Dead World: Crime

Chương 2.2

Chương 2.2

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn hơn cả cái chớp mắt, mặt đất dưới chân cả hai bất ngờ nổ tung như thể vừa bị bom cày xới, tạo thành hố sâu hoắm. Gạch đá và kim loại văng tứ tung, cuộn xoáy dữ dội như trong cơn bão tố. Tiếng va chạm chói tai vang lên, át đi mọi âm thanh khác khi nắm đấm của Ronan giáng thẳng vào đầu búa của Đại tướng Curningham. Sóng xung kích lan tỏa dữ dội khiến cả căn phòng rung chuyển như muốn sụp đổ, kéo theo sau đó là màn khói bụi dày đặc bao trùm khắp không gian.

Dù đã kịp đỡ đòn, sức mạnh từ cây búa vẫn khủng khiếp đến mức tay phải của Ronan bị xé toạc, thịt và máu bắn tung tóe khắp không gian. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội, gương mặt méo mó nhưng vẫn giữ vững ý chí chiến đấu bất khuất đến điên rồ. Nhân lúc Curningham mất đà sau cú đánh và tầm nhìn che khuất bởi máu, Ronan lập tức vung tay trái nhanh và dứt khoát như thể sợi roi, quật thẳng vào mạn sườn của ông.

Đại tướng nhanh chóng phản ứng, tung cú đấm từ tay phải để cản lại. Thế nhưng lần này, sức mạnh ấy chẳng thể ngăn nổi đòn tấn công. Ông bị hất văng đi và đâm sầm vào bức tường, tạo nên tiếng nổ vang trời cùng vết lõm sâu hoắm trên nó.

Chớp lấy khoảnh khắc Curningham còn đang lảo đảo, Ronan tức tốc lao vút tới. Trong tích tắc, cánh tay của anh đã được tái tạo hoàn chỉnh. Làn hơi nóng tỏa ra ngùn ngụt hệt như động cơ bị quá tải, phủ kín khắp cả cánh tay. Khi khoảng cách chỉ còn trong gang tấc, anh dồn toàn lực vào cánh tay vừa mới hồi phục ấy và tung cú đấm mang sức mạnh kinh hồn nhắm thẳng vào đối phương.

Đại tướng gượng đau, nghiêng người né trong tích tắc khiến cú đấm đập thẳng vào bức tường, phá tan một mảng lớn và làm căn phòng rung chuyển dữ dội. Ở cự ly gần, Curningham lập tức buông cây búa. Đôi tay ông tung ra loạt đấm liên hoàn, mỗi cú đánh nặng tựa như viên đạn bắn ra từ pháo hạng nặng, làm không khí xung quanh rít lên không ngừng.

Những cú đấm liên tiếp giáng trúng điểm yếu khiến Ronan choáng váng, lảo đảo tưởng chừng sắp gục ngã đến nơi. Dẫu vậy, anh vẫn cắn răng gồng mình ép cơ thể lấy lại thăng bằng. Trước loạt đòn tấn công vũ bão, Ronan cố gắng nghiêng người để giảm bớt lực tác động lên cơ thể, đồng thời dùng tay cố gắng làm chệch hướng từng đòn tấn công đang lao tới.

Mục tiêu duy nhất của anh là bảo vệ các cơ quan trọng yếu khỏi những cú giáng trực diện. Bởi lẽ, anh thừa hiểu rằng dù cơ thể có khả năng tái tạo với tốc độ siêu phàm, nhưng cơn đau thấu trời khi nội tạng bị nghiền nát chắc chắn sẽ đánh sập ý chí và khiến anh gục ngã hoàn toàn.

Nhưng sáu con mắt cảm biến trên bộ giáp của Curningham tuyệt nhiên không phải vật trang trí. Chúng hoạt động với công suất tối đa, nắm bắt từng cử động nhỏ nhất của đối thủ. Nhờ dữ liệu phân tích được chỉ sau vài đòn thăm dò, tốc độ và độ chuẩn xác trong từng cú đấm của Đại tướng đã hoàn toàn vượt xa khả năng phản xạ của Ronan, dễ dàng xé toạc lớp phòng ngự tưởng chừng kín như bưng của anh.

Hàng loạt đòn đánh giáng xuống dồn dập tựa mưa rào, uy lực đòn sau luôn ác liệt hơn đòn trước khiến Ronan kiệt quệ. Các động tác che chắn dần trở nên vụng về, cơ hội lật ngược thế cờ cũng tan biến vào hư vô. Không bỏ lỡ thời cơ, Curningham liên tục lấn bước và áp sát Ronan ngày một gần hơn. Với thế chủ động hoàn toàn, ông nhanh chóng chiếm lĩnh cục diện trận đấu.

Lùi lại để thoát khỏi tầm truy kích là lựa chọn duy nhất của Ronan lúc này. Thế nhưng, dưới sức ép áp đảo mãnh liệt từ Curningham, cơ hội nới rộng khoảng cách gần như bằng không. Mọi ý đồ cử động của anh đều đã bị đối phương đọc vị. Trong tình thế đó, chỉ một nỗ lực phản công sai thời điểm cũng đủ để phơi bày hàng loạt sơ hở chí mạng.

Rơi vào thế bế tắc, Ronan không còn cách nào khác ngoài việc gồng mình chịu trận. Những đòn đánh giờ đây tuy không xé toạc da thịt thê thảm như lúc đầu, nhưng uy lực của chúng lại truyền thẳng vào bên trong. Mỗi cú đấm của Đại tướng lún sâu vào từng thớ cơ, bẻ gãy xương cốt và gieo rắc nỗi đau đớn tột cùng.

Sau khi hứng chịu loạt đòn công kích dồn dập chẳng khác gì mưa giông bão táp, cơ thể Ronan trở nên nặng trịch như đang vác cả khối tạ trên người, nhiều phần gần như mất cảm giác khiến anh tưởng chừng không thể đứng vững. Trong lúc ấy, Curningham lùi lại một bước rồi giơ tay lên.

Ngay lập tức, cây búa bay về tay ông như bị hút bởi lực vô hình. Rồi ông nắm chặt cán búa và dồn toàn bộ sức mạnh, giáng đòn kinh thiên động địa thẳng vào ngực Ronan.

[UỲNH!] Cú đánh nhanh như chớp, mang theo sức mạnh kinh hoàng. Ngay thời điểm va chạm, toàn bộ nội tạng của anh lập tức bị nghiền nát, cơ thể xé toạc làm đôi ngay tại phần thắt lưng. Dư chấn của đòn đánh hất phăng nửa thân trên văng xa hàng chục mét. Từ hai phần xác thịt đứt lìa, máu tươi phun trào xối xả như đê vỡ, bắn lên không trung rồi rơi xuống lả tả như mưa, nhuộm kín cả một khoảng sàn.

Lúc Curningham tranh thủ lùi lại lấy hơi, nửa thân dưới của Ronan bất ngờ bừng lên sức sống dị thường. Lấy chân trái làm trụ, nó tung cú đá cực mạnh bằng chân còn lại nhanh như chớp. Dù kinh ngạc, Đại tướng vẫn kịp dùng cán búa đỡ gạt, hất văng phần xác đó ra xa. Nhưng cú đá vốn dĩ chỉ là đòn nghi binh.

Ngay khi tiếp đất, nửa dưới lập tức lao vọt về phía nửa thân trên. Từ hai phần bị xé toạc mọc ra hàng trăm xúc tu nhỏ, ngọ nguậy điên cuồng hòng kéo hai nửa cơ thể dung hợp lại. Đọc thấu ý đồ đó, Curningham siết chặt cây búa và lao tới giáng đòn chí mạng, quyết nghiền nát trước khi chúng kịp hợp nhất để tái tạo.

Đáng kinh ngạc thay, phần thân dưới dường như có ý thức riêng. Nó lập tức vặn mình bật nhảy sang trái, né cú nện búa trong đường tơ kẽ tóc. Ngay khoảnh khắc đó, quá trình tái tạo bùng nổ theo cách không tưởng. Toàn bộ khung xương, nội tạng, não bộ và da thịt điên cuồng mọc trồi lên từ nửa dưới, đan cài vào nhau và hoàn thiện cơ thể mới chỉ trong tích tắc. Lượng nhiệt khổng lồ bùng phát, kèm theo hơi nước bốc lên ngùn ngụt từ cơ thể Ronan, khiến anh trông chẳng khác nào khối thép vừa bước ra từ lò luyện.

Ngay khi cánh tay phải vừa tái tạo xong, Ronan nhanh chóng lao tới và tung cú đấm kinh hồn nhắm thẳng vào ngực Curningham. Thân mình anh xoay chuyển theo hướng đòn tấn công, trọng tâm dồn toàn bộ về phía trước để tối ưu sức mạnh. Tốc độ tái tạo quá đỗi kinh hoàng cùng làn hơi nóng bất ngờ bốc lên khiến Đại tướng mất tập trung, không kịp tránh né và phải hứng trọn đòn tấn công trực diện.

