Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 60: Nhập Đạo đan, luyện thành
0 Bình luận - Độ dài: 2,319 từ - Cập nhật:
Lúc này, Cơ Vũ đã hoàn toàn ổn định lại tâm cảnh. Ánh mắt nhìn Hứa Cẩn Ngôn, thêm vào mấy phần tự tin.
“Ta đương nhiên biết. Đây là trận chiến giữa ba mươi sáu ứng viên được trời chọn, để tranh đoạt vị trí tiên đế. Năm xưa Tiên cũng từ trận chiến này mà vang danh, trở thành tiên đế một thời.”
“Mỗi người đại diện cho một đạo. Từ đạo của mình không ngừng mở rộng hiểu biết, thao túng các đạo khác, làm mạnh cho bản thân.”
Cơ Vũ mở to mắt, bàn tay siết chặt lại thành quyền. Vương giả thì sao chứ. Hắn sẽ là vị vua không ngai.
“Thay vì gọi là vương giả chi chiến, chi bằng nói đó là đạo quả chi chiến. Người chiếm được càng nhiều đạo quả, con đường của kẻ đó lại càng hoàn thiện.”
“Cho tới khi đủ sức thách thức thiên đạo, liền có cơ hội trở thành tiên đế, làm chủ thế giới này.”
Hứa Cẩn Ngôn gật đầu: “Không sai. Vương giả dùng đủ loại thủ đoạn cản trở lẫn nhau, không ngừng cướp đoạt khí vận vốn có hoặc đang có của đối phương.”
“Truyền thừa mười năm trước cũng không đơn thuần chỉ là truyền thừa.”
“Đó là một trận chiến tranh đoạt vương lệnh, để chọn ra kẻ xứng đáng bước lên con đường vương giả.”
Hứa Cẩn Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn cảm thấy đứa trẻ này đã có thể tự mình song pha bên ngoài, giành lấy một tia sinh cơ cho bản thân.
“Những người chống lại vương giả được gọi là kẻ đảo chính. Thế lực của bọn hắn bị xếp vào loại thế lực đảo chính, hoặc gọi là phản vương.”
“Nhưng ván cờ này không chỉ dành cho vương giả. Trong thiên hạ, còn có không ít anh tài đang âm thầm chen chân vào. Bọn họ cầu một ngai vàng, cầu một con đường, cầu một sự giải thoát, khao khát tự do.”
“Vương giả tranh đoạt khí vận của nhau, vậy thì những kẻ đó cũng có thể chiếm lấy.”
Thanh âm của Hứa Cẩn Ngôn dần trầm xuống, lạnh lẽo hơn từng chữ: “Toàn bộ đan dược trong thành e rằng đã bị động tay. Nếu ngươi cố chấp giữ lại sợi liên vận này, ta cũng không ngăn cản.”
“Nhưng chính vì có người ra tay, nên liên vận của ngươi sẽ càng lúc càng dày. Về sau muốn cắt đứt, khó lại càng khó.”
“Trừ phi…” Hứa Cẩn Ngôn dừng một nhịp, rồi nói tiếp.“ Ngươi trở thành vương giả. Khi đó, sợi liên vận này sẽ chuyển hóa thành khí vận, mà tốc độ tu hành khi còn liên vận vẫn được giữ nguyên.”
“Đây là một ván cược rất lớn. Ngươi đã suy nghĩ cẩn thận chưa?”
Giọng Cẩn Ngôn không cao, nhưng từng chữ đều như đặt sẵn ở con đường phía trước, mang theo ý cảnh cáo rõ ràng.
Dịch Cơ Vũ chỉ khẽ cười nhạt, như thể tương lai vốn là thứ hắn có thể vươn tay chạm tới bất cứ lúc nào.
“Ta sẽ không hối.”
“Vì đây là đạo của ta.”
Dịch Cơ Vũ còn muốn hỏi thêm, nhưng Cẩn Ngôn đã xua tay: “Được rồi. Chuyện này để sau hãy nói. Không phải ngươi vẫn còn việc phải làm sao?”
