WebNovel

Chương 109: Bạch Oán Linh Giáng Thế (Phần 1)

Chương 109: Bạch Oán Linh Giáng Thế (Phần 1)

– Thực là vinh hạnh cho gia tộc ta khi được diện kiến gia chủ của gia tộc Huayongseol lẫy lừng, trụ cột vĩ đại nhất chống đỡ thời hoàng kim của Thanh Đạo.

Gia chủ gia tộc Huayongseol đã trở về sau chiến dịch bình định vương quốc man di Tượng Hoa ở phía Bắc.

Để ăn mừng chiến thắng vang dội này, một bữa yến tiệc linh đình đã được tổ chức ngay tại sân rồng của Chính Cung, không khí náo nhiệt đạt đến đỉnh điểm.

Nhạc công gảy đàn, vũ công uyển chuyển trong điệu múa, và những chiếc bàn tràn ngập sơn hào hải vị khiến nơi đây chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh.

Đủ loại quan lại đi lại rộn ràng quanh Seol Lee Moon, gia chủ gia tộc Huayongseol, đồng thời cũng là chủ nhân của buổi tiệc này.

Mọi người đều tụ tập với hy vọng lọt vào mắt xanh của Seol Lee Moon, một trong những võ quan vĩ đại nhất Thanh Đạo Cung.

– Chẳng phải là Lãnh chúa Ancheong đây sao? Thật vinh dự khi ngài đến tham dự sự kiện này. Gia tộc Huayongseol chắc chắn sẽ gửi một món quà đáp lễ hậu hĩnh.

– Lãnh Nghị Chính đại nhân đích thân giá lâm, thật khiến nơi này thêm phần rạng rỡ. Thần xin được cúi đầu bái tạ trước.

– Kia chẳng phải là Phó Chỉ huy Võ doanh của Xích Cung sao? Đã lâu không gặp. Thế nào, kiếm thuật của người đã tiến bộ đến đâu rồi?

Seol Lee Moon trao đổi lời chào và nâng ly với vô số người, nhưng chỉ một lúc sau, ông lặng lẽ rời khỏi yến tiệc để tìm chút yên tĩnh phía sau chính điện.

Thời trai trẻ, ông có thể uống rượu thâu đêm suốt sáng mà không biết mệt, nhưng khi ngấp nghé tuổi tứ tuần, ông nhận ra men rượu không còn mang lại cảm giác dễ chịu như xưa.

Sau khi rũ bỏ cơn say nhẹ và lấy lại sự tỉnh táo, ông lặng lẽ ngước nhìn vầng trăng rồi đứng dậy.

– Đây là điểm ngắm trăng nổi tiếng chỉ được biết đến bởi một vài quan lại trong cung, nhưng có vẻ như đúng với tư cách một người dành cả đời binh nghiệp trong cung, ngài biết rõ từng ngóc ngách nơi này.

– ...Chẳng phải là chủ nhân của Thương hội Anpyeong sao? Ta không ngờ ngài lại lặn lội đến tận đây.

– Ta nghĩ ngài có thể tò mò về tung tích gần đây của nữ thương nhân Seong Hyeol Hwa, nên dù trời đã khuya, ta vẫn mạo muội đến bữa tiệc này.

Nghe những lời đó, gương mặt Seol Lee Moon bừng sáng.

Seong Hyeol Hwa là một thương nhân đến từ Tây Lục. Khi nàng đến kinh thành, họ tình cờ uống vài chén rượu và tâm đầu ý hợp. Ngay cả sau khi trở về từ cuộc chinh phạt phương Bắc, ông vẫn luôn tò mò về nàng và dò hỏi tin tức khắp nơi.

Khi nghe tin sét đánh rằng sau đêm say rượu ấy, nàng đã mang thai đứa con của ông, tầm nhìn của ông tối sầm lại.

