Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 32: Cửu Kiếp Đoạt Thiên
0 Bình luận - Độ dài: 2,234 từ - Cập nhật:
Thiên Thu tàn nhẫn đến cực điểm. Hắn muốn triệt để hủy hoại tầm nhìn của kẻ thù, rồi mặc sức tấn công.
Quả nhiên, hắn liên tiếp đâm lên khuôn mặt Mông Hoạ. Mái tóc hoa râm nhanh chóng nhuộm thành huyết hải, máu nhỏ xuống nền đất lạnh lẽo.
Tốc độ hồi phục của Mông Hoạ cực nhanh. Một con mắt vừa bị hủy, con mắt kia đã tái sinh. Tầm nhìn luân phiên giữa hư vô và khuôn mặt thiếu niên lạnh lùng, như ánh sáng bị bật tắt liên hồi.
Với Thiên Thu, việc đâm người chỉ là chuyện bình thường, công việc đã nuôi dưỡng ý chí hắn suốt những năm qua.
Không rõ Mông Hoạ đã trải qua bao nhiêu lần tái tạo rồi lại bị hủy. Chỉ biết rằng hắn đã điên, và càng lúc càng điên hơn.
Mông Hoạ bò rạp trên mặt đất, cắn nát cánh tay phải. Huyết nhục trôi xuống, khí thế lại tăng vọt. Trên chiến trường, vô số binh sĩ ngã xuống, huyết dịch tưới đẫm mặt đất.
Dưới ý chí của hắn, huyết dịch lần nữa tụ tập, hình thành huyết vụ dày đặc. Mông Hoạ từng bước đứng dậy giữa màn sương máu.
Thiên Thu cười lạnh. Gương mặt thiếu niên nhuốm máu, dữ tợn mà mị hoặc. “Tốt, phải như vậy chứ. Còn gì thì cứ đem ra hết đi.”
“Nếu ngươi không cố gắng, thì ai giúp ta tu sát đạo đây.”
Lời vừa dứt, Lạc Thiên Thu cười lên dữ tợn. Trường thương bị hắn tùy ý ném đi, ý chí sắc lạnh tự do tung hoành giữa thiên địa.
Mũi thương bay tới liền hoá thành một đoàn huyết vụ nằm trên tay người đàn ông.
Mái tóc bạc của Mông Hoạ đẫm máu, thần sắc càng thêm điên loạn.
Mộng cảnh vẫn tiếp diễn. Theo lẽ thường, khi đã ở trong mộng cảnh, cảnh tượng sẽ không tùy ý thay đổi, trừ phi có thủ đoạn đặc thù can thiệp.
Hoặc ý chí của người tạo mộng cảnh đã thay đổi. Thiên Thu ác, nay lại càng ác hơn. Chính vì vậy Mông Hoạ mới trở nên mạnh mẽ như thế.
Trong màn huyết vụ dày đặc, Thiên Thu nghe rõ tiếng gió thổi qua làn mưa rơi. Hắn hơi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua bầu trời xám xịt.
Động tác ấy chậm chạp, tiếng thở dài nặng nề ấy theo bàn tay nâng lấy hạt mưa. Chúng thản nhiên được bày ra giữa chiến trường, khiến Mông Hoạ sinh ra nghi hoặc, không dám hành động bừa bãi.
Chỉ trong khoảnh khắc bất cẩn đó, Thiên Thu đã động thủ.
Thân ảnh hắn lao tới như mũi tên rời cung. Hạt mưa bị thân ảnh giật ngược về sau, tan thành làn khói lờ mờ.
Phốc.
Mông Hoạ sững sờ. Thời gian như ngừng lại. Hắn nhìn thấy một thiếu niên lướt qua bên người mình, động tác dứt khoát và gọn gàng, bàn tay móc ra một vật còn đẫm máu.
Nó dần được rửa sạch dưới những hạt mưa.
Phải!
