Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 38: Ta cần một ngọn đuốc
0 Bình luận - Độ dài: 2,377 từ - Cập nhật:
Lạc Vân Ca trầm mặc giây lát, rồi mới chậm rãi mở lời: “Ta nghĩ… chính mình không nhất thiết phải trở thành ngọn đuốc của tộc nhân.”
Lạc Thông Thiên nhíu mày, giọng trầm xuống: “Ý ngươi là sao? Ngươi thật sự quên những điều ta từng dặn?”
Trước áp lực ấy, Vân Ca không hề mất bình tĩnh. Ngược lại, trong lòng hắn dâng lên một ý chí phản kháng mạnh mẽ, tựa sóng vỗ vào bờ.
Đó là khoảnh khắc bản ngã của hắn lần đầu bước ra, lắng nghe con tim của chính mình. Không còn hoàn toàn thuận theo khuôn mẫu người khác vạch sẵn.
“Người cũng cảm thấy ta rất thất bại, đúng không?” Vân Ca hỏi ngược lại, ánh mắt bình tĩnh đến lạ. “Giáo viên có thể dùng lưu ảnh thạch để đánh giá ta, vậy cớ sao người lại không biết bộ dáng của ta lúc đó?”
Hắn cười nhạt. Dù có cố gắng bao nhiêu lần, Vân Ca vẫn nhìn thấy sự hài lòng chưa bao giờ tan trong mắt người đó.
“Người nói với ta sẽ có một cuộc hỗn chiến do gia lão sắp xếp, nhưng lại không hề nói rằng còn có một bài kiểm tra khác.”
“Cũng phải thôi.” Giọng hắn trầm xuống. “Trên chiến trường, ai lại đi nói cho ngươi biết nước đi tiếp theo của đối thủ là gì. Nước cờ mà kẻ đứng bên cạnh tiết lộ ra… rất có thể chính là âm mưu.”
“Người có thấy buồn cười không?” Vân Ca khẽ lắc đầu. “Nếu đây là chiến trường thật sự, ta đã chết từ lâu rồi. Chứ đừng nói đến việc bảo hộ tộc nhân.”
Vân Ca thở ra một hơi dài, như trút bỏ toàn bộ gánh nặng đè nén bấy lâu: “Ta nhận ra, một mình đi thật sự quá mệt mỏi.”
“Năng lực của một người có giới hạn. Nếu có thể… ta cần có người đi bên cạnh.”
Lạc Thông Thiên vẫn cau mày: “Ngươi muốn nói điều gì?”
Vân Ca ngẩng đầu, mỉm cười. Nụ cười ấy không phải tự giễu, mà là đã chấp nhận bản thân.
“Người hiện tại đi bên cạnh tộc trưởng đại nhân, cũng bởi vì người là ánh sáng dẫn dắt tộc nhân.”
“Ta không mạnh mẽ như người,” Hắn nói thẳng. “Nếu ta trở thành tộc trưởng, bọn họ đi theo ta cũng chỉ vì ta là ánh sáng dẫn lối cho họ.”
Giọng hắn vẫn tiếp tục vang lên trong đêm tối, chỉ là ánh mắt khẽ loé lên sắc bạc, phản chiếu dưới ánh trăng sáng.
“Tộc nhân suy cho cùng cũng chỉ như những cư dân run rẩy trong bóng tối, thứ họ cần không phải là ta, mà là ánh sáng.”
“Vậy thì…” Hắn chậm rãi bước đến trước mặt Lạc Thông Thiên, bàn tay đặt lên mặt bàn lạnh lẽo. ”Ta chọn một người trở thành cây đuốc của mình, có gì khác biệt?”
Vốn tưởng Lạc Thông Thiên sẽ nổi giận, nhưng trái lại, lão bỗng bật cười lớn.
“Ngươi không làm ta thất vọng.”
“Ngay cả hoàng đế cũng cần cận thần bên cạnh, vậy cớ sao một tộc trưởng lại không thể chọn người sẽ đứng cùng mình?”
Lão phất tay: “Được rồi, ngươi lui đi.”
