Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 34: Nền tảng

Chương 34: Nền tảng

Dưới thiên địa này, mọi tồn tại đều từng chút một hiện rõ trong đôi mắt ấy.

Dù có người sở hữu thiên tư tương tự, có thể thay thế thị giác, cũng không ai dám tự tay móc bỏ đôi mắt của mình.

Thiên Thu cầm thương, hai tay dốc toàn lực, mũi thương hung hăng đâm thẳng vào đầu phó tướng quân. 

Thân thể hắn ta đổ xuống. Trước sự chứng kiến của vạn đại quân, Thiên Thu cứ thế đâm xuống rồi rút lên, hết lần này đến lần khác.

Dưới vô số nhát thương lăng trì, khuôn mặt kia chẳng mấy chốc đã biến thành một mớ thịt nát như tổ ong, hoàn toàn không còn nhận ra hình dạng ban đầu.

Thiên Thu biết rất rõ điều đó. Bởi thiên tư của hắn đã bước vào trạng thái Tâm Nhãn hợp nhất, mọi thứ thiên tư phản chiếu đều không khác gì một đôi mắt bình thường.

Khi phần mặt đã không thể tiếp tục đâm, gần như dính chặt xuống mặt đất, hắn chuyển mũi thương sang phần bụng.

Mông Hoạ run rẩy. Hắn là một tướng quân tàn bạo, việc ác từng làm còn nhiều hơn số nhát thương mà Thiên Thu đang đâm kẻ phản bội, gấp trăm, gấp ngàn, thậm chí gấp vạn lần.

“Đây… thật sự là tướng quân chính đạo sao?”

Vạn quân Mông rùng mình trước cảnh tượng rợn người ấy. Mông Hoạ khẽ lùi lại nửa bước.

Thiên Thu chậm rãi quay đầu. Ánh mắt ấy, là ánh mắt của ác quỷ, là ánh mắt đã trải qua vô số năm tháng bị phản bội.

Chung quy, Mông Hoạ cũng chỉ là một bản sao được dựng lên từ tri thức và nội tâm của Thiên Thu.

Bản sao vĩnh viễn chỉ là bản sao, dù giống đến đâu cũng không thể so với gốc rễ của bản thể, căn bản không phải một con người hoàn chỉnh.

Trong tầng sâu tâm trí của Thiên Thu, luôn tồn tại một ám ảnh không thể xóa nhòa: sự phản bội. 

Mỗi mộng cảnh trôi qua đều là một lần nội tâm hắn tự phản chiếu, mà trong đó, phản bội chưa từng vắng mặt. Vì vậy, hắn không bao giờ tin tưởng tuyệt đối vào bất kỳ ai.

Mông Hoạ run rẩy trước một thiếu niên. Cuối cùng, hắn quỳ rạp xuống như một phản xạ bản năng.

Ánh mắt Thiên Thu dần mờ đi. Cảnh tượng cuối cùng hắn nhìn thấy là Mông Hoạ đang run rẩy quỳ gối, còn bản thân cắm thương trước một vũng máu hoà lẫn giáp sắt.

Nếu không nói ra, chẳng ai biết vũng máu ấy từng là một phó tướng quân đầy tiền đồ.

Trong tâm trí hắn, vô số ý niệm đồng thời loé lên, kéo theo hàng loạt cảm ngộ chồng chéo. Hắn chợt nhận ra, bản thân vẫn chưa phát huy hết một lĩnh vực mà mình am hiểu nhất.

“Ra vậy… ra là vậy. Nếu thực lực không đủ, thì dù mưu trí hay tâm cảnh có cao đến đâu, cũng vẫn sẽ bị khinh thường."

"Tất cả đều có thể dẫn đến phản bội. Phản bội không chỉ sinh ra từ niềm tin thiếu hụt, mà còn từ sự ghen tị bị chôn sâu trong lòng.”

Thiên Thu nhớ lại ánh mắt của những kẻ dưới quyền. Ngoài sự rực lửa, vẫn luôn tồn tại một phần hoài nghi.

“Hắn tinh thông binh pháp thì sao chứ, chẳng phải cuối cùng vẫn sẽ chết sao?”

Trong mắt tất cả, việc Thiên Thu không đủ thực lực đối đầu Mông Hoạ gần như đã định sẵn kết cục. 

Nếu đã vậy, tại sao không thay thế vị trí của hắn? Nếu hắn không liều mạng chống đỡ, liệu bọn họ có kiên trì đến phút cuối?

Nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn trách bọn họ. Nếu có trách, thì nên trách chính Lạc Thiên Thu. 

Đa nghi quá mức, để rồi binh sĩ cũng bị ảnh hưởng bởi tính cách ấy. Yếu đuối trước nỗi sợ phản bội, cuối cùng lại tự chuốc lấy phản bội.

Thế gian vốn có lợi thì ắt có hại.

Mặc dù Thu đã chết dưới tay đồng đội. Mọi mộng cảnh đều có những người sẽ đâm sâu lưng.

Nhưng đổi lại, hắn thu được rất nhiều từ sự phản bội này. Đó là những bài học quý giá, những kinh nghiệm đổi bằng xương máu.

