Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 39: Năm thế lực

Chương 39: Năm thế lực

Sáng hôm sau, bình minh lên cao. Nhưng bầu không khí lại náo nhiệt đến khác thường.

Vân Ca như thường lệ bước ra ngoài. Hôm nay là ngày nghỉ, hắn đến học đường để đổi đan dược. 

Trên đường, hắn bắt gặp một thiếu niên đang háo hức chạy nước rút. Dưới ánh ban mai, khuôn mặt rạng rỡ, mái tóc nhẹ nhàng tung bay nhuốm nét vàng chói.

“Nhập đạo đan… chỉ cần một chút thôi. Chỉ cần một chút, ta có thể trở thành tu sĩ rồi.”

Vân Ca lẩm bẩm: “Trở thành tu sĩ… thật sự khiến người ta háo hức đến vậy sao?” Nhưng hắn không khỏi hiếu kỳ thiếu niên này.

Vân Ca sinh ra chỉ để làm tộc trưởng. Hiện tại, trở thành tu sĩ cũng chỉ để có thực lực làm điều đó. Hắn chưa từng cảm nhận được niềm vui trong đó.

Vừa bước vào học đường, Vô Thường liền choáng ngợp. Giữa sân, một đám tu sĩ đang bày bố trận pháp, từng trận nhãn lần lượt được thiết lập.

Đây là Nhập Đạo trận, có khả năng thu hút đạo lý và linh khí xung quanh trăm dặm. Sau đó kích phát năng lượng ngũ hành, từ ngũ hành diễn hoá vạn đạo, kích thích cơ thể bộc lộ ra tiềm năng của bản thân.

Bọn hắn mười bốn tuổi mới tu hành đã là lớn tuổi so rồi. Nếu không cưỡng ép sử dụng cách thô bạo này, ngay cả có thể tu hành cũng trở thành vấn đề.

Dù vậy vẫn không thể cản được bước chân của hắn. Vô Thường đi thẳng tới phòng tài vụ. Gia lão ngồi đó, như thể đã chờ sẵn từ lâu.

Văn Hiền hơi bất ngờ: “Hôm nay ngươi đến sớm vậy. Ta còn tưởng đám đệ tử các ngươi đều thích ngủ tới tận trưa chứ.”

Ánh mắt lão lướt qua phía sau, Lạc Vân Ca. Với người này, lão chẳng lấy làm lạ. Từ nhỏ đã được dạy quy củ, có ý thức tốt về giờ giấc.

Không đợi lão nói thêm, Vô Thường đã tự giác lấy ra một lệnh bài.

Lệnh bài này có khí tức của hắn, được liên kết với một số lệnh bài trong tộc.

Khí tức có thể hiểu như số căn cước và số điện thoại của mỗi người. Ngay từ lúc sinh ra, thiên địa đã ban phát những thứ này, không thể thay đổi.

Bên trong khí tức còn ẩn chứa một lượng khí vận nhất định, giống như quà mừng tuổi. Nhiều hay ít, tốt hay xấu, hoàn toàn tùy vào việc thiên đạo xem người đó là con ruột hay chỉ là con ghẻ.

Dĩ nhiên, cũng có ngoại lệ.

Có kẻ dùng thủ đoạn xâm nhập thế giới, cưỡng ép tồn tại trong thiên địa, sẽ có một số khí tức đặc biệt không được thiên địa ban phát. Nói thẳng ra là làm giấy tờ giả.

Lệnh bài của tộc nhân bình thường và gia lão có sự khác biệt rõ ràng.

Tộc nhân phổ thông sẽ có hai loại, lệnh bài tùy thân và lệnh bài sinh mệnh. Lệnh bài tùy thân dùng để tích điểm, giao dịch và chứng minh thân phận trong tộc. Lệnh bài sinh mệnh dùng để xác nhận người đó còn sống hay đã chết.

Gia lão thì khác. Lệnh bài sinh mệnh của họ là loại đặc thù, ngoài việc ghi nhận trạng thái sinh tử, còn có tác dụng bảo hộ, giúp giảm thiểu nguy cơ khi bị tập kích.

Lúc này, Vô Thường lấy lệnh bài ra. Gia lão đưa tay mở một chiếc hộp gỗ, khẽ lướt lệnh bài qua mặt trận văn bên trong. Một tiếng tít khẽ vang lên.

Hắn thu lệnh bài về, điểm tích lũy theo đó mà giảm xuống. Việc xong xuôi, hắn gật đầu, cầm hộp rời đi.

Nhìn thấy Lạc Vân Ca, như thường lệ, Vô Thường lại nở nụ cười quen thuộc.

“Chào Vân Ca nha.”

Đối phương không đáp.

Vô Thường cũng chẳng để tâm. Chào hỏi vốn chỉ là bản năng khi gặp người quen, có hay không hồi đáp cũng chẳng khác gì.

Nhưng nụ cười đó, thật sự chỉ đơn giản như vậy sao?

Có chứ.

