ẩn làm sao, còn lung linh hơn cả tia nắng mùa xuân. Nhìn thấy nụ cười sáng chói đó, Ren đã ngay lập tức cảm ơn cô.

“Cảm ơn Fiona-sama! Không ngờ bài đó lại dễ đến vậy.”

“Hehe, vậy là tốt rồi.”

Fiona sau đó đứng dậy và đi về chỗ ngồi của mình, bỏ lại mùi hương nhè nhẹ phía sau.

Cô thực sự muốn ngồi cạnh Ren, nhưng nếu làm vậy thì hai má cô sẽ lại đỏ như quả cà chua mất. Chính vì thế, cô biết bản thân chỉ có thể ở lại đó trong một khoảng thời gian nhất định mà thôi.

Fiona cũng chẳng thể ngó lơ trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực mình.

—Khoảng một giờ, rồi hai giờ trôi qua, và Ren cuối cùng cũng đã hoàn thành bài tập của mình.

Cậu đứng dậy để giải lao một lát rồi hướng đến chỗ cửa sổ đang mở.

Trong lúc tận hưởng bầu không khí dễ chịu bên ngoài, cậu nhớ lại khoảng thời gian bản thân dọn dẹp căn phòng này. Thế rồi, một cuốn sách trên giá đã thu hút sự chú ý của Ren.

Cậu nhanh chóng tiến đến chỗ kệ sách trên tường rồi lấy ra cuốn sách mà cậu đã đặt lên hôm nọ.

Ngồi về chỗ và mở sách ra, tựa đề “Quái vật của Binh Đoàn Ma Vương” liền đập vào mắt Ren.

(Waooo, nhiều loại quái vật mình không biết thật đấy.)

Cuốn sách này có khá nhiều hình minh hoạ bắt mắt, song tất cả đều là những con quái vật mà Ren chưa từng thấy trước đây, từ cái tên cho tới ngoại hình.

Hầu hết những con quái vật này đã tuyệt chủng từ lâu. Trong sách cũng ghi là chúng đều đã bị tiêu diệt bởi quân kháng chiến đến từ vô vàn đất nước khác nhau, trong đó có tổ đội anh hùng của Ruin.[note79365]

Cũng có những thông tin về quái vật sống tại Lục Địa Quỷ, nơi được cho là đế đô của Ma Vương.

Trong lúc lướt qua từng trang một, đầu ngón tay của Ren bỗng dừng lại.

Đôi mắt cậu sáng lên khi thấy hình ảnh một con quái vật lần mò trong một khu rừng giống như chiến trường vậy.

“Chà chà…”

Thấy vậy, Fiona liền tò mò không biết thứ gì có thể làm Ren hứng thú tới vậy. “Đó là sách ảnh sao?”

“Um. Tôi chỉ hơi tò mò một chút về cuốn sách từ lúc chúng ta dọn dẹp cùng Chronois-san thôi.”

Nghe được câu trả lời của Ren, Fiona liền đứng dậy khỏi ghế và đi vòng ra phía sau nơi mà Ren đang ngồi.

Sau khi hỏi liệu cô có thể xem cùng không, Ren liền đáp lại. “Dĩ nhiên rồi.”

“Dường như đây là một trong những tướng lĩnh của Binh Đoàn Ma Vương trước khi chúng hoàn toàn bị quét sạch.”

Bộ giáp khổng lồ cao tới năm mét cùng với một màu đen tô điểm bằng những họa tiết vàng. Chỉ nhìn qua sách ảnh thôi cũng để khiến ngươi ta cảm nhận được bầu không khí u ám toát ra từ đó rồi. Bộ giáp đó có tới bốn tay, sau lưng vác theo bốn thanh đại kiếm, còn trên vai thì buộc một vải xanh loang lổ.

Điều kì lạ duy nhất là… chẳng còn ai khoác được bộ giáp đó nữa mà thay vào đó chỉ là một lượng ma lực dày đặc ngự trị bên trong.

Người ta vẫn thường nói là ma thạch của người “tướng lĩnh” đó vẫn còn đang lư lửng bên trong lớp ma lực dày đặc đó.

“Do có quá ít thông tin nên người ta hầu như chưa thể xếp hạng những con quái vật bên trong cuốn sách này.”

Thấy Ren nói vậy, Fiona liền ghé nhìn vào cuốn sách và đọc to một câu.

“Đây là một con quái vật vốn dĩ đã rất mạnh được cho là trở nên mạnh hơn nữa sau khi phục vụ Ma Vương. Hắn không hề phục vụ ai khoác ngoài Ma Vương, và trước đó, hắn còn được mệnh danh là Quỷ Kiếm—”

Đúng như mong đợi từ một vị tướng bên trong Binh Đoàn Ma Vương. Hấu hết đều là những đặc điểm mà cậu chưa từng nghe thấy bao giờ.

