Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 58: Mẹ là Tịch Sơ Ảnh
0 Bình luận - Độ dài: 2,247 từ - Cập nhật:
Tàn phong theo gió cuốn qua. Hắn như nhìn thấy chính mình khi còn non nớt, nhưng trong đôi mắt ấy lại ẩn hiện dáng vẻ trầm tĩnh của một người trưởng thành.
Gió thổi qua lần nữa, ký ức như thủy triều cuồn cuộn tràn về. Thiên Thu tựa bờ biển, bị những đợt sóng ký ức vỗ vào không ngớt. Lá phù dán trên má khẽ lay động.
“Ta nhớ ra rồi.”
“Ta là Lạc Thiên Thu, con trai của Lạc Thiên Hành và Tịch Sơ Ảnh.”
…
Dịch Cơ Vũ giật mình.
“Ý người là Tịch Sơ Ảnh? Hơn nữa, hai người đó lại chẳng có quan hệ ruột thịt?”
Hứa Cẩn Ngôn gật đầu, thanh âm dần trở nên trầm trọng.
“Đúng vậy. Tịch Sơ Ảnh là đệ tử của Vạn Diện môn. Môn phái ấy ẩn giấu một cấm thuật, không phải ai cũng có tư cách tiếp xúc.”
“Vạn Diện môn hành tẩu khắp thiên hạ, không để lại manh mối, xen vào thiên cơ, trêu đùa nhân quả. Pháp môn của bọn họ quỷ dị vô cùng, có tu sĩ cả đời chỉ mong được gia nhập.”
Nói đến đây, hắn khẽ thở dài.
“Cấm thuật đó có năng lực che giấu nhân quả. Nhưng tác dụng phụ cực lớn, khiến thiên hạ quên đi khuôn mặt ban đầu của người thi triển, thậm chí chính bản thân người đó cũng không biết mình vốn trông như thế nào.”
“Người trong thiên hạ, ai mà chẳng mong có một quân cờ đủ sức đối kháng thiên đạo, xoay chuyển vận mệnh. Tịch Sơ Ảnh sở hữu pháp môn che giấu nhân quả, là mục tiêu bị những người có dã tâm lớn nhắm đến.”
Hứa Cẩn Ngôn đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, gương mặt hướng về phía cửa sổ. Gió lộng vào bên trong, thổi bay rèm cửa.
“Chuyện này không hề đơn giản. Dù chi tiết không được tiết lộ, nhưng việc trên đời xuất hiện hai người có khuôn mặt giống nhau, lại còn dính đến bí mật của Vạn Diện môn bị lộ.”
“Ai mà không liên tưởng đến thân phận Tịch Sơ Ảnh không hề tầm thường. Người muốn hãm hại nàng ẩn trong bóng tối, còn nàng ở ngoài sáng lại chẳng rõ là ai.”
Hứa Cẩn Ngôn cầm hai quân cờ đen trắng trong tay, mắt nhìn về chúng đầy sâu xa.
“Nàng mang theo trọng bảo, rất khó để các thế lực khác không động tâm. Tai hoạ năm đó, thật giả thế nào, đến nay vẫn không rõ.”
“Cũng có thể, tất cả vốn là một bàn cờ đã được bày sẵn.”
Lúc này, Thiên Thu bỗng nhảy cẫng lên, như vừa chạm tới điều bản thân tìm kiếm suốt bấy lâu. Hắn nhớ ra mình là ai, khuôn mặt của kiếp trước dần dần hiện rõ trong tâm trí.
“Ta nhớ rồi. Ta là người xuyên không. Chính vì vậy mà luôn bị thiên đạo bài xích. Mỗi một mộng cảnh trôi qua, ta có thể thu được mười thành ký ức trong đó, là bởi thiên đạo muốn ta quên sạch ký ức kiếp trước, triệt để đồng hoá ta thành người của thế giới này.”
“Mộng cảnh là con dao hai lưỡi. Ta có thể dùng nó để không ngừng tiến bộ. Nhưng đồng thời, nó cũng không ngừng khiến ta quên đi bản thân.”
“Còn cành phong kia có thể bị lấy xuống mà không hồi phục, e rằng cha ta đã dùng thủ đoạn của mình can thiệp vào.”
Một lúc sau, Thiên Thu ngồi xuống thềm gỗ, lặng lẽ suy tính những gì cha mẹ để lại.
“Đầu tiên là thứ cha ta để lại. Chỉ có một lá phù, bên trong là một không gian đặc biệt.”
“Bảo vật này có được vào năm ta bốn tuổi. Nguồn gốc…” Ánh mắt Thiên Thu vô thức hướng về phía Ngọc Linh sơn.
Hắn khẽ đưa ý niệm vào lá phù, sắc mặt hơi trầm xuống: “Nếu đã cho thì cho luôn đi, lại còn đặt thêm mấy tầng cấm chế. Muốn giải khai, còn phải dựa vào đạo lý của công pháp Thu Sắc Nhập Tàng Tâm.”
“Nhưng như vậy cũng đủ rồi.”
