Monogatari no Kuromaku ni...
Yuuki Ryou Nakamura
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Vol 4: Phía sau câu chuyện

Chap 7: Lí do được gửi đi

3 Bình luận - Độ dài: 3,308 từ - Cập nhật:

Trans: KanzuNe

Edit: Tài Dảk

********

Một hiệp sĩ của Sư Phòng đáp lại Estelle.

“Vâng! Chúng tôi được cử đến đó để làm quân tiếp viện, thưa ngài!”

Đó cũng chính là lí do tại sao họ phải cất công tham gia con tàu ngay giữa không trung thế này.

Vì không có nhiều cơ hội gặp nhau thế này nên mọi người đều cố gắng trao đổi những thông tin có ích.

“Sư Phòng thiếu ta dạo này ra sao rồi? Chắc là các cậu vẫn chăm chỉ tập luyện đấy chứ?”

Một trong số những người hiệp sĩ thay mặt những người khác nói.

Anh ta chính là hiệp sĩ vẫn hay đấu tập với Ren–người thường xuyên ghé thăm Sư Phòng để luyện tập chăm chỉ, và cũng là người tự hào về cơ thể và sức mạnh khổng lồ của mình.

Ngay cả một người như vậy cũng không khỏi lúng túng trước mặt Estelle sau một quãng thời gian dài như vậy.

“Tất nhiên rồi thưa chỉ huy. Dạo gần đây tôi còn tập luyện chăm chỉ hơn bao giờ hết, thậm chí bằng tất cả sức bình sinh của mình!”

“Cậu không hành xử như tên ngốc trước mặt hoàng tộc đâu nhỉ?”

Tâm trạng của Estelle đột nhiên quay ngoắt 180 độ.

Các hiệp sĩ của Sư Phòng đặc biệt trung thành với hoàng tộc, nhưng Estelle còn hơn cả thế.

Chính vì lẽ đó mà cô luôn ra sức răn đe họ bằng giọng nói tông trầm hơn mọi khi vì sợ thuộc hạ của mình phạm sai lầm chết người.

Người hiệp sĩ nuốt nước bọt trước áp lực của cô, nhưng rồi anh ta ngay lập tức nói ra sự thật. Chẳng có gì phải che giấu cả.

“K-Không có chuyện đó đâu thưa ngài. Chỉ là chúng tôi nhận ra bản thân không có cửa trước những gương mặt mới nổi ở Sư Phòng thôi.”

“Gương mặt mới nổi?”

Anh ta dĩ nhiên là đang nói về Ren Ashton và Lithia Clausel, những người được vào Sư Phòng nhờ Ulysses Ignat giới thiệu.

Người hiệp sĩ đang nói chuyện với Estelle luôn ở gần hai người họ nên anh ta có thể kể tường tận về họ cho cô.

Sau khi nghe câu chuyện, cô dần trở nên có hứng thú với Ren cũng như Lithia.

“Ta biết về thánh nữ rồi, nhưng cậu bé đó còn hơn cả cô bé sao?”

“Vâng. Tôi đoán ngài sẽ nhận ra ngay khi gặp cậu bé thôi.”

Nói rồi, người hiệp sĩ khác đột nhiên lên tiếng.

“Ren-dono thực sự rất có năng lực thưa ngài. Mùa hè năm ngoái, cậu ấy đã chiến đấu cùng Hoàng Tử Đệ Tam và có một màn trình diễn ngoạn mục ở Tháp Đồng Hồ trong cuộc bạo loạn năm ngoái. Có lẽ ngày Ren-dono trở thành kiếm thánh không còn xa nữa đâu…”

“Cậu bé lại còn là bạn của Radius Điện Hạ sao? Đúng là ta có nghe một vài lời đồn về cậu bé rồi—”

Estelle quay đầu về hướng của quê hương Leomel, trong đầu nghĩ về sự hiện diện của một cậu bé như Ren Ashton.

Nhưng rồi, cô thở dài, nghĩ rằng tốt hơn hết là nên tận mắt nhìn thấy trước khi quyết định điều gì đó.

Estelle đặt tay lên vai của người cấp dưới mình đang trên đường đến Martell thay cô.

“Quả là những câu chuyện thú vị đấy. Giờ thì, phần còn lại xin nhờ các cậu.”

“Vâng, thưa ngài!”

Nói rồi, Estelle tiếp tục lên đường trở về quê hương mình.

◇ ◇ ◇ ◇

Estelle về đến nơi vào buổi chiều cùng ngày.