Rất nhiều, rất rất nhiều ý tưởng từng bị chôn vùi trong tâm trí, giờ đây được toả sáng. Những ý tưởng này có thể khiến thực lực của Thu tăng vọt.

Không chắc chiến thắng sẽ đem lại những điều này. Nhưng thất bại nào cũng có cơ phát triển bản thân, hắn không ngại để bản thân thua cả đời.

Lúc này, Lạc Thiên Thu mở mắt. Hắn nhanh chóng lấy ra một quả cầu, không chút do dự đặt tay lên.

Ánh sáng trắng bỗng chốc bao trùm cả căn phòng. Nhưng nếu nhìn từ bên ngoài, chỉ thấy hắn đang nghịch một quả cầu bình thường.

Hắn khẽ cười nhạt.

“Quả nhiên… ý tưởng của ta có thể thực hiện được.”

Nói rồi, Lạc Thiên Thu nhắm mắt, ngồi xếp bằng, lặng lẽ cảm thụ luồng sát ý vừa mới thu được.

Trong tâm trí, sát khí hiển hiện thành một mảng đỏ đen, như khói lẫn trong máu máu. Khí tức âm trầm, lan tỏa từng tia quỷ dị.

Hắn vừa vận chuyển luồng sát khí ấy, vừa âm thầm tính toán.

“Hiện tại, đan, khí, phù, trận ở các cảnh giới đều không đáng lo. Đủ dùng để phối hợp, phát huy đa dạng tác dụng khác nhau.”

“Sát đạo quả nhiên khó thông thạo. Ta kiên trì suốt nhiều năm như vậy, mà vẫn không có lấy một chút tiến triển rõ rệt.”

Thiên Thu thở dài cho quá khứ trước đây, hắn thật sự rất muốn ném lại dư vị năm đấy.

“Nhớ năm đó, chỉ trong một đêm, cảnh giới sát đạo đã vọt thẳng lên chuẩn đại sư.”

“Nhưng đến giờ… chạm được đại sư hay không, vẫn mong manh như tơ.”

Nghĩ tới đây, hắn chợt nhận ra những gì mình nắm giữ, thật ra quá nhỏ bé… giống như sinh mệnh vậy.

Thoạt nhìn thì có vẻ quý giá, nhưng lại có thể lụi tàn bất cứ lúc nào.

“Mấy môn còn lại đều nhỉnh hơn sát đạo một chút. Ai bảo lưu phái này vốn là lợi khí giết người, quá mức hung hiểm.”

“Nhưng với lượng sát khí tích lũy suốt nhiều năm qua, dù không thể vận dụng trọn vẹn, cũng đủ uy hiếp những kẻ không sợ chết.”

Một hồi lâu, Thiên Thu chìm đắm trong đạo lý mà sát đạo mang lại.

“Sát là gì? Chính là giết.”

“Giết kẻ phản bội ta. Giết hết những trở ngại trên con đường ta đi. Loại bỏ tất cả những kẻ gây ra tổn thương cho ta.”

“Sát đạo là một loại chất độc vô hình.”

“Nó ăn mòn kẻ thù, khiến đối phương chết dần chết mòn… đồng thời cũng ăn mòn chính tâm trí ta.”

Theo dòng suy nghĩ, một ký ức mơ hồ dâng lên… một viên đan dược màu lục thẫm, một đêm mưa nặng hạt.

Năm đó thật náo nhiệt. Ai cũng đang tìm một thứ gì đó… rồi lại vội vã bỏ chạy.

Chợt, Thiên Thu bừng tỉnh.

Luồng sát ý vừa rồi đã hoàn toàn dung nhập, trở thành một phần thân thể của hắn.

Nếu nọc rắn có thể giết voi, vậy sát ý của hắn… đủ để phá núi.

Chỉ tiếc, dù sở hữu lượng sát khí khổng lồ ấy, hắn vẫn bị giới hạn bởi tu vi, không thể vận dụng toàn bộ.

Nguyên nhân rất đơn giản, Lạc Thiên Thu chưa được sát khí công nhận hoàn toàn. 

Nhiều nhất cũng chỉ có thể giải phóng khí tức ra ngoài, dùng để đe dọa kẻ thù.

Sát đạo sinh ra từ chiến trường, càng chiến càng mạnh.

Cảnh giới sát đạo tồn tại chính là để chia nhỏ từng giai đoạn, từng giới hạn trong việc vận dụng và điều khiển sát khí.

Sát khí tuy ăn mòn tâm trí, nhưng đồng thời cũng có tác dụng nâng cao tinh thần lực ở một mức độ nhất định.

Phương pháp tu luyện sát đạo không phức tạp.

Điều khiển sát khí, nâng cao cả chất lẫn lượng.

Cái sau, hắn đã có.

Nhưng cái trước, vẫn là một con đường rất dài.

Lúc này, Thiên Thu bắt đầu phân tích và triển khai những suy nghĩ vừa nảy ra.

“Mông Hoạ, một tai họa to lớn, kẻ chưa từng biết sợ là gì… nhưng hắn lại run rẩy trước ta.”

“Điều đó có nghĩa là gì?”