Tuy nhiên, Seong Hyeol Hwa là một nữ nhân kiên cường, xứng danh nữ hiệp, nàng vẫn tiếp tục những chuyến buôn bán ngay cả khi đang mang thai. Nàng chỉ để lại lời nhắn bảo ông hãy tập trung vào nhiệm vụ của một quân nhân trước khi biến mất.

Trong khi Seol Lee Moon đổ máu nơi chiến trường phương Bắc, Seong Hyeol Hwa hẳn đã hạ sinh đứa trẻ.

Ý nghĩ đó khiến ông không thể tập trung vào yến tiệc. Trong thâm tâm, ông muốn lục tung kinh thành ngay lập tức để tìm Seong Hyeol Hwa, nhưng ông không có thời gian. Vào lúc này, Seol Lee Moon là người không thể rời khỏi hoàng cung.

– Nàng ấy đang ở đâu và làm gì? Ta muốn nói với nàng rằng đã đến lúc ta hoàn thành nghĩa vụ, nên nàng không cần phải lo lắng cho ta nữa.

– Gần đây nàng ấy vận chuyển hàng hóa cho Thương hội Anpyeong, nhưng giờ có vẻ đang đi lại giữa các vùng phía Tây. Nàng ấy có lẽ đã định cư gần vùng Vân Vụ, nhưng sẽ mất chút thời gian để cử người đến đó xác minh.

– Ra là vậy... Vùng Vân Vụ khá xa. Được rồi, ta cũng sẽ cho người dò la tin tức.

– Còn một chuyện nữa... Ta đến đây để nhờ ngài một việc, thưa ngài Seol.

Chủ nhân Thương hội Anpyeong liếc nhìn về phía sau, và một người phụ nữ bước ra dưới ánh trăng. Trên tay bà ta đang bế một đứa trẻ.

Đứa bé trông chừng ba bốn tuổi đang ngủ say trong vòng tay người phụ nữ, mái tóc đen nhánh của nó khẽ phập phồng theo từng nhịp thở nhẹ nhàng.

Dù đứa trẻ chỉ đang ngủ, nhưng toát ra một khí chất cao quý khó tả. Nó dường như phi phàm ngay từ khi mới lọt lòng.

– Đứa trẻ đó là...?

– ...Tốt hơn hết là ngài không nên biết quá nhiều về xuất thân của nó.

Nếu chủ nhân Thương hội Anpyeong đã nói vậy, có lẽ không biết thì tốt hơn.

Mái tóc đứa trẻ óng ả khỏe mạnh, và làn da không tì vết mịn màng như bạch ngọc.

Chỉ nhìn qua cũng biết nó được nuôi dưỡng trong nhung lụa. Nó trông giống như tiểu thư của một gia đình quyền quý, chắc chắn không phải loại trẻ con sẽ trôi dạt đến đây, nằm trong tay của người làm thương hội.

– Con bé được định sẵn làm nên nghiệp lớn. Ngài có thể trông nom nó cho đến khi nó tìm được vị trí của mình không? Sẽ không lâu nữa đâu trước khi nó xuất hiện trên chính trường Thanh Đạo Cung.

– Khi ngài nói nghiệp lớn...

– Con bé sẽ leo lên đỉnh cao nhất của Đế quốc Thanh Đạo.

Để một nữ nhân leo lên vị trí cao nhất trong Thanh Đạo Cung; chỉ có một vị trí duy nhất như thế.

– Chỉ cần nhìn con bé, ta có thể thấy ẩn sau dòng máu của đứa trẻ này là cả một câu chuyện lớn. Làm sao ta có thể chịu trách nhiệm cho nó mà không biết gì cả?

– Nếu ngài đồng ý giúp, ta sẽ dốc toàn lực để tìm Seong Hyeol Hwa.

– ....

Seol Lee Moon chống cằm suy nghĩ một lúc lâu. Cuối cùng, ông khẽ nhắm mắt và gật đầu.

Dù là Woon Hyeong, chủ nhân Thương hội Anpyeong, hay Seol Lee Moon, gia chủ gia tộc Huayongseol... cả hai đều đang che giấu quá nhiều bí mật.

