Chiếc xe của nhóm Ronan đang di chuyển luân phiên giữa các tầng một cách suôn sẻ, may mắn là cho đến lúc này vẫn chưa có bất kì điều gì xấu xảy ra với họ, và mọi người chỉ hi vọng những kẻ đáng ngờ sáng nay chỉ là một sự trùng hợp vô tình. Không khí trong xe, vốn dĩ căng thẳng khi vừa rời khỏi cửa hàng giờ đây đã dịu đi đôi chút. Để góp phần xua tan bớt cảm giác ngột ngạt ấy, Ellie lúc này bất đắc dĩ giống như một hướng dẫn viên du lịch của cả nhóm.
Khi chiếc xe dừng lại trước đèn đỏ, Ellie bất ngờ chỉ tay về phía một khu chợ sầm uất nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng cũ kỹ ở Tầng 4, nơi những ánh đèn neon đủ màu sắc đang nhấp nháy một cách yếu ớt.
-Mọi người nhìn kìa, kia là khu chợ Rag. Nghe tên thì tệ thế thôi, nhưng đó là nơi duy nhất ở các tầng trên này mà các anh có thể tìm thấy những loại vải tổng hợp với nhiều mẫu mã. Mấy bà chủ ở đó tuy hơi khó tính nhưng nếu biết cách mặc cả, ta có thể kiếm được những bộ đồ cách nhiệt rất tốt với giá hời. Tôi thường ghé qua đó để mua vật liệu lót cho mấy hộp đựng súng cao cấp.
Ronan nghe thấy vậy thì liếc mắt qua nhìn lấy một cái rồi quay lại nhìn đường và bắt đầu phân tích theo thói quen, nhưng lần này anh cố tình nói to để mọi người có thể nghe thấy nhằm tạo ấn tượng với Ellie, đồng thời giúp cô cảm thấy an tâm hơn.
-Khu vực đó có cấu trúc mở, nhiều ngõ ngách nhỏ thông ra các trục đường chính. Các sạp hàng được bố trí lộn xộn tạo thành vô số điểm che chắn tự nhiên. Nếu bị phục kích ở đó, việc rút lui sẽ rất dễ dàng nhờ hệ thống hẻm nhỏ, nhưng ngược lại, việc truy đuổi kẻ thù cũng khó khăn không kém. Một địa điểm lý tưởng cho các cuộc giao dịch ngầm hoặc tẩu thoát nhanh. Tôi đoán là an ninh ở đó khá lỏng lẻo, đúng không?
Ellie ngạc nhiên nhìn Ronan rồi gật đầu thán phục.
-Anh tinh mắt thật đấy, Ronald. Đúng là khu vực đó thường xảy ra móc túi và giao dịch nhỏ lẻ, nên cảnh sát cũng ít khi tuần tra sâu vào trong. Đó là lý do tại sao hàng hóa ở đó rẻ hơn những nơi khác, nhưng cũng phức tạp hơn.
Ronan chỉ nhún vai, tỏ ra như thể đó chẳng phải chuyện gì quá to tát.
-Bệnh nghề nghiệp thôi. Khi cô sống đủ lâu ở ngoài kia, hoặc từng ở trong quân đội, cô sẽ học cách nhìn mọi thứ dưới góc độ của một chiến trường tiềm năng, thay vì một địa điểm du lịch. Sự an toàn đôi khi chỉ là thứ ảo giác tạm bợ thôi.
Tokita ngồi cạnh Ronan, đang điều chỉnh lại tần số trên thiết bị radar cầm tay, nghe thấy vậy cũng góp chuyện.
-Anh Ronan lúc nào cũng thế. Lần trước đi qua tòa nhà bỏ hoang để làm nhiệm vụ giải cứu, trong khi em và Michell đang nghĩ xem chỗ đó trước kia bán gì, hay cấu trúc nó ra sao, thì anh ấy đã tính toán xem đặt súng bắn tỉa ở đâu thì bao quát được cả sảnh chính, hay chỗ nào dễ bị đám Demonizer đục tường chui ra nhất.
Ellie bật cười khúc khích khi nghe vậy, tiếng cười trong trẻo của cô làm không khí trong xe nhẹ nhõm hẳn đi, xua tan bớt cái mùi ẩm mốc và căng thẳng của khu vực dưới lòng đất.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên con đường dốc xoắn ốc để thêm một tầng nữa. Khi đi qua một khu vực tập trung nhiều cửa hàng sửa chữa và bán phụ tùng cơ khí cũ, Michell bỗng sáng mắt lên khi nhìn thấy một cửa tiệm bày la liệt những khối động cơ và các bộ phận kim loại rỉ sét bên vệ đường.
Cô thốt lên đầy phấn khích.
