Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 48: Ngày đó, hắn còn là một thiếu niên

Chương 48: Ngày đó, hắn còn là một thiếu niên

Dịch Vô Song thở dài: “Huynh không biết đâu. Ta nghi ngờ mình bị quỷ ám. Mỗi lần gọi đồ ăn, phục vụ vừa đặt xuống là y như rằng đồ biến mất.”

“Phải đến khi về nhà, nhờ người chuẩn bị món, mùi hương lan khắp phòng, ta mới dám chắc mình không bị quỷ ám.”

Dịch Cơ Vũ hiếu kỳ: “Ngươi kể chi tiết xem nào.”

Một lúc sau, Dịch Cơ Vũ gật đầu: “Thì ra là như vậy.”

Dịch Vô Song định rời đi thì bị gọi lại.

“Ngươi quên ngày mai là ngày gì rồi à?”

“Ngày gì?” Hắn nghi hoặc.

Dịch Cơ Vũ thở dài, xoa trán: “Là ngày cúng bái Thần, cầu một điều tốt lành trên con đường tu luyện.”

Vậy thần mà bọn họ cúng bái là thần gì?

Thần thôi.

Trong nhận thức của bọn họ, thần chỉ là một khái niệm mơ hồ. Một tồn tại trong bóng tối, lan tỏa ánh sáng thuần khiết đến thế gian.

Nhưng khi người từ bóng tối bước ra ánh sáng, thân phận dần trở nên rõ ràng, khái niệm ấy cũng trở nên cụ thể.

Đến lúc đó, người sẽ được thờ phụng riêng, có danh xưng riêng.

Thần mang đến mùa màng được gọi là Thần Nông.

Người trên con đường tu đạo không biết mình sẽ đi đến đâu, nhưng vẫn luôn mong một điều tốt đẹp trên lối đi mờ mịt ấy.

Vì vậy, họ tôn thờ một khái niệm chưa rõ hình hài.

Thấy Dịch Vô Song định chuồn, Cơ Vũ kéo cổ áo hắn lại: “Ngươi còn phải giúp ta cầm chân gà, nhổ lông, lấy muối, rồi vứt rác.”

“Ta không biết làm.” Dịch Vô Song rưng rưng.

“Không biết thì làm cho biết.”

Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng, đám đệ tử đã tụ tập trước các đền thờ. Bên trong mỗi đền đều dựng một bức tượng không rõ dung mạo, đại diện cho sự mơ hồ.

Từ xa đã ngửi thấy mùi nhang khói.

Trong tiên thành có rất nhiều đền thờ, nhưng chỉ có một ngôi gần như bị bỏ trống. Dù vậy, nó vẫn chưa hề mục nát theo thời gian, như thể dù không ai quan tâm, nó vẫn tồn tại để giữ lấy ý nghĩa của mình.

Dịch Vô Song đến rất sớm, hắn sợ Cơ Vũ lại giao thêm việc.

Ngôi đền hai huynh đệ chọn là nơi hiếm người lui tới, nhưng nhang khói vẫn đầy đủ.

Hắn nhớ lời Cơ Vũ từng nói.

“Chúng ta đến nơi ít người chú ý nhất. Ở đó, thần mới có đủ không gian để cảm nhận lòng thành.”

Đúng lúc này, Lạc Vô Thường đi ngang qua, được Phi Dương và Lạc Ly đỡ hai bên, phía sau là Lạc Lơ bưng một nải chuối.

Dịch Vô Song hơi nhíu mày. Hắn kiêu ngạo, nhiệt huyết, nhưng không phải loại lấy mạnh hiếp yếu.

Chỉ liếc qua Vô Thường, hắn cũng nhận ra đối phương bị đánh đến trọng thương.

Trong đền, bức tượng không rõ mặt mũi đứng trang nghiêm trên cao, khói hương lượn lờ như tiên khí.

Vô Thường và đám bạn cầm nhang, nhắm mắt cầu nguyện.

Dù đang suy sụp, hắn vẫn nhớ bản thân tồn tại vì điều gì. Theo động tác của mọi người, hắn cắm nhang xuống lư hương.

“Muốn sống, trở thành tu tiên giả, tự do làm điều mình muốn.”

Khi bọn họ rời khỏi đền, huynh đệ Dịch gia bước vào.

Dịch Cơ Vũ không đốt nhang ngay, mà cầm chổi quét sạch sàn một lượt.

Dịch Vô Song méo miệng. Hắn quá quen với việc ca ca mình luôn làm mọi thứ trở nên dư thừa.

“Quét như vậy, thần mới cảm nhận được lòng thành.”

Dịch Cơ Vũ đặt gà luộc, hoa quả lên bàn thờ, làm đủ nghi thức, rồi mới cầm nhang cầu nguyện.

“Ta là Dịch Cơ Vũ, con nuôi của thành chủ Dư Tiên thành, Dịch Tâm Nhàn.”

“Nay dâng lòng thành, chỉ cầu một nguyện vọng. Nếu phải đặt thời hạn, ta hi vọng là mãi mãi.”