Thêm một hai cái nữa vào lúc này cũng chẳng khác biệt là bao.

– Đứa trẻ có tên không?

– Tại Thương hội Anpyeong, họ nói giọng con bé hay như tiếng đàn tỳ bà, nên họ gọi nó là "Ah Hyun" (dây đàn tuyệt đẹp). [note85021]

Seol Lee Moon liếc nhìn cô bé đang ngủ say với hơi thở đều đặn, rồi gật đầu nói.

– Đôi mắt sắc sảo và hơi thở nặng nề cho thấy con bé có cái tôi mạnh mẽ và bản tính quyết liệt.

Theo một cách nào đó, điều này là lẽ tự nhiên.

Kẻ cai trị phải sở hữu sự tàn nhẫn nhất định. Có lẽ hiểu rõ điều này, chủ nhân Thương hội Anpyeong Woon Hyeong cũng nhắm mắt trầm ngâm.

Vài năm sau, cô bé ấy sẽ trở thành Thiên Nữ của Thanh Đạo và bước vào Thiên Long Điện.

Chứng kiến nàng điều khiển linh khí của Thiên Long khi còn nhỏ tuổi như vậy, người ta có thể hiểu rõ ý nghĩa của việc nhận được sự ban phước từ Thiên Đế.

Nhiều quan lại trầm trồ trước khả năng của nàng, và gia tộc Huayongseol, với Seol làm trung tâm, tìm cách bảo vệ nàng và mang lại một kỷ nguyên thái bình thịnh trị.

Quát mắng cung nữ, khinh thường những kẻ thách thức quyền uy của mình, và kiêu hãnh về khả năng của bản thân hơn bất kỳ ai khác... đó là sự ra đời của một Thiên Nữ được định sẵn để cai trị. Nàng sở hữu mọi phẩm chất cần thiết của một bậc quân vương.

Một chút kiêu ngạo và cố chấp là điều không thể tránh khỏi đối với kẻ đứng trên đỉnh cao. Chỉ cần mài giũa kỹ năng và để khả năng phán đoán của nàng trưởng thành là đủ.

Và một năm sau.

Ngay khi cô gái trẻ vừa an tọa ở vị trí Thiên Nữ và bắt đầu phân biệt được đúng sai...

Gia chủ gia tộc Huayongseol, Seol Lee Moon, đã phát động cuộc phản loạn.

Vào buổi sáng dự kiến diễn ra lễ sắc phong Thiên Nữ Jin Cheong Lang.

Sau khi hoàn thành việc nhà, Yeon Ri nằm dài ra hiên và bắt đầu than vãn.

"Ta-không-thể-sống-thế-này-nữa-đâu—á hự, ta chết mất thôi."

"……."

"Tae Pyeong à, nghiêm túc đấy! Chỉ thêm hai người nữa thôi, được không? Làm ơn đi mà?!"

Yeon Ri đang phải một mình quán xuyến dinh thự rộng lớn của Phó Tướng.

Tất nhiên, tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn việc nấu nướng (vẫn còn vô số công thức canh cơm tôi muốn thử nghiệm), nhưng tất cả các công việc gia đình và bảo trì khác hoàn toàn phụ thuộc vào tỷ ấy.

Vì tỷ ấy từng một mình quản lý Bạch Tiên Cung rộng lớn, tỷ ấy nghĩ việc này cũng khả thi, nhưng tỷ ấy đã đầu hàng chỉ sau bốn tháng.

Hồi ở Bạch Tiên Cung, hiếm khi có khách khứa, và ngay cả Bạch Tiên cũng là người sống ẩn dật, nên tỷ ấy có thể tự xoay xở... Nhưng ở dinh thự Phó Tướng, quan lại ra vào nườm nượp, nên không việc gì có thể làm qua loa được.

