Phản Diện Tóc Vàng Trong...
Tử Dữ Ngã Phi Ngư - Ta với ngươi không phải là cá - 子与我非鱼- Tập 01: Lễ Trưởng Thành
- Tập 02: Nước mắt của xà nhân
- Tập 03: Nghiệp Hỏa
- Chương 01
- Chương 02
- Chương 03
- Chương 04
- Chương 05
- Chương 06
- Chương 07
- Chương 08
- Chương 09
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66: Biến đi
- Chương 67: Biệt danh.
- Chương 68: Cờ bạc không thể....
- Chương 69: Buồn vui giống nhau.
- Chương 70: Tập ảnh.
- Chương 71: Một lần nữa tỉnh ra.
- Chương 72: Đào cùng bị đào.
- Chương 73: Hữu tâm cùng không có ý định.
- Chương 74: Ngắm sao.
- Chương 75: Gấp đôi kinh hỉ.
- Chương 76: Cẩn thận.
- Chương 77: Bạch tuộc.
- Chương 78: Vua Indra.
- Chương 79: Thở dài.
- Chương 80: Kế hoạch B.
- Chương 81: Bức tường.
- Chương 82: Ánh sáng.
- Chương 83: Hiện trường.
- Chương 84: Không thể hiểu được.
- Chương 85: Tạo ngộ.
- Chương 86: Tuyệt vọng.
- Chương 87: Bối rối.
- Chương 88: Đám thợ săn.
- Chương 89: Con thỏ dễ thương.
- Chương 90: Bạch tuộc.
- Chương 91: Con quạ dễ thương như vậy.
- Chương 92: Những chiêu thức bẩn thỉu lúc nào cũng hữu dụng.
- Chương 93: Di tích cổ.
- Chương 94: Lựa chọn.
- Chương 95: Đột phá.
- Chương 96: Giáo sĩ.
- Chương 97: Suy nghĩ của thánh nữ.
- Chương 98: Quyết định của thiếu nữ.
- Chương 99: Thánh Quang xứng đáng.
- Chương 100: Thánh Quang xứng đáng.
- Chương 101: Quạ đen.
- Chương 102: Trở tay.
- Chương 103: Để các ngươi sung sướng.
- Chương 104: Ái thần thế thân.
- Chương 105: Sao lại đâm thuần thục như vậy.
- Chương 106: Chiến lơi phẩm.
- Chương 107: Đồng tử.
- Chương 108: Thiên Tai.
- Chương 109: Nghiền ép.
- Chương 110: Sư phụ.
- Chương 111: Ai muốn hại mình.
- Chương 112: Trời xui đất khiến.
- Chương 113: Mới mạch nước ngầm.
- Chương 114: Nghêng đón.
- Chương 115: Đương nhiệm Thánh Nữ.
- Chương 116: Yết kiến.
- Chương 117: Không ai sẽ chủ động cho lần 2.
- Chương 118: Khuyên nhủ.
- Chương 119: Thiên vị.
- Chương 120: Mặt hội.
- Chương 121: Mặc dù ta hút thuốc.
- Chương 122: Chiến trường.
- Chương 123: Xác nhận.
- Chương 124: Tiền thân.
- Chương 125: Thánh nữ một nhóm.
- Chương 126: BÙM!!!
- Chương 127: Là chỗ nào?
- Chương 128: Thất lạc chi hương.
- Chương 129: Mời.
- Chương 130: Câu nói kia.
- Chương 131: Bắt đầu.
- Chương 132: Vào trong.
- Chương 133: Hi vọng.
- Chương 134: Trận đầu.
- Chương 135: Bại trận.
- Chương 136: Tra khảo.
- Chương 137: Trời tối.
- Chương 138: Buổi tối đầu tiên.
- Chương 139: Dị biến.
- Chương 140: Chẳng đáng.
- Chương 141: Vương quốc suy tàn.
- Chương 142: Gặp lại.
- Chương 143: Hiệp sĩ.
- Chương 144: Nhật ký.
- Chương 145: An toàn.
- Chương 146: Cạm bẫy.
- Chương 147: Cửa.
- Chương 148: Trả lời.
- Chương 149: Tôi rất lợi hại.
