Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 40: Tâm trí ta, chỉ cần một ma là đủ

Chương 40: Tâm trí ta, chỉ cần một ma là đủ

Hắn nheo mắt nhìn nàng. “Ngươi nuốt hết rồi à?”

Dạ Tĩnh Nghi giấu tay ra sau lưng, quay mặt sang chỗ khác.

“Ai mà chẳng thích tiền.”

Một khối linh thạch thượng phẩm tương đương một trăm khối hạ phẩm, còn trung phẩm thì bằng mười khối hạ phẩm.

Thấy ánh mắt hắn càng lúc càng sắc, nàng vội đánh trống lảng: “Vậy ngài tu luyện định lực tới đâu rồi?”

“Quả nhiên,” Trần Khánh Niên hừ nhẹ, “nữ sắc chỉ là phù du. Chỉ có mạnh lên mới khiến ta hứng thú.”

Hắn suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Tu luyện bốn năm, ta mới đạt tới nhập đạo cảnh hậu kỳ. Không biết bao giờ mới chạm được Tâm Tượng cảnh.”

Cùng lúc đó, trong Túy Tiên lâu, một bàn ăn bày kín món ngon. Hai người, một nam một nữ, ngồi đối diện nhau.

Nam tử dung mạo tuấn tú, ánh mắt lạnh lẽo, tóc đen dài buộc gọn sau lưng. Hắn mặc bạch y, khoác áo choàng đen che nửa thân trên. Người này là Quân Vô Diện, thành viên Trích Tiên lâu, mật danh Quân Trắng.

Đối diện là một nữ tử xinh đẹp, tay nâng một quân cờ, ánh mắt chăm chú. Nàng là Bạch Trì Âm, mật danh Người Đi Ngược.

“Vạn Thế hoàng triều?” Bạch Trì Âm lên tiếng. “Tiền bối nghĩ sao?”

“Thế lực mới nổi,” Quân Vô Diện đáp. “Chưa cắm rễ sâu như Trích Tiên lâu. Nhưng hành tung kín kẽ, mỗi người ra ngoài đều tự dựng cho mình một hình tượng riêng.”

“Bên ta gọi là Thế Trận giả,” hắn nói tiếp, “còn bọn họ tự xưng Ấn Hoàng giả. Mỗi người đều bị khắc một ấn ký đặc biệt để phòng phản bội. Nhìn chung, tổ chức khá tạp.”

Bạch Trì Âm bất chợt truyền âm: “Huynh nghĩ hoàng đế của họ có phải vương giả không? Hay chỉ là thuộc hạ của một trong ba mươi sáu vương giả?”

“Không chắc.”

Trích Tiên lâu và Trích Tinh lâu vốn là hai thế lực tình báo đối địch.

Túy Tiên lâu thuộc Trích Tinh lâu, còn Tiên Mộng lâu là sản nghiệp của Trích Tiên lâu.

Hai người ngồi ngay trong địa bàn đối phương, vừa ăn vừa bàn chuyện nội tình, chẳng khác nào nói thẳng: “Chúng ta biết các ngươi đang làm gì, tốt nhất đừng hành động bừa bãi. Nếu không, từng thành viên của các ngươi sẽ bị lật ra từng lớp một.”

Một thế lực muốn phát triển phải biết che giấu phong thanh của mình. Giai đoạn phát triển nhanh nhất, đáng lẽ Vạn Thế hoàng triều phải có dấu hiệu cho thấy điều đó. Nhưng tất cả tra được, lại là trống rỗng.

Quân Vô Diện nghi ngờ Trích Tinh lâu có người của Vạn Thế trà trộn vào.

Nếu không, chỉ bằng một thế lực nhỏ, tài lực có hạn, làm sao sinh tồn đến thời điểm hiện tại

Trần Khánh Niên đến đây không chỉ để hưởng thụ.

Mục đích thật sự của hắn là quan sát thái độ giữa Trích Tiên lâu và Trích Tinh lâu.

Dù sao Trích Tinh lâu và Vạn Thế hoàng triều cũng có chút giao tình, nói là đồng minh tạm thời cũng không sai.

Ngay cả việc thái tử Vạn Thế hoàng triều xuất hiện tại đây, Trích Tiên lâu cũng chẳng buồn điều tra. Trái lại còn cắm thẳng mặt trước cửa nhà người ta.

Điều đó cho thấy bọn họ xem thường một thằng nhóc, đồng thời cũng cảm thấy nước đi này chẳng có gì đáng kiêng kỵ. Thậm chí còn có phần buồn cười, trực tiếp lộ vị trí và ý đồ cho thế lực “bạn” nhìn thấy.

Khánh Niên dĩ nhiên không phải tay trắng ra về. Ít nhất hắn đã nhìn rõ, bọn họ khao khát bí mật của Trích Tinh lâu đến mức nào.

Dù sao cũng chỉ mới chơi cờ không lâu, hành động bồng bột là chuyện khó tránh.

Tại chợ đen nội thành.

Trước Khí Vân Các, một đám tu sĩ tụ lại, bàn tán xôn xao về một bóng người vừa xuất hiện.

“Các ngươi biết không? Nãy có một thiếu nữ xinh đẹp bước vào Khí Vân Các đấy.”

“Mỹ nữ? Ngoại hình thế nào? Ta thật mong lúc nàng ta đi ra.”

Có nữ tu nghe tới hai chữ “mỹ nữ”, lập tức bị khơi gợi hứng thú. Chưa để mọi người chờ lâu, đã có người lên tiếng:

“Nàng mặc bạch y, không nhiễm chút bụi trần. Ta nghe loáng thoáng tên nàng, Tuyết Đông Mai. Đạp tuyết tầm mai, lặng lẽ hòa mình trong tuyết, chỉ để nhặt một cành hoa.”