"Hiện tại, Khu Hwalseong đang trong giai đoạn phát triển cao điểm, vậy mà người đứng đầu lại rút bớt nhân sự cho việc riêng trong khi chúng ta đang thiếu người trầm trọng, đệ thấy có lý không?"

"Tae Pyeong à! Đệ là Phó Tướng của cả một nước đấy! Thôi nào... ở cấp bậc này, không thể hiện quyền uy thì chẳng khác nào phạm tội! Nhìn các vị tướng khác xem; họ có cả tá tùy tùng theo sau, và họ thậm chí còn chẳng tự kéo ghế để ngồi!"

Về phần tôi, người đang nghe câu chuyện đó, tôi đang ngồi trên hiên và nhặt một ít hành lá cho bữa tối.

Khi tôi bảo họ mang đồ tươi đến, có vẻ như họ thực sự đã mang loại thượng hạng. Quả nhiên, Ha Si Hwa biết cách làm việc.

"Ta làm thế này vì ta thích. Có luật nào cấm điều đó không? Ngay cả Bạch Tiên Lão nhân gia cũng không giữ một tùy tùng nào, dù người giữ chức quan tam phẩm."

"...Đệ thực sự học hết mấy thói quen này từ Bạch Tiên Lão nhân gia hả... Đệ đã nổi tiếng trong giới tướng lĩnh là kẻ lập dị rồi đấy."

"Chà, khi nào việc phát triển Khu Hwalseong hoàn tất và mọi thứ ổn định, chúng ta sẽ thuê người. Cho đến lúc đó, chúng ta đành phải thắt lưng buộc bụng thôi."

Dù than vãn như thế, Yeon Ri thực sự rất giỏi giang trong công việc.

Khó mà tin được tỷ ấy từng là Thiên Nữ, nhưng xét về kỹ năng thực tế, tỷ ấy thuộc kiểu người làm việc càng hiệu quả khi áp lực càng cao.

"Nghĩ lại thì, Yeon Ri à, đệ nhớ một câu tỷ thường hay nói khi còn ngồi trong Thiên Ngọc Đình của Thiên Long Điện."

"Ta...? Ta á...? T-Ta đã nói gì?"

"Bảo nhảy là phải nhảy."

Ai quan tâm nữa chứ?

Nghe vậy, Yeon Ri lau nước mắt và đi ra sân sau để giặt giẻ lau.

Trong lịch sử Đế quốc Thanh Đạo, chưa từng có ai nắm giữ cả vị trí chủ nhân của một trong Tứ Đại Cung và Thiên Nữ cùng một lúc.

Suy cho cùng, danh hiệu Thiên Nữ không hề nhẹ, và cũng không thường có chuyện một người được muôn dân kính trọng lại dễ dàng bị phế truất.

Đó là lý do tại sao việc Jin Cheong Lang lên ngôi gần đây thực sự là một sự kiện chưa từng có tiền lệ.

Về mặt chính thức, vị trí này là tạm thời, nên họ không thể cách chức nàng khỏi vai trò chủ nhân Thanh Long Cung, nhưng đồng thời, dường như cũng chẳng có ai xứng đáng hơn chính Thanh Vương Phi để thực hiện nhiệm vụ của Thiên Nữ.

Sau khi nhiều tầng lý do phức tạp chồng chéo lên nhau, nàng trở thành người đầu tiên và duy nhất đồng thời nắm giữ dây cương của cả Thanh Long Cung và Thiên Long Điện.

– ♪ ♬ ♪

Giữa tiếng đàn của các nhạc công, quảng trường trước Thiên Long Điện chật kín các cung nữ.

Jin Cheong Lang, khoác trên mình bộ lễ phục màu xanh nhạt của Thiên Long Điện, bước qua hàng người đang cúi đầu chào đón vị chủ nhân mới.

Ở vị trí cao nhất, nàng cầm một chiếc chén chạm khắc hình thiên long, lặng lẽ nhấp một ngụm, đặt xuống và cúi đầu.