“Có vẻ như hắn được phân loại vào loài Rồng. Tuy chỉ nhìn bên ngoài thì khó mà nói được hắn có thuộc tộc Rồng không, nhưng có vẻ như có những đặc điểm bên ngoài của bộ giáp được cho là khá giống với loài rồng.”

Suy cho cùng thì đây cũng chỉ là phân loại mà thôi. Chỉ nội việc số lượng quái vật ít thế này thôi cũng đủ thấy độ khó của việc phân loại rồi. Có lẽ vì thế mà các học giả chỉ có thể đánh giá chúng dựa trên ngoại hình và cấu trúc cơ thể mà thôi.

Nhưng còn một đặc điểm quan trọng hơn cả chính là sức sống của những con quái vật này. Kể từ sau trận chiến với Asval, Ren đã hiểu rõ hắn tự hào về khả năng chống chịu của mình đến mức nào, bởi vì hắn là rồng chứ không phải undead.

Còn có vô số những con quái vật vào thời điểm đó nên độ tàn bạo và dữ tợn của Binh Đoàn Ma Vương lúc đó thực sự không có từ gì có thể diễn tả nổi.

Tuy nhiên, Thất Anh Hùng bằng cách nào đó đã chiến đấu với chúng ngay trên sân nhà là Lục Địa Quỷ và dành chiến thắng một cách ngoạn mục.

(Quả không hổ danh là anh hùng nhỉ.)

Họ cũng đã đánh bại Ma Vương nên ngần đó có lẽ cũng chỉ để khởi động mà thôi.

Đọc xong, Ren ngay lập tức đóng sách lại và đặt nó trở lại kệ sách.

“Nhắc mới nhớ, Ren-kun nè, cậu định dành kỉ nghỉ tiếp theo thế nào vậy?”

Chỉ còn một vài ngày bận rộn với Lễ Hội Sư Vương nữa thôi và học viên sẽ chính thức cho học viên nghỉ hẳn một tuần. Cùng chẳng có gì đặc biết cả, chỉ là kì nghỉ thông thường mà thôi.

“Hừm, kì nghỉ tiếp theo sao… Hai bọn tôi vẫn chưa có kế hoạch gì cả. Có vẻ như Lithia-sama định sẽ làm việc cho nhà Clausel từ giờ đến hết tuần sau.”

“Haha… Thực ra mình cũng vậy. Cha có việc phải đến Đế Đô nên công việc ở nhà cứ chồng chất hết lên thôi… Ah, phải rồi! Cha có để lại thư cho Ren-kun đấy!”

Cô thực sự muốn rủ Ren đi đâu đó cùng mình, nhưng có lẽ, chuyện đó sẽ chẳng xảy ra được.

Fiona sau đó lấy ra một phong thư từ trong cặp và đưa nó cho Ren.

Cậu ngay lập tức mở thư ra và kiểm tra nội dung bên trong khi biết người gửi lá Ulyses. Trong thư chỉ vỏn vẹn vài dòng, “Tuần tới cùng ta đến Phố Thợ Rèn nhé”.

(Không biết như vậy là có ý gì nhỉ? Là về bộ giáp mới chăng?)

Ren ngay lập tức hiểu ra và quyết định sẽ trả lời thư ngay và luôn.

“Ừm, liệu tôi có thể nhờ Fiona-sama chuyển lời cho ngài ấy được không?”

“Được chứ! Cứ tin ở mình!”

Ulysses đã nói rõ rằng họ sẽ gặp nhau vào buổi chiều nào đó tuần tới ở Đế Đô.

Tuy rất mong chờ cho tới ngày đó nhưng Ren vẫn còn công việc đang chờ cậu giải quyết ở trường.

◇ ◇ ◇ ◇

Và đúng như đã hứa, vào một buổi chiều tuần sau ở Đế Đô, Ren đã gặp được Ulysses sau kì nghỉ dài ngày.

“Ngài không cần hộ tống sao?”

“Haha, có cháu ở bên rồi thì ta còn sợ gì nữa. Mà đùa thôi, ta đoán họ cũng đang trốn đâu đó quanh đây đấy mà.”

Câu nói nửa đùa nửa thật không phải là vì anh không tin vào năng lực của Ren.

“Nói cho đúng thì ý ta là, miễn là ở với Ren thì ta không cần phải có người hộ tống núp ở phía sau. Hiểu rồi chứ?”

“...Tha cho cháu chút đi ạ…”

Ulysses, người khiến Ren cảm thấy gượng gạo, nở một nụ cười đắc thắng.

“Vậy, công việc ở ban điều hành dạo này thế nào rồi.”

“Cũng khá vui đấy chứ ạ. Tuy lúc đầu không định làm gì cả, nhưng thật mừng vì cháu tham gia lễ hội với tư cách ban điều hành.”