-Ôi chúa ơi! Nhìn cái trục dẫn động thủy lực kia kìa! Đó là loại dùng cho xe bọc thép hạng nặng đời cũ, giờ hiếm lắm đấy. Nếu có cái đó, tôi có thể gia cố lại hệ thống treo của chiếc xe này, giúp nó chịu được tải trọng lớn hơn mà không bị xóc nảy như cưỡi ngựa thế này.
Qua tấm gương chiếu hậu treo giữa xe, Michell thấy Tokita đang nhìn mình cười khổ liền hắng giọng nói tiếp.
-Gì chứ? Đừng có nhìn tôi như thế. Phụ nữ thích máy móc thì có gì lạ đâu. Ở xưởng sửa chữa, mùi dầu máy và tiếng kim loại va chạm với tôi còn hấp dẫn hơn nước hoa đấy. Nếu xong vụ này mà có tiền, tôi nhất định sẽ quay lại đây lục lọi. Biết đâu tìm được bộ tản nhiệt xịn hơn cho hệ thống làm mát của động cơ.
Ronan khẽ nhếch mép cười và đáp lại.
-Tôi biết! Tôi biết! Nhưng đừng có tỏ ra thèm thuồng như thế chứ. Kiềm chế lại một chút đi!
Chiếc xe lúc này đã xuống Tầng 5. Những đường ống dẫn nước khổng lồ, ngoằng ngoèo chạy dọc một đoạn đường làm anh bất giác nhớ lại về cái cây khổng lồ kia. Liếc nhìn Ellie qua gương chiếu hậu, ánh mắt anh dịu lại đôi chút nhưng vẫn giữ vẻ dò xét.
Sau một thoáng im lặng, Ronan cuối cùng cũng lên tiếng bằng một vẻ tò mò nhưng vẫn cố giữ chừng mực, một việc mà anh cảm thấy vừa rườm rà vừa quá đỗi phức tạp so với bản tính của mình. Hiện tại dưới vỏ bọc của một cựu binh Thụy Sĩ, anh có thể khéo léo khơi gợi câu chuyện và lấy cớ tìm hiểu góc nhìn của người dân địa phương mà không làm dấy lên bất kỳ nghi ngờ nào.
-Ellie này. Tôi mới đến đây chưa lâu, chủ yếu là nghe tin đồn từ mấy gã đồng nghiệp. Cô có biết gì về...cái cây khổng lồ kia không? Ý tôi là, với tư cách là một người dân ở đây, cô thấy nó ảnh hưởng thế nào đến cuộc sống? Ở Thụy Sĩ, chúng tôi chỉ coi nó là thảm họa sinh học hay mục tiêu quân sự buộc phải can thiệp trực tiếp. Tôi không hình dung được nó tác động ra sao đến những người dân ở Pháp như các cô. Kiểu như...nó không ảnh hưởng quá trực tiếp ấy.
-Cái cây ở xa tận phía bắc kia à?
-Ừ, cô có cảm nhận gì không?
Ellie gần như không cần suy nghĩ quá lâu trước khi trả lời câu hỏi của anh.
-Theo tôi nghĩ là số lượng quái vật và sự đa dạng của chúng, cũng như ngành nghề thợ săn trở nên phổ biến hơn sau khi cái cây khổng lồ đó xuất hiện. Thú thật, những người buôn bán như chúng tôi cũng nhờ đó mà kiếm được bộn tiền. Trước kia, cửa hàng chỉ quanh quẩn vài khách quen lui tới, còn bây giờ thì lúc nào cũng tấp nập. Không ít người ở đây đã đổi đời, vươn lên thành triệu phú, thậm chí là tỷ phú chỉ nhờ công việc thợ săn. Kinh tế quốc gia vì thế khởi sắc rõ rệt, nhiều công ty dược và vũ khí sinh hóa ở Thụy Sĩ cũng phải mở thêm chi nhánh để đáp ứng nguồn cung ngày càng lớn và đa dạng, rồi kéo theo đó là các công ty quốc gia mở lên để cạnh tranh.
-Vậy thì thời điểm ban đầu khi nó xuất hiện thì sao? Mọi người có hoang mang không?
Cô vừa nói vừa bật cười đầy ngại ngùng.
-Thú thật là cũng có. Mọi người đều lo lắng nếu một thứ gì đó khổng lồ di chuyển ngang qua thì cả thành phố này sẽ sụp đổ mất. Những ai sống càng gần mặt đất thì lại càng hoảng sợ hơn...trong đó có cả tôi nữa, haha! Thế còn bên Thụy Sĩ các anh thì sao?
-Phía bên tôi cũng trải qua chuyện đó. Nhưng phía Chính phủ thì đã nhận định nó là một mối đe dọa tiềm năng từ trước rồi nên đã chuẩn bị phương án đối phó.
Nghe vậy, Ellie trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp.
-Nói về phía Chính phủ thì họ cũng cố trấn an người dân đấy nhưng không hiệu quả lắm, rung chấn cũng phải mấy ngày liền mà, có người hãi quá mà liều mạng chạy ra khỏi thành phố đấy, nhưng lại phát hiện động đất từ chỗ khác thì lại quay về.