Vân Ca bước ra ngoài trong trạng thái mơ hồ. Trong đầu hắn chợt hiện lên hình ảnh khi sáng.
Lạc Vô Thường đứng giữa đám đông, dõng dạc hô lên: “Ta gia nhập nhóm của Lạc Vân Ca.”
Cánh cửa mở ra, ánh trăng tràn xuống. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt phản chiếu một vệt sáng mơ hồ. Như thể đã tìm thấy ánh sáng của mình, nhưng lại chói lòa đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Cùng lúc đó, trong phòng tắm, Lạc Vô Thường đang lau khô thân thể, làn da trắng ngần còn vương hơi nước.
Ở một gian phòng khác, Dịch Tâm Nhàn cẩn thận lau đi những giọt nước còn đọng trên bộ lông óng ánh của con nhạn.
Tắm xong, Vô Thường mở tủ lạnh, lấy ra một gói bánh, bóc ra rồi vừa ăn vừa suy nghĩ vẩn vơ. Ở phía đối diện, Dịch Tâm Nhàn nhét một miếng bánh quy vào miệng con chim, cười hiền hòa:
“Tiểu nhạn, ngoan ngoãn ăn đi rồi báo đáp ta nhé.”
Đúng lúc ấy, Dịch Vô Song đi ngang qua cửa, nhìn thấy cảnh đó liền giật mình: “Không lẽ cha ta ở một mình lâu quá, đến mức… ngay cả chim cũng không tha!?”
Ở gian phòng khác, bàn cờ giữa Dịch Cơ Vũ và Hứa Cẩn Ngôn đã tiến gần đến hồi kết. Thế cờ siết chặt, Dịch Cơ Vũ bị dồn vào tử cục.
Cuộc giằng co kéo dài hồi lâu. Hứa Cẩn Ngôn mỉm cười, chậm rãi nói:
“Ngươi đã đi đến tử cục rồi.”
“Vậy hãy chọn đi.”
Giọng nói Hứa Cẩn Ngôn gấp gáp, như thể muốn hắn lựa chọn trong thời gian khắc quyết định. Càng nhanh càng tốt.
“Đặt mình vào cửa tử để tìm sinh cơ… hay giữ lấy quân cờ để chấp nhận thất bại.”
“Đại cục và bản thân, ngươi chọn cái nào?”
Dịch Cơ Vũ bỗng đứng dậy. Trong đôi mắt hắn loé lên tinh quang, như thể quyết định này đã được khắc sâu từ rất lâu, chỉ chờ khoảnh khắc hiện tại và tương lai.
“Ta đặt mình vào cửa tử.”
Lời vừa dứt, gió ngoài cửa sổ nổi lên, tán lá bị cuốn vào phòng, rơi xuống bàn cờ, một nét sinh cơ hiếm hoi.
Hứa Cẩn Ngôn khẽ nheo mắt, giọng nói bình thản: “Ngươi không hứng thú với việc trở thành đệ tử của ta sao?”
“Trở thành đệ tử của tiền bối, dĩ nhiên là vinh hạnh.”
Dịch Cơ Vũ đáp ngay, không do dự. Nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào bàn cờ.
“Nhưng trong một ván cờ, ta lại càng muốn chiến thắng hơn.”
Hai chữ kỳ ngộ cứ thế bị hắn tự tay đẩy vào cửa tử, đổi lấy một con đường duy nhất dẫn đến thắng cục.
Hứa Cẩn Ngôn khẽ hỏi, giọng trầm ổn: “Kỳ đạo là điều khiển thế cục, dùng tất cả làm lợi thế. Người bước vào bàn cờ đều là kỳ thủ, đều là chuẩn đại sư kỳ đạo. Nhưng mỗi người lại có cách hiểu khác nhau.”
“Có người nói kỳ đạo là công cụ chính trị, có người nói là thủ đoạn thao túng người khác.”
“Còn ngươi, kỳ đạo trong mắt ngươi là gì?”
Dịch Cơ Vũ không do dự: “Kỳ đạo với ta là không hối hận.”
“Một khi đã lựa chọn, ta không cầu đường lui, chỉ cầu lòng mình bình yên.”
