Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827)
Chương 752 - Phần thưởng đặc biệt
12 Bình luận - Độ dài: 2,534 từ - Cập nhật:
*Trans+Edit: Lắc
Trong đại sảnh chi nhánh Allyn của Liên minh Ngân Nguyệt chi Ca, các Arcanist lũ lượt thể hiện sự cảm khái trong lòng mình, đồng thời ca ngợi và kinh ngạc không ngớt trước sự giản đơn trong cấu trúc cơ bản của lĩnh vực vi mô.
“Nhớ Ngài Heinrich khi xưa từng nói, bản chất của arcana chính là sự đơn giản và trực quan, còn cái đẹp của arcana thì đến từ Thuyết tất định chặt chẽ và tính đối xứng khiến cho người ta phải sùng kính. Tính trực quan đã bị hình học Levski, hình học Evans, Thuyết tương đối tổng quát và cơ học ma trận bác bỏ mất rồi, còn Thuyết tất định chặt chẽ cũng đang trên bờ vực bị xóa sổ khi cách diễn giải xác suất của hàm sóng và Thuyết bất định dần được thực nghiệm chứng minh. Tuy nhiên, sự đơn giản và đối xứng xem ra vẫn thống trị ‘thế giới của chúng ta’. Thế cho nên phương trình Brook mới được ca ngợi là bài thơ của nữ thần, còn phương trình tương đương khối lượng – năng lượng và phương trình Lucien thì cũng được tán thưởng vì vẻ đẹp cực điểm của chúng.”
Một Arcanist nói với ngữ điệu hùng hồn như đang diễn thuyết.
Heinrich là một Pháp sư huyền thoại của nghị viện sống cách đây một, hai trăm năm, từng có những cống hiến lỗi lạc cho arcana và ma thuật, đồng thời giành được vinh dự cao nhất ở không ít lĩnh vực, chẳng hạn như rất nhiều công thức biến đối của hệ Trường lực và Chiêm tinh hiện nay đều là thành quả của ông. Nếu không có gì bất ngờ, ông rất có thể sẽ trở thành một Grand Arcanist. Đáng tiếc là trong một lần thám hiểm di tích, ông đã chạm trán một Thánh đồ của giáo hội Nam, và rồi cả hai cùng ngã xuống.
Jurisian đặt cuốn tập san trong tay xuống rồi mỉm cười nói: “Thế cho nên, xét theo tính đối xứng, hạt nhân và electron hẳn là cũng đều tồn tại phản hạt tương ứng. Chủng loại hạt vi mô không ít như chúng ta tưởng.”
“Như vậy là bình thường. Có ngày thì mới có đêm. Sự tồn tại của chính hạt và phản hạt hoàn toàn phù hợp với phạm trù triết học mà không làm giảm đi vẻ đẹp giản đơn của số loại hạt cơ bản.” Một Arcanist khác đầy tự tin nói.
Jurisian gật đầu rồi chủ ý nói thêm: “Nhưng đương nhiên, thứ đơn giản chỉ là số loại hạt thôi, còn thuộc tính nội tại của các hạt vi mô thì chẳng hề đơn giản chút nào.”
Lời vừa thốt ra khỏi miệng, khuôn mặt của tất cả các Arcanist trong đại sảnh liền biến sắc. Có người thì cười gượng, người thì bất lực, người khó chịu, người lại ngẩn ra.
Lưỡng tính sóng – hạt dù rằng vẫn chưa được nhất trí công nhận, nhưng nó gần như cũng đã trở thành cách giải thích chủ đạo và được phần lớn các Arcanist hiểu rõ. Tuy nhiên, Thuyết bất định và cách diễn giải xác suất lại đang thách thức sâu sắc thần kinh và tâm hồn họ, tựa như bất cứ lúc nào cả thế giới cũng có thể trở nên hư ảo, không thực, và ngay cả chính họ cũng sẽ như vậy. Còn thí nghiệm giao thoa khe đôi electron, trạng thái chồng chập lượng tử và hiệu ứng người quan sát phát sinh từ đó thì bọn họ bất đắc dĩ phải ôm thái độ tránh né, tựa hồ chỉ cần nghĩ về vấn đề này thôi là đầu họ sẽ nổ tung.
