Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 49: Phương Thư, người xuyên thư
0 Bình luận - Độ dài: 2,148 từ - Cập nhật:
Lạc Lơ giơ tay tát thẳng cho hắn một bạt tai. Diệp Phàm sững sờ, bị một nữ nhân đánh khiến hắn nhất thời không thể tin vào mắt mình.
Rõ ràng hai bên vốn chẳng quen biết. Vậy mà nàng ta lại dám ra tay với hắn. Bất giác, trong lòng Diệp Phàm dâng lên một cỗ uất ức khó nói.
Lạc Phi Dương ôm trán, cười lớn:
“Ngươi thấy hắn còn chưa đủ đáng thương sao? Nhờ tiểu tình nhân của ngươi, huynh đệ của ta mới rơi vào tình cảnh này.”
Chợt, giọng hắn trầm xuống, lạnh lẽo hẳn đi:
“Ước nguyện lớn nhất của hắn là được tu hành. Nhưng vì bản lĩnh của ngươi, hắn lưu lại ám thương, con đường tu luyện trở nên gian nan, tiến thêm một bước cũng là điều khó nói.”
Lúc này, Diệp Phàm mới nhìn kỹ, người vừa bị hắn đè lên chính là Lạc Vô Thường. Thiếu niên đang quỳ bò trên mặt đất, lặng lẽ nhặt lại những tài nguyên đã rơi vãi.
Trong lòng Diệp Phàm trào lên sự khinh thường:
“Tại sao… tại sao người có tư chất tu luyện lại không phải ta, mà cứ nhất định là bọn hắn?”
Ngay sau đó, hắn lại cười lạnh trong lòng, ngoài mặt vẫn tỏ ra bối rối:
“Ta nghe nói bị thương nặng như vậy sẽ rất khó tiếp tục tu luyện. Xem ra ta vô tình làm một chuyện tốt rồi. Để những kẻ đại gian đại ác này tu hành, chỉ càng làm khổ người khác, chi bằng phế đi cho xong.”
Một quyển công pháp rơi xuống chân Khương Tử Nhạc. Nàng nhíu mày, cúi xuống nhặt lên xem qua:
“Gì đây? Bạch Quang Dưỡng Linh Quyết. Công pháp hạ phẩm rác rưởi này mà cũng có người tu sao?”
Nói xong, nàng tiện tay ném quyển công pháp về phía sau.
Trong dòng người hỗn loạn, có một thiếu niên chừng mười bốn tuổi, thân mặc bạch y, khuôn mặt tầm thường. Hắn đang cúi người, dùng một chiếc lá gom lại những mảnh vụn đan dược vỡ nát trên đất, trong lòng thì thầm những lời không ai nghe thấy.
“Đây là nhập đạo đan. Ta nhớ rõ sự kiện này. Diệp Phàm thiếu hiểu biết gây chuyện, Khương Tử Nhạc giả bộ làm người tốt.”
Giọng nói trong lòng hắn dần chậm lại.
“Cũng chính trong sự kiện này, nhập đạo đan bị đạp thành từng mảnh. Về sau Thiên Thu bỏ ra một khoảng thời gian suy tính, sáng tạo ra phương pháp phục hồi đan dược.”
“Truyện miêu tả rất chi tiết, vậy thì coi như ta là người nắm giữ bí phương này đi.”
“Nhập đạo đan quý giá, ta đã tiêu hết điểm vào công pháp và kỳ vật, căn bản không có cơ hội đổi lấy. Cũng may ta nhớ rõ chi tiết này, mới có thể lấy được nhập đạo đan với giá rẻ.”
Chợt, một quyển công pháp đập trúng đầu hắn. Thiếu niên hoảng hốt, suýt nữa buột miệng chửi bậy. Nhưng khi nhìn rõ quyển công pháp, mắt hắn lập tức loé sáng:
“Đây là… Bạch Quang Dưỡng Linh Quyết.”
“Công pháp này là cực phẩm trong cực phẩm. Tuy chỉ là hạ phẩm, tốc độ tu luyện ban đầu cực kỳ chậm, không có tài nguyên thì không thể đi xa. Nhưng nếu tu đến Tâm Tượng cảnh, lại phối hợp thêm Thiên Căn Phù Nguyên Quyết, tốc độ tu hành sẽ như được gắn thêm tên lửa.”
“Ta từng muốn tìm quyển công pháp này, nhưng lại quên mất nó được tạo ra dành riêng cho Lạc Vô Thường. Hôm nay đúng là thời điểm để thu hoạch.”
Vậy rốt cuộc Bạch Quang Dưỡng Linh Quyết có gì mà khiến thiếu niên này rung động đến vậy? Công pháp này sinh ra vốn để dành cho tu sĩ Nô đạo.
Khi tu luyện dưới ánh trăng, hấp thu nguyệt quang chi lực, nó cung cấp một lượng nhỏ tinh thần lực, đồng thời tăng cường thể chất.
Nhưng khi tu đến Tâm Tượng cảnh, lại phối hợp với Thiên Căn Phù Nguyên Quyết, liền hình thành một bước đột phá về chất.