Hứa Cẩn Ngôn bật cười lớn: “Thú vị, thật sự rất thú vị.”
Dịch Cơ Vũ chắp tay, giọng nói đã thu lại sự sắc bén của ván trước, nhưng ánh mắt vẫn còn dư âm chiến ý: “Tiền bối vì kỳ đạo mà đến. Vậy hôm nay người xuất hiện ở đây… e rằng không chỉ đơn thuần là để đánh cờ.”
Hai người lại mở ra một ván mới.
Quân cờ vừa chạm bàn, thế cục đã ngầm thành hình.
Hứa Cẩn Ngôn đặt tiếp một quân, động tác ung dung. Như thể bản thân hắn cũng chỉ là một trong vô số kỳ thủ đang chìm nổi trong tòa thành này, thuận thế mà đi, thuận cục mà hành.
Hắn không hề giấu giếm, giọng nói chậm rãi vang lên giữa đêm tĩnh: “Ta đến vì một lời tiên tri.”
Thiên Thu ngồi trong phòng, trầm tư rất lâu. Lâu đến mức quên luôn cả việc bật đèn. Thế nhưng trong bóng tối ấy, lại có ánh sáng lục nhạt và một luồng ánh trắng thuần khiết hòa cùng ánh đêm tựa như hai cực âm dương lặng lẽ lan tỏa, chiếu sáng không gian quanh hắn.
Dưới chân là hai cuộn cuộn tre trải dài trên nền đất.
Hắn đang tuyển chọn công pháp và kỳ vật để tu hành. Trước mặt là Phù Sinh Thạch và Âm Dương Trận Bàn, chúng lần lượt là hai kỳ vật tương ứng với hai bộ công pháp: Dưỡng Căn Phù Sinh Quyết và Thiên Căn Bồi Nguyên Quyết.
Hai loại công pháp này hoàn toàn không tồn tại trên thị trường. Chúng được tổng hợp từ bốn loại công pháp khác nhau: Phù Sinh Tức, Dưỡng Sinh Quyết, Cố Linh Quyết và Phục Đan Quyết.
Toàn bộ đều là công pháp bị coi là phế phẩm, bán ra chỉ để cho có. Nhưng mỗi loại lại có ứng dụng riêng trong một số hoàn cảnh đặc thù.
Phù Sinh Tức có thể tăng cường sinh mệnh, thích hợp cho người sắp hấp hối, dùng để kéo dài tính mạng.
Dưỡng Sinh Quyết khiến cơ thể trở nên khỏe mạnh, giúp người luyện sống lâu hơn, phù hợp để dưỡng sinh.
Cố Linh Quyết dùng để cố định linh lực, nghe qua thì vô dụng. Nhưng trên đời có vô số pháp môn kỳ dị, đặc biệt là những loại có thể điều khiển linh lực của kẻ địch, dẫn đối phương rơi vào ảo cảnh. Khi đó, Cố Linh Quyết chính là quân bài quyết định để đối kháng.
Phục Đan Quyết thì chuyên dùng để hồi phục đan điền bị tổn hại.
Tác dụng của từng loại đều không hề tầm thường. Nhưng vấn đề là, mỗi người chỉ có thể chọn một công pháp để tu luyện. Trên đời lại có vô số công pháp ưu tú hơn, phù hợp hơn, vì thế bốn công pháp này dần bị liệt vào hàng phế phẩm.
Thiên Thu bán chúng ra vốn có dụng ý riêng, đợi người hữu duyên.
Người có thể thu thập đủ bốn loại công pháp này, lại còn nhìn ra mối liên hệ giữa chúng, tuyệt đối không phải kẻ tầm thường.
Loại người đó, đáng để hắn quan sát trong thời gian dài. Nếu nhân phẩm tốt thì có thể lôi kéo đối phương vào thế lực của mình.
Không sai. Bốn công pháp này có thể hợp lại.
Thoạt nhìn, chúng chẳng hề liên quan. Nhưng bên trong lại ẩn giấu một sự liên kết huyền diệu.