“Ngài Jurisian, xin cho phép tôi đi về trước. Rất nhiều vấn đề trong lý thuyết trường lượng tử đang thôi thúc từng tế bào trong tôi phải đọc thật kỹ lưỡng.” Một Arcanist thu lại nụ cười khổ rồi mượn cớ nghiên cứu lý thuyết trường lượng tử để rời đi.
Jurisian mỉm cười nói: “Hy vọng nghiên cứu của cậu sẽ mang cảm hứng tới cho các Ngài ấy.”
“Mong là thế.” Arcanist kia cười gượng đáp lại. Bản thân gã đọc luận án còn chẳng hiểu, lấy gì truyền cảm hứng cho người khác?
Gã có thể bỏ ra một, hai năm miệt mài nghiên cứu, khi đó dựa vào nền tảng của một Arcanist cấp năm, gã vẫn có thể hy vọng hiểu được lý thuyết trường lượng tử đăng trên [Arcana], rồi cùng các Arcanist cấp cao và Grand Arcanist thảo luận trên tập san. Nhưng mà đó cũng là chuyện của một, hai năm sau. Đến lúc ấy, chưa biết chừng lý thuyết trường lượng tử đã lại phát triển đến một trình độ khác mà gã chẳng hiểu nổi nữa!
Càng ngày, gã càng cảm nhận được rõ khoảng cách giữa bản thân với lĩnh vực tiên phong của thế giới vi mô. Nếu không có cơ duyên bất ngờ nào xảy ra và được hướng dẫn tốt hơn, đồng thời không ra sức nghiên cứu, thì khoảng cách ấy gần như chắc chắn sẽ ngày càng rộng, để rồi gã sẽ chỉ có thể học theo luận án từ vài năm trước của người khác, chậm chạp theo sau cái đuôi của thời đại, và thậm chí là bị đào thải.
Đương nhiên, không thể nói là gã sợ hãi điều đó, bởi từ những tập san như [Arcana], [Ma Thuật], [Tự Nhiên], [Nguyên Tố], [Điện Từ], gã thấy rằng những Arcanist có thể thảo luận và nghiên cứu các lĩnh vực tiên phong của thế giới vi mô có không quá một trăm người. Phần còn lại chỉ có thể dùng thực nghiệm để bổ sung luận chứng và ví dụ phản chứng cho lý thuyết của mình. Nói cách khác, những người như gã mới chiếm số đông trong thời đại này.
‘Có lẽ, thời đại vốn dĩ đều luôn do một số cực ít dẫn dắt, nhất là trong lĩnh vực arcana thì lại càng như vậy. Phần lớn các Arcanist chúng ta chỉ cần tiêu hóa được thành quả nghiên cứu của họ thôi là đủ rồi.’ Arcanist kia lắc đầu như muốn rũ sạch những suy nghĩ tự an ủi vừa rồi.
……
Trường Phổ thông Rentaro III là ngôi trường được Vương quốc Holm và Ma pháp Nghị viện đồng xây dựng sau khi hai trường phổ thông đầu tiên vận hành trơn tru và được dân chúng Rentaro công nhận về chất lượng đào tạo – Do khóa đầu tiên vẫn chưa hoàn tất năm học thứ năm, hiệu quả thực tế còn cần thời gian chứng minh, vậy nên những trường phổ thông khác vẫn chưa được mở rộng ra các thành phố lớn mà chỉ mới được xây dựng dần dần trong nội thành Rentaro.
Gió lạnh rít gào thổi qua khiến Ali run lên lẩy bẩy. Áo len lông cừu không tay, sơ mi nỉ cộng thêm suit dài hai hàng khuy dày cộm cũng không đủ để giúp cậu cảm thấy ấm hơn chút nào.
Cậu đút hai tay vào trong túi áo, đầu cúi xuống, rụt vào trong cổ áo rồi vội vã bước đi.
‘Rentaro chết tiệt, lạnh hơn hẳn so với trấn Samara.’ Đây là lần đầu tiên cậu trải nghiệm cái rét khắc nghiệt này – Thị trấn Samara quê cậu tọa lạc ở sườn phía Nam của một ngọn núi cao, không khí lạnh từ phương Bắc thổi tới đều bị nó chắn hết.
