Phương Thư vỗ nhẹ túi trữ vật, tay mân mê một chiếc cầm. Hắn không tốn lấy một đồng để có được pháp khí này.
Chiếc cầm mang tên Vân Thâm Ý Tâm Cầm, toàn thân phủ một màu xanh nhạt, bên trên có hoạ tiết mây trắng lượn quanh.
Thoạt nhìn, nó không có gì đặc biệt, chỉ là một loại pháp khí hình cầm rất bình thường. Nhưng bên trong lại ẩn giấu linh tính đang ngủ say, bởi đạo lý nội tại vẫn đang dung hợp với linh tính, khiến phẩm cấp từ linh khí dần bị hạ xuống pháp khí.
Một khi linh tính dung hợp hoàn toàn với đạo lý, cầm linh sẽ sinh ra. Khi đó, phẩm chất của pháp khí sẽ không ngừng tăng lên, miễn là thỏa mãn đủ điều kiện cần thiết.
Dư Tiên thành có rất nhiều cơ duyên. Phương Thư dự định thu hoạch đủ rồi sẽ rời khỏi tiên thành ngay sau đó.
“Để có được pháp khí này, ta thật sự phải cảm ơn Lạc Thiên Hành cho cẩn thận.”
“Khi trước, Lạc Thiên Hành một lòng cầu đạo. Thấy Huyền Âm Luật thời trẻ có được kỳ ngộ không tệ, thu hoạch được ba loại bản thảo pháp khí cùng phương pháp nâng cấp chúng. Vì chuẩn bị cho con trai sau này, hắn đề nghị chế tạo cả ba.”
“Địa điểm chế tạo lại đặt ở Thiên Phong Âm, khiến quá trình luyện chế pháp khí trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.”
“Đúng là Lạc Thiên Hành. Khi đó còn chưa có gái đã bắt đầu lo nghĩ cho con cái rồi.”
“Huyền Âm Luật khi ấy cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ nói rằng, chỉ có người có duyên mới được sở hữu một trong ba cây cầm này.”
“Lạc Thiên Hành lại còn đề nghị đặt ra mật khẩu, thế là hắn dùng công pháp nhìn trộm đáp án, rồi sau này âm thầm báo cho Lạc Thiên Thu. Hơn nữa, thân phận của Lạc Thiên Thu quá mức đặc thù, khiến kế hoạch của Thiên Hành càng thêm trót lọt.”
Hắn thu lại chiếc cầm, ngẩng đầu nhìn trời cao.
“Định Luật Vương Giả sẽ không thể kết thúc sớm trong mấy trăm năm đâu. Toàn bộ sự kiện và cơ duyên tồn tại, cũng chỉ là giúp Lạc Thiên Thu bớt đi vài chục năm phấn đấu mà thôi. Kiểu gì hắn cũng sẽ sống hơn một trăm năm.”
“Lạc Thiên Thu có thể tu hành rất nhanh, nhưng đó cũng chỉ mới là tiêu chuẩn cơ bản. Sau này còn có những người khác, chỉ tu hành vài ngày đã liên tiếp đột phá mấy đại cảnh giới.”
Phương Thư tiếp tục bước đi, ánh mắt tràn đầy hy vọng giữa thế giới đầy tăm tối.
“Có được thứ này, ta gián tiếp được xem như đệ tử của Huyền Âm Luật rồi. Hữu duyên, chỉ cần có cầm của lão, thì chắc chắn có cơ hội trở thành đệ tử của lão.”
Trong một tiệm pháp khí chuyên về cầm, hai chữ Phong Vân treo cao. Dĩ nhiên, Thương Vân Hội có liên lạc với người mang đạo hiệu Huyền Âm Luật, lấy danh nghĩa tìm kiếm người hữu duyên.
Phong trong Thiên Phong Âm, Vân trong Thương Vân Hội.
Dĩ nhiên, Thương Vân Hội không hề có mật khẩu.
Lúc này, một thiếu nữ xinh đẹp đang đứng trước một chiếc hộp dài đến mấy mét. Nàng thân mặc bạch y, mái tóc xõa ngang lưng, ánh mắt chuyên chú không rời.
“Đây là… cơ duyên.”
Nàng khẽ liếc lên phía trên, nơi treo một tấm bảng ghi hai chữ cơ duyên. Bên dưới là một chiếc bàn đặt hai chiếc hộp, trên mặt hộp trải dài một dãy số từ không đến chín.
Hai chiếc hộp được làm từ Vô Thương Mục, bên ngoài khắc dày đặc trận pháp để tránh hư hại. Ngoài ra còn có một loạt trận pháp tác động lẫn nhau. Nếu cưỡng ép phá bằng ngoại lực, rất có thể khiến trận pháp liên hoàn kích hoạt, thậm chí dẫn đến bẫy chết, hoặc khóa vĩnh viễn vật phẩm bên trong.
Ngay cả tu sĩ Vực đạo cảnh cũng khó lòng mở ra. Cách hữu hiệu nhất, không nghi ngờ gì, chính là mật khẩu.