Cô đã suy nghĩ rất nhiều ngay từ khi đặt chân xuống quê hương sau nhiều năm vắng bóng. Cảnh tượng thân quen nhìn từ cửa sổ ma tàu đối với cô thực sự rất thú vị và hoài niệm.

Chiếc máy bay quân sự chở cô hạ cánh xuống bãi đáp ma tàu trực thuộc quân đội ở ngoài Đế Đô. Từ đó, cô sẽ di chuyển bằng ma tàu có tuyến đường ở gần Sư Phòng nhất.

Sau khi xuống bến tàu, cô chưa hề đến Sư Phòng ngay mà thay vào đó rẽ vào Cung Điện Hoàng Tộc.

Ngay khi đến đô, Estelle ngay lập tức được diện kiến Hoàng Đế. 

Lúc đó đang là khoảng thời gian mà trời đất đang chuyển giao giữa ánh sáng và bóng tối.

Sau khi được Hoàng Đế bày tỏ lòng biết ơn, Estelle đã hỏi ông ấy về chuyện đã xảy ra ở Elendil vào mùa hè năm ngoái. Thế nhưng, Hoàng Đế lại bảo cô nên hỏi Radius chuyện này thì hơn.

Nếu thế thì lại càng tiện hơn trước lí do mà cô phải ra nước ngoài lâu đến vậy—

Chính cái lúc cô vừa hoàn thành công việc với Hoàng Đế và rời khỏi phòng diện kiến thì Radius đã đứng ở ngoài tựa lưng vào tường đợi cô.

“Radius Điện Hạ! Đã lâu lắm rồi!”

Bóng hình của cậu thực sự rất nổi bật giữa nội thất bằng đá cẩm thạch màu đen này, hệt như ở Sư Phòng.

Nghe thấy Estelle, Radius liền dậy khỏi tường và bước đến chỗ Estelle khi cô tiến tới.

Nhận ra điều này, Estelle vội vàng quỳ xuống, nhưng vì Radius đã bảo hãy tự nhiên đi nên cô đành đứng thẳng dậy.

“Ta bảo là cứ tự nhiên đi mà…”

“Xin thứ lỗi thưa ngài, đây chỉ là phản xạ tự nhiên của bậc tôi tớ thôi.”

“Chậc… Vẫn như ngày nào nhỉ, Estelle.”

“Tất nhiên rồi ạ. Tôi vẫn vậy kể từ lúc Radius Điện Hạ chào đời mà.”

Radius đặt tay lên vai Estelle và vỗ nhẹ.

Được chính Radius ra tiếp đón khiến Estelle, người vừa trở về Đế Đô, sướng run lên.

“Thật vui khi nghe cô nói vậy. Với người yêu Leomel như Estelle thì quả thực chuyến đi dài đằng đẵng này là một mất mát quá lớn.”

“Không phải vậy đâu thưa ngài. Tôi thực sự không còn gì vinh dự hơn khi được nhận lệnh trực tiếp từ Bệ Hạ và Radius Điện Hạ đâu.”

“Ta nghe nói lần này cô bội thu rồi nhỉ?”

“Vâng, tôi đã làm báo cáo gửi cho Bệ Hạ rồi. Tôi cũng đang nghĩ sẽ gửi cho Radius Điện Hạ một bản tương tự.”

Nói rồi, cả hai bắt đầu bước đi như thể hoàn toàn hiểu ý nhau.

Ánh sáng của buổi xế tà bên cửa sổ cũng đang tắt dần khi họ bước đi.

“—Chẳng phải hai năm trước Radius Điện Hạ đã hỏi ý tôi vào mùa xuân sao?”

“Phải, là hai năm trước, Ta đã nghĩ rất nhiều về vụ việc ở dãy núi Baldor năm đó, nhưng chủ yếu chỉ để xem liệu Giáo phái Ma Vương có đang chĩa nanh vuốt vào đất nước ta hay không thôi.”

“Và đúng lúc đó, Thánh Địa đã gửi yêu cầu trực tiếp cho Leomel.”

Radius gật đầu. Cậu nói tiếp trong khi nhớ lại khoảng thời gian đó.

“Chúng ta nợ họ một ân huệ mà, thậm chí còn phô trương thêm một chút nữa chứ.”

“Nhưng mục đích thực sự của ngài thì khác nhỉ?”

Những lời không chút do dự của Estelle chính là lí do mà cô phải rời xa quê hương mình trong suốt gần hai năm như vậy.

Đây là bí mật mà chỉ có một số ít người biết.