“Ta mong đệ đệ ta trưởng thành, biết tự lập, biết lo cho bản thân.”

Ngay sau đó, trong đầu hắn lóe lên hàng loạt ý niệm phụ.

“Nếu có thể thì nó nên học chút toan tính, vô sỉ, mặt dày, biết nói dối trắng trợn, vừa ăn cướp vừa la làng…”

Dịch Cơ Vũ gần như cầu cho đệ đệ mình trở thành một ma tu.

Dịch Vô Song thì đơn giản hơn nhiều.

“Vô địch thiên hạ.”

Hai người rời đi. Không lâu sau, Lạc Thiên Thu bước vào.

Hắn làm một loạt nghi thức tương tự, quét dọn sàn, đặt gà luộc lên bàn thờ. Con gà của hắn vừa vặn đặt cạnh con gà của Dịch Cơ Vũ.

Hoa quả, bánh trái được bày kín bàn thờ.

Thiên Thu cười lạnh: “Tên nào vô phúc chiếm hết không gian dâng lòng thành của ta rồi.”

Hắn cầm nhang, khom lưng cầu nguyện.

“Ta là Lạc Thiên Thu, con trai của cố nhị trưởng lão Lạc gia, Lạc Thiên Hành.”

“Nay dâng lòng thành, chỉ cầu một điều.”

“Ta hi vọng Lạc Vô Thường sẽ trường thọ cùng trời đất.”

Lạc Thiên Thu thật sự tin những thứ này sao? Hắn chẳng phải là ma đầu lớn nhất trong thành ư? Nếu đúng với tính cách của hắn, đáng lẽ nên đập nát luôn bàn cúng mới phải chứ?

Nhưng Lạc Thiên Thu không phải kiểu người chỉ có một mặt.

Hắn là thiếu niên có lòng tham không đáy, thứ gì cũng muốn chạm tay vào, cái gì cũng muốn hiểu, không có điều gì là không học, không có chuyện gì là không dám làm.

Hắn có thể là ác quỷ, một tay xuyên tim kẻ thù, tay còn lại lại lặng lẽ đặt tiền vào bát của một gã ăn xin.

Người hắn giết rồi, vậy thì cho tiền thì có gì là sai?

Ai quy định kiêu ngạo và khiêm tốn không thể cùng tồn tại?

Hắn kiêu ngạo trước kẻ địch, nhưng lại khiêm tốn trước cái đẹp của thế gian.

So với việc bố thí lợi ích cho kẻ thù để đổi lấy những đòn công kích dữ dội hơn, hắn thà thờ cúng một vị thần. Ít nhất, điều đó còn mang lại cho hắn giá trị tinh thần, khiến lòng hắn dễ chịu hơn.

Thần có từng đắc tội với hắn không?

Không.

Vậy tại sao phải đập?

Đập rồi thì được gì?

Chẳng được gì cả.

Trên đời vốn có rất nhiều phong tục tốt đẹp đáng để giữ gìn.

Người ta nói nhập gia tùy tục. Ai quy định ma đầu thì không được quỳ gối niệm Phật?

Không phải có rất nhiều người vì chán ghét quy củ của chính đạo mà mới bước lên con đường ma đạo đó sao? Nếu đã thành ma rồi mà vẫn phải tuân thủ quy tắc giết chóc cứng nhắc, vậy thì làm ma để làm gì?

Thờ cúng chẳng phải là một nét văn hóa tốt đẹp hay sao?

Hắn làm như vậy rất tốt.

Một lúc sau, Lạc Thiên Thu rời đi.

Sau bức tượng thần, hai bóng người đồng loạt thở phào. Tống Vân Cơ vừa cắn một miếng bánh ngọt, vừa cau mày mắng:

“Các ngươi có biết thờ cúng là cái gì không? Một đứa mang trà sữa, một đứa mang pizza… bộ bàn thờ là nơi muốn đặt gì thì đặt à?”

“Cúng nhiều như vậy, xin thần linh điều ước mà còn không coi thần ra gì. Sau này đừng mong ước nguyện linh nghiệm.”

Dịch Cơ Vũ thật sự mang lên quá nhiều thứ. Không biết đầu óc hắn nghĩ gì, lại đem cả đồ phương Tây đặt lên bàn thờ.

Thiên Thu thì còn quá đáng hơn, trà sữa, bánh tráng trộn… Thiên tài đúng là có cách suy nghĩ kỳ lạ.

Thế giới này thật sự có phân chia khái niệm phương Đông và phương Tây. Hai khái niệm ấy được ghi chép trong Thế Giới Tiên Quan.

Đó là thế giới quan của Tiên, nơi ghi lại nguồn gốc, văn hóa và lối sống của Tiên ở thế giới nguyên bản. Theo nhiều ghi chép, Tiên đến từ một thế giới khác, nơi có xe máy, ô tô…

Chỉ tiếc thiên địa này có ràng buộc, nếu không bọn họ đã sớm chế tạo ra những thứ đó rồi, chứ không chỉ dừng lại ở điện thoại.