- Chương 150: Nở rộ.
- Chương 151: Mở cửa.
- Chương 152: Tù phạm.
- Chương 153: Ma khuyển.
- Chương 154: Tử vật.
- Chương 155: Liên thủ áp chế.
- Chương 156: Liếm chó...
- Chương 157: Đè bẹp.
- Chương 158: 5 giây.
- Chương 159: Ở đâu.
- Chương 160: Đằng sau.
- Chương 161: Dị biến.
- Chương 162: Hoa tươi.
- Chương 163: Một nửa.
- Chương 164: Một chiêu....
- Chương 165: Tháp
- Chương 166: Trợ công.
- Chương 167: Nghiệp Hỏa (1).
- Chương 168: Nghiệp Hỏa (2).
- Chương 169: Nghiệp Hỏa (3).
- Chương 170: Nghiệp Hỏa (4).
- Chương 171: Nghiệp Hỏa (5).
- Chương 172: Nghiệp Hỏa (6).
- Chương 173: Nghiệp Hỏa (7).
- Chương 174: Nghiệp Hỏa (8).
- Chương 175: Nghiệp Hỏa (9)
- Chương 176: Nghiệp Hỏa (10).
- Chương 177: Nghiệp Hỏa (11).
- Chương 178: Nghiệp Hỏa (12).
- Chương 179: Nghiệp Hỏa (13).
- Chương 180: Nghiệp Hỏa (Cuối cùng).
- Tập 04: Vua ngạo mạn.
- Tập 05: Câu chuyện tình yêu của nhân vật chính
- Tập 06: Hắc Nhật
- Tập 07: Thịnh nộ
- Tập 08: Liên Giả
- Tập 09: Thần Thời Gian
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 175: Nghiệp Hỏa (9)
Trong đường hầm mờ ảo, Muen đuổi theo chú Thỏ nhanh nhẹn, nhanh chóng tiến sâu vào trong.
Lối đi rất hẹp, Muen lại phải cúi người đi qua, nhưng may mắn thay, lối đi không còn thẳng tắp như trước mà rất bằng phẳng, như thể chỉ cần tiếp tục đi thẳng là có thể đến đích.
Sau khi quan sát, Muen đại khái tin rằng lối đi này được cô gái trước mặt cậu đào.
Trên vách lối đi phủ đầy những dấu vết của cuốc, mỗi vết đều tương tự nhau, rõ ràng là do cùng một người dùng cùng một dụng cụ tạo ra.
Ngoài ra, xét về mức độ phong hóa, càng sâu càng cho thấy thời gian đào càng lâu.
Toàn bộ đường hầm phức tạp này dường như đã được cô gái đào từng chút một trong một thời gian dài, bằng đôi bàn tay mảnh khảnh như tre và chiếc cuốc rỉ sét trong tay cô ấy.
Chiếc váy trắng bẩn thỉu phất phơ trước mặt, và một cảnh tượng hiện lên trong mắt Muen: một cô gái bướng bỉnh, từng chút một dùng cuốc đào đường, dùng đôi tay gầy guộc vất vả vận chuyển đất đá.
Thời gian trôi đi mỗi ngày.
"Này, Thỏ."
Muen đột nhiên hỏi.
"Cô đã đào bao lâu rồi?"
"Hoàn toàn không biết."
Thỏ không quay đầu lại nói.
"Đã lâu lắm rồi, tôi không nhớ rõ."
"Không có ai đào cùng cô sao?"
"Không."
Thỏ lắc đầu.
"Có lần, những người đó hiểu lầm tôi đang làm điều ngu ngốc và xúc phạm Nữ Thần, nên không cho tôi đào. À, đó là chuyện trước khi cái vật tròn xoe đó xuất hiện."
"Nữ Thần... cô có nhớ tên không?"
"Nữ Thần là Nữ Thần, tôn hiệu là gì?"
Thỏ quay đầu lại, bối rối hỏi.
"Ồ."
Muen lóe lên một tia sáng trong mắt. Cậu cười và đáp: "Cứ coi như tôi nói nhảm đi. Chúng ta tiếp tục câu chuyện trước nhé. Trước đây người ta không cho cô đào, vậy bây giờ thì sao? Sau khi cái vật tròn xoe đó xuất hiện thì sao?"