“Vậy thì tốt. Haha… nghe cháu nói mà ta lại nhớ hồi mình cũng từng làm thành viên ban điều hành.”

“—Eh?”

“Hể? Sao tự dưng ‘Eh?’ vậy?”

“C-cháu xin lỗi… Chỉ là… cháu hơi bất ngờ khi thấy Ulysses-sama cũng là thành viên ban điều hành thôi.”

Cả hai người họ, hay nói đúng hơn chủ yếu là Ulysses, chẳng quan tâm gì đến địa vị của mình mà cứ thế dạo quanh Phố Thợ Ren cùng Ren. Bầu không khí nhộn nhịp của Lễ Hội Sư Vương dường như còn rõ hơn nữa khi ngày tổ chức đang ngày càng gần kề.

“Chẳng phải ngài cũng từng tham gia cuộc thi tranh luận hay gì đó sao?”

“Haha, đúng rồi! Ta có thử tham gia một lần nhưng chán quá nên bỏ sang làm thành viên ban điều hành đấy. Mọi thứ thú vị hơn nhiều!”

“Ha… Thú vị thế nào ạ?”

“À thì, lúc đó khi nhìn vào đám quý tộc cùng tuổi, nhìn chúng phấn khích như vậy làm ta nhớ lại mình cũng có một thứ cảm xúc gần giống vậy… kiểu như là khoái cảm ấy.”

“—Uwaa.”

Ren nhìn Ulysses với vẻ mặt đăm chiêu. Ulysses khá hài lòng với ánh mắt không chút e dè của cậu, rồi anh từ từ nhếch môi lên và nhắm mắt lại.

Rồi sau đó, từ miệng Ulysses thốt ra những lời châm chọc Ren hơn nữa.

“Nhìn mặt cháu lúc này còn làm ta vui hơn nữa đấy.”

Liệu có lúc nào mà người đàn ông này mất đi sự bình tĩnh của mình nữa không đây.

Ren đi cạnh nghĩ một cách kín đáo mà không để lộ ra mặt.

“Nhân tiện thì, Ren có biết nay ta hẹn ra đây có việc gì không?”

“Giáp từ sừng của Asval ạ.”

“Phải. Ta biết nó sẽ sớm hoàn thành thôi nên ta mới liên lạc với cháu tuần trước đấy.”

“Cháu cũng đinh ninh là vậy rồi. Nhưng ai mà ngờ được Verlich-san lại năng suất như vậy kể từ lúc chúng ta nói chuyện lần trước chứ.”

“Heh, ta cũng đoán vậy. Mới chỉ một hai tuần kể từ lúc ta giao nguyên liệu cho lão thôi mà không ngờ lại nhanh đến vậy.”

Nghe vậy, Ren liền trở nên phấn khích, hai má giãn ra.

Thấy Ren, người vẫn luôn cư xử như một người trưởng thành, nở một nụ cười giống tuổi của mình. Tuy chỉ là một nụ cười nhẹ thôi nhưng giờ đây, chúng không hề biểu lộ bất cứ dấu hiệu của sức mạnh đã khiến bao quý tộc phải rơi lệ.

Sau khi đi bộ một đoạn ngắn nữa, họ đã đến xưởng của Verlich.

“Ồ, làm ta đợi mãi đấy, hai đứa.”

Verlich nhận ra sự hiện diện của hai vị khách đặc biệt thì ngay lập tức xuất hiện từ bên trong xưởng và chào đón họ bằng nụ cười rạng rỡ trên môi.

——————

Cảm ơn mọi người vì đã đánh giá cao volume 1 của series này.

Volume 2 dự kiến là sẽ dày hơn volume một gấp tỉ lần, thêm vào đó là hàng loạt những sự kiện và tình tiết mới. Mong mọi người hãy chú ý đón xem và tiếp tục ủng hộ bản web novel này nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Tác giả đổi tên của anh hùng thành Ruin, ban đầu là j thì trans cũng đel thể nhớ được =))
Tác giả đổi tên của anh hùng thành Ruin, ban đầu là j thì trans cũng đel thể nhớ được =))
Bình luận (7)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

7 Bình luận

Tks trans+edit
Xem thêm
ko bik là trans trong lúc dịch có ngủ luôn ko nhỉ , đọc cái truyện này 1 chap cũng phải gật gù 2 3 lần rồi , buồn ngủ vl luôn
Xem thêm
CHỦ THỚT
TRANS
AI MASTER
không phải tự nhiên lòi ra 3 đời pj bộ này :)))
Xem thêm
@Lão Tổ Hạc Phong: cho hỏi là đâu ra động lực để tiếp tục pj này vậy , trans bị mât ngủ à
Xem thêm
Xem thêm 2 trả lời