Anh khẽ hỏi thêm.
-Họ có nói với các cô rằng cái cây là sinh vật nguy hiểm không?
Ellie lắc đầu phủ nhận.
-Không. Họ chỉ bảo rằng chính phủ Thụy Sĩ đã can thiệp và kiểm soát nên mọi người không cần lo lắng. Mãi sau này, khi các thợ săn hoạt động ở khu vực phía bắc báo về rằng quái vật xuất hiện dày đặc, thì mọi chuyện mới diễn ra...đúng như tôi đã kể lúc nãy. Giờ thì chỗ đó được giới thợ săn gọi là Tiền tuyến luôn rồi, số lượng quái vật gần thành phố cũng tăng cao thì họ chẳng thể lấp liếm gì thêm được.
Câu chuyện vừa khép lại thì chiếc xe lướt qua một dãy cửa hàng sáng đèn, mùi bánh ngọt và sữa béo thoang thoảng len vào khoang xe. Đôi mắt Ellie vô thức dõi theo một tiệm đồ ăn nhỏ ven đường, đôi môi cô khẽ run nhẹ như thể tâm trí đang lạc về một miền ký ức xa xăm.
-Kia là tiệm đồ ngọt La neige. Hồi còn bé, cha tôi thường dẫn cô ghé qua nơi này mỗi khi có dịp, nhưng tôi chỉ đồi mua cây kem thôi. Kem hoa quả ở đây nếu so về giá tiền thì được đánh giá là ngon nhất nhì thành phố đấy.
Ronan thoáng sững lại khi sau khi nghe được những lời ấy, nhận ra đây là một khoảnh khắc hiếm hoi Ellie bộc lộ những điều rất đời thường. Anh nhanh chóng nắm bắt cơ hội, cẩn thận chuyển hướng câu chuyện rời xa đám quái vật và thảm họa, nhẹ nhàng hướng nó về gia đình cô như một cách tìm hiểu sâu hơn mối quan hệ giữa Ellie và ông bác Viktor.
-Nếu không phiền, cô có thể kể thêm một chút về gia đình mình không? Tôi chỉ tò mò thôi.
Ellie hơi khựng lại rồi khẽ thở dài như thể đang cân nhắc điều gì đó. Phải mất một lúc do dự, cô mới lấy đủ dũng khí để sẵn sàng chia sẻ.
-Cũng chẳng có gì để giấu cả. Gia đình tôi trước đây sống khá bình thường. Cha tôi là chủ tiệm của Hot Marble, còn mẹ tôi làm nội trợ và hỗ trợ việc buôn bán của cha, bên cạnh đó thì đôi khi bà cũng nhận thêm vài việc vặt ở bên ngoài nữa.
-Nghe có vẻ yên ổn nhỉ?
-Ừ...ít nhất là cho đến khi mọi thứ bắt đầu thay đổi. Khi chính phủ chuyển hướng phát triển, rót nhiều tiền hơn cho việc thu thập mẫu vật, số lượng thợ săn cũng tăng lên nhanh chóng, kéo theo đủ loại thành phần phức tạp. Có kẻ ỷ vào việc mình có vũ khí nên sẵn sàng gây sự với những băng đảng sừng sỏ. Có người đủ khả năng đối đầu, nhưng cũng có kẻ không. Dù thế nào thì hậu quả vẫn vậy, luôn có những người vô tội bị cuốn vào.
-Thế tức là cha mẹ cô...
Không khí trong xe trầm xuống, Ronan cảm nhận được sự chùn lại trong giọng cô nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
-Đúng vậy. Mẹ tôi mất trong cuộc ẩu đả giữa các băng nhóm trên đường về nhà...
Ellie chợt im lặng trong vài giây, cố gắng nén lại nỗi buồn rồi tiếp tục câu chuyện của mình.
-Còn cha tôi...ông là một người bán hàng rất có tâm và tốt bụng, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác. Có một thời gian, các băng đảng bắt những cửa tiệm kinh doanh vũ khí phải nộp tiền bảo kê với mức cắt cổ nhằm hạn chế số người mua. Nhưng ông vẫn chấp nhận bán cho những thợ săn mới vào nghề những món vũ khí rẻ nhất có thể, chỉ mong họ có cơ hội đổi đời. Điều đó khiến ông ấy không chỉ lâm vào cảnh nợ nần mà còn rơi vào tầm ngắm của các băng đảng.
Tokita dù xúc động nhưng cũng không giấu được đôi mắt đầy vẻ thán phục.
-Đó lý do cửa hàng của cô Ellie có giá cả phải chăng như vậy. Cô muốn nối tiếp di sản của cha cô, đúng không?