Nhờ thế đứng vững chãi, Đại tướng không bị cú đấm hất văng. Dù đau đến mức phải gầm lên, Curningham vẫn nhanh chóng lấy lại thế chủ động. Ông chộp lấy cánh tay của Ronan trước khi anh kịp thu về rồi xoay mạnh sang trái để khóa khớp khiến Ronan hoàn toàn bất động. Ngay sau đó, Curningham giáng một búa cực mạnh từ trên cao xuống.

Ở cự ly gần, việc né tránh là bất khả thi, cơ thể vừa tái tạo của Ronan lập tức bị phá hủy lần nữa, một phần cơ thể gần như bị nghiền thành đống máu thịt bùng nhùng, thịt xương lẫn lộn.

Sóng xung kích từ đòn đánh phát ra dữ dội, khiến lớp vật liệu hấp thụ va đập của căn phòng vỡ vụn. Ngay sau đó, các thiết bị đo đạc ẩn sau bức tường rơi ra ngoài, để lộ những dây kết nối đã bị đứt lìa hoàn toàn.

Mặc cho cơn đau đang rực cháy như thiêu đốt từng tế bào, Ronan không hề hé môi rên rỉ hay có ý định đầu hàng. Một pha phản công không tưởng đã xảy ra. Chỉ trong chớp mắt, từ khối cơ thể tan nát dưới cây búa của Đại tướng, hàng trăm sợi gân đỏ rực bất ngờ bắn lên. Quá trình tái tạo bùng nổ với tốc độ kinh hồn, điều khiển các bó gân quấn chặt lấy cánh tay vung búa của đối phương. Chúng siết chặt đến mức tưởng chừng có thể bẻ vụn cả lớp giáp WAT-02 kiên cố.

Đôi mắt xanh lục của Ronan nhìn thẳng vào Đại tướng. Hàm răng anh nghiến chặt, giọng nói vang lên đầy thách thức.

-Lão già, ông nghĩ cứ đập tôi thế này là xong à?!

Thay vì tỏ ra căng thẳng, Curningham lại bật cười lớn trước sự đe dọa từ Ronan. Trên gương mặt ông hiện rõ vẻ phấn khích, như thể điều này lại càng khiến ông thêm hứng khởi.

-Khá lắm, tên nhãi chết tiệt! Nhưng mày nghĩ trò này thì làm được gì tao nào?!

Không đợi đối phương trả lời, Curningham tương kế tựu kế. Ông mượn chính lực siết của đám gân cơ, giật mạnh để kéo tuột Ronan về phía mình. Cùng lúc đó, chiếc găng tay của ông rực lên luồng sáng chói lòa. Khi khoảng cách đã thu hẹp, ông giáng trọn cú đấm tàn khốc vào trực diện ngực của đối thủ.

[ẦM!] Vụ nổ năng lượng đinh tai nhức óc vang lên. Sóng xung kích hất văng Ronan ra xa, đồng thời xé rách đám gân cơ đỏ rực đang bám trên tay Đại tướng. Cả căn phòng rung lắc dữ dội như gặp động đất. Sóng xung kích khiến vô số mảnh vỡ xung quanh văng rào rào như đạn pháo, găm nát bươm mọi bề mặt xung quanh.

Dù nội tạng và da thịt đã bị nghiền nát văng tung tóe, nhưng sự tàn tạ ấy chỉ tồn tại trong tíc tắc. Ngay lập tức, những luồng hơi nóng ngùn ngụt bốc lên từ cơ thể Ronan, dấu hiệu của tốc độ tái tạo nhanh đến mức hãi hùng.

Tiếng xương gãy vang lên lạo xạo khi chúng tự nắn lại vị trí. Ngay sau đó, các thớ cơ điên cuồng đan xen, từng lớp chồng chéo để khôi phục hình dạng ban đầu. Lớp vảy đen nhạt nhanh chóng lan rộng và vá liền mọi vết thương rách nát, khiến những người chứng kiến không khỏi ngỡ ngàng.

Anh đứng dậy và nở nụ cười hung tợn.

-Lão thích chơi bạo lực, thì tôi sẽ chiều lão!

Đại tướng nhếch mép rồi cầm vũ khí lên. Bàn tay ông trượt dọc xuống, khóa năng lượng trên găng tay giữ chặt vào phần đuôi cán búa. Ngay sau đó, hệ thống gia tốc từ trường trên bộ giáp được kích hoạt. Luồng hồ quang điện chói lóa xẹt qua giữa cánh tay và cây búa, phát ra những tiếng nổ lép bép chói tai. Không khí xung quanh lập tức bị nén chặt lại bởi lớp từ trường dày đặc.

Khi năng lượng đã tích lũy lên tới cực đại, ông ném mạnh cây búa về phía trước như bệ phóng. Lực ném của Đại tướng, kết hợp cùng lực đẩy điện từ tạo ra sức đẩy khủng khiếp, hất tung cây búa về phía Ronan. Nó bắn đi như thể đạn pháo, kéo theo luồng nhiệt nóng bỏng từ lõi năng lượng đang bốc cháy, xé toạc màng nhĩ và không khí trên quỹ đạo của nó.

Thay vì né tránh, Ronan cúi thấp người xuống, đôi chân căng cứng đến cực đại, cơ bắp co giãn tựa như lò xo chuẩn bị bật tung. Đúng khoảnh khắc cây búa chỉ còn cách vài mét, anh bật mạnh về phía trước với tốc độ kinh hồn, để lại cả vệt dư ảnh trong không khí. Thay vì đối đầu trực diện, Ronan lách người sang bên trái đồng thời vươn tay chộp lấy cán búa.

[RẮC!] Trong lúc cố gắng dùng lực mạnh để đổi chiều, cán búa bị ép biến dạng một mảng nhỏ. Dù Ronan đã điều chỉnh đôi chút nhằm giảm tác động, nhưng lực quán tính khổng lồ tích tụ trong cây búa vẫn khiến anh bị hất ngược về phía sau. Ngay trước khi vụ va chạm xảy ra, Ronan xoay người và đạp mạnh chân xuống nền đất, tạo ra vụ nổ dữ dội để chuyển hướng hoàn toàn.

Cả hai bị hất văng lên cao, chỉ đến khi cây búa mất hết động năng mới dừng lại. Ngay lúc ấy, Ronan xoay người trên không để lấy đà rồi ném ngược cây búa về phía Curningham.

Đại tướng nhếch mép cười đầy tự tin, gương mặt không hề lộ chút hoảng loạn. Ông bình thản giơ tay trái lên, và ngay lập tức, một tấm chắn năng lượng màu xanh lam trong suốt hiện ra trước mặt, dày đặc như bức tường vô hình.

[ĐÙNG!] Cú nện búa trời giáng đập thẳng vào tấm chắn năng lượng, kích nổ luồng sóng xung kích làm cả căn phòng chấn động dữ dội. Lợi dụng màn khói bụi mù mịt chưa kịp tan, Ronan đã lao tới với tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp. Bất thình lình, anh dồn lực bật tung người lên cao, va chạm với trần nhà tạo ra tiếng nổ lớn, làm từng mảnh trần vỡ vụn rơi xuống như mưa. Lấy trần nhà làm điểm tựa, Ronan dùng chân đạp mạnh và lao thẳng xuống tựa mũi tên hủy diệt, sẵn sàng xé toạc mọi thứ chắn ngang đường đi.

Nhận thấy đòn không kích, Đại tướng phản xạ chớp nhoáng. Ông lập tức tắt tấm chắn năng lượng để dồn toàn lực cho thế công, thu cây búa về tay rồi vung cú đánh uy lực hòng đáp trả đòn đánh của Ronan.

[ẦM!] Hai luồng sức mạnh va chạm dữ dội giữa không trung. Dưới lớp giáp WAT-02, cơ bắp Curningham cuồn cuộn căng phồng để giữ vững thế trận, trong khi toàn thân Ronan cũng rung lên bần bật vì phải gánh chịu áp lực dội ngược khổng lồ.

Trong lúc cả hai đang giằng co quyết liệt, thể hiện sức mạnh vượt trội của đối phương  thì Curningham bất ngờ dùng mưu. Ông đột ngột buông thõng cây búa ra khiến Ronan mất đi lực cản và ngã chúi người về phía trước. Không bỏ lỡ cơ hội, Đại tướng lập tức áp sát. Lõi năng lượng trên cặp găng tay WAT-02 rực sáng, báo hiệu chế độ chiến đấu đã kích hoạt. Hàng loạt cú đấm kèm dòng điện cao áp liên tiếp được tung ra, giáng xuống cơ thể anh với không chút khoang nhượng, tạo ra những tiếng nổ liên hoàn khi chúng va chạm với lớp vảy giáp.