Hai điểm này vừa phát huy ưu thế, vừa bù đắp nhược điểm của tu sĩ Nô đạo.
Thiếu niên vừa dùng ngọc giản ghi lại nội dung công pháp, vừa tiếp tục suy nghĩ.
“Lạc Thiên Thu đúng là ánh sáng của phàm nhân. Nếu Thiên Căn Phù Nguyên Quyết và Bạch Quang Dưỡng Linh Quyết dễ tìm như vậy, thế giới này đã sớm lạm phát sức mạnh rồi, người thường còn đâu cơ hội quật khởi.”
Trong suy nghĩ của hắn, Thiên Thu giống như một kẻ làm từ thiện. Nếu ai cũng được cho tiền, thì trong đám ăn xin sẽ chẳng còn ai giàu, cũng chẳng còn ai nghèo.
Nghèo yếu hay giàu mạnh vốn là kết quả của phân tầng xã hội. Một khi phá vỡ sự cân bằng đó, mọi thứ đạt được cuối cùng cũng sẽ trở nên vô nghĩa.
“Ba bộ công pháp này lợi hại ở chỗ, chúng được phối hợp với một phần đạo lý vận đạo và bói toán chi đạo, khiến kẻ khác dù có nhìn cũng không thể phát hiện ra bí mật bên trong.”
“Nhìn sơ qua còn tưởng Thiên Căn là một quyển công pháp mới, không thể nhìn thấu, nhưng thực chất lại là sản phẩm ghép từ bốn bộ phàm phẩm.”
Lạc Thiên Thu khinh thường phế vật, nhưng thiếu niên này không phải phế vật, cũng là người hữu duyên. Nếu có cơ hội gặp mặt, hắn sẽ thử chiêu mộ người này xem sao.
Một lúc sau, thiếu niên đứng dậy. Hắn tự nhận mình là người xuyên thư, biết rõ mọi bí mật trong cốt truyện, tên là Phương Tĩnh Thư, hiện tại mang thân phận Lạc Phương Thư.
Quả nhiên đúng như những gì hắn dự đoán trong lòng. Vô Thường bị Diệp Phàm đè ngã, đám bạn của hắn rốt cuộc cũng không nhịn được nữa. Dù có vi phạm tộc quy, bọn họ vẫn quyết định cho Diệp Phàm một bài học thích đáng.
Ngay sau đó, Khương Tử Nhạc xuất hiện, mang theo dáng vẻ của một người tốt, miệng tuôn ra những lời lẽ đầy chính trực.
“Hừ! Các ngươi chỉ là ỷ đông hiếp yếu. Có giỏi thì giao đấu một một.”
Lạc Ly cười nhẹ:
“Chuyện này liên quan gì đến ngươi? Không phải thiên tài Khương gia vô tư, chẳng hiểu sự đời sao?”
“Quả nhiên đúng như lời đồn, chưa rõ đầu đuôi đã tự cho mình là đúng.”
Khương Tử Nhạc lúc này bày ra bộ dáng ngay thẳng, trừng mắt:
“Sao?”
“Ta chỉ là không ưa các ngươi bắt nạt một thiếu niên trói gà không chặt. Những gì ta thấy bằng mắt, chính là sự thật.”
Chợt, Lạc Phi Dương ôm bụng cười lớn:
“Ngươi nghe nàng ta nói kìa. Khương Tử Nhạc muốn giao đấu một một với chúng ta đó.”
“Ai mà không biết thiên tài vốn đã vượt trội hơn người thường. Vậy mà nàng ta lại thật sự dùng điểm mạnh của mình để hiếp yếu chúng ta.”
“Miệng thì nói chúng ta bắt nạt Diệp Phàm yếu đuối, nhưng chính ngươi cũng đang bắt nạt lại chúng ta thôi.”
Giọng hắn mang theo một tia bất lực, giống như đang nói chuyện với kẻ không có não.
Khương Tử Nhạc vẫn tự cho mình là đúng. Nàng chỉ tay vào hắn, lớn tiếng quát:
“Ta không sai. Thế gian vốn là cường giả vi tôn. Chỉ cần ta mạnh, lời ta nói ra chính là chân lý.”
Dứt lời, nàng vung tay đấm mạnh về phía Vô Thường, như thể hoàn toàn không để những lời vừa nói trong lòng.
Chợt, bàn tay bị chặn lại giữa không trung.
Người ra tay chính là Lạc Thiên Thu. Nhân lúc nàng mất cảnh giác, hắn tung một cước thẳng vào bụng.
Khương Tử Nhạc lập tức bay văng ra xa, ánh mắt ban đầu còn ngỡ ngàng, sau đó nhanh chóng chuyển thành tức giận:
“Lạc Thiên Thu, ngươi ỷ mạnh hiếp yếu như vậy, có xứng đáng làm nam nhân không?”
Diệp Phàm vội vàng chạy tới, đỡ lấy nàng:
“Cô nương không sao chứ? Là ta liên lụy đến ngươi.”
