Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 30: Thiên Thu bại trận, thật sự là lơ là

Chương 30: Thiên Thu bại trận, thật sự là lơ là

Mông Hoạ cười khẩy: “Ngươi tự cho mình thông minh, hay chỉ với kiến thức cơ bản đã tự cho mình có thể lãnh đạo cả đội quân?”

“Không phải nó rất hiệu quả sao?” Thiên Thu cười nhạt. Hắn chỉ tay, vô số quân địch ngã xuống. 

Khi đầu quân địch rơi xuống còn một nửa, các tu sĩ phía trước bóp nát phù lục, vị trí của họ lập tức hoán đổi với đơn vị tấn công cận chiến.

“Ngươi thật tàn nhẫn, vậy mà lấy mạng tu sĩ trí đạo làm bất ngờ."

"Ngươi chắc cũng biết tu sĩ trí đạo am hiểu quấy rối, suy tính phù hợp để lãnh đạo ngàn đội quân."

"Nhưng hầu hết tất cả lại mỏng manh trên chiến trường, dễ dàng bị ám sát một cách bất chợt.”

Thiên Thu khẽ nhíu mày, như thể thiếu kiên nhẫn vì đối phương nói quá nhiều.

“Quân ta do ta xướng, cần ngươi quản?”

“Chưa kể… ngươi còn không biết chỉ huy nữa cơ."

Chưa dừng lại, phó tướng quân xông pha trận mạc, trường thương quét ngang, vô số tướng địch đồng loạt gục ngã.

Trong khi đó có vô vàn pháp thuật được quân địch thi triển lao tới, hắn lạnh lùng lách qua để lại tàn ảnh, hoặc thô bạo hơn là đánh tan từng đợt.

Khói bụi bay mịt mù, chớp lấy thời cơ, phó tướng quân một đường vượt trở ngại, chạm trán kẻ thù cũ. 

Một động tác bước chân, hắn đã áp sát tới bên cạnh đối phương. 

Một đường trường thương vung lên, đầu của phó tướng quân bên địch lập tức rơi xuống.

Thiên Thu khẽ mỉm cười hài lòng. Nhưng ngay sau đó, tiếng gà kêu vang, xen lẫn tiếng xà kêu, rồi là tiếng gà thảm thiết vang rền cả chiến trường.

Vô số binh sĩ Lạc Thiên Thu ngã xuống. Hắn bàng hoàng quay đầu ra sau, bất chợt thổ huyết tại chỗ, thất khiếu chảy máu.

Giữa dòng hỗn loạn, ánh mắt hắn bắt gặp những tướng sĩ có đôi mắt vàng như rắn, trên mặt mọc vảy rắn lục. 

Bọn họ chính là những người đang tấn công đồng đội của mình. 

Mỗi đòn đánh ra đều khiến đồng tử của nạn nhân chuyển vàng, vảy rắn lan ra.

Việc vảy rắn sinh khiến sinh mệnh bọn họ không ngừng bị dập tắt như trúng độc.

Thi thoảng từ vảy lại sinh ra chất dịch đặc sánh như dịch độc. 

Mắt rắn khiến tâm trí họ không ngừng bị lấy đi, tùy ý bị người khác điều khiển. 

Trận địa trở nên hỗn loạn đến cực điểm.

Thiên Thu căn bản không hề biết chuyện gì vừa xảy ra.

Thiên Thu tái mặt. Đây chính là điểm yếu của binh pháp Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại, binh sĩ không được quay đầu.

Điểm yếu này có thể được hiểu theo hai ý. 

Ý chí không được nản lòng, không được chùn bước trước khó khăn. 

Ý còn lại là không được quay lưng về phía kẻ thù.

Vì loại binh pháp này là loại hắn chưa từng thấy qua, nên đã dành nhiều thời gian nghiên cứu. 