-Gọi là di sản thì có lẽ hơi quá, nhưng đại khái là như vậy. Dù thế nào, tôi cũng không muốn lặp lại những sai lầm mà ông ấy từng mắc phải. Theo tôi, chuyện buôn bán tốt nhất vẫn nên minh bạch và sòng phẳng. Điều duy nhất tôi sẵn lòng dành thêm cho khách hàng là những lời tư vấn chân thành, để họ có thể suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định xuống tiền. Tôi không muốn những người còn lưỡng lự với con đường thợ săn phải vừa mất tiền, vừa đánh đổi cả mạng sống ngoài kia.
Suy nghĩ đăm chiêu một hồi, Tokita hỏi tiếp.
-Tôi hỏi ý không phải, vậy còn số nợ thì sao? Ông ấy đã được giải quyết được nó chưa?
-Tiếc là không. Việc phải gồng mình giữa chuyện buôn bán và khoản nợ chồng chất đã đẩy ông vào trầm cảm nặng. Trong một phút tuyệt vọng, ông đã dùng chính khẩu súng của tiệm để kết liễu đời mình.
-Xin chia buồn cùng với cô.
Ronan nói một cách trầm ấm để an ủi Ellie. Anh cũng đã từng trải qua cảm giác mất đi người thân nên có thể hiểu được phần nào nỗi đau của cô.
-Có lẽ...điều khiến tôi day dứt nhất là đã không nhận ra sớm hơn để có thể kịp thời ngăn ông lại.
Không khí trong xe chùng xuống, nặng trĩu những nỗi niềm riêng sau lời bộc bạch của Ellie, nhưng rồi sự im lặng ấy bất ngờ bị phá vỡ bởi một tiếng nấc nghẹn ngào.
Là phụ nữ, Michell dễ dàng đồng cảm với nỗi đau mất mát và sự kiên cường của Ellie. Cô lúc này đang mím chặt môi, vai run lên bần bật, cố gắng giữ bình tĩnh để không khỏi xúc động nhưng nước mắt cứ thế trào ra, lăn dài trên gò má. Cuối cùng, cô không thể kìm nén được nữa mà òa khóc nức nở như một đứa trẻ, tay đập thùm thụp xuống ghế đầy uất ức.
-Chết tiệt! Tại sao ông trời lại bất công như thế chứ?
Michell vừa khóc vừa nói trong tiếng nấc, giọng lạc đi vì xúc động.
-Cha của cô...ông ấy là người tốt đến vậy cơ mà. Tại sao những kẻ khốn nạn ngoài kia thì sống nhởn nhơ, còn người tử tế lại bị dồn vào đường cùng như thế? Thật quá sức tàn nhẫn!
Sự bùng nổ cảm xúc đột ngột của Michell khiến cả ba người còn lại đều sững sờ. Tokita luống cuống lục tìm khăn giấy trong túi áo, còn Ronan thì chỉ biết lắc đầu và thở dài. Thế nhưng, người bất ngờ nhất lại chính là Ellie. Cô không ngờ câu chuyện đời mình có thể chạm đến Michell sâu sắc đến vậy. Một cảm giác ấm áp len lỏi trong lòng Ellie, xoa dịu đi phần nào nỗi đau mà cô vừa khơi lại. Cô nhẹ nhàng vươn người ôm lấy Michell và nhẹ nhàng vỗ về.
-Nhưng cô cũng mạnh mẽ thật đấy, Ellie! Tự mình gồng gánh cả một cửa hàng ở cái nơi loạn lạc này không phải chuyện dễ dàng. Tôi thích những cô gái có cá tính như cô. Ở xưởng sửa chữa, tôi cũng toàn phải làm việc với đám đàn ông dầu mỡ, ít khi được nói chuyện với ai hiểu mình như vậy.
-Cảm ơn cô, Michell. Tôi ổn mà, chuyện đã qua lâu rồi...
Michell đưa tay lau vội dòng nước mắt, hít sâu một hơi để trấn tĩnh lại. Sau đó, cô nói một cách đầy dứt khoát dù giọng vẫn còn run run.
-Nghe này Ellie, khi mà bọn tôi hoàn thành nhiệm vụ và kiếm được tiền, tôi thề sẽ giúp cô nâng cấp hệ thống an ninh cho cửa hàng Hot Marble. Tôi sẽ lắp mấy cái bẫy điện cao thế và súng máy tự động ngay cửa ra vào. Để xem sau này còn tên khốn nào dám đến bắt nạt cô hay ép giá nữa không!
Nghe được lời tuyên bố vừa trẻ con vừa chân thành của Michell, Tokita không sao kìm được mà phì cười ngay tắp lự, còn Ellie thì nở nụ cười rạng rỡ, niềm vui hiện rõ trên đôi mắt.
Đôi mắt Ronan vẫn đang hướng về phía trước, cẩn trọng theo dõi từng đường đi và ngã rẽ, nhưng vẻ dò xét lúc này dường như đã biến mất mà thay vào đó là nhường chỗ cho sự trầm ngâm. Anh đang dành ra vài giây ngắn ngủi để sắp xếp lại những mảnh ghép trong câu chuyện của Ellie. Cuối cùng, Ronan mới lên tiếng như để xác nhận lại nghi vấn của mình.