Trước tiên, đem Phù Sinh Tức và Dưỡng Sinh Quyết mỗi quyển chia thành bốn đoạn, rồi ghép xen kẽ theo thứ tự Phù Sinh trước, Dưỡng Sinh sau. Như vậy liền hợp thành Dưỡng Căn Phù Sinh Quyết.
Sau đó, chia Phục Đan Quyết và Cố Linh Quyết mỗi quyển thành ba đoạn, ghép theo thứ tự Cố Linh trước, Phục Đan sau, liền tạo thành Thiên Đan Bồi Nguyên Quyết.
Tu luyện riêng lẻ từng loại đều nguy hiểm đến tính mạng, thậm chí có thể tẩu hỏa nhập ma.
Điều kiện để tu thành hai công pháp này là phải đạt được nhất tâm đa dụng, như vậy một niệm liền có thể tu luyện hai quyển công pháp cùng một lúc.
Điểm chí mạng của cách sắp đặt này nằm ở chỗ. Dù có người phát hiện được bí mật của bốn quyển công pháp này, thì cũng không ai nghĩ rằng bốn công pháp không liên quan lại có thể dẫn tới hai đan điền.
Điểm lợi hại của công pháp hợp thành này là có bảy tầng. Mỗi tầng đều có thể lưu lại một phần dược liệu đan dược đã dùng, từ từ bồi bổ cho bản thân.
Tốc độ tu luyện nhanh, mà lại không tổn hại căn cơ. Dù kinh mạch bị thương do tu hành, cũng có thể chậm rãi hồi phục. Trong suốt quá trình ấy, tốc độ tu luyện gần như không bị ảnh hưởng.
Dùng đan dược kém chất lượng, hiệu quả vẫn có thể sánh ngang trung phẩm. Thậm chí dược lực còn có thể sinh sinh bất tức, liên tục bồi bổ tu sĩ.
Vì vậy công pháp này được đặt tên là Thiên Căn Phù Nguyên Quyết, chú trọng căn cơ và khả năng hồi phục căn cơ. Tốc độ tu luyện đủ để sánh ngang với công pháp cực phẩm.
Người ta nói, chọn công pháp như trồng cây. Một khi đã chọn thì không thể hối hận. Nhưng riêng Thiên Thu, lại có thể tùy ý chọn lựa.
Huyền Căn Phục Căn Quyết là biến thể được tạo ra bằng cách tách Thiên Đan và Dưỡng Căn thành hai phần, rồi ghép xen kẽ Dưỡng Căn trước, Thiên Đan sau.
Công pháp này cho phép tu sĩ chuyển đổi tu vi hiện tại thành bản nguyên tu vi.
Bọn họ lúc này có thể từ từ chuyển hóa sang tu vi của công pháp mới, mà không cần tự phế cản giới đang có.
Mười năm qua, Thiên Thu chỉ làm hai việc, tính toán và tích lũy căn cơ. Những công pháp này, đối với hắn chỉ là thủ đoạn dự phòng.
Nếu không tìm được con đường tốt hơn, hoặc để lại cho người thân tín sử dụng, cũng là lựa chọn không tệ.
Công pháp này có thể tu bằng cả ba đan điền. Nếu chủ tu một công pháp đặc thù đạt tới tâm tượng cảnh, rồi đồng thời tu luyện hai công pháp này, liền có thể vận hành cả ba đan điền cùng lúc.
Với Thiên Thu, công pháp đặc thù đó chỉ có một.
Hắn đang đánh cược, rằng sẽ có một công pháp tốt hơn nữa, chỉ là bản thân vẫn chưa nhớ ra.
Chủ tu ba đan điền tuy tiêu hao tài nguyên vượt xa người thường.
Nhưng uy lực mang lại đã đủ để nghiền ép đối thủ cùng cảnh giới, thậm chí là khiêu chiến vượt cảnh.
Nghĩ đến đó, Thiên Thu bỗng thở dài. Hắn buông mọi thứ xuống, nằm vật xuống sàn nhà, tâm trí mệt mỏi như đang cố nhớ lại một điều gì đó đã bị thời gian che lấp.
Ánh trăng dần tắt. Trong đêm tối, có thứ gì đó đang vô thức diễn ra.
0 Bình luận