Đó là đôi mắt của hắn
Máu tươi phun trào từ hốc mắt, tuôn chảy thành dòng. Chưa kịp cảm nhận đau đớn, Thiên Thu đã xoay người giữa không trung, ý đồ móc nốt con ngươi còn lại.
Mông Hoạ vội lùi về sau, cưỡng ép ngăn cản động tác này. Hắn lảo đảo đứng vững, trong lòng chấn kinh tột độ.
“Ngươi đã là đại sư thâu đạo.”
Thiên Thu không trả lời. Với hắn, Mông Hoạ chỉ là một nhân vật hư cấu được dựng lên từ trí tưởng tượng, một dạng tồn tại trong mộng.
Công nhận thì sao?
Nó khác biệt hoàn toàn với việc xem là thật.
Mông Hoạ vẫn tiếp tục nói: “Chẳng trách trên chiến trường, ngươi có thể đoạt vũ khí của người khác một cách tuỳ ý.”
“Mỗi lần đột phá một cảnh giới lưu phái, đại sư, tông sư, đại tông sư… tu sĩ sẽ giác ngộ một loại đạo lý."
"Chắc đạo lý thâu đạo của ngươi chính là đoạt mạng kẻ thù. Bảo sao có thể móc con mắt này mà ta không hề hay biết.”
Thiên Thu thấy đối phương nói quá nhiều, đang định ra tay lần nữa, thì bất ngờ nghe hắn tiếp lời: “Nó giống thứ mà các ngươi gọi là cây kỹ năng nhỉ. Thế giới tu tiên có vô số nhánh kỹ năng, thậm chí còn chưa được khai phá hết.”
Thiên Thu trợn to mắt, trong lòng dâng lên sự kinh ngạc: “Điểm kỹ năng là gì? Sao hắn biết? Thứ này rất quen, nhưng ta lại không thể nhớ ra.”
Khái niệm ấy quen thuộc đến kỳ lạ, như từng tồn tại rất sâu trong ký ức. Nhưng mỗi khi hắn cố chạm tới, trí nhớ lại trống rỗng, chỉ còn một cảm giác mơ hồ khó chịu.
Mông Hoạ tiếp tục: “Ta nghĩ bản thân chỉ là một bản sao trong thế giới giả tạo này. Xem ra ý niệm giết chóc, khao khát sâu trong tâm trí ta, đều bắt nguồn từ ý niệm của ngươi.”
Hắn hơi dừng lại: “Qua nhiều lần giao đấu, ta xác định ngươi không phải là người tốt. Bảo sao ta có thể trở thành một tên hung ác.”
Mông Hoạ đã sai. Thiên Thu không hoàn toàn hung ác. Hắn vẫn còn rất lương thiện, chỉ là quá lý trí mà thôi.
Trong lòng Thiên Thu chấn động: “Sao hắn nhớ? Sao hắn lại biết điều đó? Đáng lẽ hắn không nên biết mới đúng.”
Thiên Thu không để hắn tiếp tục lảm nhảm nữa, lập tức cầm trường thương lao lên. Mông Hoạ cũng vung đao nghênh chiến, tóc bạc lay động dưới màn mưa.
Thương đao va chạm, tia lửa loé lên rồi lập tức bị bốc hơi ngay sau đó.
Thế cục đã thay đổi. Thiên Thu vung tay trái, vô số đoàn huyết vụ bị kéo tới, tụ lại thành một cơn lốc máu.
Thu vung thương, lốc xoáy gào thét lao thẳng về phía Mông Hoạ. Hắn ta giật mình: “Ngươi… ngươi lại có thể cướp lấy huyết khí, mặc cho mình sử dụng?”
Thiên Thu không đáp, trực tiếp lao lên. Mông Hoạ cười lớn: “Ngươi dù sao cũng chỉ là một thằng nhóc. Đòn này của ngươi đã hao hết linh lực rồi.”
Chỉ thấy huyết khí đột ngột đảo chiều, dung nhập vào cơ thể Mông Hoạ, khiến khí thế hắn càng trở nên cuồng bạo.