Sau đó Thiên Thu phát hiện ra tỉ lệ thi triển thành công cực kỳ thấp, đòi hỏi binh sĩ phải có ý chí quật cường.

Nếu người thi triển quay đầu lại sẽ bị phản phệ, còn binh sĩ dưới tác dụng của binh pháp này không thể quay đầu lại. 

Binh pháp này còn đem lại một điểm yếu khác, chính là khiến binh sĩ mất đi cảm giác từ sau lưng để tâm trí toàn tâm toàn ý chiến đấu.

Thiên Thu kinh hoàng nhận ra: “Đây… đây là binh pháp đã thất truyền nhiều năm… Cõng Rắn Cắn Gà Nhà! Tại sao… hắn lại biết?”

Hắn lướt qua những cái xác bình thường, ánh mắt lạnh lùng, mang theo vài tia oán độc. Rồi đến những xác có vảy rắn trên mặt, Thiên Thu nhận ra mối nguy: “Bọn hắn… phản bội ta?”

Với những kẻ phản bội, mang theo dị tâm, Thiên Thu chẳng hề có lấy một chút thương xót. 

Chẳng qua là tự làm tự chịu.

Binh pháp Cõng Rắn Cắn Gà Nhà là một binh pháp đặc biệt, lấy người bên trận doanh kẻ địch làm trận nhãn.

Những người có bất mãn với thủ lĩnh trận doanh sẽ không bị mọc vảy rắn đồng tử bình thường.

Còn những ai không có dị tâm sẽ bắt đầu mọc vảy rắn, sinh mệnh theo trận hỗn loạn mà bị rút cạn.

Binh pháp này thật sự là chiêu hiểm, cần sự bố trí kỹ lưỡng, đến khi dùng sẽ là đòn chí mạng. 

Cách phá giải thế cục rất đơn giản, chỉ cần tìm ra trận nhãn là được, tức là người phản bội.

Thiên Thu trầm ngâm: “Kẻ phản bội… rốt cuộc là ai?”

Đúng lúc hắn đang suy nghĩ, một đạo đao quang xé qua không trung, xé tan áo giáp, để lại một vệt máu trên đường đi. 

Hắn quay đầu lại, bàng hoàng thay, đó là Mông Họa.

“Bất cẩn trên chiến trường… thật sự không nên nha.”

Mạng sườn của Thiên Thu bị chém đứt. Đòn này chưa kịp rơi xuống, đòn khác lại giáng xuống. 

Hắn mang theo vết thương chật vật né tránh đòn đánh tiếp theo, vết thương rỉ máu khiến động tác hắn trở nên chậm chạp. 

Sau khi né hết toàn bộ đòn tấn công, Thiên Thu vung thương phản đòn.

Mông Hoạ cũng chẳng buồn né, cứ mặc cho mũi thương đâm qua mặt. 

Vết thương hiện hữu trên vệt máu, rồi mấy chốc liền hồi phục như chưa từng có gì xảy ra.

Mộng Hoạ nhìn gương mặt Thiên Thu. Ánh mắt vừa thích thú vừa kinh hãi, nhưng chẳng có cách nào để phá giải hiểm cục trước mắt.

Thiên Thu lảo đảo lùi ra đằng sau, thứ còn lại chỉ là bình tĩnh. 

Hắn thật sự quá quen thuộc với cảnh này, lần nào Mông Hoạ trong trạng thái này cũng áp đảo hắn về mọi mặt. Căn bản chẳng có khả năng đánh trả.

Nhưng điều làm hắn hoang mang nhất vẫn là môn binh pháp này. 

Nó quá ảo diệu, thật sự rất khó để phá giải trong tình cảnh hiện tại.

Trừ phi… hắn có manh mối, mọi thứ trong mộng cảnh không giống hiện thực, lý do dẫn đến tình cảnh hiện tại thật sự là muôn vẻ.

Nhưng với hiện thực thì có vô số cách để tìm ra mảnh ghép để phá cục. 