Vốn dĩ Ali phải đợi đến kỳ thi tuyển đầu vào thống nhất diễn ra vào tháng Sáu mới có thể nhập học trường phổ thông, còn trước đó thì đành phải bỏ tiền ra để theo học ở những “lớp dự bị” do các học giả và người học việc chung tay mở. Nhưng việc Trường Phổ thông III được xây dựng đã đem đến cho cậu cơ hội.
Do số lượng người học việc gia tăng, không ít nhiệm vụ từng vì không có người hoàn thành mà bị bỏ trống nay lại “hồi xuân”, cộng thêm làn sóng công nhân lao động đổ vào Rentaro, Trường Phổ thông III về cơ bản đã được xây dựng xong sớm hơn nửa năm. Và vì Tòa thị chính Rentaro, nơi vốn đang gặp khó khăn tài chính do mở rộng thành phố, không muốn thấy ngôi trường mới xây bị bỏ không suốt nửa năm, vậy nên họ đã tổ chức một kỳ thi tuyển sinh thống nhất đặc biệt sớm hơn dự kiến, kịp thời tuyển đủ học sinh năm nhất trước thềm năm mới.
“Ông Schott, có thư của cháu không ạ?” Ali dừng lại trước cổng trường rồi hỏi ông lão tóc hoa râm nhưng cơ bắp chắc nịch ở đó. Nghe nói ông ta là một cận vệ hiệp sĩ cao cấp đã giải ngũ do từng bị thương trong cuộc chiến chống lại những sinh vật bị ác ma ô nhiễm, và rồi được “Hiệp hội Bảo vệ Quyền lợi Binh sĩ” do Nữ Vương Bệ hạ thành lập giới thiệu đến đây làm bảo vệ cho Trường Phổ thông III.
Schott lắc đầu: “Hôm nay không có thư nào đâu, Ali.”
“Cảm ơn, ông Schott.” Ali thất vọng quay người rời đi. Kể từ khi đến Rentaro, do trong lòng có chút tự ti, cậu đã ngừng viết thư cho cô bạn thư Jane của mình. Mãi đến khi thi đỗ vào Trường Phổ thông III, cuộc sống dần ổn định, cậu mới lại viết thư kể cho cô nghe về tình hình gần đây và địa chỉ liên lạc mới, sau đó đợi thư hồi âm hết ngày này qua ngày khác.
Sau khi về lại phòng học, không khí ấm áp phả thẳng vào mặt, cái lạnh lập tức tan chảy, khiến cho Ali cảm thấy dễ chịu chưa từng có.
‘Chỉ là một phòng học thôi mà cũng có điều hòa thông gió ma thuật, so với lò sưởi thì ấm hơn không biết bao nhiêu lần.’ Ali phát hiện bản thân càng ngày càng thích cuộc sống ở Rentaro.
Đúng lúc này, thầy Braine, giáo sư dạy môn Arcana Cơ bản, bước vào lớp, sau đó nhẹ nhàng gõ gõ lên bàn, ra hiệu cho mọi người yên lặng.
Braine là một người đàn ông có vóc người tầm thước cùng nụ cười rụt rè. Nghe nói anh ta là một học viên của Trường Ma thuật Douglas, hiện là người học việc cao cấp. Thường ngày anh ta dạy môn Arcana Cơ bản như một công việc làm thêm để hoàn thành nhiệm vụ và kiếm điểm arcana.
“Mọi người chăm chỉ thật đấy, còn tận mười phút nữa mới đến giờ học mà đã có mặt đầy đủ rồi.” Braine mỉm cười gật đầu.
Trong các trường phổ thông hiện nay, không có đứa trẻ nào là không muốn học hành, vì vậy tinh thần hăng hái khỏi phải nói cũng biết – Dù sao thì nhà trường cũng có quyền đuổi học bất kỳ học sinh nào vi phạm nội quy từ ba lần trở lên.
“Thầy Braine, thế sao thầy cũng đến sớm vậy?” Ali biết thầy Braine bình dị dễ gần nên mạnh dạn hỏi.