Thiên Thu trầm ngâm tiếp, nhớ về chuyện cũ: “Năm đó, cha mẹ ta qua đời. Ta vì quá suy sụp mà mắc chứng mù màu, từ đó nhìn mọi thứ chỉ còn hai sắc xám đen.”
“Nhờ bảo vật cha ta để lại, ta không chỉ tìm được cách chữa trị bản thân, mà còn thức tỉnh thiên tư thượng đẳng.”
Vốn dĩ hắn không có thiên tư. Chính nhờ bảo vật ấy, hắn mới ngưng tụ được con đường của một thiên tài, biến bệnh tật thành trợ lực.
“Cha ta còn để lại vô số phương pháp tu hành của các lưu phái khác. Cũng nhờ vậy, ta mới có thể một ngày đi xa ngàn dặm.”
Thiên Thu vừa phân ra một niệm làm hai, đồng thời thực hiện hai công việc khác nhau.
Một bên không ngừng hoài niệm quá khứ, khi cha mẹ vẫn còn sống. Dù hắn đã trải qua hai kiếp người, nhưng đó vẫn là lần đầu được cảm nhận tình thương.
“Cha ta nghe nói ta thích khung cảnh trời thu này, nên năm nào cũng có phong. Mỗi lần tàn phong rơi, trời đất điu hìu. Nhưng chúng ta lại cười nói vui vẻ, bất kể ngày đêm.”
“Mùa xuân đó không có đào trong sân, nhưng ta lại cảm nhận được nó… sự ấm áp không nói thành lời.”
Một niệm còn lại phân tích lá phù trên mặt.
“Pháp bảo này có hai năng lực đặc thù. Thứ nhất, là về sau ta mới nghiên cứu ra, có thể chuyển hoá năng lượng từ vật này sang vật khác. Nhờ năng lực đó, cha ta đã lưu lại một phần ngộ tính bên trong.”
“Dùng để suy diễn công pháp, pháp khí thì không có vấn đề gì. Nhưng nếu dùng để tu hành theo lưu phái khác, phần ngộ tính ấy sẽ không được kích hoạt, suy cho cùng, đó không phải là đạo của ta.”
“Tác dụng thứ hai thì đơn giản hơn nhiều. Có thể nuốt một lá phù, rồi in ra một tờ có phẩm chất tương tự. Ban đầu còn phát huy ra một chút hiệu quả, về sau chỉ như thêu hoa lên gấm.”
Hắn thở dài: “Tư chất ngu muội, dựa vào phù lục nâng cao ngộ tính, nhiều nhất cũng chỉ đưa vận đạo lên chuẩn đại sư.”
Vận đạo là một nhánh trong các phái dẫn đến bói toán chi đạo. Bói toán chi đạo được xem là đại phái, bởi nó dung hợp âm dương, vận đạo, nhật, nguyệt, tinh, quang đạo cấu thành một hệ thống hoàn chỉnh.
Trong đó, vận đạo đặc biệt khó tu. Không nắm được vận đạo, rốt cuộc vẫn chỉ là quân cờ trên bàn, để kẻ đứng sau giật dây. Khó có khả năng thoát khỏi thân phận thấp hèn.
“Ngoài ra, cha ta vốn là người đam mê cầu đạo. Các lưu phái ông am hiểu không dưới mười loại. Nếu có thể giải khai toàn bộ cấm chế, ta gần như được một tu sĩ toàn năng chỉ dạy, thậm chí còn có thể xem như ta đã nhận được một đại truyền thừa.”
Càng suy nghĩ Thiên Thu càng không nhịn được cổ tay. Bất giác năm ngón theo gió gõ giữa không trung, tạo nên một nhịp điệu vô hình nhưng đầy cảm xúc.
“Chỉ nói riêng đại phái, ông ấy nắm giữ âm đạo, cổ đạo, bói toán chi đạo, nô đạo. Âm đạo bao gồm cầm đạo cùng các lưu phái dùng nhạc cụ. Bói toán chi đạo gồm âm dương, vận. Nô đạo lại trực tiếp liên quan đến thi đạo, quỷ đạo, cơ quan thuật, linh thú… thậm chí là nhân đạo.”
“Riêng cầm đạo, ta còn có được một cây cầm không tệ. Tất cả đều nhờ ông ấy.”
Thiên Thu tiếp tục kiểm kê di vật Tịch Sơ Ảnh để lại, ánh mắt dần sáng lên: “Mẹ ta có thân phận không tầm thường. Nhưng không ngờ… lại có thân phận như vậy.”
Hắn đứng bật dậy, tâm trạng hiếm khi phấn chấn. Chớp mắt đã nhảy loạn lên khắp sân, tâm tình chẳng thể kiềm được sự kích động.
Cảm giác này có thể so sánh với một dòng sông đang chảy về biển. Nó dữ dội khi tìm được nơi chảy về, ào ạt khi lao vào biển lớn.
“Đó là toàn bộ truyền thừa đấy! Chẳng buồn cho truyền thừa của Thương Vân Hội, một mình ta tạo ra hết. Lão tổ của cái tổ chức đó gọi tên ta cũng được.”