-Nhưng...nếu mọi chuyện đã bi đát đến vậy, tôi vẫn chưa hiểu. Khoản nợ của cha cô...đáng lẽ phải đè nặng lên cô rất lâu mới đúng. Vậy mà cửa hàng Hot Marble bây giờ vẫn đứng vững, thậm chí còn làm ăn khá lên. Cô đã xoay xở bằng cách nào?
-Đó là nhờ bác Viktor. Nếu không có bác ấy ra tay cứu giúp, có lẽ tôi cũng không còn ngồi đây.
-Bác cô tốt quá nhỉ! Dù có vẻ...hơi đáng sợ và hay nghi ngờ một chút.
Ellie bật cười, không khí lại giãn ra đôi chút.
-Vâng, bác ấy nhìn vậy thôi chứ thương tôi lắm. Dù bác ấy lúc nào cũng cằn nhằn chuyện tôi nên kiếm một tấm chồng thay vì bán súng đạn.
Tokita không giấu được sự tò mò mà hỏi cô một cách thẳng thắn.
-Vậy ông ấy thanh toán nợ nần giúp cô sao? Bác cô giàu đến thế sao?
-Không hẳn vậy. Sau khi cha tôi qua đời, bác ấy đã cố xoay xở tiền bạc để giúp gia đình tôi trả nợ, nhưng rốt cuộc vẫn không kham nổi hết. Về sau, nhờ được người dân lẫn cảnh sát tin tưởng, bác ấy được giao chức cảnh sát trưởng.
Lần này đến lượt Ronan là người tỏ ra bất ngờ.
-Gì chứ?! Ông ấy được người dân ở đây tín nhiệm đến mức đấy à?
-Đúng vậy. Mỗi lần bác Viktor xuất hiện ở đâu thì y như rằng có vài tên côn đồ phải vào viện nên người dân ở đây rất quý trọng bác ấy. Thêm lý lịch cựu binh Thụy Sĩ khiến bác Viktor càng được tin tưởng hơn. Từ khi bác ấy giữ chức cảnh sát trưởng, khu này mới bớt hẳn cảnh đâm chém ngoài đường. Chứ trước kia, chỉ cần nhìn nhau không vừa mắt là đã có người bỏ mạng rồi. Tôi nghĩ bác ấy đã mạnh tay siết chặt luật lệ với các băng đảng, đồng thời giải quyết luôn thứ phí bảo kê vô lý đó của chúng rồi.
Dựa vào lời kể của Ellie, Ronan cũng lờ mờ đoán ra được mối quan hệ cũng như thứ bậc giữa Viktor và các băng đảng trong thành phố. Rõ ràng, đó không chỉ đơn giản là chuyện cảnh sát làm ngơ hay chống lưng cho tội phạm, mà còn ẩn chứa tầng ý nghĩa sâu xa hơn. Có khả năng, băng đảng hoặc tổ chức mà ông ta đang làm việc cùng hẳn phải có thế lực và máu mặt lớn đến mức buộc các phe phái khác phải dè chừng, thậm chí là nhún nhường.
Dù nãy giờ vẫn đang cười nói với mọi người, nhưng ánh mắt Ronan liền sắc lại khi nhìn vào gương chiếu hậu bên hông xe. Thứ anh đang chú ý là một chiếc xe bốn bánh dân dụng kiểu cũ, màu xám tro hiện đang di chuyển cách họ khoảng ba thân xe. Nó đi theo sau cả nhóm từ lúc họ rời khỏi Tầng âm ba, đồng thời luôn giữ khoảng cách vừa đủ và ổn định đến mức khiến người ta khó lòng xem đó là trùng hợp ngẫu nhiên. Trước đó, cũng có một chiếc xe thợ săn khả nghi đi theo cả nhóm từ tầng một, nhưng đã rời đi khi đến ngã tư ở tầng âm ba nên đã được loại khỏi diện nghi ngờ.
Ronan bất ngờ gọi Tokita bằng giọng nghiêm túc, phá tan bầu không khí thoải mái của mọi người hiện tại.
-Tokita, kiểm tra radar đi! Có một chiếc sedan màu xám ở hướng 6 giờ. Nó bám theo chúng ta bao lâu rồi?
Ngón tay của Tokita liên tục di chuyển trên bàn phỉm ảo. Sau đó, cậu mở ra danh sách những mục tiêu khả nghi đã được cậu đánh dấu trước đó, và tín hiệu từ chiếc xe đó là thứ vẫn còn nguyên ở đó.
-Để em xem...Có một tín hiệu di chuyển cùng tốc độ và lộ trình với chúng ta ngay khi đến được Tầng âm bốn. Khoảng cách luôn duy trì ổn định ở quanh mức 30 đến 50 mét. Không giống như xe di chuyển ngẫu nhiên, nó rẽ ở mọi ngã rẽ mà chúng ta đi qua dù cố tình hay vô tình.