Thiên Thu vừa kịp lao tới, binh khí va chạm dữ dội. Trường thương bị đánh bật ngược, cắm sâu giữa trận địa quân địch.
Mông Hoạ không buông tha, vung đao chém xuống một nhát. Ánh đao trắng xoá phản chiếu bóng dáng của thiên địa, vô tình.
Thiên Thu nghiêng mình né tránh, lộn ngược về phía xa. Ngay lúc đó, bầu trời chợt loé lên một tia chớp.
Thân ảnh thiếu niên đáp xuống trên trường thương. Vạt áo lay động, mái tóc ướt sũng tung bay trong mưa gió.
Hắn giơ tay lên. Hạt mưa xoay vần trên tay như những vũ công đanh nhảy múa. Âm nhạc tách tách va nhau chạm đến thiên địa này.
Vô số linh khí thiên địa tụ lại trong lòng bàn tay, xoay chuyển như cuồng phong.
Linh lực theo cánh tay tràn xuống thân, dọc theo cán thương truyền thẳng vào lòng đất, ăn sâu và bén rễ bên dưới.
Bầu trời loé sáng, như thể thiên lôi sắp giáng xuống.
Mông Hoạ không hiểu đối phương muốn làm gì, nhưng hắn đã lao lên, vung đao chém thẳng về phía thân ảnh ấy.
Thiên Thu khẽ hô: “Thao Thiên, Chưởng Linh, Khống Địa.”
“Hạt giống thần thông, Tam Tố Đoạt Đạo.”
Hạt giống thần thông được hiểu là thần thông mới chớm nở, chỉ có năng lực sơ bộ. Nhưng theo thời gian, nó có thể phát triển thành thần thông hoàn chỉnh.
Vừa nghe Thiên Thu hô, Mông Hoạ chấn kinh: “Không lẽ ngươi tính… tính…”
Hắn chưa kịp nói hết, thiên lôi đã giáng xuống, lấy Mông Hoạ làm điểm rơi. Ánh sáng chói mắt loé lên, nuốt trọn một vùng chiến trường.
Thiên địa nhất thời chìm trong màn sáng như đèn flash, thân mưa thu lấy ánh sáng rơi xuống từng đợt như đom đóm gãy cánh.
Lôi quang phủ kín một bên mặt, Thiên Thu lại hô tiếp: “Bạo Linh.” Sắc mặt lạnh lùng như sứ giả của thiên đạo, thẳng tay phán xét mọi sinh linh.
Lấy Thiên Thu làm trung tâm, trong phạm vi trăm dặm, vô số binh sĩ đồng loạt nổ tung. Mảnh áo, thi thể và huyết nhục hoà lẫn vào nhau, quét ngang qua trước mặt hắn.
Khuôn mặt Thiên Thu vẫn vô cảm, như chưa từng có gì xảy ra.
Thiên lôi giáng xuống vị trí Mông Hoạ vừa lao tới. Nhưng Thiên Thu hơi nhíu mày, bởi hắn nhìn thấy Mông Hoạ đang đứng ở phía sau.
Đối phương chẳng nhận lấy một chút thiệt hại. Vẫn ung dung đứng từ xa.
“Nếu không phải ta có pháp thuật bảo mệnh, e rằng đã bị thiên lôi này đánh thành mảnh vụn rồi.”
Mông Hoạ chậm rãi giải thích: “Thằng nhóc nhà ngươi đúng là nham hiểm. Ban đầu dùng huyết vụ tấn công ta, chính là để ta hấp thu huyết sát chi lực."
"Ngay sau đó lại dùng bí thuật dẫn động thiên phạt. Vì trong cơ thể ta tích tụ lượng lớn huyết sát chi khí, thiên lôi mới phán định ta là kẻ phải bị đánh.”