Braine cười nói: “Tôi tới để báo cho mọi người một tin tốt. Đề nghị của Ủy ban Giáo dục thuộc Tòa thị chính Rentaro đã được Ủy ban Công vụ của nghị viện phê chuẩn. Hai mươi học sinh đứng đầu khối trong kỳ thi tháng tới sẽ được mời đến Allyn tham quan.”
“Allyn? Thành phố Bầu trời, trụ sở của nghị viện?”
“Thật sự có thể đi tham quan Thành phố Bầu trời sao?”
“Vậy có thể vào tham quan Viện Nguyên tử không?”
Các học sinh ngay tức thì nhốn nháo. Dưới sự tuyên truyền của [Thanh âm Arcana] và các loại báo chí, những cái tên như Allyn hay Viện Nguyên tử đã được khắc sâu vào trong lòng họ. Lúc này nghe rằng sẽ được tới tham quan, họ làm sao có thể không phấn khích, không huyên náo cho được?
Ali dù rằng tuổi còn trẻ đã tự mình bươn chải mưu sinh, nhưng lúc này vẫn không kìm nổi kích động mà siết chặt nắm tay, trong đầu hiện lên vô số khung cảnh, tất cả đều là những hình ảnh mà cậu từng khao khát trước đây. Mình cũng sẽ có cơ hội được đến Thành phố Bầu trời ư? Mình cũng sẽ có cơ hội được tận mắt nhìn thấy Viện Nguyên tử nổi tiếng thế giới ư?
“Đúng vậy. Mọi người sẽ có thể tham quan Thành phố Bầu trời, tham quan ma tháp Allyn, trò chuyện với sinh mệnh giả kim Prospell, cũng có thể tham quan Phòng Thí nghiệm Di truyền, Phòng Thí nghiệm Tổng hợp Chất Sống, Trung tâm Nghiên cứu Tâm lý, thư viện arcana, và…” Braine mỉm cười rồi dừng lại một chút. “Và Viện Nguyên tử.”
“Muôn năm!”
“Ora!”
Những tiếng hò reo phấn khích vang dội khắp lớp học, các học sinh hai má đều đỏ bừng.
Braine gõ lên bàn, khiến mọi người bình tĩnh trở lại: “Vì vậy, mọi người phải nỗ lực học tập, chỉ có lọt vào top 20 toàn khối mới được mời đi thôi. Đến lúc ấy, những học sinh đứng đầu của Trường Phổ thông I, Trường Phổ thông II, Trường Quý tộc Mills và các trường khác sẽ cùng tham gia.”
‘Trường Quý tộc Mills?’ Ali đang hưng phấn, biểu cảm bỗng nhiên đông cứng lại. Trong đầu cậu trào dâng vô vàn suy nghĩ, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ còn một từ duy nhất: Jane!
Cô ấy có đi không? Cô ấy luôn nói mình nằm trong top ba!
Đến lúc đó có phải tự giới thiệu không? Phải nói gì với cô ấy đây?
Ali càng nghĩ càng bay xa, nghĩ đến tận khi chuông reo, báo hiệu tiết Arcana Cơ bản chính thức bắt đầu.
Thu lại nụ cười, Braine vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hôm nay, chúng ta sẽ nói về những khái niệm cơ bản trong lĩnh vực vi mô.”
Đây không phải một buổi giảng chi tiết, mà chỉ là để giúp bọn họ nắm được khái niệm.
“…Kể từ khi Ngài Evans phát hiện electron và mở ra cánh cửa dẫn vào thế giới vi mô đến nay, trước mắt chúng ta đã biết có bốn loại hạt cơ bản: proton, neutron, electron và photon… Proton, neutron và electron không thể phân tách thêm nữa, đó là cấu trúc vật chất cơ bản nhất… Tương tự, hẳn là sẽ không có nhiều loại hạt cơ bản khác nữa. Nền tảng của vật chất ắt phải có đủ đặc tính đơn giản…” Braine lưu loát giảng giải.
“Cấu trúc vật chất cơ bản, không thể phân tách thêm…” Ali tập trung ghi chép.
12 Bình luận
proton là hai up một down còn neutron thì ngược lại.