Khi nàng ngước mặt lên trời để lặng lẽ đón nhận linh khí của Thiên Long, tất cả các thành viên của Thiên Long Điện đều quỳ xuống và cúi đầu kính cẩn.

Tôi cũng cúi đầu đồng loạt ở hàng đầu và cảm nhận sâu sắc rằng thời thế đang thay đổi.

Sau lễ sắc phong, Thiên Nữ lập tức thực hiện nghi thức thanh tẩy bằng nước sạch tại Thiên Ngọc Đình.

Sau khi gột rửa toàn thân bằng nước thánh chứa linh khí Thiên Long, Jin Cheong Lang bước vào nội cung với sự giúp đỡ của các cung nữ Thiên Long Điện và bắt đầu nhiệm vụ chính thức đầu tiên.

Nàng nhận báo cáo từ Thượng cung, phó quan và các cung nữ cấp cao khác, xác nhận không có vấn đề gì trong việc duy trì nhiệm vụ, rồi nàng ra chỉ thị cho họ tiếp tục hoàn thành tốt vai trò của mình.

Dù cuộc trao đổi này có vẻ hoàn toàn mang tính hình thức, nhưng nó dùng để chính thức xác nhận rằng cô gái trẻ này giờ đây đã trở thành chủ nhân hợp pháp của Thiên Long Điện vĩ đại.

Két.

Jin Cheong Lang, quấn mình trong tấm vải bông, bước vào nội thất.

Nàng đi qua cánh cửa giấy đóng vai trò là cổng chính, rồi an tọa.

Các cung nữ xúm lại lau khô mái tóc ướt của nàng và mang đến chiếc áo choàng Thiên Long màu xanh nhạt để khoác lên vai nàng.

Giữa tất cả những điều đó, Jin Cheong Lang đứng thẳng và trang nghiêm. Nàng trông thanh lịch đến mức khó tin rằng đó vẫn là cùng một người.

Người ta nói vị trí tạo nên con người.

Vai trò chủ nhân của Thanh Long Cung vốn đã là một vị trí được kính trọng, nhưng giờ đây khi trở thành chủ nhân của Thiên Long Điện, nàng dường như đã thăng lên một đẳng cấp hoàn toàn khác.

"Các Thượng cung quản lý cung nữ của từng nhóm, hãy lắng nghe."

Giọng nói điềm tĩnh và bình thản của nàng vang lên trong nội cung Thiên Long Điện.

Với điều này, cô gái ấy đã trở thành người phụ nữ nắm giữ quyền lực lớn nhất trong Đế quốc Thanh Đạo. Như để xác nhận điều này, vô số thượng cung cúi đầu và chăm chú lắng nghe.

"Nhiệm vụ của các Thượng cung là gần gũi nhất với các công việc thực tế, vì vậy sẽ luôn có nhiều biến số. Các ngươi phải nhanh nhạy thích ứng, và sẽ có lúc khó đưa ra quyết định với tư cách là người quản lý cấp trung. Trong những khoảnh khắc đó, hãy luôn đưa ra phán đoán phù hợp với quy tắc và hành động theo cách mà các ngươi có thể tự hào."

"Vâng, thưa Thiên Nữ."

Tiếng trả lời đồng thanh của các thượng cung vang vọng khắp căn phòng.

"Giờ thì, hãy trở về vị trí và thực hiện nhiệm vụ của mình một cách siêng năng."

Khi mệnh lệnh được đưa ra, tất cả mọi người ngoại trừ hai cung nữ đang lau tóc cho Thiên Nữ đều cúi chào lịch sự và đi giật lùi ra khỏi phòng.

"Các cung nữ cấp cao phụ trách từng bộ phận của Thiên Long Điện: Jeong Rae Yeol, Hwa Jin Lang, Seol Ran, Han Deok Shim và Ha Sun Ho, hãy lắng nghe."

"Vâng, thưa Thiên Nữ."