Hai chiếc hộp này không phải lúc nào cũng được đặt ở đây. Thi thoảng chúng sẽ được chuyển sang vài cửa hàng khác nhau, vị trí không cố định. Có lúc lại hoàn toàn không bày ra.
Thương Vân Hội cũng không thật sự muốn Âm lão tìm được người hữu duyên. Khi nào vắng khách quá, bọn họ mới mang ra để câu người mà thôi.
Nhưng Thương Vân Hội vẫn coi trọng chữ duyên. Vật đã rơi vào tay họ, tức là có duyên, chỉ là cần được bảo quản thêm. Đôi khi, bọn họ cũng không ngại tặng lại cái duyên này cho người khác.
Chính vì vậy, Phương Thư mới chọn đúng khoảng thời gian này để lấy món pháp khí ấy.
Hắn chỉ cần bấm mật khẩu rồi mang vật đi là xong, hỏi chủ tiệm làm gì. Vật này vốn đã tìm được người hữu duyên.
Lúc này, thiếu nữ bắt đầu dùng ngón tay quét ngang dãy số, mây trắng lờ mờ che phủ. Chủ tiệm nhìn dung nhan ấy mà ngẩn người.
Nếu nhìn kỹ, đây chính là pháp môn che giấu thiên cơ.
“Đừng làm hư đấy, mỹ nữ…” Hắn cười tà, “nhưng làm hư cũng không phải là không có cách đền.”
Thiếu nữ chẳng thèm để ý tiếng ruồi vo ve đó. Nàng lại quét ngón tay lần nữa, hộp gỗ liền mở ra. Nàng khẽ nhíu mày.
“Hộp rỗng.”
Chiếc hộp này được thiết lập theo ngày sinh rồi đến số điện thoại của tác giả. Còn chiếc hộp kia thì lấy số điện thoại chia thành hai nửa, rồi nhét ngày sinh vào chính giữa hai nửa ấy.
“Mỹ nhân đúng là may mắn… tiếc là có người vừa tới lấy món đồ này rồi.”
Nàng cười lạnh, chuyển sang chiếc hộp còn lại. Giây tiếp theo, hộp mở ra, để lộ một cây cầm cực kỳ nổi bật.
Thân cầm được chia chéo làm hai nửa, một nửa mang sắc vàng trắng, bàn tay quỷ tỏa ra ánh sáng lộng lẫy. Nửa còn lại mang sắc đỏ đen, một chiếc cánh thiên thần nhuốm bẩn vươn ra đầy u ám.
Nàng trầm ngâm một lát.
“Đây là… Thiên Lạc Quỷ Ân Cầm.”
Nàng cảm thấy cơ thể mình khó chịu, như thể có thứ gì đó đang âm thầm rục rịch bên trong.
Đúng lúc này, có hai người bước vào. Khương Tử Nhạc trầm trồ: “Oa, đẹp quá. Ta còn ngửi thấy mùi thơm nữa.”
Khương Mộng Dao thì sững sờ nhìn thiếu nữ, không tự chủ được mà thốt lên: “Tô Thanh Dao, ngươi đang làm gì ở đây?”
Thiếu nữ quay đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Tô Thanh Dao nào? Bà già gọi ta hả?”
Chủ cửa hàng giật mình: “Nữ nhân có giọng hay như vậy mà lại đi chửi tục?”
Khương Mộng Dao cố nén ý định đánh người, trong lòng thầm mắng, hai tay nắm chặt: “Lúc trước ngươi tranh với ta thì thôi. Bây giờ còn giả vờ không quen biết, lại còn chửi ta nữa.”
Thiếu nữ vẫn mang vẻ khó hiểu: “Xin lỗi, ta có phải nói sai điều gì không?” Nàng khẽ thở dài. “Không giấu gì, sinh ra ta đã có một thể chất đặc biệt, gọi là Chân Dung Chi Nhãn. Nó có tác dụng phụ là nhìn ngoại hình người khác trong phạm trù phàm nhân. Có thể hiểu rằng, phàm là tu chân giả sống trên một trăm tuổi, trong mắt ta đều giống như một bà lão.”
Nói xong, nàng tỏ vẻ vô tội, đặt chiếc cầm trở lại hộp rồi nhún vai: “Cũng không thể trách ta được. Muốn trách thì trách các ngươi vẫn còn sống đến giờ này để gặp ta.”
Khương Mộng Dao cười nhạt: “Không biết tiểu hữu gọi là gì. Chỉ là khẩu khí của ngươi không nhỏ, khiến ta sinh ra một chút hiếu kỳ.”
“Tại hạ gọi là Tuyết Đông Mai.”
“Ta thấy ngươi xinh đẹp, lại còn giống một bằng hữu của ta, cùng là khuôn mặt có thể thu hút ánh nhìn của mọi nam nhân.”
Trong lòng Đông Mai cười nhạt, như thể người Khương Mộng Dao đang nói không phải là hắn, mà là cố tình đá xéo một người khác, Tô Thanh Dao.