Ta thấy cô đơn lắm… các ngươi có thể làm bạn của ta được không?

Vân Ca rời đi chưa bao lâu, một bóng người khác bước vào.

“Lạc Thiên Thu đấy à?” Gia lão chủ động bắt chuyện. “Hôm nay Thương Vân hội sẽ nhập thêm một lô hàng lớn. Nếu muốn mua gì thì mua sớm đi. Ai mà biết thứ ngươi cần, có khi lại bị người khác cuốn mất.”

Thiên Thu chỉ khẽ cười nhạt: “Đa tạ gia lão nhắc nhở. Đệ tử lấy xong Nhập Đạo đan rồi sẽ đi. Chậm thêm chút nữa, nếu có người lấy nhầm đồ của ta… thì ta lại phải tốn chút thời gian để tìm về.”

Lời nói nghe nhẹ như mây gió.

Nhưng ý tứ lại rõ ràng.

Trên đời này, không có thứ gì hắn không thể nắm được trong tay.

Nếu có kẻ dám đoạt đồ ngay trước mắt hắn. Vậy thì thứ mất đi sẽ không chỉ là món vừa lấy được, mà là còn toàn bộ những gì kẻ đó đang có.

Lạc Văn Hiền chịu khó trò chuyện với Thiên Thu không phải vì xã giao.

Hắn nhìn ra được, thiếu niên trước mặt này là người tự mình từng bước đi lên, không nhờ vả ai, lại còn là thiên tài hiếm có.

Người ta hay nói đại trưởng lão hay chống lưng cho hắn. Nói bậy, hắn ngông cuồng có tự chủ.

Đại trưởng lão nào chống lưng?

Mỗi tháng đem tới tài nguyên cũng là chống lưng? Đó vốn dĩ là đãi ngộ hắn có được, ngông cuồng vì hắn có lực.

Còn Lạc Vân Ca… cũng là thiên tài.

Chỉ là trong mắt lão, Vân Ca được tộc trưởng chỉ dạy từ nhỏ, con đường vốn đã trải sẵn. Lão không hề biết rằng, đối phương cũng từng bước giẫm lên bùn đất mà đi, chưa từng dựa vào ai.

Thiên Thu khi ấy đứng đối diện gia lão, lời nói như vô tình lại như có ý:

“Nếu có thể, mong gia lão dành thêm chút thời gian quan sát lớp cao cấp. Những người có thể bước vào đó, phần lớn đều là nhờ nỗ lực của chính mình.”

Hắn dừng một chút, khẽ cười, ánh mắt mang theo chút tự giễu:

“Đâu giống như ta, sinh ra đã là thiên tài, lại còn có tài nguyên phụ thân để lại.”

Lời nói nghe như khiêm nhường, nhưng cũng như một nhát dao lặng lẽ rạch mở sự thật. Thiên tài không phải ai cũng được chống lưng, mà nỗ lực cũng không phải lúc nào cũng được nhìn thấy.

Thương Vân Hội là thế lực thương mại lớn nhất thiên hạ, mạng lưới trải dài qua ba ngàn đại lục. Cái tên “Thương Vân” không chỉ mang ý nghĩa mây có thể bao trùm khắp bầu trời, mà còn bởi mây có lúc trắng, có lúc đen. Vừa quang minh chính đại, vừa sự thật trần trụi.

Tổ chức này nắm trong tay vô số đan phương khiến đan sư nghe danh đã run rẩy, phương pháp chế phù đủ để phù sư tranh đoạt đến đỏ mắt, còn trận pháp thì thậm chí khiến không ít tu sĩ sẵn sàng đánh đổi nửa cái mạng chỉ để có được một phần manh mối.

Ngoài sáng, Thương Vân Hội buôn bán những vật hiếm có trên đời, thứ mà người thường không thể chạm tới, hoặc là bảo vật mà kẻ khác đã tìm kiếm suốt cả đời.

Trong tối, bọn họ cũng buôn bán. Chỉ khác là… thứ gì cũng bán, kể cả mạng người.

Cái gì cũng bán, cái gì cũng có… Vậy cái gì mới là thứ quý giá nhất trong mắt bọn họ?

Bí mật.

Chỉ cần biết được bí mật của Thương Vân hội, kẻ đó ắt phải chết.

Có người nắm giữ đan phương độc nhất, ban đầu Thương Vân Hội không thèm liếc mắt. Nhưng một khi người đó có ý định luyện chế đan dược, thực hiện giao dịch. Bọn họ lập tức xuất hiện, mang đến hai sự lựa chọn rõ ràng đến tàn nhẫn:

Gia nhập Thương Vân Hội…

… Hoặc là chết.

Từ khoảnh khắc đan phương bị phát hiện, kết cục của kẻ đó đã được định sẵn là phải chết. Việc cho lựa chọn chỉ là chút nhân từ còn sót lại. Điều kiện gia nhập nghe qua giống như hút máu, ép khô giá trị duy nhất còn tồn tại. Nhưng so với cái chết thì lại “rất lời”.