"Các ngươi, những người hầu cận ta và giám sát nhiều cung nữ khác, mang trên vai trọng trách nặng nề. Hãy luôn mở to mắt để kỷ cương của Thiên Long Điện được giữ vững, và bất cứ khi nào các ngươi phát hiện ra bất kỳ sự xáo trộn hay biến cố lớn nào, hãy chắc chắn thì thầm tin tức vào tai ta."

Các cung nữ cấp cao một lần nữa đồng thanh đáp lại, và khi Thiên Nữ cho phép họ lui, họ lặng lẽ rời khỏi nội cung trong khi đi giật lùi.

Và thế là, chỉ còn lại ba bốn cung nữ đang chỉnh trang y phục cho Vương phi, cùng với Thượng cung Lee Ryeong, một thái giám làm thư lại, và tôi.

"Thượng cung Lee Ryeong, hãy lắng nghe."

"Vâng, thưa Thiên Nữ."

"Kinh nghiệm bảo vệ Thiên Long Điện trong bao nhiêu năm qua của ngươi sẽ giúp ích rất nhiều cho ta. Khi ta thực hiện nhiệm vụ của Thiên Nữ, ta sẽ thường xuyên dựa vào sự hỗ trợ của ngươi, vì vậy ta yêu cầu ngươi hãy phò tá ta thật tốt, cả về tinh thần lẫn hành động."

"Người không cần phải yêu cầu điều đó, thưa Thiên Nữ."

"Tốt. Các thượng cung chắc hẳn đang cảm thấy bối rối khi thích nghi với chủ nhân mới, vì vậy hãy đi và sắp xếp lại tình hình cho ổn thỏa."

"Vâng, thưa Thiên Nữ."

Sau khi cúi chào kính cẩn, Thượng cung Lee Ryeong rời khỏi nội thất.

Một lúc sau... thời điểm cũng đến khi tôi, người đang quỳ gối cúi đầu, cuối cùng cũng được gọi tên.

"Phó Tướng Seol Tae Pyeong, hãy lắng nghe."

"...Vâng, thưa Thiên Nữ."

"Trước mắt, hãy ngồi yên tại chỗ. Hãy chỉnh trang lại dung nhan... Ta có chuyện quan trọng muốn thảo luận với ngươi."

"........"

Phía sau cánh cửa giấy, công đoạn chuẩn bị của Thiên Nữ đã gần hoàn tất.

Mái tóc từng ướt đẫm giờ đã khô, chỉ còn lại vẻ bóng mượt khi tuôn chảy xuống tuyệt đẹp, và cơ thể gần như trần trụi giờ đã được khoác lên mình bộ Thiên Long Bào cao quý một cách tao nhã. Những nếp gấp tinh xảo của bộ triều phục toát lên vẻ tinh tế.

Khi công việc chuẩn bị hoàn tất, các cung nữ đã hoàn thành nhiệm vụ cúi chào và rời khỏi nội thất.

"Phó Tướng, ngươi am hiểu cả việc trong và ngoài cung, lại có mối quan hệ rộng rãi. Lời khuyên của ngươi trong cả vấn đề võ thuật và nghi lễ đều đáng tin cậy, nên ngươi sẽ giúp ích rất nhiều cho một người như ta, kẻ chỉ biết chút ít Đạo thuật và linh khí Thiên Long."

"Người quá khen thần rồi, thưa Vương Phi."

"Ta muốn thảo luận một vấn đề quan trọng sẽ định hình tương lai của Thanh Đạo, nên thư lại có thể lui ra."

Sau khi cho người thư lại cuối cùng rời khỏi phòng, rốt cuộc chỉ còn lại hai chúng tôi.

Két!

"........"

"........"

Một sự im lặng ngượng ngùng bao trùm trong giây lát.

Jin Cheong Lang giờ đây đã là Thiên Nữ chính thức. Nàng là một nhân vật mà người ta không còn có thể nói chuyện tùy tiện nữa. Bất cứ điều gì làm trước mặt nàng đều phải thể hiện sự tôn trọng tối đa.