"Bây giờ... không ai ra khỏi đây được, nên mọi người chẳng quan tâm đến tôi nữa, nhưng họ vẫn nghĩ tôi đang làm điều ngu ngốc."
"Tại sao?"
"Hoàn toàn không biết."
Thỏ nghiêng đầu. "Có lẽ những gì tôi làm trông ngu ngốc trong mắt họ."
Đột nhiên, Muen cảm thấy một sự nặng nĩu không rõ lý do trong lòng.
Thỏ trông rất bình tĩnh, như thể đang trả lời một câu hỏi không liên quan đến mình.
Cô bé đang ngậm thứ gì đó trong miệng, hai má phồng lên, lời nói cũng hơi khó hiểu.
Đó là lõi của loại trái cây mà cô bé đã ăn trước đó. Không nỡ nhổ ra, cô bé ngậm chặt nó trong miệng, tiếp tục liếm như kẹo.
Tuy nhiên, Muen biết rằng hầu hết các lõi trái cây đều không ngọt, mà hơi đắng.
"Vậy... tôi có thể hỏi, tại sao cô lại đào hố không?"
Muen thận trọng hỏi, nhìn vào đồng tử đen của Thỏ.
Sau một hồi vòng vo, cậu không thể không hỏi câu hỏi này.
"Tại sao lại đào hố?"
Thỏ con ngây người một lúc, như thể chưa từng nghĩ có người sẽ hỏi mình câu này.
Cô bé dừng lại, gãi đầu, trông có vẻ đang suy nghĩ sâu xa.
"Tôi phải nghĩ về điều này. Chuyện đã từ rất lâu rồi... À, tôi nhớ rồi."
Sau một hồi suy nghĩ, đôi mắt đen của Thỏ đột nhiên sáng lên, như thể một tia sáng ấm áp đã chiếu rọi vào sâu thẳm trái tim cô bé.
"Tôi muốn nhìn mặt trời!"
"Mặt trời?"
Muen kinh ngạc.
"Mặt trời nào?"
Ngay khi nói xong, Muen muốn tự tát mình một cái.
Còn mặt trời nào nữa chứ? Chắc chắn là mặt trời bên ngoài đất nước này, mặt trời ấm áp chiếu rọi mọi sinh linh.
Bởi vì ở đây không có mặt trời.
"Mẹ tôi nói rằng mặt trời có vỏ màu cam, hơi ấm của bếp lò và sự dịu dàng của ông nội. Tôi không biết cam và bếp lò là gì, nhưng chắc chắn chúng rất đẹp, nên tôi rất muốn đi xem."
Thỏ chớp mắt, nụ cười hy vọng nở trên khuôn mặt nhỏ nhắn ban đầu thờ ơ.
Đống bụi bẩn xấu xí kia dường như cũng trở nên đáng yêu hơn một chút.
"Vậy thì..."
Muen im lặng một lúc.
"Chỉ để nhìn mặt trời một lần, cô đã đào một cái hố lớn như vậy sao?"
"Đúng vậy!"
Thỏ gật đầu mạnh mẽ. "Nếu có thể, tôi cũng muốn nhìn mặt trăng nữa. Mẹ tôi nói, mặt trăng không ấm như mặt trời, không có vỏ như quả cam, nhưng nó chứa đựng nỗi nhớ về mặt trăng. Những người đoàn tụ sẽ cùng nhau ngắm trăng. Nó rất dịu dàng."
"Mặt trăng..."
Môi Muen mấp máy. Cậu thực sự muốn nói, "Cô đã nhìn thấy mặt trăng rồi, nó là cái vật tròn xoe trong miệng cô đó."
Tuy nhiên, mặt trăng trong lòng Thỏ cũng đẹp như mặt trời. Làm sao có thể là cái thứ trăng giả lơ lửng trên trời, lạnh lùng và vô cảm nhìn xuống đất nước này được?
Hình ảnh một cô gái đuổi theo mặt trời mà mình chưa từng thấy giống hệt như một câu chuyện cổ tích.
"Tôi có thể ôm cô được không?" Muen đột nhiên hỏi.
"Hả?"