Gia nhập hội, không chỉ giữ được mạng, còn có nguồn thu nhập ổn định. Ngoại trừ bị khắc một đạo ấn chú ràng buộc sinh tử, còn lại muốn làm gì cũng được. Ra ngoài hành tẩu, chỉ cần người khác nhìn thấy ấn ký đó, lập tức tránh xa, không dám động vào.

Khoảng cách giữa nô lệ và vinh quang, đôi khi chỉ nằm trong một ý niệm.

Thương Vân Hội chỉ tuân thủ một quy tắc duy nhất, không có thứ gì không thể mua bán. Nếu muốn bán lòng người, Thương Vân hội sẽ bán. Nếu muốn có lấy người thương, Thương Vân hội mở hẳn lễ đường. Muốn kẻ thù hóa trang thành thầy năm, Thương Vân hội còn chê quá dễ.

Chỉ có vật mà bạn không nghĩ ra, chứ không có gì mà Thương Vân hội không bán được.

Dù mạng người vẫn bán như thường. Nhưng đây vẫn không phải là tổ chức sát thủ lớn nhất.

Đây dù sao vẫn là thế lực thương mại, chợ đen ở bất kỳ nơi nào, cũng không thể thoát khỏi bóng dáng của họ.

Nhờ vậy, lượng tin tức mà Thương Vân Hội nắm giữ phong phú đến mức đáng sợ. Và cũng vì thế, bọn họ đắc tội với không ít thế lực, đặc biệt là Trích Tiên Lâu, tổ chức ám sát kiêm tình báo mạnh nhất hiện nay.

Nghe đồn lâu chủ của Trích Tiên Lâu là tu sĩ kỳ đạo trăm năm khó gặp.

Vậy mà Thương Vân Hội lại vô sỉ đến mức… tự mở thêm một thế lực khác, tên gọi và nghiệp vụ đều tương tự, Trích Tinh Lâu.

Thiên Thu lúc này đã bước vào trung tâm thành. Con đường trước mắt rộng rãi, linh xa ra vào không dứt, nơi đây chính là điểm giao thoa của các thế lực.

Trong Dư Tiên Thành, có bốn thế lực chính thức tọa lạc.

Thương Vân Hội, thế lực mới nổi không lâu, nhưng không thể xem thường. Giao dịch hợp pháp, giao dịch ngầm, chợ đen… cái gì cũng có. Mỗi vài năm lại tổ chức một buổi đấu giá đủ khiến cả thành chấn động.

Trúc Lâm Đường, thế lực trù đạo, uy danh không hề kém cạnh. Trong thành có một tửu lâu cùng tên, được xưng là nơi không có món ăn dở.

Vạn Thư Các, nơi muốn tìm công pháp, chỉ cần bước vào là có thể tìm thấy. Mục tiêu duy nhất của thế lực này là sưu tầm tri thức trong thiên hạ. Nếu ai dám bán ra Thiên Căn Phù Nguyên Quyết cho bọn họ… chỉ sợ đầu rơi trong chớp mắt.

Trong Vạn Thư Các có người của Trích Tiên lâu và Trích Tinh lâu nằm vùng.

Quan hệ giữa Vạn Thư Các và Thương Vân Hội vô cùng mật thiết. Công pháp mới xuất hiện, Hội chủ thường trực tiếp gửi qua, coi như một cách kết giao.

Thiên Căn Phù Nguyên Quyết chính là một trong những bí mật của Thương Vân hội.

Thế lực thứ tư và thứ năm, dù không công khai, nhưng ai cũng hiểu sự tồn tại của nó, Trích Tiên lâu và Trích Tinh lâu

Trích Tinh lâu mặc dù được Thương Vân Hội mở, nhưng lại là hai thế lực khác biệt. Đều có mối quan hệ không tệ với tân Vạn Thế Hoàng Triều trong mắt thiên hạ.

Trích tiên lâu, ẩn mình trong những chốn thanh lâu, tửu quán. Chỉ cần đi vài vòng cũng có thể bắt gặp người của những thế lực này. Không nằm vùng thì cũng đang ám sát một người.

Trích Tiên và Trích Tinh Lâu. Hai bên như kẻ thù, bố trí trong thành lại còn đối diện nhau, thanh lâu và tửu quán san sát. Nhưng trên thực tế, vẫn âm thầm giao dịch tin tức.

Trích Tinh Lâu có Thương Vân Hội chống lưng bằng kinh tế. Thế hai tổ chức tình báo này bị bên còn lại chiếm công việc làm ăn thì sao? 

Các ngươi đi vào Trích Tinh Lâu lần thứ hai rồi nên gan bằng trời, không xem Trích Tiên Lâu ra gì rồi?

Lần sau gặp lại người Trích Tiên Lâu, chính là ngày bọn họ nhận được ủy thác của Thương Vân Hội: “Thương Vân Hội thuê bọn ta giết chết người nắm giữ, và sử dụng bí mật trong giao dịch.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!