Michell hỏi với gương mặt đầy lo lắng.
-Chúng ta bị theo dõi sao? Là bọn lúc nãy ở cửa hàng à?
-Chưa thể kết luận được. Nhưng cách chúng giữ khoảng cách mà không hề vội vàng áp sát, rõ ràng là kiểu của dân chuyên nghiệp, hoặc ít nhất là những kẻ quen săn mồi, đủ kiên nhẫn bám theo cho đến khi chúng ta lộ ra sơ hở.
Ellie dần tỏ ra hoang mang.
-Chúng ta làm gì đây? Tôi không nghĩ mình có kẻ thù nào dai dẳng đến mức này ngoài những kẻ đang nhắm vào món hàng.
Ronan nhanh chóng trấn an.
-Đừng lo. Ở ngã tư phía trước, thay vì đi thẳng xuống dốc dẫn tới Tầng âm 6, tôi sẽ rẽ trái, vòng quanh tòa nhà khu chung cư cũ kia. Chúng ta sẽ kiểm tra xem chúng có thực sự bám theo hay không. Nếu chúng rẽ theo đúng một vòng nghĩa là chúng ta có vấn đề cần giải quyết đấy.
Chiếc xe bán tải đột ngột giảm tốc rồi rẽ ngoặt sang trái, lách vào con đường hẹp bao quanh khu chung cư cũ nát. Ronan vẫn liên tục nhìn gương chiếu hậu để theo dõi tình hình. Chiếc sedan màu xám cũng lập tức rẽ theo, nhưng rồi nó đột ngột dừng lại ở lề đường sau lần rẽ thứ ba, như thể người lái xe đang nghe điện thoại hoặc xem bản đồ.
Cả nhóm yên lặng chờ đợi. Một giây, hai giây, ba giây rồi tới một phút, hai phút, ba phút nhưng vẫn không thấy chiếc xe đó xuất hiện phía sau họ.
Tokita nhanh chóng thông báo lại, mắt vẫn không rời màn hình.
-Tín hiệu đứng yên rồi. Nó không đi theo chúng ta vào đường vòng.
Ronan nhíu mày, anh tiếp tục đi vòng qua tòa nhà và quay lại trục đường chính. Khi họ quay lại con dốc, chiếc sedan màu xám đã biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn, không còn dấu hiệu bám theo nữa.
-Mất dấu rồi. Hoặc là chúng ta đa nghi quá, hoặc là chúng đã nhận ra mình bị phát hiện và rút lui. Cũng có thể chỉ là một gã thợ săn nào đó đi cùng đường.
Ellie liền thở phào nhẹ nhõm.
-Có thể chỉ là trùng hợp thôi. Ở đây đường xá chằng chịt, việc đi cùng đường một đoạn là chuyện bình thường.
-Hy vọng là vậy. Nhưng chúng ta không được chủ quan. Tokita, cậu hãy cẩn thận theo dõi tình hình xung quan trên radar, báo ngay nếu thấy bất cứ tín hiệu nào khả nghi.
Dù là nói như vậy, nhưng trực giác của một người lính đã từng vào sinh ra tử mách bảo anh rằng không có sự trùng hợp nào ngẫu nhiên đến thế trong tình huống này.
Cả nhóm tiếp tục di chuyển xuống Tầng âm 6, rồi Tầng âm 7. Suốt quãng đường, Tokita căng mắt nhìn màn hình nhưng không có bất kỳ chiếc xe nào bám theo họ quá lâu. Những tín hiệu khác xuất hiện rồi biến mất chỉ là những chiếc xe tải chở hàng hoặc xe của dân cư địa phương. Không khí trong xe dần giãn ra. Có lẽ đó thực sự chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hoặc sự đa nghi của Ronan do dư chấn của những cuộc chiến liên miên gần đây.
Tokita vội tháo kính ra lau mồ hôi.
-Có vẻ ổn rồi đấy. Không thấy tín hiệu nào bám theo nữa. Chúng ta đã xuống được hai tầng an toàn rồi. Có lẽ tên đó thực sự chỉ là người qua đường.
Ronan nghe vậy cũng dần thả lỏng cơ thể một chút.
-Được rồi, cảm ơn cậu.
Tuy nhiên, sự yên bình giả tạo đó nhanh chóng bị phá vỡ. Khi chiếc xe đang trên đường dẫn xuống Tầng âm 8, Ronan đột ngột chồm người lên phía trước để quan sát phía dưới con dốc. Khi phát hiện tình hình không ổn, anh nhanh chóng đạp mạnh phanh để dừng xe và tấp vào lề đường. Hành động đột ngột đó chiếc xe lập tức khựng lại, mũi chúi thẳng xuống đất sâu đến mức tưởng chừng như sắp lật.