Hắn đành kìm lại những suy tính đang cuộn trào trong đầu, buộc bản thân tập trung vào hiện tại. Có những câu hỏi, hỏi quá sớm chỉ khiến tâm loạn.
Không lâu sau, Cơ Vũ và Cẩn Ngôn đã đứng trong một căn phòng luyện đan.
Hứa Cẩn Ngôn bình thản vung tay. Một đạo hỏa diễm bay ra khỏi lòng bàn tay, giữa không trung liền phân tán thành ba đạo khác nhau. Pháp thuật này gọi là tam hỏa phần ly.
Ba đạo hỏa diễm tách ra, chậm rãi hạ xuống ba phương, trên sàn hình thành một trận pháp tam giác. Trung tâm trận pháp cuộn lên một vòng xoáy lửa, nhiệt ý bốc cao, như đang hô hấp.
Đây là ly hỏa luyện trận, thường dùng trong luyện đan và luyện khí. Hiệu quả mạnh hay yếu tùy thuộc người sử dụng, có kẻ chỉ dựa vào trận này cũng đủ luyện ra đan dược lục giai.
Gọi là “ly hỏa”, bởi cùng một ngọn lửa, rơi vào tay mỗi người lại tỏa sáng theo một cách khác.
Luyện đan coi trọng ba yếu tố: tay nghề, hỏa hầu, và tài liệu.
Dịch Cơ Vũ hiện chưa bước vào tu hành, nếu cưỡng ép dùng linh cụ chẳng những hiệu quả không cao, mà còn dễ lưu lại ám thương, được chẳng bù mất.
Cẩn Ngôn lại vung tay. Một chiếc lò đan bay ra, chậm rãi đáp xuống trung tâm hỏa trận.
Chiếc lò chỉ lớn bằng một nồi nhỏ. Ba luồng lửa như móng vuốt chim dữ bám lấy ba góc lò, nhiệt độ trong phòng lập tức tăng vọt.
Trong học đường, khi nhiều đệ tử cùng luyện đan, các gia lão sẽ phụ trách tạo lửa rồi giao lại. Việc của đệ tử là điều khiển nguồn lửa đó để thành đan.
Những ngọn lửa ấy thường được tạo bằng phù lục hoặc lưu trữ trong vật dẫn, mỗi loại đều có giới hạn riêng. Chúng chỉ đủ dùng cho đan dược cấp thấp.
Bởi vậy, Cơ Vũ mới mời Cẩn Ngôn hỗ trợ. Luyện Phân Thần đan và Nhập Đạo đan không phải chuyện dễ, hỏa hầu không đủ thì tất cả chỉ là hư công.
Vì sao không nhờ cho trót, để Hứa Cẩn Ngôn trực tiếp luyện?
Bởi Cơ Vũ muốn tự tay thể hiện tiềm năng, chứng minh giá trị của mình. Đây cũng là một cách lôi kéo người về phía mình, một lời mời không cần nói thành lời.
Lúc này, Dịch Cơ Vũ lần lượt ném vào lò hơn mười loại thảo dược.
Bên trong, dược liệu nhanh chóng tan rã, bốc hơi, rồi hòa thành thể lỏng. Dược dịch cuộn một vòng từ đáy lên đỉnh lò, sau đó rơi ngược trở xuống. Trong khoảnh khắc ấy, dược lực tụ lại.
Đan thành.
Cơ Vũ vung tay, nắp lò bật mở.
Bên trong là một viên đan dược màu trắng, bề mặt hiện lên những đường vân như hạt giống.
Màu trắng tượng trưng cho khởi đầu, có thể nhiễm bất kỳ màu nào khi tiếp xúc với môi trường khác nhau. Còn hạt giống, chính là đạo tâm, con đường mà người luyện đan lựa chọn.
Màu trắng rất dễ đoán. Nhưng cũng là thứ khó nắm bắt nhất.
“Lòng cầu đạo, ai cũng có. Nhưng đi được bao xa, lại tùy mỗi người.”