Hơn nữa, đây là chiến trường, căn bản chẳng có thời gian để bố trí từng chút một.

Bỗng, một đạo trường thương được đâm đến tới từ phía sau. 

Trong khoảnh khắc, Thiên Thu giật mình, từ từ quay đầu lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi tay đang siết chặt lấy trường thương. 

Từng giọt máu từ từ rỉ xuống.

Âm thanh đầy u oán vang lên: “Tại sao? Tại sao ta đã cố gắng hết sức… nhưng ngươi mới là tướng quân trong lòng mọi người?"

“Tại sao người đang đứng trên chiến trường, chỉ huy trận doanh lại không phải là ta?”

"Tại sao ta… chỉ có thể đứng sau ngươi?”

Đó là phó tướng quân, người cùng hàng trăm huynh đệ vào sinh ra tử, ấy vậy trong lúc nguy nan lại phản bội họ.

“Thật không ngờ người ngươi tin tưởng nhất lại đâm một thương đằng sau lưng ngươi chứ.” Mông Hoạ cười trêu chọc.

Lời nói quen thuộc vang vọng bên tai, ánh mắt Lạc Thiên Thu lóe lên vẻ điên cuồng, trong mắt không còn ý thiện, chỉ còn là điên cuồng.

“Tìm ra rồi.”

Hắn tàn nhẫn rút mình ra khỏi thương, thương trong tay phó tướng quân như bản năng mà được nắm trong lòng bàn tay của Lạc Thiên Thu. 

Hắn có thể tước đoạt vũ khí của kẻ thù trên chiến trường mặc cho mình sử dụng, đây là khả năng luyện được trong vô số mộng cảnh sinh tử.

Dưới sự chứng kiến của Mông Hoạ, Thiên Thu như lột xác thành một con người mới: “Ra vậy, ra vậy… ta hiểu rồi."

“Trên chiến trường, thứ không tin tưởng nhất là cấp dưới, lại càng không nên tin tưởng chính mình.”

"Dưới thiên địa này, người mà ta tin tưởng nhất nhiều lắm là chín phần, phần còn lại là nghi ngờ và cảnh giác.”

“Biết không?"

Thiên Thu cười nhạt. Nhưng lại đầy ý khinh thường, tự giễu.

"Ta vẫn luôn đề phòng tất cả, nhưng thật không ngờ chỉ vì một đôi mắt lơ là động thái sau lưng lại dẫn đến kết cục này.”

Phó tướng quân cười khinh bỉ: “Ngươi chết rồi, ta sẽ là tướng quân mới. Nếu ngươi phát hiện rồi thì có thể làm gì được ta?"

“Lại nói ngươi mang trên mình trọng thương.”

"Sớm muộn gì cũng chết, chi bằng để ta tiễn ngươi một đoạn cuối.”

Thiên Thu cầm thương, hai tay đâm mạnh mũi thương vào đầu tên phó tướng quân. 

Hắn cứ thế mà ngã xuống. Dưới sự chứng kiến của vạn đại quân, hắn cứ đâm thương xuống rồi lại rút lên.

Khuôn mặt dưới lăng trì của vô số nhát thương chẳng mấy chốc trở thành tổ ong, chẳng còn nhìn ra khuôn mặt ban đầu.

Khi phần mặt không thể đâm tiếp, gần như dính chặt với mặt đất. Hắn liền chuyển sang phần bụng.

Mông Hoạ run rẩy, hắn là một tên tướng quân tàn bạo, việc ác hắn làm phải nhiều hơn mũi thương Thiên Thu vừa đâm kẻ phản bội trên chiến trường… trăm, ngàn, vạn lần.

“Đây thật sự là tướng quân chính đạo sao?”

Vạn quân Mông run rẩy trước cảnh tượng rùng rợn. Mộng Hoạ khẽ nhích bước chân.