Tống Vân Cơ vừa mắng vừa tiếp tục ăn bánh. Dù sao nàng cũng đã giúp dọn bớt một nửa bàn thờ, nếu không Lạc Thiên Thu còn chẳng có chỗ để đặt đồ cúng.

Ba người này thật sự là kẻ tám lạng người nửa cân.

Hai kẻ thì cái gì ăn được là cúng, truyền thống hay hiện đại đều không chừa.

Còn Tống Vân Cơ thì thản nhiên ăn đồ cúng như cơm nhà.

Nếu chuyện này xảy ra ở ngoài đời, e là đã bị đánh gãy chân từ lâu rồi.

Một đứa dám cúng, một đứa dám ăn. Đúng là tổ hợp kinh người. Quả này không bị bế lên phường mới là lạ.

Chợt, Tô Bà cắt ngang, dường như lão đã quên mất hoặc lúc đó không có mặt: “Nãy ta nghe thiếu niên kia xưng phụ thân là Lạc Thiên Hành, ánh mắt của ngài thoáng gợn sóng. Vậy rốt cuộc hai người có quan hệ gì?”

Lão quả thật cũng có chút tò mò về câu chuyện giữa hai người. Tống Vân Cơ trực tiếp lộ rõ vẻ chán ghét:

“Năm đó hắn vẫn chỉ là một thiếu niên, lẽo đẽo theo sau ta, suốt ngày đòi ta dạy cho mấy pháp môn liên quan tới bói toán.”

Nói đến đây, ánh mắt nàng dần trầm xuống, như đang hồi tưởng lại những năm tháng cũ.

“Được cái gan lớn. Bí thuật cũng dám học, cấm thuật nguy hiểm cũng không tránh. Học thứ gì cũng nhanh, hơn nữa còn chẳng giấu ta điểm nào.”

“Công pháp hắn tu gọi là Thu Sắc Nhập Tàng Tâm, là công pháp do chính hắn tự sáng tạo, có thể nâng cao ngộ tính của người sử dụng lên nhiều lần.”

Tô Bà thoáng kinh ngạc: “Nâng cao ngộ tính?”

Tống Vân Cơ gật nhẹ đầu, như thể đây chỉ là chuyện hiển nhiên: “Ừ. Với vương giả, đây chỉ là tiêu chí đánh giá cơ bản. Không có ngộ tính thì đừng mơ chen chân vào ván cờ.”

Tô Bà trầm mặc. Đột phá cảnh giới không chỉ cần tư chất để giao tiếp với đạo lý thiên địa, mà còn cần ngộ tính để diễn giải và dẫn dắt những đạo lý đó.

Đối với tu sĩ tu luyện cảnh giới lưu phái, càng là một bước một trời. Chỉ riêng một bộ công pháp có thể nâng cao ngộ tính, Lạc Thiên Hành đã xứng đáng hai chữ thiên tài hơn bất kỳ ai.

“Thế rồi sao nữa?” Tô Bà hỏi tiếp, giọng mang theo vài phần tò mò.

Tống Vân Cơ đáp lại một cách lạnh nhạt:

“Ta dạy cho hắn một chút da lông. Kết quả đuổi mãi không đi, ta đành tiện tay ném cho hắn một quyển công pháp, thế là hắn rời đi.”

“Công pháp đó gọi là Thần Cơ Nhập Thế Kinh.”

Cùng lúc đó, bên ngoài phố.

Lạc Vô Thường cùng mấy người ngồi ở quán vỉa hè, ai nấy đều mệt mỏi. Dòng người qua lại không ngừng, càng khiến bóng dáng hắn thêm lẻ loi.

Diệp Phàm đuổi theo muội muội, mải chạy không nhìn đường, va mạnh vào người đi ngược chiều.

“Không có mắt à!” Người kia quát lớn.

Vô Thường thở dài, cúi đầu mở túi trữ vật kiểm tra linh thạch. Ngay lúc hắn thu hồi linh lực, phía sau vang lên một tiếng va chạm nặng nề.

Ầm!

Túi trữ vật văng ra xa, đồ đạc rơi vãi. Một lọ đan lăn trên mặt đất, viên đan vừa tròn khỏi miệng lọ đã bị người qua đường giẫm nát.

Đồng tử Vô Thường co rút.

Nhập đạo đan… thứ hắn phải đánh đổi rất nhiều mới có được.

Chưa kịp phản ứng, thân thể hắn đã bị đè xuống. Vết thương cũ tái phát, một ngụm máu phun ra, sắc mặt trắng bệch. Hắn ôm ngực, không còn sức phản kháng, ánh mắt hoảng loạn tìm kiếm trong đống hỗn độn.

Diệp Phàm vội vàng đứng dậy, miệng xin lỗi liên hồi, nhưng ánh mắt không dừng lại, thân hình đã xoay người rời đi.

Lạc Ly cười lạnh:.“Gây ra chuyện còn chưa đủ xấu hay sao mà đã vội bỏ chạy?”

Diệp Phàm nhíu mày: “Ta đã xin lỗi rồi mà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!