-Chuyện gì vậy? Anh suýt làm chúng ta gặp tai nạn rồi đó!
Michell cố kìm giọng lại để không hét toáng lên nhưng vẫn không giấu được sự hoảng hốt.
Ronan không đáp lại. Lúc này, anh vẫn đang cẩn thận quan sát chân con dốc phía trước, nơi ánh đèn nhân tạo đang chiếu xuống một cách yếu ớt vào khúc cua hẹp nhất của con dốc. Ở đó, một nhóm người khả nghi đang đứng tụ tập ở hai bên vệ đường.
Có chừng năm, sáu tên tụ tập ở đó, quần áo xộc xệch nhưng trang bị lại chẳng hề tầm thường. Trên tay chúng là những khẩu súng trường và tiểu liên với thiết kế trông khá hiện đại, vài tên còn đeo súng ngắn bên hông như đã quá quen với việc sử dụng chúng. Ngoài ra, còn có hai chiếc xe chiến đấu với thiết kế rõ ràng chỉ dành cho thợ săn ở vùng đất hoang đang đậu ở cả hai bên đường, có vẻ đều thuộc sự sở hữu của chúng.
Bọn chúng chỉ lững thững đứng tựa vào xe hoặc ngồi vắt vẻo trên những thùng phuy, dùng cặp mắt sắc lạnh dõi theo từng chiếc xe đang chạy tới gần. Khi thời điểm thích hợp, chúng mới bước ra chặn đường với thái độ chẳng khác gì đang thu tiền bảo kê. Cách chúng quan sát và hành động vô cùng thuần thục như thể đã làm chuyện này vô số lần trước đây. Xung quanh là vài chướng ngại vật dựng vội từ thùng phuy và lốp xe cũ, được sắp xếp đủ khéo để buộc các phương tiện phải giảm tốc tối đa, thậm chí phải dừng hẳn mới có thể luồn qua.
Ronan hất hàm về phía trước và nói bằng giọng đầy mỉa mai.
-Nhìn kìa. Không ngờ xuống tới tận tầng này rồi mà vẫn gặp đám lôm côm này đấy. Tôi cứ nghĩ an ninh phải tốt hơn chứ!
Tokita chỉnh lại kính để quan sát rõ hơn.
-Lũ cướp cạn? Ở ngay trục đường chính này sao?
Mặt Ellie tái đi vì lo lắng, cô lên tiếng giải thích.
-Không thể nào! Mức an ninh ở đây rất tốt. Nếu có những kẻ dám ngang nhiên chặn đường như thế này, thì chúng đã bị cảnh sát hoặc lực lượng phản ứng dọn dẹp lâu rồi.
Ronan vừa nói vừa chỉ tay về phía những kẻ chặn đường.
-Vậy có nghĩa là bọn này mới lập ra cái “trạm thu phí” này gần đây. Hoặc có lẽ mới trong hôm nay thôi. Mà cũng biết chọn người để chặn đấy chứ, nhìn cách bọn chúng nhường đường cho mấy chiếc xe thợ săn hầm hố kìa.
Ronan lặng lẽ quan sát nhóm người kia. Thực ra anh chẳng hề e ngại chúng. Với hỏa lực hiện tại, cả nhóm hoàn toàn có thể quét sạch đám ô hợp ấy trong chưa đầy một phút. Nhưng vấn đề là một cuộc đọ súng ở đây có thể thu hút sự chú ý không cần thiết, cũng như chẳng thu lợi được gì ngoài tổn hao đạn dược. Hơn nữa, sự biến mất của chiếc xe lúc nãy càng làm anh nghi ngờ đây là một cái bẫy được phối hợp sẵn, có thể chúng vẫn còn đồng bọn đang ẩn nấp gần đây và chờ cơ hội để ứng chiến.
[Những con đường liên thông như thế này thường là dành cho những người không muốn bỏ tiền dùng thang máy, hoặc đơn giản là những phương tiện quá cồng kềnh để có thể dùng nó. Mục tiêu của chúng có là những xe chở vũ khí hoặc hàng hóa đắt tiền, nhưng không loại trừ khả năng có người thông báo cho chúng là phương tiện cần theo dõi có thói quen sử dụng loại đường này để di chuyển.]
Sau vài giây cân nhắc, Ronan nhanh chóng đưa ra quyết định.
-Không đáng để mạo hiểm. Chúng ta không biết xung quanh còn bao nhiêu kẻ mai phục. Tôi không muốn tự chuốc thêm phiền phức từ đám này.
Quan sát nhóm người phía trước, tâm trạng Michell lúc này vừa lo lắng vừa mang theo chút bực bội. Sau một thoáng do dự, cô quay sang hỏi ý kiến Ronan.
-Vậy chúng ta làm gì? Quay đầu lại à?
-Quay lại. Nhưng chúng ta sẽ đi xuống bằng đường VIP.
Tokita trố mắt ngạc nhiên.