Thiên Thu hơi dừng lại một chút, như thể hắn đang giác ngộ một loại chân lý, không phải ai cũng có thể đạt được nó. Đôi mắt theo đó nhắm nghiền lại, thế giới chỉ còn một màu đen.

“Chỉ cần ta đủ hung dữ, dù đối phương mạnh hơn ta thì sao? Chẳng phải vẫn sẽ lộ ra sơ hở sao?”

“Giống như sư tử. Dù tuổi già sức yếu, vẫn khiến cả bầy đàn hoảng sợ, răm rắp nghe theo. Ngay cả tân vương cũng phải nể sợ một tiếng.”

Hắn mở mắt ra, trong đôi mắt đã mang theo một tia sáng vàng. Khí thay âm thầm có sự thay đổi lớn, mà hắn không hề nhận ra.

Dáng vẻ này càng giống một bậc quân vương.

“Đó là vương uy.”

“Chỉ cần thực lực đủ mạnh, bất kể đối phương có ý đồ gì, cũng phải làm theo sai khiến. Nếu lúc đó ta mạnh hơn, tên kia dám làm phản sao?”

Hắn nở nụ cười như có như không, khí thế này âm thầm vận chuyển. Chính là nó, sự kiêu ngạo của vương giả.

“Nếu có… thì cũng đã bị phản sát từ lâu, để kẻ sau biết khó mà lui.”

“Ta cần có một đôi mắt… một thứ có thể soi xét thế gian này.”

Thiên Thu đưa tay sờ lấy đôi mắt của chính mình, như thể không hài lòng với chính nó.

Nếu không phải thứ này có vai trò chế giấu thiên tư cho hắn, thì hắn đã sớm móc nó như trong mộng cảnh rồi.

"Đôi mắt này quả thật không đáng tin".

“Dù ta đã có một cái tâm nhãn. Nhưng nó cũng quá lơ là rồi. Ta cần một thứ có thể giám sát ngược lại thiên địa này.”

Thiên Thu cười lớn, hắn cười cho thân phận phàm nhân của mình. Một con kiến cũng dám mơ tưởng đến tranh đoạt trời cao.

Nhưng đây chính là lòng tham của hắn, một lòng tham hình thành từ bản chất sâu nhất trong tâm hồn.

“Đúng vậy. Dù mạnh mẽ tới đâu, ai có thể đoán trước mình sẽ không bị kẻ gian âm thầm lên kế hoạch ám toán?”

Nói đoạn, hắn bất ngờ ôm mặt cười lạnh.

Thiên Thu không tin vào bản thân.

Dù hắn đã đi đến ngày hôm nay nhờ chính mình, nhưng phần nhiều vẫn là may mắn. Tin vào bản thân quá thì gọi là tự phụ, dễ khiến bản thân rơi vào hoàn cảnh vạn kiếp bất phục.

Nghi ngờ bản thân là một thói quen tốt.

Tinh, khí, thần được xem là nền tảng cơ bản của một con người. Tinh là khí huyết, khí là linh khí, thần là tinh thần.

Để gia tăng ba loại đạt đến giới hạn của phàm nhân cần phải có vô số thiên tài dị bảo. Nếu không có bảo vật cha hắn để lại, sợ rằng hiện tại, ngay cả nền tảng cũng chưa xây xong. 

Đừng nghĩ rằng bây giờ hắn có lợi thế chỉ vì đã có nền móng nhất định. So với thiên tài trong thành chỉ hơi nhỉnh một chút mà thôi.

Chỉ cần có tài nguyên, nền tảng cũng có thể đánh vững được.

Dịch Cơ Vũ và Dịch Vô Song được thành chủ nhận nuôi, nuôi dưỡng khôn lớn như con ruột. Tài nguyên không thiếu, dư sức hỗ trợ bọn họ đạt tới giới hạn của cơ thể hiện tại.

Dịch Vô Song chưa có ý thức về việc xây dựng nền tảng vững chắc cho bản thân. Nhưng hắn có một người ca ca thông minh, cẩn trọng, ngày ngày đúc thúc tu luyện.

Chỉ bằng tài nguyên của Dịch Tâm Nhàn, cũng đủ để hai huynh đệ họ có nền tảng vượt xa người thường, mỗi bước đi thực lực đều tăng vọt.

Nếu so sánh, nền tảng của Dịch Cơ Vũ bằng Lạc Thiên Thu. Dịch Vô Song hơn Lạc Vân Hàn. Lạc Vân Ca thì kém hơn một chút, do tài nguyên hắn có đều là tự kiếm, tự đổi.

Khương Tử Nhạc bị thúc ép mỗi ngày, nhưng tính kỷ luật vẫn chưa cao. Nhưng vẫn hơn hầu hết những người khác, chí ít vẫn hơn Vân Duệ Kha.

Có tài nguyên đúng là thích thật, một người vô tư cũng có thể xây dựng nền tảng nhanh chóng.

Hơn hẳn Lạc Vân Ca một đoạn ngắn, mà chẳng cần phải cố gắng nhiều. Vậy mà vẫn không tranh nổi vị trí thứ hai trên bảng thiên tài.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!