Để sống sót trước những đòn tấn công dồn dập của Đại tướng, cơ thể Ronan buộc phải liên tục tái tạo bằng thứ tốc độ phục hồi nhanh đến khủng khếp, chắp vá lại vô số vết thương chí mạng. Làn hơi nóng rực bốc lên từ quá trình hồi phục ấy hòa quyện cùng lớp khói bụi cuộn trào sau từng cú đánh kinh hoàng. Chẳng mấy chốc, sự cộng hưởng ấy đã giăng kín khắp mọi nơi trong không gian, nhấn chìm toàn bộ cảnh vật xung quanh trong màn sương đặc quánh mờ ảo.

-

Khi khói bụi dần tan, Ronan hiện ra ở góc phòng, cơ thể chằng chịt vết cháy xém. Một cánh tay của anh đã bị thổi bay, nhưng đang tái tạo lại với tốc độ không tưởng. Ở phía đối diện, Curningham cũng chẳng khá hơn, bộ giáp WAT-02 đầy vết nứt, một bên vai hư hỏng nặng, khuôn mặt đỏ chét vì bỏng do hơi nóng bốc ra từ anh. Thế nhưng, bất chấp những thương tổn đó, gương mặt ông vẫn ánh lên vẻ phấn khích không ngừng.

-Vẫn chưa xong đâu!

Đại tướng hét lớn rồi lao tới tấn công lần nữa. Ngay lúc đó, Ronan cũng cười gằn đáp lại. Khi cơ thể vừa kịp tái tạo hoàn chỉnh, Ronan lập tức phóng lên, sẵn sàng bước vào hiệp giao tranh mới. Cả hai va chạm với nhau như những con quái vật thực thụ, từng đòn đánh đều mang theo sức mạnh hủy diệt, khiến căn phòng rung chuyển dữ dội và biến dạng đến mức không còn nhận ra hình thù ban đầu.

Trong phòng điều khiển, đám người quan sát trở nên hoảng loạn. Một nhà khoa học hét toáng lên.

-Chết tiệt, phòng luyện tập bị phá tung rồi! Đây là cái chắc nhất chúng ta có đấy!

Martinez vẫn giữ vẻ bình thản và đáp lại.

-Mới chỉ vỡ ba lớp đầu thôi. Căn phòng này được thiết kế để chịu áp lực gấp đôi con Titan có độ hồi phục cấp 10, tức là gấp đôi khả năng phá hủy của ngài Curningham. Nếu ông ta thực sự đánh hết sức, thì chút hư hại này chẳng đáng là gì.

Sau một hồi trao đổi những đòn đánh bất phân thắng bại, cả hai đột nhiên dừng lại và đứng đối diện nhau với đôi mắt bừng bừng sát khí. Không khí căng thẳng bao trùm, rồi cả hai tiến lên từng bước chậm rãi về phía đối thủ, sẵn sàng cho hiệp giao tranh mới.

Trong đầu Ronan, những dòng suy nghĩ lướt qua với tốc độ chóng mặt.

[Không ngờ lão lại dám buông búa để tấn công bằng tay không. Lão hiểu rõ cây búa lớn sẽ trở thành vướng víu khi đối đầu với đối thủ nhỏ hơn, nên chuyển sang dùng nắm đấm để tăng tốc độ và số lượng đòn, từ đó áp chế sức chịu đựng của mình. Chỉ khi muốn tạo khoảng cách hoặc tung đòn chắc chắn trúng thì lão mới thu búa lại sử dụng. Và uy lực của nó thì không hề suy giảm, bất kể ở khoảng cách nào.]

Curningham nhếch mép cười, giọng nói khàn khàn vang lên đầy khiêu khích.

-Này, mày còn nói nổi không thế? Hay định xử lý lão già này luôn? Cú vừa rồi khá lắm. May mà có tấm chắn năng lượng hấp thụ, chứ không thì tao đã thành cái bánh donut rồi!

Tấm chắn năng lượng là những tấm chắn có thể vô hình hoặc có màu sắc, nhưng đặc điểm của chúng là đều trong suốt. Đúng như cái tên, đây là những tấm khiên chỉ hoạt động khi được cấp năng lượng vào các thiết bị tạo khiên.

Điểm mạnh của những loại tấm chắn năng lượng là chúng vô cùng nhẹ, kích thước có thể thay đổi được và có độ cứng cao ngang ngửa sắt thép thậm chí là kim cương. Đây là nguyên nhân dù Đại tướng không đội nón bảo vệ, ông vẫn không ảnh hưởng bởi xung kích, rung chấn hay bất kì tác động phụ nào từ những đòn tấn công của chính mình.

[ẦM!] Lại một vụ nổ dữ dội nữa vang lên khi hai người bước vào vùng tấn công của nhau. Căn phòng liên tục hứng chịu những chấn động khủng khiếp khiến số thiết bị ghi hình và đo đạc còn hoạt động giảm đi nhanh chóng. Hơn ba mươi phần trăm khả năng chống chịu của căn phòng đã bị giảm xuống trong suốt trận tỉ thí.

Đột ngột, Curningham quăng cây búa xuống đất, chuyển sang đấu tay đôi bằng nắm đấm.

[ẦM! ẦM! ẦM!] Vô số cú đấm được tung ra liên tục từ cả hai phía, chúng va chạm vào nhau tạo thành các vụ nổ xung kích liên hồi. Âm thanh tạo ra lớn như những quả bom nổ, đau đến mức ù tai.

Cuộc đọ sức lên đến cao trào là khi cả hai đã bắt bài được những cú đấm trực diện của nhau. Đó cũng là lúc những cú đấm móc bắt đầu tham gia, được phối hợp xen kẽ và hiệu quả giữa những cú đấm thẳng, tạo hiệu ứng bất ngờ. Dần dần, những cú đấm từ cả hai bên dần vượt qua khả năng phòng thủ của nhau ngày một nhiều hơn, tấn công trực diện vào đối thủ.

Dù chịu bao nhiêu chấn thương, cả hai vẫn không hề có dấu hiệu dừng lại, thậm chí còn tung ra những đòn mạnh mẽ và hiểm độc hơn. Tạo thành chuỗi tấn công kéo dài như vô tận, không để đối phương có bất cứ khoảng nghỉ nào để tính toán hoặc tìm cách tránh đòn. Chỉ hành động duy nhất có thể xảy ra là chịu đòn và đánh trả.

Đây giống như thử thách về sức bền cũng như khả năng chịu đựng của hai bên, chỉ cần một bên hụt hơi chắc chắn sẽ lãnh đủ đòn tấn công từ người còn lại. Chấn động kéo dài đến liên tục và ngày càng lớn hơn, vết nứt gãy xuất hiện ngày càng nhiều hơn, độ bền của căn phòng liên tục giảm xuống.

Gồng mình né trọn một đòn chí mạng, Ronan lập tức nhảy bật về sau hòng kéo giãn khoảng cách. Từng hơi thở của anh lúc này nặng nhọc như hít phải chì. Ở phía đối diện, Curningham vẫn đang dồn ép đến nghẹt thở, không cho anh lấy một giây ngơi nghỉ.

Từ bộ giáp của Đại tướng, làn hơi nóng ngùn ngụt liên tục phả ra là minh chứng rõ ràng rằng nó đang hoạt động ở hiệu suất tối đa. Điều đó như lời khẳng định chắc nịch rằng: Curningham đã hoàn toàn tháo bỏ mọi xiềng xích kìm hãm sức mạnh, không còn bất kỳ sự khoan nhượng nào nữa. Đối mặt với luồng sức mạnh áp đảo ấy, Ronan thừa hiểu chỉ cần sơ sẩy trúng một đòn trực diện, cơ thể anh sẽ bị xé nát ngay tức khắc.

Bằng cú đạp kinh hồn khiến mặt sàn nổ tung, Curningham lao vút đến chỗ Ronan với tốc độ không tưởng, mở đường cho cú đấm ngập tràn sức mạnh hủy diệt. Hết đường né tránh, Ronan nghiến răng xoay người, dồn toàn lực tung cú đấm chéo góc nhằm làm lệch hướng đòn tấn công của đối thủ.

Khoảnh khắc hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau, sóng xung kích bùng phát dữ dội bóc toạc những mảng tường kim loại xung quanh nhẹ bẫng như xé giấy. Thế nhưng, dù kỹ thuật có xuất sắc đến đâu, Ronan vẫn không thể khỏa lấp được sự chênh lệch sức mạnh giữa cả hai. Lực chấn động hất tung anh bay xa hàng chục mét, cơ thể lăn lóc thê thảm trên mặt sàn. Dẫu toàn thân rã rời, Ronan vẫn chật vật chống tay gượng dậy, quyết tâm bám trụ đến hơi thở cuối cùng.

Ngay khi Ronan còn chưa kịp đứng vững, Đại tướng đã lù lù xuất hiện trước mặt anh như thể bóng ma. Chỉ bằng một tay, ông tóm chặt lấy đầu Ronan rồi nhấc bổng lên không trung một cách thô bạo. Lực siết khủng khiếp ép vào hộp sọ khiến xương cốt bên trong bắt đầu nứt toác, phát ra những tiếng răng rắc rợn dọc sống lưng. 