-Đường khác? Nhưng đây là lối duy nhất để xuống Tầng âm 8 mà.
Thay vì trả lời lại, Ronan chỉ nhếch mép cười và đưa tay hướng về một tấm biển chỉ đường gần đó. Trên biển là biểu tượng một chiếc thang máy cùng dòng chữ “Thang máy Dân dụng”.
-Đường VIP? Ý anh là Thang máy Dân dụng sao?
-Chính xác. Vậy là cậu chưa biết mùi tiền có tác dụng gì rồi.
Michell nghe vậy thì lập tức phát cáu.
-Bớt ra vẻ ta đây đi, trước giờ anh toàn né cái thang máy đó vì chê đắt tiền thôi.
-Kệ tôi! Lúc cần giữ cái mạng thì ví tiền tự nhiên phải rộng rãi hơn, được chưa!
Nói xong, anh nhanh chóng cho xe quay đầu, lái ngược lên dốc rồi rẽ vào tuyến đường trung tâm. Con đường này dẫn đến trung tâm thành phố, nơi được quản lý gọn gàng, có cổng kiểm soát tự động và hệ thống đèn chiếu sáng đầy đủ, khác hẳn với đoạn đường liên thông nằm ở ngoại ô.
Nằm ở ngay giữa khu vực ấy là cụm thang máy dân dụng, loại được thiết kế để phục vụ người dân và các phương tiện cá nhân di chuyển giữa các tầng mà không cần vòng vèo qua những con dốc ngoằn ngoèo bên ngoài. So với thang máy công nghiệp, nó nhỏ gọn hơn và phổ biến với người dân hơn, nhưng điểm khiến nhiều người vẫn ngần ngại sử dụng là chi phí sử dụng không hề rẻ, nên đối tượng phục vụ của chúng đến bây giờ chủ yếu vẫn là tầng lớp trung lưu trở lên.
Chiếc xe dừng trước trạm kiểm soát. Một gã nhân viên soát vé trông có vẻ uể oải bước ra, liếc nhìn chiếc xe phủ đầy bụi bặm bằng vẻ thiếu thiện cảm.
Rồi gã quay sang nhìn Ronan và nói một cách cộc lốc.
-Xe con phí hai trăm Agus một tầng, từ tầng âm 10 trở đi phí là 1000. Trả tiền mặt hoặc quẹt thẻ thợ săn, miễn là đủ hạn mức.
Michell thốt lên.
-200 Agus một tầng?! Đắt cắt cổ vậy! Đi đường dốc có mất đồng nào đâu!
Ronan lúc này đã rút ví ra, không chút do dự đếm đủ 200 Agus và đưa cho gã.
-Mở cổng đi. Chúng tôi đang vội. Và chúng tôi muốn một buồng riêng.
Gã nhân viên sau khi cầm lấy tiền thì thái độ liền lập tức thay đổi 180 độ. Hắn toét miệng cười và cúi chào như thể Ronan là một quý ông sang trọng.
-Vâng, vâng! Mời các ngài vào. Thang máy số 3 đang chờ sẵn. Chúc các ngài đi đường thượng lộ bình an!
Cánh cửa kim loại nặng nề mở ra, Ronan lái xe vào bên trong buồng thang máy khổng lồ. Khi đã ổn định được vị trí, cửa thang máy đóng lại ầm một tiếng rõ to, cắt đứt tầm nhìn ra bên ngoài và nhốt họ trong một không gian kín mít.
Khi thang máy bắt đầu di chuyển xuống dưới, Ronan thở ra một hơi dài rồi dựa lưng vào ghế.
-Đôi khi, tiền có thể giải quyết được những vấn đề mà súng đạn không nên giải quyết.
Rồi anh quay lại nhìn Ellie.
-Cô có thể trừ khoản này vào tiền công của chúng tôi sau cũng được.
Ellie mỉm cười, lắc đầu quầy quậy.
-Không, không đời nào. Tôi sẽ thanh toán khoản này. Quyết định của anh rất sáng suốt, Ronald. Nếu chúng ta đụng độ đám người kia, chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Tokita nhìn vào màn hình radar, lúc này chỉ hiển thị phạm vi hẹp trong buồng thang máy, dường như cấu tạo của nó được thiết kế để chặn tín hiệu.
-Ít nhất thì trong này không có ai bám đuôi được chúng ta. Nhưng em vẫn thấy lo về chiếc xe xe lúc nãy.
Lúc này, Ronan đang chăm chú vào con số hiển thị tầng đang chạy xuống.
-Có thể có, có thể không. Nhưng khi cửa thang máy này mở ra ở Tầng 8, chúng ta sẽ ở một vị trí hoàn toàn khác. Nếu đang phục kích ở chân dốc, chúng chắc sẽ phải đợi đến sang năm.
Tiếng “ting” vang lên, báo hiệu thang máy đã đến nơi.
3 Bình luận