Thiên Thu khẽ quay đầu lại, ánh mắt đó là ánh mắt của ác quỷ, đôi mắt trải qua vô số năm tháng bị phản bội.

Chung quy hắn cũng chỉ là một bản sao được dựng lên từ kiến thức và nội tâm của Thiên Thu. 

Bản sao mãi mãi chỉ là bản sao, dù giống đến mức nào cũng chẳng bằng một góc của bản chính, căn bản không phải là một con người.

Trong sâu thẳm tâm trí Thiên Thu, hắn vẫn luôn ám ảnh một thứ… sự phản bội. 

Mỗi mộng cảnh trôi qua là một lần phản ánh nội tâm của hắn, tất cả đều có sự phản bội. 

Vậy nên hắn sẽ không tin tưởng tuyệt đối vào bất kỳ ai.

Mông Hoạ run rẩy trước một thiếu niên, hắn quỳ rạp xuống như bản năng.

Ánh mắt của Thiên Thu mờ dần, chỉ biết cảnh tượng cuối cùng là Mông Hoạ đang run rẩy quỳ xuống. 

Bản thân hắn đang cắm thương trước một vũng máu pha lẫn giáp sắt.

Nếu không nói ra, tất cả còn không biết vũng máu này trước đây là một phó tướng quân có tiền đồ.

Trong tâm trí hắn loé lên vô vàn ý tưởng, cùng vô số loại cảm ngộ. 

Hắn chợt nhận ra chính mình vẫn còn chưa phát huy được một phần lĩnh vực bản thân am hiểu.

“Ra vậy, ra là vậy, nếu thực lực không đủ thì dù mưu trí hay tâm tình có ra sao cũng vẫn bị khinh thường…"

"Tất cả đều có thể dẫn đến sự phản bội. Sự phản bội không chỉ xuất phát từ niệm tin thiếu hụt, mà còn từ sự ghen tị được chôn sâu trong lòng.”

Thiên Thu nhớ lại cảnh mình lãnh đạo, ngoài những ánh mắt rực lửa còn lại là một phần hoài nghi: “Hắn thông thạo binh pháp thì sao chứ, chẳng phải vẫn sẽ chết sao?”

Trong mắt tất cả, Thiên Thu không có thực lực đối đấu Mông Hoạ, định sẵn là sẽ chết.

Nếu biết vậy, sao không ai thay thế vị trí của hắn đi? Nếu hắn không liều mạng chống đỡ, liệu bọn họ có kiên trì đến phút cuối?

Nhưng không hoàn toàn trách được bọn họ.

Có trách thì cũng nên trách Lạc Thiên Thu. 

Chỉ trách hắn quá đa nghi dẫn đến các binh lính cũng chịu ảnh hưởng tính cách của hắn.

Có trách thì trách hắn yếu đuối sợ sự phản bội.

Thế gian có mặt lợi thì cũng có mặt trái.

Nhưng dù vậy, hắn thu được rất nhiều lợi ích.

Thật sự rất nhiều, rất rất nhiều ý tưởng từng bị chôn vùi.

Lúc này, Lạc Thiên Thu mở mắt ra. Hắn nhanh chóng lấy ra một quả cầu, không chút do dự đặt tay lên. 

Ánh sáng trắng bỗng chốc bao trùm cả căn phòng, nhưng nhìn từ bên ngoài, chỉ như thể hắn đang nghịch một quả cầu bình thường.

Đây mới là thiên tư thật sự của hắn… Cực Hạn, một loại thiên tư được đổi lấy từ vô số tài nguyên quý giá.

Đồng thời, hắn xác định cảm ngộ của mình không hề sai. 

Tất cả đều là những gì vốn có của một thiên tài, ngộ tính kinh người.

Thiên Thu thu lại quả cầu, chống hai tay ra sau, thân ngửa về cùng hướng.

Hắn khẽ cười nhạt.

“Quả nhiên… ý tưởng của ta có thể thực hiện được.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!