Tôi cũng cúi đầu và lặng lẽ chờ Jin Cheong Lang lên tiếng. Trong Thanh Đạo Cung, người duy nhất được phép mở lời trước về việc quốc gia đại sự trước mặt Thiên Nữ là chính Hoàng đế Woon Sung.

"Vậy thì..."

Jin Cheong Lang cuối cùng cũng mở miệng phá vỡ sự im lặng.

Tôi tự hỏi nàng sắp bàn về đại sự gì mà cần sự trang trọng đến thế...

"Chàng... đã ăn trưa chưa...?"

"......"

Như thể tất cả sự uy nghiêm trước đó đã tan biến, nàng lúng túng che mặt bằng ống tay áo và đảo mắt nhìn quanh.

Rõ ràng là nàng đang cố gắng xua tan sự ngượng ngùng giữa chúng tôi, nhưng cách tiếp cận của nàng cũ kỹ đến mức tôi thậm chí không thể cười gượng.

"...Rồi ạ."

"...Chàng đã ăn gì?"

"Thần ăn một bát canh cơm...."

"Ra là vậy... chắc là ngon lắm...."

"........"

"........"

Liệu người ta có thể chết ngạt khi vẫn đang thở không?

Chỉ nghĩ đến việc bầu không khí này tiếp diễn cũng khiến tôi cảm thấy như sắp chết.

Tại sao... tại sao tôi không thể thở được?

Trước mặt Jin Cheong Lang, Seol Tae Pyeong đứng cúi đầu và chỉ chờ lệnh của nàng.

Như để khẳng định uy quyền của nàng, ngay cả một Phó Tướng của đất nước cũng phải cúi đầu. Đó chính là quyền lực của Thiên Nữ Thanh Đạo Cung.

Giờ đây, Seol Tae Pyeong là một vị tướng dưới quyền chỉ huy của Jin Cheong Lang. Hắn sẽ hành động theo ý muốn của nàng, bất kể đó là gì.

Và thế là... đây là tình huống mà nàng có thể làm bất cứ điều gì nàng muốn.... Cuối cùng nàng đã đạt được điều mình hằng mong ước.

Tuy nhiên, có một điều nàng đã bỏ qua.

Ngay từ đầu, nàng không có kinh nghiệm trong quan hệ nam nữ và chỉ nhận thức về mặt khái niệm rằng những điều như vậy có tồn tại... ngay cả khi ai đó dọn sẵn bàn ăn cho nàng, không đời nào nàng có đủ can đảm hay quyết tâm để làm gì đó...

Những kẻ thiếu kinh nghiệm thậm chí không thể ăn một bữa ăn được bày ra ngay trước mặt!

Nàng chưa bao giờ tưởng tượng rằng chính mình có thể là người đó! Nàng đã dành cả đời để ra lệnh cho kẻ dưới, vậy tại sao bây giờ lại do dự?

"Chuyện đó... Tướng quân Seol..."

Dù sao thì, gốc rễ của sự ngượng ngùng này là việc họ đang đối mặt nhau trong bối cảnh như thế này, trong tình huống như thế này.

Cần phải giải tỏa bớt căng thẳng. Là một người yêu... không, là một cấp trên, có kỹ năng giúp cấp dưới thư giãn là rất hữu ích.

Jin Cheong Lang nín thở và hỏi Seol Tae Pyeong.

"Chàng... chàng có sở thích gì không...?"

Nếu trên đời có vị thần cai quản chuyện tình duyên, chắc hẳn ngài ấy đã cốc đầu Jin Cheong Lang vì quá thất vọng.

Nhưng biết làm sao được... nàng đâu có kinh nghiệm gì...

Chẳng còn gì khác ngoài việc nhìn nàng với ánh mắt thương cảm... và chẳng ai có thể làm gì hơn cho nàng được nữa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
beautiful string, Mỹ Huyền? A Huyền?
beautiful string, Mỹ Huyền? A Huyền?