“Bệ Hạ và ngài đã giao cho tôi một nhiệm vụ siêu tối mật. Chính vì vậy mà tôi đã phải rời quê hương để điều tra rất nhiều thứ.”

Nhiệm vụ tối mật đó chính là điều tra, hay còn gọi là tình báo.

Trên danh nghĩa là tiếp viện của Sư Phòng, họ đã hợp tác với những tổ chức nhân đạo trong khu vực để giải quyết những xung đột. Thế nhưng, đó không phải là lí do duy nhất mà họ phải ở lại đó đến tận hai năm.

Estelle còn một việc quan trọng khác cần phải làm. Đó chính là điều tra xem liệu Giáo phái Ma Vương có liên quan đến những xung đột ở khu vực tranh chấp hay không và tìm thêm những thông tin có thể về chúng.

Để làm được như vậy thì cũng đã có lúc Estelle phải tự mình đi lang thang khắp lục địa Martell.

Đây cũng chính là lí do mà một người như cô phải rời xa quê hương mình suốt một quãng thời gian dài như vậy.

Chẳng cần phải nói, càng có nhiều người bảo vệ Hoàng Tộc và Đế Đô thì càng tốt. Chính vì vậy mà Estelle có phần hoài nghi trước nhiệm vụ dài hạn của mình. Nhưng ở Đế Đô vẫn còn Kiếm Vương mà.

Giả như có một tình huống nào đó mà đến ngay Kiếm Vương cũng không giải quyết được thì Estelle có ở đây hay không thì cũng như nhau mà thôi.

…Dĩ nhiên, chính Radius và Hoàng Đế cũng đã phải lời qua tiếng lại chỉ vì chuyện này.

Dù nhiệm vụ có quan trọng đến đâu thì cũng phải có chút do dự khi cử một người ở đẳng cấp như Estelle rời khỏi quê nhà trong hai năm như vậy.

Tuy nhiên, chính chủ lại cảm thấy hoàn toàn bình thường vì tính chất quan trọng của nhiệm vụ lần này.

Cô nói một câu như để chứng mình điều đó.

“Tôi đã tiếp tục điều tra thêm và thu thập được thông tin của những người được cho là thủ lĩnh của đám giáo phái đó.”

Nếu những thông tin này là thật thì phái cô ấy đi thực sự rất xứng đáng.

Đây cũng là bằng chứng cho thấy rằng Leomel không hề đánh giá thấp sự tồn tại của Giáo phái Ma Vương, và sẽ chẳng có ai phàn nàn nếu cô ấy có thể chứng minh thực lực của mình trong bóng tối thế này.

“Đúng như mong đợi từ Estelle. Ta có nhận được nhiều báo cáo từ cô rồi, nhưng được nghe từ chính chủ thế này thực sự vẫn hơn nhỉ?”

“Ha! Chỉ một lời của ngài thôi cũng đủ khiến tôi mạo hiểm mạng sống rồi!”

Trong số những thông tin đó còn có những thứ liên quan đến Lenidas, người đã tấn công Tháp Đồng Hồ vào năm ngoái.

Theo những gì moi được từ việc thẩm vấn thì Giáo phái Ma Vương đã tấn công một ngôi đền nào đó và lấy cắp Giọt Lệ của Elfen được cất giữ ở đó.

Đến cả Estelle, người ở lục địa Martell cách xa Leomel cũng được biết điều này.

“Đây ạ.”

Estelle lấy ra một mảnh giấy da từ túi của bộ quân phục của cô. Sau khi Radius nhận lấy và xem qua, cậu nói tiếp.

“Sao Estelle biết được tên của hắn ta vậy?”

“Hầu hết mọi kết luận đều được dựa trên thông tin mà chúng tôi có được từ Giáo phái Ma Vương.”

“...Cô đã đánh với hắn ta, phải không?”

“Ha… Dường như chúng cũng đang hoạt động ở khu vực tranh chấp và khiến chúng tôi gặp đôi chút khó khăn trong quá trình điều tra. Tất nhiên, trước lưỡi kiếm này thì chúng chẳng là gì cả.”

Estella đã có nhiều lần đụng độ với Giáo phái Ma Vương, song mỗi lần kết thúc phần thua đều thuộc về bọn chúng.

Sau khi thẩm vấn đối thủ và thu thập chút thông tin ít ỏi trong suốt hai năm, cô đã gặp được một người mà cô cho là giám mục của nhà thờ.

“Tôi nghĩ hắn ta chính là cầm đầu của bọn chúng.”

“Theo sử sách thì hắn ta từng là một trong những thuộc hạ thân cận nhất của Ma Vương. Có vẻ như hắn vẫn còn sống nhỉ?”