Trước một biệt viện sang trọng của Khương gia, một thiếu niên đứng trước cửa, vẻ mặt buồn chán đến mức tẻ nhạt: “Khi nào mới xong đây, ta còn phải về ngủ nữa.”
Không để hắn chờ quá lâu, Khương Mộng Dao bước ra. Nàng cũng chẳng mấy ngạc nhiên.
Lục Vô Nhai vốn là thần long thấy đầu không thấy đuôi, có thể âm thầm ra vào Khương gia mà không bị phát hiện, với nàng cũng không phải chuyện lạ.
Nếu đối phương thật sự mang ác ý, Lưu Ảnh thạch và Chiếu Ảnh thạch chẳng lẽ chỉ để trưng cho đẹp? Nàng đã sớm có chuẩn bị, đủ để cho hắn một đòn bất ngờ.
Chỉ tiếc, hôm nay là đến để giao dịch.
Trong thiên hạ, ai mà chẳng có ước muốn được đánh Lục Vô Nhai một lần.
Chưa kịp để nàng mở lời, hắn đã cười nhạt trước: “Tiếc thật, giá cả lần trước là ta tính sai rồi. Ngươi thấy không? Một mình ta đưa hàng đến tận nơi, cũng rất vất vả đấy.”
Khương Mộng Dao khẽ nhíu mày, trong lòng thầm mắng: “Không lẽ hắn lại kiếm cớ để tăng giá nữa sao?”
“Một triệu linh thạch thượng phẩm đã là giới hạn của ta rồi. Nếu hắn còn đòi thêm, e là không đủ bù vào. Ta biết ăn nói thế nào với đám trưởng lão đây?”
Khương Mộng Dao mua quyển công pháp thượng phẩm này vốn đã là một quyết định lớn. Chỉ riêng số linh thạch kia, thậm chí đã đủ để mua một môn công pháp cận cực phẩm.
Khương Tử Nhạc tu sai đường, với thân phận lão tổ, nàng có trách nhiệm sửa lại sai lầm này.
Mộng Dao vốn là tu sĩ Tông sư Cầm đạo, từ lâu đã nghiên cứu ra vô số âm phổ. Trong đó có một bộ lấy đạo lý vận chuyển trong đan điền làm căn cơ, thông qua tiếng đàn để dẫn động đạo lý thiên địa, từ đó tăng mạnh hiệu suất tu hành.
Không chỉ vậy, nếu phối hợp âm phổ này trong chiến đấu, còn có thể tạo ra hiệu quả linh lực mang tính duy trì lâu dài.
Tiếng cầm vang lên ẩn chứa đạo lý, nhờ hiệu quả của âm phổ, đạo lý ấy lại dẫn theo linh lực quay trở về, hình thành một vòng tuần hoàn không dứt.
Có thể nói, tu môn này, hiệu quả tu luyện không kém gì tu sĩ Giáp đẳng, thậm chí tiệm cận cực hạn.
Nhược điểm duy nhất là hai loại đạo lý song hành rất dễ sinh xung đột. Cần phải loại bỏ một cái.
Muốn loại bỏ đạo lý đan đạo bắt buộc phải tự phế cảnh giới đan đạo. Nhưng trong thành đều đã phong tỏa toàn bộ pháp môn có trợ lực cho Khương Mộng Dao. Kể cả người bên ngoài có bán, thì bọn hắn không dám thử thách giới hạn của Trích Tinh lâu.
Nếu có thì sao? Khương Tử Nhạc liệu có đồng ý phế bỏ cảnh giới lưu phái bản thân vất vả mới tu thành sao.
Khương Tử Nhạc đã làm gì? Tu luyện đan đạo, lại còn lười luyện cầm. Một bên tiến nhanh, một bên bỏ mặc. Dẫn tới tu môn này cũng không được, tu môn kia cũng không xong.
Nàng vừa phải lo toan khắc phục hậu quả, vừa vô tình đắc tội với đệ tử của một vị tiền bối Âm đạo.