Hắn cười khẩy: “Bí pháp của ngươi rất lợi hại, có thể khôi phục linh lực trong nháy mắt, linh lực gần như vô tận. Vì vậy mới dẫn đến lôi phạt. Cũng chính vì thế, ngươi mới dùng được pháp thuật có phạm vi lớn như vậy.”
“Nhưng xem ra, pháp môn này cũng chẳng ra làm sao cả. Một khi phát động sẽ thu lấy sự chú ý của thiên đạo. Ngươi chỉ dám dùng bí pháp này ở đây thôi.”
Thiên Thu hiếm khi đáp lời: “Ba lần rồi. Lôi phạt.”
Mông Hoạ chấn động. Theo nhận thức của hắn, thiếu niên này chỉ mới mười bốn tuổi, thậm chí còn chưa chính thức tu hành.
Hắn từng cho rằng đây chỉ là kẻ may mắn gặp được đại cơ duyên. Nhưng ba lần thách thức thiên đạo, ý nghĩa hoàn toàn khác.
“Không lẽ… thần thông ngươi tu là Cửu Kiếp Đoạt Thiên thuật.”
Giọng nói của Mông Hoạ vang giữa mưa đan xen chút run rẩy, cùng sự chấn kinh đến tận tinh thần.
“Muốn tu thành môn thần thông này, cần chín lần thách thức thiên đạo, lấy thiên đạo làm địch."
"Thần thông chia làm chín tầng, tương ứng với chín lần thức tỉnh hạt giống thần thông. Mỗi tầng thức tỉnh sẽ thu được thần thông khác nhau, tuỳ người mà biến hoá.”
“Điều kiện tu luyện vô cùng khắc nghiệt. Trước năm tầng, không được đột phá Tiên cảnh. Khi tu đến tầng thứ chín, có thể siêu thoát thiên địa, không còn bị thiên đạo chưởng khống.”
Lạc Thiên Thu cảm thấy mình hơi chiều cái nhân vật hư cấu này quá mức. Đánh thì đánh đi, nói nhiều làm cái quái gì.
Ngay khi Mông Hoạ còn đang thao thao bất tuyệt, Thiên Thu đã vung trường thương.
Trường thương rời tay, như mũi tên rời cung. Mông Hoạ lập tức thu lại tâm thần, nhận ra bản thân vừa lỡ lời.
Hắn lùi mạnh ra xa, tuỳ ý chém gãy cán thương. Thiên Thu vung tay, gió trong thiên địa đột ngột hội tụ, trường bào phần phật tung bay. Vô số binh lính đồng loạt xông lên.
Binh pháp: Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại.
Binh pháp dung hợp: Bước Chân Của Tâm Can.
Trong khoảnh khắc, chiến kỳ giữa chiến trường bỗng tản ra vô số ánh sáng vàng óng, rồi biến mất. Khí thế binh sĩ theo đó được củng cố, linh lực cuồn cuộn dâng trào.
Các tướng sĩ dường như không còn cảm giác về phía sau. Bọn họ chỉ biết lao lên, với tốc độ kinh khủng.
Nếu Ý Chí Bất Khuất lấy tinh thần lực làm cốt lõi, ngưng tụ cờ ý để củng cố sĩ khí, khiến mỗi binh sĩ liều mạng chiến đấu, kích phát sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể, thì điểm yếu duy nhất chính là cờ ý. Một khi cờ bị huỷ, binh pháp cũng sẽ tan rã.
Còn Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại thì khác. Nó trực tiếp đưa cờ ý vào trong cơ thể mỗi người, lấy tâm làm cờ. Cờ ý gần như không thể bị huỷ, trừ phi người đó chết đi.
Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại lấy Ý Chí Bất Khuất làm nền tảng, lấy thân thể làm tinh túy. Thể chất và linh lực đều được tăng cường rõ rệt.
Đây là hai binh pháp mà Thiên Thu đã phải trả giá bằng vô số năm tháng trong mộng cảnh mới nắm giữ, rồi từng bước dung hợp thành một.
0 Bình luận