“Không có ghi chép nào về việc hắn đã chết cả mà chỉ có một ghi chép ghi rằng hắn đã biến mất kể từ lúc Ma Vương không còn.”

Radius lẩm bẩm, “Đúng vậy”, rồi nhìn vào mảnh giấy da trong khi bước đi.

Estelle, người đi ngay sau lưng cậu, sực nhớ ra điều gì rồi nói.

“Điện Hạ, ngài có nhớ ngôi đền bị tấn công không?”

“Có chứ, nhưng làm sao vậy?”

“Tôi đã gặp được mạo hiểm giả có mặt ở ngôi đền lúc bị tấn công, Anh ta bảo ngoài tên cầm đầu ra thì còn có hai người khác nữa.”

“Chuyện này… Lenidas cũng không hề nhắc đến. Cô có thông tin gì về hai người này chưa?”

“Tôi xin lỗi thưa ngài, nhưng theo lời của mạo hiểm giả đó thì cả ba bọn chúng đều mặc áo choàng kín mít và đeo mặt nạ nên…”

Thấy Estelle xin lỗi như vậy, Radius liền an ủi cô.

“Chỉ cần biết tên và chủng tộc của tên thủ lĩnh là được rồi.”

Nhân tiện thì trước đó Ren cũng đã tự mình hành động để tìm thêm thông tin về Giáo phái Ma Vương.

Cậu không có thông tin gì về chúng—nhưng cậu cũng không thể dựa vào nơi chúng sẽ xuất hiện trong game nữa nên lúc này, lượng thông tin mà Ren đang có thực sự rất thấp. Thông tin mà cậu nói với Ulysses trong cuộc bạo loạn ở dãy núi Baldor hầu như là tất cả những gì cậu biết.

“Sau khi tổng hợp xong thì phải nói cho Ren và Ulysses biết mới được.”

Ren cũng biết được rằng có một nhân vật được cho là ‘Đại Sư’ trong hàng ngũ của Giáo phái Ma Vương, và cậu đã chia sẻ thông tin này cho bọn họ. Sự tồn tại của tên thủ lĩnh giáo phái dần được hé lộ vào cuối Truyền Thuyết Thất Anh Hùng II nên Ren đã nhướng mày khi cậu nghe được từ ‘Đại Sư’ vào mùa hè năm ngoái.

Tuy nhiên, vì hắn trong game cũng giấu mình như mô tả của Estelle nên cậu chẳng thể chia sẻ gì thêm ngoài sự tồn tại của hắn. Có thể nói, Ren không hề biết tên của Đại Sư, chủng tộc hay sự tồn tại của hai tên thuộc hạ khác cho đến tận sau này.

“Estelle, ta đã đặt mua đặc sản từ quê hương Drake của cô và hoa quả từ dãy núi Osroess mang về dinh thự của cô rồi đây. Nhớ từ tốn mà thưởng thức cùng chồng mình nhé.”

“Th-Thật vậy sao?! Ngài chắc chứ?”

“Ta sẽ còn bày tỏ lòng biết ơn của mình thêm nữa đấy. Giờ thì, ta vẫn còn một vài điều muốn bàn bạc với cô nên dành cho ta chút thời gian nhé.”

Cậu muốn bàn bạc thêm với cô về những chuyện còn lại trong một bữa tiệc trà nên cả hai tiếp tục bước dọc hành lang cung điện. Đột nhiên, Radius sực nhớ ra điều gì đó.

“—Làm ơn đừng bận…”

Cậu tự nhủ với bản thân.

◇ ◇ ◇ ◇

Sau cuộc trò chuyện, Radius quay lại phòng mình để đọc báo cáo.

Trong lúc đó, Estelle đang đi trong lâu đài thì được một hiệp sĩ của Đội Cận Vệ Hoàng Gia mời đến phòng diện kiến. Ở đó, cô được Hoàng Đế giao cho nhiệm vụ mới cùng với một yêu cầu khắt khe.

Không ai được biết về nhiệm vụ này hết, kể cả thằng bé Radius và vợ ta.

Estelle tuy có hơi nghi ngờ về nhiệm vụ lần này nhưng cô chỉ đáp lại Hoàng Đế rằng “Cứ giao cho thần.”

(...Ngài ấy lại giao cho mình một nhiệm vụ kì lạ rồi.)

Ra khỏi lâu đài lúc đó thì màn đêm cũng đã buông xuống.

Bước ra khỏi cánh cổng hào nhoáng, Estelle ngước nhìn bầu trời đầy sao rồi rảo bước về dinh thự của mình sau một thời gian dài.