Lúc này, Lục Vô Nhai cười tà: “Mười triệu linh thạch thượng phẩm. Ngươi có thể trả cho ta thứ gì tương xứng?”
Khương Mộng Dao chợt hiểu ra mình đã sơ suất. E rằng đối phương đã sớm giăng bẫy từ lâu.
Nếu không, vì sao nàng lại không biết Khương Tử Nhạc đã tu đan đạo đến đại sư. Cho tới khi tiểu bối nhà mình buộc miệng tiết lộ, nàng mới phát hiện Tử Nhạc đã đi lệch con đường mình đã vạch sẵn.
Nàng trầm tư: “Rốt cuộc ta đã đắc tội thế lực nào, mà khiến Thương Vân Hội không tiếc giá như vậy để nhắm vào ta?”
Trong đầu nàng hiện lên một bóng hình quen thuộc, khí chất lạnh lẽo mà xa xăm. Một bóng hình tương tự Tịch Sơ Ảnh.
“Lẽ nào là Tô Uyển Thanh? Nhưng ta đã sớm không tranh giành gì nữa. Vì sao nàng vẫn không buông tha?”
Lục Vô Nhai càng lúc càng mất kiên nhẫn:
“Khương lão tổ chê đắt sao? Ta lại thấy nó rẻ quá rồi.”
Khương Mộng Dao hừ lạnh. Trong động tác có chút không nỡ, đây là vật người kia đã giao phó cho nàng. Nếu có thể thì nàng vẫn chỉ muốn giữ riêng cho mình.
“Thứ này đã đủ để hoàn tất ván cờ ngươi dày công bố trí bấy lâu. Từ nay, ta và ngươi không còn nợ nần.”
Khương Mộng Dao nhíu mày, chậm rãi lấy ra một túi trữ vật giấu trong ngực.
Trong lòng nàng vang lên lời một thiếu niên năm đó: “Đến lúc gặp thời cơ, hãy giao túi trữ vật này cho một người.”
Nàng khẽ thở dài.
“Lẽ nào Kinh Vân đã đoán trước được ngày hôm nay? Hay phía sau còn có một bàn tay khác?”
Tiếc nuối thoáng qua trong mắt nàng. Đây là vật một người rất quan trọng phó thác cho nàng, nay phải buông tay, lòng khó tránh nặng nề.
Lục Vô Nhai nhận lấy túi trữ vật, chỉ dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp miệng túi, như đang chạm vào thứ gì đó dơ bẩn.
“Ngươi có ý gì?”
Mộng Dao nhìn thế nào cũng thấy đó là sự sỉ nhục. Một lát sau, hắn đổ toàn bộ đồ sang túi khác, lúc này mới cầm lấy một cách bình thường, rồi ném trả lại túi trữ vật đã nhẹ tênh.
Bên trong chỉ còn một quyển công pháp thượng phẩm, Vũ Khúc Đàm Dược Quyết.
Lục Vô Nhai nhún vai, vẻ mặt vô tội: “Ta là một người nam nhân trong sạch, không gần nữ nhân. Ngươi giấu nó trong ngực, ta cầm như vậy là đúng rồi.”
Nói xong, hắn che nửa khuôn mặt lại, chỉ lộ đôi mắt, làm ra bộ dáng ngại ngùng: “Người ta vẫn còn là một một thiếu niên ngây thơ đó.”
“Trên đời này, chuyện gì ta cũng dám làm." Nói tới đây, Lục Vô Nhai hai tay ôm mặt, dáng người nũng nịu, phiếm má hơi ửng hồng. "Dù vậy ta vẫn chưa sẵn sàng nghĩ đến chuyện nam nữ nữa. Riêng sách cấm thì lại càng không.”
Sau đó, hắn từ từ nhắm nghiền hai mắt lại như đang hưởng thụ.
“Nữ nhân nhà ngươi... xấu xa quá đó.”
Khương Mộng Dao bất giác lùi về sau vài bước, toàn thân nổi lên một đống da gà, khuôn mặt nhăn lại như nuốt phải ruồi.
0 Bình luận