Không chút chần chừ, Curningham dồn sức quật mạnh anh xuống nền nhà. Uy lực từ cú nện kinh hoàng ấy đục thủng cả mặt sàn và tạo ra cái hố sâu hoắm dưới chân ông, kéo theo những đợt rung chấn dữ dội càn quét khắp căn phòng như thể vừa hứng chịu trận động đất.

Máu từ vết thương trên trán chảy dài xuống, khiến tầm nhìn của Ronan nhòe đi trong giây lát. Nhưng thay vì nằm rũ rượi, anh cắn chặt răng để ép bản thân phải giữ tỉnh táo. Ngay trước mắt anh, Đại tướng vừa thu hồi lại cây búa, giương cao nó lên rồi vung tay giáng mạnh xuống, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu.

Nhờ phản xạ siêu phàm, Ronan kịp thời lăn người sang bên phải trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. Thấy mục tiêu biến mất khỏi tầm ngắm, Curningham lập tức hãm đà chiếc búa, tránh để cú vung tay quá trớn gây tổn hại nghiêm trọng cho căn phòng.

[ẦM!] Dẫu vậy, chỉ với chút tàn lực cộng hưởng cùng độ nặng của chiếc búa đập xuống cũng đủ khiến nền đất dưới chân nổ tung. Không bỏ lỡ sơ hở khi đối thủ vừa đánh hụt, Ronan mượn đà tung ngay cú móc phải uy lực vào bụng dưới của ông.

Cho dù cho bộ giáp hấp thụ phần lớn sát thương, Curningham vẫn cảm thấy cực kì đau đớn và phải khựng lại bởi phần dư chấn dội vào trong. Nhưng ngay lập tức, khóe môi ông nhếch lên nở nụ cười gằn. 

Chớp lấy khoảnh khắc Ronan chưa kịp thu tay về, Đại tướng vung chân đạp một cước trời giáng thẳng vào giữa ngực anh. Đòn phản công quá nhanh và dứt khoát khiến Ronan hoàn toàn không kịp trở tay. Cả cơ thể anh bị hất văng đi trước khi tiếp đất bằng cú trượt dài trên mặt sàn.

Dù toàn thân đau đớn tột cùng, ý chí sinh tồn vẫn thúc giục anh lăn người né gấp, suýt soát thoát khỏi đòn truy kích tiếp theo của Curningham đang lao đến.

Biết không thể mãi chịu trận ở thế bị động, Ronan vội vã bật người dậy. Thay đổi chiến thuật, anh từ bỏ cách thức tấn công trực diện và dồn toàn bộ thể lực đẩy tốc độ lên cao nhất. Ép các giác quan hoạt động đến mức cực hạn, anh bắt đầu di chuyển theo những quỹ đạo hoàn toàn bất định.

Dẫu được trang bị loạt cảm biến tân tiến, Curningham vẫn không thể theo kịp hoàn toàn tốc độ của anh, cũng như không thể nắm bắt chuyển động để đón đầu. Hậu quả là, những đòn tấn công của vị Đại tướng tung ra dẫu hiểm hóc nhưng liên tục sượt qua mục tiêu, không thể giáng xuống bất kỳ đòn chí mạng nào.

Thế nhưng, Ronan thừa hiểu việc lạm dụng tốc độ để né tránh không phải là kế lâu dài. Anh chắc chắn sẽ cạn kiệt năng lượng trước khi điều tương tự xảy ra với bộ giáp Đại tướng.

Ngay khi Curningham vừa tung ra cú đấm móc, Ronan lập tức chớp lấy sơ hở từ khoảng trống vừa hở ra. Anh dồn toàn lực vào đôi chân, bứt tốc lao thẳng vào người đối thủ. Bằng cú lách người chuẩn xác, anh dễ dàng tránh được đòn đánh một cách gọn gàng, thành công tiến vào tầm đánh cận chiến rồi tung đòn chỏ sắc bén giáng thẳng vào cổ ông.

[UỲNH!] Curningham rùng mình trước cú đánh bất ngờ, nhưng ông ngay lập tức đáp trả bằng cú thúc gối thẳng vào bụng Ronan, chặn đứng đòn tấn công trước khi kịp chạm tới. Lực tác động khiến Ronan quỵ xuống, song anh vẫn cố bám chặt lấy cánh tay đối thủ, dồn toàn bộ sức nặng để kéo ông xuống cùng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Đại tướng đã bị mất thăng bằng và đó chính là cơ hội mà Ronan cần.

Vung tay phải với lực cực đại, giáng đòn toàn lực vào mặt Curninghamm, hất văng ông bay ra xa. Lớp giáp năng lượng nứt toác thêm lần nữa sau khi vừa tốn cả mớ năng lượng để tái tạo lại. Sóng xung kích từ cú đánh lan ra khắp phòng, hất văng những mảnh vỡ bay đi tứ tung khắp mọi nơi.

Tranh thủ lợi thế áp đảo, Ronan lập tức lao tới để bồi thêm đòn tấn công. Anh tung cú đấm thẳng bằng tay trái nhắm vào mạn sườn của Đại tướng, nơi lớp giáp năng lượng đã mỏng đi sau hàng loạt đòn tấn công trước đó. Bằng phản xạ lão luyện, Curningham lập tức xoay người, đồng thời ép chặt cùi chỏ xuống hòng che chắn mạng sườn.

Thế nhưng, uy lực từ đòn đánh của Ronan quá khủng khiếp, đến mức ép gập cánh tay ông đập ngược vào chính sườn mình. Lực va đập dữ dội khiến toàn thân vị Đại tướng phải rung lên bần bật. Cùng lúc đó, một âm thanh giòn giã bất ngờ vang lên.

Vì chịu sức ép quá lớn, lớp giáp năng lượng kẹt giữa hai luồng sức mạnh không thể chịu nổi liền nứt toác rồi vỡ vụn thành vô số mảnh sáng lấp lánh trước khi hoàn toàn tan biến.

Mất đi lớp bảo vệ bên ngoài, dư chấn của cú đấm lập tức dội thẳng vào phần thân giáp bên trong. Vốn đã chịu vô số tổn hại tích tụ từ trước, đòn đánh này như giọt nước tràn ly khiến lớp giáp vật lý vượt quá giới hạn chịu đựng, lập tức bị rách toạc ra một đường sâu hoắm chạy dọc theo mạn sườn.

-Chậc! Chậc! Chậc! Từng đó chưa đủ đâu!

Dù giáp trụ vừa vỡ, Curningham vẫn tỏ ra không chút e dè. Ông gầm lên và thu hồi cây búa của mình lại, vung đòn quét ngang với tốc độ kinh hoàng nhằm thẳng vào đầu Ronan. Bị dồn vào thế hiểm, anh chỉ kịp thụp người xuống theo bản năng sinh tồn. Luồng gió rít từ khối kim loại lướt ngang sát đỉnh đầu khiến Ronan sởn hết gai ốc.

Không dừng lại ở đó, tận dụng tư thế với trọng tâm đang hạ thấp, Ronan bật nảy người lên và tung cú đấm móc tống thẳng vào cằm đối thủ. Đòn đánh chuẩn xác hất ngửa đầu Đại tướng ra sau, đồng thời làm lớp giáp năng lượng trên mặt vỡ thêm một mảnh lớn.

Dư chấn lan vào bên trong, ép máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Thế nhưng, Curningham chẳng hề bận tâm mà chỉ bật cười lớn đầy tận hưởng, như thể cơn đau chỉ càng kích thích thêm bản năng chiến đấu đang bùng cháy trong mình.

Ngay khi cơ thể lấy lại thăng bằng, ông bất thình lình nã cú đấm thẳng bằng tay phải nhanh như chớp. Kịp thời nhận ra nguy hiểm, anh vội vắt chéo hai tay lên và vào thế phòng thủ. Dẫu vậy, uy lực từ cú đấm là quá sức tưởng tượng, dễ dàng nhấc bổng anh ra khỏi mặt đất.

Cơ thể Ronan lập tức bị hất văng bay ngược ra sau trước khi đập mạnh vào vách tường kim loại. Âm thanh đinh tai nhức óc vang lên, bề mặt va chạm lõm sâu xuống tạo thành hình người, từng mảng kim loại rơi lả tả xuống quanh người anh.

Nhận trọn đòn đánh tàn bạo, máu lập tức trào ra từ miệng Ronan. Dẫu vậy, anh nghiến răng gạt phăng ý nghĩ bỏ cuộc. Làn hơi nóng bỏng bốc lên nghi ngút quanh người anh, dấu hiệu của siêu năng lực tái tạo đang liên tục vắt kiệt công suất để duy trì mạng sống.

Ngay khi vết thương vừa khép miệng, Ronan liền mượn đà đạp mạnh vào vách tường sau lưng. Lực ép khiến bức tường xuất hiện vết nứt lớn, đồng thời tạo thế để anh bật tung người về phía trước, lao thẳng về phía Đại tướng với tốc độ nhanh đến không tưởng.