◇ ◇ ◇ ◇

Bình minh ngày hôm sau, lúc mà mặt trời vẫn chưa ló rạng.

“Chào buổi sáng, Ren-dono. Cậu lại luyện kiếm trước khi đến học viện sao?”

Một hiệp sĩ trong Sư Phòng thấy Ren và hỏi.

“Chào buổi sáng ạ. Hôm nay em lại đến giúp mọi người nữa đây.”

“Haha, cảm ơn vì quan tâm bọn anh đến vậy! Nói thật thì anh thật sự nhẹ nhõm khi thấy  Ren-dono đến đấy… Mà này, thánh nữ không đi cùng em sao?”

“Lithia-sama còn công việc của gia tộc mình nữa. Cậu ấy có thể sẽ đến lớp được, nhưng còn buổi tập sáng nay thì có lẽ là không…”

Ren cúi chào hiệp sĩ của Sư Phòng rồi bước tiếp.

Vào trong phòng luyện, cậu lại theo thói quen vung kiếm cho đến khi vã mồ hôi hột như mọi khi.

Sau khi dành vài giờ đồng hồ giao đấu với các Hắc Hiệp Sĩ, Ren vẫn có thể tiếp tục vung kiếm mặc cho sức lực đã cạn kiệt.

“Haa… haa.”

“...Oải rồi…!”

Một số người rời khỏi sân tập và ngồi bệt xuống đất. Dù thế nào đi chăng nữa thì không thể nói là họ yếu được.

Ngay cả khi những hiệp sĩ này là tinh hoa của Sư Phòng, Ren vẫn tiếp tục trên cơ bọn họ.

“Gần đây Ren-dono có vẻ hăng hơn cả mọi khi nhỉ…”

“Nghe nói là có liên quan đến Lễ Hội Sư Vương đấy.”

“Thật sao?”

Mặc cho ánh nhìn của các hiệp sĩ, cậu vẫn tiếp tục vung kiếm một cách nghiêm túc.

(...Nữa!)

Bản thân cậu đang cố ép cơ thể hoạt động vượt ngưỡng giới hạn.

Trong khi vẫn đang đắm chìm vào những thanh kiếm, mồ hôi thì đổ đầm đìa, Ren đột nhiên nghe thấy tiếng của một hiệp sĩ nói.

“Không thể nào, người đó đã…?”

“Ngài ấy trở về từ lúc nào vậy?”

Các hiệp sĩ giật thót cả lên, thậm chí một số người đang ngồi cũng phải cuống cuồng đứng dậy chỉnh đốn tư thế.

Ở bên dưới khu tập có thể nhìn lên trên đại sảnh, và ở đó, từng hiệp sĩ một đều đứng tăm tắp thành hàng trước sự hiện diện của một người.

Đột nhiên, Sư Phòng như chìm vào tĩnh lặng.

Ngay cả những người đang tập cùng Ren cũng dừng lại và nhìn lên phía trên.

Ren chỉ nghĩ rằng họ đang ra hiệu bản thân đang bị áp đảo nên cậu nói một cách vu vơ.

“Xin hãy tiếp tục đi ạ, em vẫn chiến đấu được.”

Cậu nói những lời này với vẻ mặt háo hức và chờ đợi đối thủ tiếp theo.

(Để trở thành kiếm thánh, mình phải mạnh hơn mới được.)

Cậu đã liên tục vung kiếm và cải thiện khả năng sử dụng ‘khí’ của mình, từ đó mở ra những kĩ năng mới.

Chính vào lúc đó, một giọng nói vang lên lọt vào tai cậu.

“Như người Elfen đã từng nói, kiên cường là một trong những phẩm chất vĩ đại nhất của một người. Nếu đi cùng với sức mạnh thì họ gọi đó là lòng dũng cảm.”

Đó là giọng của một người phụ nữ vang lên từ phía trên đầu cậu.

Giọng nói đó mạnh mẽ đến nỗi Ren vô thức nhìn lên cầu thang.

“Và có vẻ như ở Sư Phòng của ta có một cậu bé khá hăng hái đấy chứ.”

Hiện thân của sự hung dữ đang nhìn xuống dưới họ từ trên đại sảnh.

Thấy thế, Ren mở to mắt kinh ngạc, miệng thở hổn hển.

Bình luận (3)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

3 Bình luận

TRANS
Ra là gái có chồng à
Xem thêm
Tks trans+edit
Xem thêm
TRANS
gặp chị đại
Xem thêm