Thỏ có vẻ hơi bối rối.
"Tôi muốn ôm cô." Muen lặp lại với biểu cảm dịu dàng nhất có thể.
Thỏ nhìn cậu ngây ngốc: "Tôi không thích mùi của anh."
"À..."
"Nhưng."
Thỏ mỉm cười: "Tôi không ghét anh."
Muen cũng cười, rồi cúi người bế cô bé lên.
"Ấm quá."
Thỏ vuốt ve ngực Muen, khẽ thì thầm.
"Mặt trời ấm áp như thế này sao?"
"Không."
Muen ôm cô bé, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, kiên quyết đáp:
"Mặt trời ấm áp hơn thế này nhiều."
...
...
"Đến rồi."
Con đường phía trước không còn xa. Thỏ dẫn Muen đi qua đoạn cuối cùng của đường hầm và đến lối ra.
Lối ra rất đơn giản, chỉ có một tấm ván gỗ rách nát được đặt ở phía sau, trông giống như một cánh cửa thô sơ.
Tuy nhiên, người cuối cùng đi qua cánh cửa này có vẻ đã quên đóng nó, cánh cửa đang hé mở. Tiếng ồn ào như tiếng khóc của những linh hồn bị nguyền rủa dưới địa ngục, khiến người ta gai người.
Muen lặng lẽ quét qua những dấu vết trước cánh cửa đổ nát, rồi gật đầu.
"Đúng vậy, Lia đã đến đây."
"Vậy thì công việc của tôi đã xong."
"À, cảm ơn cô, Thỏ." Muen chân thành cảm ơn.
Thỏ nhìn cậu rất lâu, nhưng khi cậu định bước đi, cậu không kìm được hỏi:
"Anh không còn gì muốn hỏi nữa sao?"
"Còn gì nữa?"
"Ừm, về chúng tôi, về những thứ bên trong... về thổ dân."
Ánh mắt Thỏ dường như xuyên qua cánh cửa gỗ đơn giản đang hé mở, găm chặt vào Muen.
"Những điều đó tôi biết rõ lắm. Anh đã cho tôi nhiều trái cây, nên tôi sẽ kể cho anh nghe."
Muen ngạc nhiên một lúc, sau đó mỉm cười và lắc đầu: "Không cần đâu. Có lẽ tôi đã đoán ra rồi. Về cô, về thổ dân, về ý định của Giáo Hội, và... về những gì ở phía bên kia cánh cửa này."
"Vậy thì..."
Muen đặt tay lên mép cửa.
"Không cần phải nghi ngờ như vậy. Tôi chỉ có một chút hối tiếc thôi."
"Hối tiếc? Hối hận vì đến đây sao?"
"Không, tôi hối hận vì đã để Lia một mình đến đây."
Nín thở, nghe tiếng hỗn loạn ồn ào như xé nát linh hồn từ sâu thẳm trái tim, Muen lặng lẽ nói:
"Đối với Lia tốt bụng, cảnh tượng bên trong chắc chắn rất đáng sợ."
"Anh có thích người tên Lia đó không?" Thỏ nghiêng đầu hỏi.
"À ừ."
Muen đáp: "Giống như cô thích mặt trời vậy."
"Vậy thì đừng bỏ cuộc."
Thỏ vung cái cuốc lên như một vị tướng vung kiếm, nhe răng như một con thỏ giận dữ và nói: "Tôi không biết mặt trời có đợi tôi không, nhưng cô ấy nhất định đang đợi anh."
"Cái nhóc này, biết cái gì mà nói?"
Muen cười và mắng: "Trông tôi giống người dễ bỏ cuộc lắm sao?"
Đúng vậy, đương nhiên cậu sẽ không bỏ cuộc.
Bởi vì cậu đã từng nói với cô gái ấy: "Đợi đấy."
Vì vậy, ngay cả khi biết những gì bên trong đáng sợ đến mức nào, cậu vẫn đứng đó.
"Tôi đã nói sẽ biến cô thành thánh nhân."
Khi Muen đẩy cánh cửa ra, một thế giới của bóng tối và ánh sáng hiện ra.
"Tôi đến đây để thực hiện lời hứa của mình, Lia."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
6 Bình luận