-

Tiếng Curningham cười lớn vang vọng khắp căn phòng tan hoang. Ông quăng mạnh cây búa xuống sàn rồi lùi lại một bước, hạ thấp trọng tâm và đưa hai tay vào thế quyền anh cổ điển.

Không chậm trễ hay nao núng dù chỉ một giây, Ronan lao tới và mở màn bằng cú đấm thẳng chớp nhoáng bằng tay phải, nhắm thẳng mặt Curningham. Ông nghiêng đầu né tránh đòn tấn công chỉ trong gang tấc, đồng thời tung cú đấm móc từ tay trái vào thẳng mạn sườn Ronan. Anh kịp dùng tay chặn đòn, nhưng lực từ cú đấm vẫn khiến anh lùi lại nửa bước, cảm giác đau đớn lan khắp xương sườn.

Nhưng từng đó là không đủ sức làm Ronan chùn bước. Anh xoay hông tung ngay tung cú đá vòng, phạt ngang đầu gối Curningham hòng phá vỡ thế đứng vững chãi của ông. Đọc được ý đồ, vị Đại tướng vung chân đạp thẳng vào cẳng chân đối thủ để triệt tiêu lực. Tuy nhiên, sức nặng của đòn cước ép Curningham phải trượt lùi một đoạn để giữ thăng bằng.

Chớp lấy khoảnh khắc ấy, Ronan lao tới bồi thêm cú đấm bằng tay trái, dồn toàn lực nhắm thẳng vào giữa ngực Curningham. Đòn đánh quyết liệt giáng xuống, đục thủng một lỗ trên tấm giáp năng lượng và khiến phần ngực của bộ giáp nứt toác ra. Thế nhưng, đáp lại nỗ lực ấy chỉ là nụ cười gằn man rợ trên gương mặt không chút dao động của vị Đại tướng.

Giành lại thế chủ động, Curningham lao tới như cơn cuồng phong. Vị Đại tướng trút xuống Ronan chuỗi liên hoàn đấm nhanh tựa chớp giật, nhưng lại mang sức tàn phá của những đợt pháo kích. Mỗi lần nắm đấm vung ra là một lần không khí bị xé toạc, rít lên từng tiếng chói tai. 

Dưới sức ép khổng lồ, Ronan vội giơ hai tay lên che chắn, khôn khéo dùng kỹ thuật gạt nảy để làm lệch hướng quỹ đạo tấn công. Tuy nhiên, đẳng cấp và sức mạnh áp đảo của vị Đại tướng nhanh chóng nghiền nát mọi nỗ lực của anh.

Chỉ sau vài giây giằng co, một cú đấm từ tay phải của ông đã xuyên thủng rào chắn phòng ngự, nện đòn chí mạng vào lồng ngực Ronan. Uy lực khủng khiếp hất anh bay ngược ra sau.

Hơi thở của Ronan đã trở nên nặng nhọc. Thế nhưng, anh vẫn kiên cường đẩy người đứng dậy từ đống đổ nát, làn hơi nước bốc lên ngùn ngụt từ những vết thương đang tái tạo.

Cả hai lại lao vào nhau như hai con dã thú say máu. Từng đòn đánh tung ra đều mang uy lực hủy diệt, khiến căn phòng vốn đã tan hoang nay càng thêm vụn nát.

Nhìn từ bên ngoài, thế trận có vẻ giằng co ngang ngửa, nhưng thực chất Curningham vẫn đang áp đảo hoàn toàn bằng tốc độ và sức mạnh vượt trội. Tuy nhiên, rắc rối của vị Đại tướng lại nằm ở hệ thống phòng thủ. Sau khi liên tục phải hấp thụ chuỗi chấn động kinh hoàng từ Ronan, các thiết bị tạo khiên bắt đầu hư hỏng và chạm ngưỡng quá tải khiến lớp lá chắn ngày một mỏng đi.

Lớp năng lượng bảo vệ nhấp nháy rồi yếu dần đi, và chính sự suy giảm này khiến ông cảm nhận rõ rệt uy lực từ những cú đấm của Ronan đang dội vào cơ thể, mỗi giây lại thêm khủng khiếp như thể được nhân lên gấp bội. Dẫu vậy, những đau đớn ấy vẫn không mảy may làm suy suyển thế công, hay ảnh hưởng đến đòn triệt hạ tiếp theo mà ông vung ra.

Dù Ronan phản xạ đủ nhanh để cố gắng chống đỡ, sức mạnh áp đảo của Curningham vẫn hoàn toàn vượt quá giới hạn chịu đựng của anh. Dưới loạt cú đấm tàn khốc, cơ thể Ronan dần bị nghiền nát. Mỗi đòn giáng xuống lại thổi bay một phần cơ thể từ tay, chân, lồng ngực cho đến nội tạng,...không chỗ nào là còn nguyên vẹn.

Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Ronan buộc phải cắn răng hứng chịu những cơn đau xé xác ở thân mình và dồn toàn bộ sự phòng ngự để bảo vệ phần đầu an toàn. Bởi nếu bộ phận này bị tổn thương, quá trình hồi phục sẽ mất rất nhiều thời gian mới có thể nguyên vẹn trở lại để có thể hoạt động ổn định, và đồng nghĩa trong khoảng thời gian đó anh sẽ cầm chắc cái chết.

Song song với sự tàn phá, quá trình tái tạo điên cuồng diễn ra khiến hơi nước nóng từ cơ thể anh bốc lên ngùn ngụt. Thế nhưng, tốc độ phục hồi hãi hùng này đang vắt kiệt đi chút năng lượng còm cõi cuối cùng của anh.

[Đau bỏ mẹ! Đánh kiểu này liều lĩnh quá, chẳng khôn ngoan chút nào. Đấu tay đôi với lão chưa bao giờ là ý hay. Danh hiệu “Người đàn ông mạnh nhất Bộ Quốc phòng” đúng chẳng phải hư danh!]

Ronan nghĩ thầm, trong khi cơ thể vẫn bị giã liên tục như tương.

Trận so găng khốc liệt kéo dài gần một phút tạm lắng xuống khi Ronan lảo đảo vì kiệt sức. Chớp lấy thời cơ, Curningham tung cú đá tạt hất văng anh ra xa, đồng thời mượn đà lùi lại để giãn cách và xốc lại hơi thở.

Trong chớp mắt, Đại tướng thu hồi lại cây búa rồi bứt tốc lao đến chỗ của anh. Siết chặt cây búa trong tay, ông dùng hết sức bình sinh vung nó giáng thẳng xuống đầu Ronan nhằm tung đòn kết liễu.

Bị dồn vào chân tường, ý chí sinh tồn của Ronan bùng nổ. Đúng vào khoảnh khắc đầu búa đạt gia tốc tối đa, thời điểm Curningham hoàn toàn mất khả năng hãm đà hay đổi hướng để phản ứng với bất kỳ đòn bất ngờ nào. Nghiến răng vắt kiệt chút sinh lực cuối cùng, Ronan cố sức tăng tốc nhanh hết mức có thể để lách người sang phải.

Cùng thời điểm đó, Ronan hạ thấp tay phải xuống tầm bụng của ông, đồng thời nhún đầu gối để mượn thêm lực từ đôi chân. Tận dụng toàn bộ sức bật ấy, anh tung ra cú đấm theo hình vòng cung, từ dưới xốc thẳng lên ngực Đại tướng. Lực quán tính mạnh mẽ đến mức khiến cả cơ thể Ronan bật nảy lên theo cú ra đòn.

[UỲNH!] Cú đấm của Ronan mang uy lực kinh hồn, trực tiếp xuyên thủng tấm chắn năng lượng và vượt quá ngưỡng hấp thụ của bộ giáp WAT-02. Lực tác động phá nát phần thân giáp, bẻ gãy xương sườn, gây chấn động nội tạng rồi hất tung Curningham bay ngược ra sau. Bị thổi bay như viên đạn đại bác, vị Đại tướng tông thẳng vào bức tường phía sau, tạo thành một hố sâu hoắm và kéo theo vô số vết nứt xé toạc khắp căn phòng.

Thế nhưng, cái giá Ronan phải trả cho đòn trúng đích ấy cũng thảm khốc không kém. Anh ngã gục xuống nền đất. Dù đã lách người, Ronan vẫn không thể né trọn vẹn nhát búa tử thần của đối phương. Toàn bộ phần bên trái cơ thể đã bị nghiền nát, biến thành đống thịt xương lẫn lộn. Chỉ còn nửa thân phải và một phần chân trái của anh còn nguyên sau cú đánh đó.

Tưởng chừng trận chiến đã ngã ngũ, thì từ trong góc tường vỡ nát, bóng dáng đồ sộ của Curningham lại từ từ trỗi dậy. Mặc cho cơ thể trọng thương, ông vẫn bình thản nhặt cây búa lên, khạc ra ngụm máu rồi dùng tay gỡ bỏ phần giáp vỡ vướng víu. Lớp giáp màu xanh bung ra để lộ bộ đồ màu đen tuyền ẩn phía sau, với hàng loạt dây kết nối từ các cảm biến tới cơ thể. Ngay sau đó, vị Đại tướng tiếp tục buông những lời ngạo mạn, thách thức đối phương.