Phương Thư đứng một bên xem kịch, trong lòng không nhịn được mà mắng thầm:
“Ngươi ỷ mạnh hiếp yếu thì gọi là hành hiệp trượng nghĩa. Đến lượt Lạc Thiên Thu ra tay, lại thành ngang ngược vô lý.”
Đoạn này hắn đã đọc qua không dưới trăm lần, mỗi lần đều cảm thấy nghẹn đến khó chịu.
“Cũng chỉ có thể trách tác giả viết quá tốt.”
Ý của hắn là, tình tiết này vẫn chỉ mới là khúc dạo đầu. Về sau còn có càng nhiều đoạn khiến người ta ức chế hơn.
Nếu đã khó chịu như vậy, sao không ra tay giúp Vô Thường, để đối phương nợ mình một ân tình. Biết đâu sau này hắn ta thành tựu, bản thân cũng có thể nhận được chút lợi lộc từ kẽ tay.
Nhưng hắn chỉ là một người bình thường, một thiếu niên vô tình xuyên sách, mang thân phận tộc nhân Lạc gia. Nhân quả khi cứu giúp Vô Thường, hắn gánh không nổi.
“Định Luật Vương Giả vẫn còn rất nhiều cơ duyên. Chỉ cần chịu khó tìm kiếm, tu đến thiên nhân cảnh cũng không phải không thể.”
Lời này của hắn không sai. Chỉ một chuyến dạo quanh trong thành, hắn đã tìm được hai thứ có lợi cho con đường tu đạo.
“Đây rồi. Hẹn ước hai năm.”
Lúc này, ngày càng nhiều người tụ tập lại xem trò vui.
“Kia chẳng phải là Lạc Thiên Thu sao?”
“Hắn đang bắt nạt Khương Tử Nhạc à?”
“Ta cũng không rõ.”
Thiên Thu chậm rãi lên tiếng:
“Vừa rồi, có phải ngươi nói muốn giao chiến một một không?”
Khương Tử Nhạc đứng dậy, lớn giọng chất vấn:
“Có phải ngươi nấp từ nãy đến giờ để đánh lén ta? Nam nhân chỉ biết chơi trò lén lút như vậy thôi sao?”
Dịch Cơ Vũ đứng trong đám đông, cố gắng không phát ra tiếng cười:
“Đánh… đánh lén!? Bộ nàng ta dễ thương đến mức độ đó sao?”
Chữ “dễ thương” trong miệng Dịch Cơ Vũ mang ý nghĩa cực kỳ thối, chẳng khác nào nhân cách của Lạc Thiên Thu.
Ý hắn là đối phương quá mức đơn giản, thiếu hiểu biết, hành động chẳng khác gì một đứa trẻ.
Nếu “dễ thương” là một từ dùng để chê, hắn sẽ không ngại dùng cho bất kỳ ai. Còn nếu dùng để khen, thì trong đó chắc chắn cũng ẩn chứa hàm ý mỉa mai.
Đến bây giờ còn không hiểu thế nào là đánh lén.
Trên chiến trường, chỉ cần có cơ hội là phải đánh lén, nhất định phải lấy mạng kẻ địch trong vòng hai chiêu.
Nếu hội đủ các yếu tố đó, người ta sẽ gọi hành động ấy là ám sát.
Lạc Thiên Thu xác thực chỉ là đi ngang qua, nhưng thái độ của Khương Tử Nhạc đã bộc lộ quá rõ, đủ để Thiên Thu suy đoán được những gì đã xảy ra trước đó.
Hắn đôi khi cố tình chạm mặt để gây sự, thậm chí… việc tu đến đại sư đan đạo của đối phương cũng là do hắn từng bước dẫn dắt.
Mỗi khi tu đến đại sư của một lưu phái, bản thân người đó đã hiểu được một phần đạo lý bên trong.
Nếu tu luyện công pháp không phù hợp, đạo lý ấy thay vì trợ giúp, lại giống như một quả bom nổ chậm, khiến tốc độ tu hành giảm mạnh.
“Nói như ngươi, chẳng phải Trích Tiên lâu và Trích Tinh các đều là hai thế lực mất dạy, chỉ biết đánh lén hay sao?”
Chợt, Lạc Thiên Thu như ảnh đế nhập hồn. Hắn vội lùi lại một bước, ôm tim, giọng đầy kinh ngạc: “Cái gì!?”
Âm thanh nhanh chóng vang khắp con đường, khiến người người dừng lại vì tò mò.
“Khương Tử Nhạc, ngươi thật sự dám nói hai thế lực ám sát lớn nhất thiên hạ là lũ khốn nạn, chỉ biết cắn trộm sao?”
Sau đó, Lạc Thiên Thu đứng thẳng người, chỉ tay quát lớn:
“Gan ngươi to bằng trời. Chỉ bằng Khương gia mà đã không xem hai đại thế lực ra gì!”
“Hôm nay, ta Lạc Thiên Thu sẽ thay trời hành đạo, ra tay trừng trị ngươi.”
0 Bình luận