Rồi giọng nàng chợt trở nên nghiêm túc: “Nhưng ra ngoài đường thì nên cẩn thận cái miệng. Bằng không người khác còn tưởng đây là thủ đoạn lôi kéo nam nhân mà kỹ nữ thường dùng.”
Tuyết Đông Mai tỏ vẻ nghi hoặc: “Ý tiền bối là gì? Ta chưa rõ.”
“Nữ nhân ra ngoài phải biết thu liễm bản thân. Bằng không sau này gặp họa, có hối cũng không kịp.”
Ngay sau đó, thiếu niên phồng má, hai mắt trợn lớn: “Cái gì? Ngươi thật sự coi ta là nữ nhân sao?”
Khương Mộng Dao sững người: “Cái gì? Ngươi không phải nữ nhân sao? Ngoại hình thế này, đến cái tên cũng giống nữa.”
Chủ cửa hàng há hốc mồm: “Chẳng lẽ ta thật sự vừa mến mộ một nam nhân?”
Lúc này, Khương Tử Nhạc tò mò tiến lại gần Thiên Lạc Quỷ Ân Cầm, đưa tay chạm vào. Đông Mai lập tức hoảng hốt: “Đừng chạm vào!”
Nhưng Khương Tử Nhạc như không nghe thấy, bàn tay đã chạm tới. Ánh sáng chói lòa bùng lên, sắc đỏ lập lòe. Trong khoảnh khắc, nàng còn tưởng rằng thứ này có duyên với mình.
Chỉ có thiếu niên mới biết, đó là sự bài xích của pháp khí. Quả nhiên, Khương Tử Nhạc bị đánh bật văng ra xa.
“Đáng ghét.”
Nàng tức giận, định tiến lên lần nữa để khuất phục cây cầm. Nhưng Đông Mai đã nhanh hơn một bước, dùng vải trắng quấn lấy Thiên Lạc Quỷ Ân.
Hắn không phải là loại người cam tâm nhường đồ cho kẻ khác. Đông Mai cũng tự nhận mình là người yêu thích sự hữu duyên, với điều kiện hắn phải có phần trong đó.
Đây cũng chính là lý do Phương Thư chỉ lấy đi một chiếc. Thiên Lạc Quỷ Ân Cầm này không phải thứ mà hắn có thể dễ dàng mang đi.
Đông Mai cười nhạt: “Thì ra ban ngày cũng có trộm nhí.” Hắn không phải kiểu người trong những thoại bản tiên hiệp, thấy nhân vật chính thích một món đồ liền cắt thịt dâng tận tay.
“Rõ ràng là ta thấy trước!”
Khương Tử Nhạc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy không cam tâm.
“Ngươi mới là lưu manh.”
“Ngươi nhìn đi!”
Tuyết Đông Mai tức giận, chỉ tay về phía tấm bảng treo phía trên. Đó là bút ký của Huyền Âm Luật, bên trong ẩn chứa một phần đạo lý âm đạo.
Tấm bảng này không phải lúc nào cũng treo ở đây, mà được dịch chuyển theo hai chiếc hộp cầm.
Trên đó viết rõ ràng: người hữu duyên chính là đệ tử của lão phu, đây là quà ra mắt.
Khương Tử Nhạc bĩu môi: “Quân tử không đoạt đồ người khác yêu thích mà.”
Tuyết Đông Mai cười tà, giọng hơi lạnh: “Ngươi muốn trở thành ma tu sao? Thứ này không dành cho người thường.”
“Tiểu ca ca xinh đẹp, nhường cho ta đi mà.”
Nếu lúc này hắn nhớ ra được câu chửi tục nào đó, hắn nhất định sẽ hét lên. Tuyết Đông Mai chỉ có thể cười khổ: “Ngươi xem, Huyền Âm Luật là ai? Chỉ cần được lão chỉ dạy vài năm, con đường âm đạo nói chung, cầm đạo nói riêng đều có thể tiến triển thần tốc.”
“Ta chính là người hữu duyên mà ông ấy nhắc tới. Nếu thứ này phải trao cho người khác, ta cũng…” Hắn còn chưa nói xong, Tử Nhạc đã cắt ngang: “Cho ta.”
Sắc mặt Đông Mai trầm xuống, rõ ràng không vui: “Tiền bối quản cho tốt hậu bối của mình đi.”
Khương Mộng Dao lúc này đang âm thầm suy đoán thân phận thiếu niên trước mắt. Nàng không thể nhìn thấu tu vi của hắn, lại không chú ý đến cuộc đối thoại vừa rồi.
Khương Mộng Dao nhận ra hậu bối nhà mình gây chuyện, chỉ cảm thấy mệt mỏi, đưa tay xoa xoa trán.
“Thứ này là quà tặng cho sư đệ của ta. Ngươi có biết trở thành đệ tử của đệ nhất âm đạo đương thời có ý nghĩa thế nào không?”
“Một đời không sợ nhiều sư phụ, chỉ sợ chẳng ai chịu nhận. Được lão thu nhận chính là bước ngoặt của người thường.”
0 Bình luận