-Đòn đó làm tao bất ngờ thật! Không ngờ mày đấm mạnh đến thế. Nghe đây, còn 10 giây nữa thôi. Nếu còn tỉnh táo thì chú ý. Tao sẽ tung cú mạnh nhất. Ráng mà tránh, không thì toi thật đấy!

Ronan lảo đảo, cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể đã chạm đến giới hạn, không còn chút sức lực nào. Thân thể bắt đầu mất kiểm soát, thế nhưng mọi giác quan lại hoạt động ở mức tối đa. Nhịp tim anh tăng vọt, dồn dập như muốn nổ tung trong lồng ngực. Đồng tử giãn ra đến cực đại, hơi thở trở nên gấp gáp, và trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh như chậm lại, thời gian gần như ngưng đọng.

[Khốn kiếp, lại cái cảm giác này! Tachypsychia...cơ thể mình đã chạm giới hạn thật rồi. Nó đang dồn chút năng lượng cuối cùng để tăng tốc suy nghĩ, như thể cho mình cơ hội trăng trối. May mà không còn cái bộ phận giữa hai chân, chứ nếu lão thấy mình tè dầm thì nhục chết mất! Nói chung...tạm biệt, tôi nằm ở kia.]

Curningham siết chặt cây búa, hạ thấp trọng tâm rồi bật mạnh về phía trước, làm mặt đất dưới chân lập tức vỡ tung. Ngay sau đó, ông vung búa với tốc độ kinh hoàng, đập thẳng xuống theo phương thẳng đứng, nhắm vào Ronan lúc này đang gục dần trên nền đất.

[ĐÙNG!] Chấn động khủng khiếp nổ ra. Từ tâm điểm căn phòng, sóng xung kích lan tỏa ra xung quanh và lập tức đánh sập hệ thống điện, dìm căn phòng vào bóng tối đặc quánh. Dư chấn từ vụ nổ dội ngược ra bên ngoài, khiến cả khu nghiên cứu rung chuyển dữ dội. Từ các dãy hành lang, tiếng còi báo động bắt đầu hú vang ầm ĩ.

Chấn động dữ đội ập đến mà không có bất kỳ dấu hiệu cảnh báo nào đã đẩy hàng trăm nhân viên lập tức rơi vào cơn hoảng loạn. Người thì gào thét vì tưởng động đất, kẻ lại đinh ninh có quái vật vừa thoát khỏi khu vực giam giữ. Sự sợ hãi lây lan chóng mặt, kích hoạt chuỗi phản ứng dây chuyền khi vô số phòng nghiên cứu vội vã đóng sập cửa, bật tung mọi hệ thống bảo vệ khẩn cấp.

Những vết nứt khổng lồ chi chít như mạng nhện nhanh chóng xé toạc cả bên trong lẫn bên ngoài căn phòng. Ngay sau đó, toàn bộ nền nhà cùng các bức tường xung quanh đồng loạt vỡ vụn thành từng mảng rời rạc. Cấu trúc chịu lực hoàn toàn sụp đổ, đẩy thông số độ bền lao dốc từ 40% xuống thẳng mức 0%, đánh dấu việc căn phòng đã chính thức bị phá hủy.

Đối mặt với thảm họa dây chuyền, hệ thống AI lập tức can thiệp bằng chế độ bảo vệ khẩn cấp. Hàng loạt thanh đỡ chịu lực ẩn được bung ra để gồng gánh không cho công trình sập xuống, đồng thời mọi lớp cửa thông tới khu vực này đều bị đóng kín lại để phong tỏa hoàn toàn.

-

Từ giữa đống đổ nát, giọng Curningham vang lên, pha lẫn sự bực dọc và cả nét kinh ngạc đến khó tin.

-Mạng mày dai thật đấy, thằng khốn! Cứ ngỡ cú vừa rồi dư sức đưa mày xuống lỗ rồi cơ!

Khi lớp khói bụi mịt mù dần tan, thứ ánh sáng duy nhất soi rọi căn phòng chỉ là những tia sáng hắt hiu lọt qua khe nứt. Dưới đầu búa của Curningham lúc này là một đống bầy nhầy máu thịt. Vị Đại tướng đinh ninh đó chính là Ronan, bởi ngay khoảnh khắc vũ khí giáng xuống, ông đã cảm nhận vô cùng chân thực cảm giác xương thịt bị nghiền nát dưới tay mình.

Thế nhưng, Ronan lúc này lại đang đứng lù lù ngay bên trái ông. 

Nắm đấm của anh vung lên, mang theo tất cả sức lực cho một đòn lật ngược thế cờ. Đáng lẽ đó phải là khoảnh khắc định đoạt trận đấu, thế nhưng mọi cử động của Ronan đột ngột đông cứng. Nắm đấm ấy khựng lại ngay giữa không trung, cách mặt Đại tướng chỉ trong gang tấc.

Bằng một tốc độ không tưởng, tay còn lại của Curningham đã tung đòn trước một bước, đục thủng một lỗ lớn toang hoác xuyên qua bụng anh. Máu tươi ròng ròng trút xuống mặt đất, trong khi sáu con mắt cảm biến trên bộ giáp của Đại tướng lạnh lùng quay sang nhìn anh, ánh lên một vẻ chết chóc đầy ám ảnh.

Curningham suy nghĩ thầm, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ sắc lạnh.

[Nó dùng chính cơ thể mình làm mồi nhử, rồi tái tạo lại từ nửa phần bị đánh văng lúc trước. May mà nhờ mấy con mắt cảm biến, ta mới theo kịp. Dù đã bật khiên năng lượng lên mức tối đa và dùng nắm đấm để hãm chuyển động của thằng nhóc kịp thời, ta vẫn cảm nhận rõ uy lực khủng khiếp từ cú đấm đó. Rõ ràng nó đã ém sức suốt cả trận!]

Ngay sau đó, ông bật cười lớn, tiếng cười hào sảng vang vọng khắp căn phòng tan hoang.

-Ha ha! Mày vẫn tin cái vụ hai phút à? Đó chỉ là cái giao kèo miệng tao đưa ra thôi! Trận đấu này chỉ kết thúc khi tao cho phép, hoặc khi mày hạ được tao để buộc đám kia phải nhảy vào can thiệp!

Ông dừng lại một chút, trên khuôn mặt hiện lên nét hài lòng.

-Phải công nhận, mày thể hiện tốt hơn tao tưởng nhiều! Nếu cú đấm vừa rồi không bị chặn lại, chắc tao đã trọng thương rồi. Tao còn nghĩ hôm nay sẽ tiễn mày xuống địa ngục thật đấy. Nếu biết cách khai thác năng lực của mình tốt hơn, có khi giờ tao đã không đứng đây nữa.

Ronan khẽ nhếch mép, giọng nói yếu ớt nhưng vẫn chất chứa sự ngang ngạnh.

-Chậc, hai phút thì vẫn là hai phút! Cú đấm vừa rồi đã rút sạch năng lượng còn lại của tôi. Ông cũng kịp đâm thủng bụng tôi, nên lực đã giảm đi đáng kể. Đấm vào cái mặt đáng ghét của ông chắc cũng chẳng còn bao nhiêu nữa.

Ngay lúc Curningham rút cánh tay trái ra khỏi bụng Ronan, máu lập tức tuôn ra và chảy xối xả thành dòng xuống nền sàn.

-Coi như mày vượt qua bài kiểm tra của tao. Mày mạnh hơn nhiều so với lần đầu tao tẩn mày rồi đấy.

Ronan thở ra một hơi thật dài, rồi đáp lại với vẻ mệt mỏi và cáu kỉnh.

-Rồi rồi, tôi chỉ mong cái bài kiểm tra chết tiệt này mau kết thúc. Tôi chẳng hứng thú gì với mấy trò mưu mẹo đối phó ông cho tốn sức. Ông chỉ biết dựa vào sức mạnh, toàn tung mấy đòn phổ thông. Nếu ông thật sự nghiêm túc muốn giết tôi...chắc...khụ!

Anh nôn ra một ngụm máu, gương mặt trở nên tái nhợt.

-Phiền ông để tôi hấp thụ lại đống thịt kia. Cơ thể tôi đã cạn sạch cả vật chất lẫn năng lượng, không còn gì để tái tạo nữa.

Curningham cau mày.

-Mày có biết ăn thịt sống kiểu đó dễ mất kiểm soát không đấy?

Ronan gắt lên đầy bực bội.

-Tôi thừa biết! Nhưng đây là thịt của tôi nên chẳng sao đâu.

Nói xong, anh ngồi phịch người ngồi xuống nền đất, đưa tay bốc lấy đống thịt nhầy nhụa bị nghiền nát trên sàn rồi nhét thẳng vào miệng. Quá trình tái tạo các vết thương và những phần cơ thể còn thiếu bắt đầu chậm rãi diễn ra.

Ở gần đó, Curningham cũng ngồi xuống vì thấm mệt, rồi ngắt kết nối khỏi bộ giáp của mình.