“Còn Vạn Diện môn! Đây mới gọi là truyền thừa này. Dễ dàng nhận được, học tập mà chẳng tốn công tìm tòi nghiên cứu. Trước đây khổ ta rồi!”
Càng nói, hắn càng kích động. Chính vì bên trong có trận pháp cách âm, lại là đại trận do Thiên Hành tự lập ra cho gia đình.
Nên Thiên Thu có thể không ngại mà hét vỡ cả cổ họng.
“Ta gián tiếp sở hữu nội tình của một đại thế lực rồi. Đó là Vạn Diện môn đấy, một tông môn không phải ai cũng vào được. Chứ đừng nói tới các pháp môn.”
“Đó là toàn bộ truyền thừa của Vạn Diện môn đấy. Kèm theo đó là cấm thuật Nhân Thân Dị Hoá thuật, cùng các pháp môn phụ trợ để giảm thiểu tác dụng phụ.”
Thiên Thu nhanh chóng bình ổn lại cảm xúc: “Bình tĩnh, bình tĩnh.”
Một lúc sau, hắn nhanh chóng kiểm kê những phần còn lại. Tay xoa xoa cằm, lưng dựa vào gốc phong già.
“Ngoài ra còn có một món pháp bảo bị hư hại, Vạn Tượng Phản Hồn Kính, và một món pháp khí hoàn chỉnh, Hư Ảnh Sơ Diện.”
“Ta chính là dùng Hư Ảnh Sơ Diện phối hợp với Tàng Tức Mê Dẫn thuật để hoá thân và che giấu khí tức.”
Thiên Thu nhanh chóng giải thích nguyên lý đằng sau tổ hợp này. Một lời giải thích nhanh chóng thoáng qua trong đầu.
“Hư Ảnh Sơ Diện có thể hoá thân sơ bộ, đồng thời nhiễu loạn nhận thức, khiến người quan sát không phát hiện ra dị thường.”
“Tàng Tức Mê Dẫn thuật thì căn cứ vào môi trường và thân phận đóng vai, khiến người khác vô thức cho rằng người này vốn dĩ phải ở đây.”
Gần chiều tối, Dịch Cơ Vũ quay lại ngôi đền ban sáng. Hắn bước rất chậm, rất cẩn trọng. Khi đứng trước bức tượng, hắn khom lưng, chắp tay.
“Ta muốn hỏi tiền bối một điều. Người cớ sao lại trộm đồ ăn của đệ đệ ta, mong người hãy cho ta một lời giải thích.”
Tống Vân Cơ đang ngủ thì giật mình tỉnh dậy, hai tay loạng choạng với lấy trời. Ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.
“Ai?”
Nàng dụi mắt, hơi nghiêng đầu ra khỏi bức tượng. Một thoáng liếc mắt, nàng liền nhận ra đối phương là ai.
“Là thằng nhóc đó… sao nó lại biết ta ở đây? Vốn định tối ném đại thứ gì đó vào phòng của hắn, không ngờ lại bị tìm đến tận nơi.”
Dịch Cơ Vũ vẫn giữ lễ. Tống Vân Cơ bước ra, ánh mắt lướt qua liền thấy trên người hắn tồn tại hai tầng nhân quả. Một do nàng tạo thành, tầng còn lại đến từ một người quen thuộc.
“Lạc Thiên Hành…”
Ánh mắt nàng sắc lại. Nàng đưa tay phải lên làm động tác hứng quả, tà áo khẽ lay động theo gió đêm. Giọng điệu hờ hững như không.
“Sao ngươi biết ta ở đây?”
“Chẳng phải tiền bối cố ý ở đây đợi ta sao?”
Dịch Cơ Vũ cười nhạt, giọng bình tĩnh giải đáp thắc mắc.
“Lần đầu gặp người, mỗi lời tiền bối bói ra ta đều ghi nhớ trong lòng. Có một điều ta rất chắc… ngài nghèo, lại ham ăn.”
Nàng không giận, ngược lại còn lộ vẻ tán thưởng. Chặng đường nàng đi qua, thiếu gì những thiên tài tuyệt thế.
Thiên tài là những người tu luyện nhanh chóng, đạt được thành tựu ít người đạt được.
Thiên tài tuyệt thế là những quái vật của thời đại, thiên địa đi qua đều có bóng dáng của đối phương. Chiến đấu vượt cấp chỉ là chuyện như cơm bữa.
Ấn tượng ban đầu của nàng, Dịch Cơ Vũ đứng giữa một đám phàm nhân chỉ ấn tượng một chút thôi. Hiện tại nâng cao lên một chút, còn thiên tài tuyệt thế? Phải theo dõi thêm.
“Gần đây đệ đệ ta gặp một chuyện rất quỷ dị. Trăm người ngoài kia, chỉ duy nhất đệ đệ của ta mới bị. Không khó để ta liên tưởng đến người.”
Hắn dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp: “Theo suy đoán của ta, người không có chỗ ở. Khách điếm và nhà trọ đều không phù hợp. Nơi duy nhất có thể tránh ánh nhìn thế gian, lại không lo sinh kế, chỉ có đền thờ hiếm người qua lại.”
0 Bình luận