-Vanessa, cô ấy sao rồi?

Rosen thoáng giật mình nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh.

-Hừ! Tự dưng mày quan tâm đến nó thế? Đương nhiên là nó vẫn ổn.

Ronan lặp lại câu hỏi lần nữa, giọng nói trở nên lo lắng hơn.

-Cái nét mặt ban nãy của ông không giống thế đâu, Rosen. Cô ấy vẫn ổn chứ? Tôi chưa bao giờ thấy ông não lòng thế chỉ vì nhắc đến cô ấy.

Ông gắt lên với vẻ cáu bẩn.

-Mày đừng nói như thể đi guốc trong bụng tao!

Anh nhếch mép với vẻ châm chọc.

-Tôi lúc nào chẳng đi guốc trong bụng ông! Lúc nào gặp mà ông chả kể? Nhưng mấy năm gần đây, qua mấy cuộc gọi, ông không kể nhiều nữa, thậm chí dừng hẳn. Nếu muốn giấu thì ít ra cũng đừng lộ liễu thế chứ.

Rosen thầm thở dài, trên khuôn mặt hiện rõ vẻ bất lực.

-Khốn thật! Mày lại làm tao nhớ đến lão Jonathan. Khả năng làm cụt hứng người khác chắc mày ngang ngửa hắn. Mà nhắc mới nhớ, mấy hôm nữa là đến ngày cha mày mất rồi. Từ hồi mày bị bắt giữ, tao phải tốn thêm tay để cầm bông cho mày đấy.

Anh đáp lại ngay một cách đầy khó chịu.

-Này, ông ta không phải cha tôi! Tôi chỉ theo ông ta vì ông ta có ích cho tôi thôi. Đừng gọi vơ!

Ông lấy tay gõ mạnh lên đầu Ronan một cái rõ đau, khiến anh phải ôm đầu xoa xoa.

-Tao thích gọi thế nào thì kệ tao! Đố mày cấm được đấy! Tao còn một đống năng lượng đây này, tin tao tẩn mày tiếp không? Tao không hiền như cha mày đâu!

Ronan liếc nhìn với vẻ chế nhạo, tiếng cằn làu bàu trong cổ họng.

-Chậc, cái lão già bạo lực này! Bảo sao con ông cũng bạo lực y chang!

Rosen khịt mũi, giọng vẫn còn cáu kỉnh.

-Con bé bạo lực là vì gặp toàn mấy thằng khốn như mày đấy.

Không khí lặng đi trong vài giây. Ronan khẽ nhướng mày, đôi mắt vẫn dán chặt vào Rosen.

-Thế rốt cuộc cô ấy đang ở đâu?

Rosen đáp cụt lủn.

-Ở đâu thì kệ nó.

-Ở căn cứ phía bắc à?

-Không.

-Tuyến phòng thủ thứ ba?

-Không.

Ronan dừng lại một chút, dường như đang trầm ngâm suy xét điều gì đó, trước khi đưa ra kết luận của mình.

-...Vậy là tiền tuyến rồi.

Rosen lập tức quay phắt sang và nhìn trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống Ronan.

-Mày hỏi nhiều quá rồi đấy.

Ronan thoáng nhíu mày, nhưng giọng nói của anh vẫn giữ vững sự kiên nhẫn.

-Ông vừa nói “không kể nữa” về cô ấy. Rồi lại tránh nói cô ấy ở đâu. Lại còn cái vẻ mặt ban nãy...Nếu tôi đoán không nhầm thì cô ấy đang làm nhiệm vụ nguy hiểm.

Rosen nghiến răng ken két, đôi tay siết chặt lại đầy căng thẳng.

-Khốn kiếp, phiền quá thể! Mày đúng là loại người không nên nói chuyện lâu.

Ronan khẽ thở ra một hơi nhẹ, đôi vai theo đó hơi rũ xuống.

-Cô ấy bị thương à?

-Tao bảo là không mà, thằng này!

Quan sát ông thật lâu, Ronan lần này không còn buông lời châm chọc như trước nữa, gương mặt hiện rõ vẻ nghiêm túc, thái độ kiên định thấy rõ.

-Thế tại sao ông lại có cái vẻ mặt đó?

Đại tướng chống tay lên đầu gối đầy suy tư và cứ thế chìm vào khoảng lặng trong vài giây. Cuối cùng, ông chậm rãi lắc đầu như thể đã đưa ra quyết định trong thâm tâm.

-Con bé giống hệt mẹ nó. Một khi đã quyết thì có kéo cũng không nổi.

Khi một phần bức tranh dần hé lộ, Ronan khẽ gật đầu rồi trầm mặc một lát. Ngay sau đó, anh nghiến răng ken két, nhưng nhanh chóng che giấu bằng vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm thường thấy.

-Chậc, cái đồ liều mạng.

Rosen liếc sang anh, một bên lông mày nhướn lên.

-Mày nói ai?

-Ai thì ông tự biết đi chứ.

Lần này, Rosen quay sang nhìn Ronan rồi hừ nhẹ một tiếng.

-Tao cứ tưởng mày ghét con bé lắm cơ mà.

Ronan nhún vai.

-Tôi vẫn ghét đấy thôi.

-Ghét mà hỏi kỹ thế à?

Rosen nhìn anh chằm chằm bằng ánh mắt dò xét.

-Mày lo cho nó à?

Ronan đáp lại ngay, không chút do dự.

-Không hề.

-Thật không?

Ronan nhếch mép và nở nụ cười nửa miệng đầy châm biếm.

-Tôi chỉ không muốn một ngày nào đó phải nghe ông khóc lóc kể lể thôi. Phiền lắm.

Rosen nhìn anh vài giây rồi đột nhiên bật cười khà khà, tiếng cười vang vọng trong không gian đổ nát.

-Haha...đúng là mày.

Ronan cau mày rồi đáp lại với chút khó chịu.

-Ông cười cái gì?

Rosen nói một cách trêu chọc.

-Chỉ là tao vừa nghĩ...nếu con bé nghe được mấy câu ban nãy của mày, chắc nó sẽ đánh mày thêm một trận nữa.

Tình trạng đổ nát bên trong đã cắt đứt hoàn toàn mọi camera và thiết bị giám sát. Bên ngoài phòng điều khiển, bầu không khí căng thẳng bao trùm khiến những người quan sát lo lắng đến thắt ruột. Tia hy vọng duy nhất của họ lúc này để nắm bắt tình hình là tín hiệu từ các cảm biến sinh tồn tích hợp trên bộ giáp của Đại tướng Curningham.

Thế nhưng, chút hy vọng mỏng manh ấy nhanh chóng bị dập tắt. Ngay trước mắt họ, chỉ số đồng bộ của Đại tướng đột ngột lao dốc xuống mức không rồi tắt ngấm. Mất kết nối hoàn toàn.

Điều này như giọt nước tràn ly, khiến các chỉ huy lập tức trở nên kích động. Nỗi sợ hãi về kịch bản tồi tệ nhất dần bóp nghẹt tâm trí họ. Không chần chừ, giới chức chỉ huy vội vàng ban bố mức báo động đỏ, đồng thời sẵn sàng kích hoạt mọi phương án tác chiến dự phòng. Trong đó có cả việc dốc toàn bộ hỏa lực để tiêu diệt Ronan nếu tình hình vượt quá giới hạn kiểm soát.

-

Thêm nhiều phút nữa trôi qua, các thiết bị theo dõi vẫn hoàn toàn im lặng, không thu được bất kỳ tín hiệu nào. Sự chờ đợi kéo dài đã phá vỡ giới hạn kiên nhẫn của những người đang thấp thỏm lo sợ ở bên ngoài. Ngay lập tức, từng tốp lính vũ trang hạng nặng rầm rập tiến về phía căn phòng đang chực chờ sụp đổ.

Họ mang theo không chỉ khí tài cá nhân như súng ống, giáp phòng hộ và người máy hỗ trợ, mà còn cả những khẩu pháo hạng nặng gắn trên khung gầm tám chân cơ học. Đội hình áp đảo ấy cho thấy lực lượng đã sẵn sàng biến mọi thứ bên trong thành bình địa nếu tình hình vượt ngoài kiểm soát.

Bên trong căn phòng tan hoang đổ nát, Đại tướng Rosen ngồi dựa lưng vào mảng tường vỡ vụn. Giọng ông trầm xuống khi kể lại lần cuối cùng được gặp Vanessa, gương mặt đượm buồn và sầu não hiện rõ.

-Lúc đó, con bé đang là đội trưởng của một trung đội lính Đặc biệt tinh nhuệ. Nó được giao một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm, đó là phải tìm mọi cách ngăn chặn cây đột biến khổng lồ kia, không cho nó tiếp tục sinh sôi và lan rộng. Nhưng mối đe dọa không chỉ đến từ cái cây. Sự bành trướng nhanh chóng của nó còn kéo theo cả một đội quân quái vật đột biến, tràn ra tấn công và càn quét thành phố cảng Calais, điểm kết nối giao thông quan trọng cuối cùng giữa châu Âu và nước Anh.

Curningham dừng lại một chút, đưa mắt nhìn xa xăm. Trong khoảnh khắc ấy, dường như ông đang cố gắng sống lại những ngày tháng chiến đấu ác liệt và gian khổ đó.

-Trận chiến ấy thực sự khắc nghiệt và tàn khốc. Nó kéo dài suốt nhiều tháng trời, buộc Bộ Chỉ huy Trung ương phải liên tục điều thêm quân tiếp viện ra chiến trường. Nhưng mọi thứ đâu dễ dàng như vậy. Cùng lúc đó, các mặt trận trong đất liền cũng phải căng mình chống lại những bộ rễ khổng lồ của cây quái vật, đang lan rộng khắp nơi và kéo theo từng đợt sóng quái vật đột biến, tràn từ Broadstairs đến tận Great Yarmouth. Tất cả dường như nằm trong một kế hoạch được tính toán sẵn của cái cây khốn kiếp ấy. Nó đã khiến toàn bộ lực lượng quân đội của chúng ta bị chia cắt, buộc phải cầm cự và phòng thủ ở khắp mọi nơi.

Đại tướng hít sâu một hơi, tiếng thở nặng nề như muốn giải tỏa gánh nặng ưu tư đang đè lên tâm trí. Giọng nói của ông trở nên khàn đặc, chất chứa nỗi cay đắng và chua xót.

-Do lũ quái vật đột biến đã tấn công quá sâu vào đất liền, Bộ Quốc phòng sau nhiều ngày họp bàn căng thẳng đã phải đối mặt với hai lựa chọn vô cùng khó khăn. Cuối cùng, họ buộc phải ra lệnh rút toàn bộ quân phòng thủ ở Calais để dồn lực bảo vệ những khu vực trọng yếu khác trong đất liền. Nhưng việc rút quân vào thời điểm ấy đâu dễ dàng. Cuộc rút quân gấp gáp, đột ngột đã khiến Calais thất thủ ngay lập tức, và chúng ta phải hứng chịu tổn thất nặng nề, mất gần một nửa quân số.

Một nụ cười thoáng hiện trên môi ông, nhưng đó chỉ là một sự gượng ép ngắn ngủi rồi nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho những cảm xúc nặng trĩu và nỗi buồn bã chất chứa bên trong.

-Con gái tao...nó may mắn nằm trong số một nửa lính còn sống sót, đã rút lui an toàn. Nhưng con bé ngốc nghếch ấy lại tự nguyện xin ở lại, để cầm chân lũ quái vật đột biến, tạo thêm thời gian cho đồng đội rút lui. Quan trọng hơn, nó muốn đóng kín cánh cửa giao thông cuối cùng của đường hầm xuyên eo biển Manche.

Đại tướng Rosen lại buông một tiếng thở dài, âm thanh chứa đựng sự mệt mỏi cùng những ưu tư chất chồng, khiến giọng nói của ông càng thêm trầm đục và nặng nề.

-Cuối cùng, việc phòng thủ ở các mặt trận từ Broadstairs đến Yarmouth cũng đã thành công. Cho đến tận bây giờ, người ta vẫn còn thấy những bộ rễ khổng lồ, đen ngòm của cái cây quái vật ấy nằm chết khô dọc bờ biển. Nhưng cái giá phải trả cho chiến thắng đó lại quá đắt. Chúng ta mất hoàn toàn liên lạc với toàn bộ châu Âu, cùng với tổn thất khủng khiếp về quân lực và trang thiết bị, không thể nào bù đắp nổi. Thẳng thắn mà nói, mục tiêu chính của chiến dịch đã thất bại thảm hại. Việc đẩy lùi được lũ quái vật ra khỏi đất liền và giữ được tuyến phòng thủ ven bờ đã là may mắn lắm rồi.

Khi câu chuyện kết thúc, Đại tướng Rosen hoàn toàn im lặng. Nỗi buồn sâu thẳm trong ông dường như không thể diễn tả bằng lời, ánh mắt trĩu xuống nặng nề. Căn phòng chìm vào một bầu không khí u ám tĩnh mịch, chỉ còn tiếng lách tách nhỏ nhoi từ những viên đá rơi rụng từ những bức tường vỡ vụn.

Ngồi ở phía đối diện, Ronan vẫn thong thả bốc lấy từng nắm thịt bầy nhầy của chính mình rồi vô tư nhét thẳng vào miệng. Nghe xong câu chuyện, anh chỉ lặng im một lúc lâu. Cuối cùng, anh mới chậm rãi lên tiếng với vẻ lãnh đạm, như thể chẳng có điều gì đáng quan tâm.

-Thật không ngờ lại xảy ra chuyện lớn đến mức này. Xin chia buồn cùng ông.

Đại tướng Rosen liếc nhìn Ronan, gương mặt ông tối sầm lại. Một thoáng bực bội và khó chịu hiện lên trong ánh mắt, xen lẫn với vẻ ngạc nhiên mà ông dường như không thể kìm nén.

-Không ngờ mày ác đến vậy, thằng mất dạy. Mày biết rõ tao định nhờ mày chuyện gì rồi mà vẫn nói thế.

Ronan khẽ nhếch mép nở một nụ cười gượng gạo, nhưng giọng nói của anh vẫn giữ vẻ lạnh tanh, hoàn toàn không có bất kỳ cảm xúc nào.

-Tôi không ngờ ông lại lạc quan đến vậy, Rosen. Ngay cả những đoàn trinh sát mang vũ khí tận răng, đi vài tuần còn chẳng thể quay về toàn mạng. Vậy mà ông lại nói đến chuyện giải cứu một người mắc kẹt suốt ba, bốn năm...tôi cho đó là điều hoang đường.

Đại tướng Rosen lại thở dài lần nữa, đôi mắt ông lộ rõ vẻ mệt mỏi, song vẫn ánh lên vẻ kiên định, không hề lay chuyển.

-Ronan, mày biết rõ tao là người thế nào rồi. Tao hiểu mong muốn ích kỷ này của tao thực sự khiến mày khó xử, và ở cái thế giới chết tiệt ngoài kia thì nó càng bất khả thi hơn nữa. Nhưng tao chỉ mong, ít nhất con gái tao có thể được an nghỉ trọn vẹn, thanh thản.

Ông ngập ngừng một lát, rồi giọng nói đột nhiên trở nên trầm lắng hơn, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm.

-Tao nhờ mày chuyện này không phải với tư cách cấp trên ra lệnh cho cấp dưới, mà là với tư cách một người cha đang cầu xin sự giúp đỡ.

Ronan nhìn thẳng vào mắt Đại tướng Rosen, đôi mắt thờ ơ không hề có chút dao động. Cuối cùng, anh mới chậm rãi đáp lời, giọng nói vẫn lãnh đạm như thường lệ.

-Được rồi. Ông không cần phải giải thích thêm nữa. Tôi sẽ cố hết sức, coi như để trả lại cái ơn mà ông từng giúp tôi trong quá khứ.

Sự đồng ý nhanh chóng và dễ dàng đến bất ngờ của Ronan khiến Đại tướng Rosen giật mình. Con mắt đỏ rực của ông bừng lên vẻ ngạc nhiên khó tin.

-Tao...tao thật sự không ngờ mày lại đồng ý dễ dàng đến thế.

-Vậy ông nghĩ tôi sẽ đòi hỏi gì? Một cái giường êm hơn trong phòng thí nghiệm à? Hay một liều an tử để thoát khỏi đám khoa học gia cho nhẹ nhõm?

Rồi Ronan khẽ nhún vai, vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự bình thản vốn có, nhưng những lời anh nói lại ẩn chứa một chút châm biếm và mỉa mai.

-Dù gì thì tôi cũng sẽ chết ngoài đó thôi. Vậy tại sao lại không đồng ý? Ít ra nếu chết trước khi làm được, tôi cũng chẳng thấy có lỗi mấy đâu.

-Cái thằng ranh chết tiệt này! Lúc nào cũng toàn là thở ra mấy cái câu nghe ngứa hết cả mông! Tao biết là mày vốn dĩ luôn là cái thằng hời hợt, thờ ơ từ trước tới nay rồi. Nhưng nếu đã làm gì thì có chết cũng phải làm cho tới cùng. Nên mày đừng có mà chết trước khi tìm được con bé.

Bên ngoài căn phòng, tiếng bước chân dồn dập của đám lính cùng âm thanh rền rĩ của các cỗ máy hạng nặng đang kéo đến mỗi lúc một gần, mang theo sát khí ngùn ngụt với quyết tâm hạ gục mục tiêu. Thế nhưng, bên trong đống đổ nát, hai con người vẫn ngồi đó. Họ vừa trải qua những lời nói đầy cay đắng xen lẫn chút hy vọng mong manh. Đáp lại tất cả, Ronan chỉ nhếch mép cười và thản nhiên tiếp tục bốc đống thịt bầy nhầy nhét vào miệng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!