Ánh hoàng hôn dần phủ xuống.

Trên cao, nơi gió tự do lướt qua tán lá xanh, Dịch Tâm Nhàn và Hứa Cẩn Ngôn đang đánh cờ.

Dịch Tâm Nhàn cảm thán: “Không ngờ Lục Vô Nhai lại có ngày hôm nay. Lúc mới gặp, hắn chỉ là một công tử bột. Còn bây giờ, tiếng xấu lan xa, sản nghiệp trải rộng.”

Hứa Cẩn Ngôn cười nhạt: “Vậy ngươi nghĩ những linh cụ hắn bán ra là có người đứng sau chỉ điểm, hay vốn dĩ hắn đã có thiên tư, chỉ là trước đây giấu tài?”

“Không rõ.”

Dịch Tâm Nhàn lắc đầu: “Ván cờ cũ đã xong, ván mới thì còn chưa bày. Hiện tại tất cả chỉ mới là chuẩn bị.”

Chước linh cụ được thiết kế cực kỳ tinh vi. Ngay cả người trong nghề cũng không lần ra nổi bản thiết kế, càng không nói đến việc sửa chữa.

Chỉ cần tam khí bảo đầy đủ, thì ngay cả phàm nhân cũng có thể trong thời gian ngắn nắm giữ được thực lực Thiên Nhân cảnh.

Thiên Thu lúc này mới bước về nhà.

Ý thức truyền vào thượng đan điền, tinh thần hiển hóa thành một mặt nước phẳng lặng, bao phủ toàn bộ đan điền.

Hắn thu lại ý thức, chuyển xuống trung đan điền, luồng khí màu xanh lan tỏa khắp nơi, không ngừng dao động, bao phủ toàn bộ đan điền.

Ở hạ đan điền, khí huyết hiển hiện như một biển máu nhỏ, lặng lẽ bao trùm không gian bên trong.

Hắn khẽ thở dài, lấy Phân Thần Đồ ra, bức tranh chậm rãi mở ra.

Tinh thần trong thượng đan điền lập tức sinh ra biến hóa, mặt nước khẽ gợn sóng.

Phân Thần Đồ không chỉ có tác dụng giúp người ta thực hiện được nhất tâm đa dụng, mà còn có một công dụng khác, phân thần.

Nhất tâm đa dụng là một niệm nhiều dùng, chú trọng hiệu quả.

Phân thần thì chia ý thức thành hai phần. Về bản chất, phân thần cũng có tác dụng tương tự nhất tâm đa dụng, nhưng hiệu suất kém hơn, tính ổn định cũng không cao.

Hai mắt nhắm nghiền, ý niệm khẽ động, Thiên Thu dùng linh lực điều khiển quyển sách từ kệ bay đến tay.

Khả năng điều khiển linh khí của hắn đã vượt xa người thường, một niệm có thể đem linh khí sử dụng như tay chân.

Nhất dụng để đọc sách.

Nhị dụng để đan len.

Tam dụng để điêu khắc vật bằng gỗ.

Trong thượng đan điền, tinh thần hiển hiện thành vô số đốm sáng nhỏ li ti.

Khi nhất niệm vừa khởi, ba dụng đồng thời vận chuyển, biển tinh thần lập tức tiêu hao gần một nửa.

Ngay lúc này, trong thượng đan điền, từng hạt sáng màu trắng nhạt như phấn hoa dần dần bay lên, lơ lửng giữa không trung.

Đây là dụng thứ tư, hắn đưa ý thức vào thượng đan điền, cố gắng ngưng tụ những đốm sáng ấy.

Ba dụng đã tiêu hao gần hết, việc ngưng tụ những đốm sáng này trở nên vô cùng khó khăn.

Dưới sự dẫn dắt của ý niệm, ánh sáng dần tụ lại thành hình dáng tương tự một quả cầu, nhưng lại không hoàn chỉnh.

Có thể thấy rõ từng đốm sáng vẫn tách rời nhau một khoảng khá xa, hình dạng tổng thể méo mó, không ổn định.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu.

Khi cầu sáng sắp hoàn tất, Thiên Thu chẳng những không vui mừng, mà trong lòng còn dâng lên cảm giác bàng hoàng xen lẫn cảnh giác.

Ngay khoảnh khắc đó, một bóng dáng màu đỏ vụt qua trong đan điền, xuyên thẳng qua đốm sáng.

Ánh sáng chấn động rồi dần tiêu tán, Thiên Thu vội vàng thu hồi luồng sáng, khẽ nhíu mày.

“Nói lại tới nữa rồi.”

Với tư chất của hắn, nhất tâm tứ dụng, thậm chí ngũ dụng vốn chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Nhưng có một thứ đang tồn tại trong đan điền, từ đầu đến cuối vẫn luôn cản trở tiến độ tu hành của hắn.

Thiên Thu cố chống lại cơn đau đầu, mồ hôi lạnh liên tục túa ra. Một dụng dùng để điều khiển quyển sách cũng trở nên không còn vững vàng.

Hắn khẽ niệm trong lòng: “Ngươi đây rồi.”

Một bóng màu đỏ thoáng hiện. Nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đó là một con rết màu đỏ, chân đen. Nó bò trườn quanh đan điền, thân thể uốn lượn, để lại từng vệt chất nhờn đỏ đen, sền sệt như mực pha máu. Ý chí ngưng tụ quả cầu càng mạnh, chất nhờn nó tiết ra càng nhiều.

Trong Song Sinh Thần Ma, từng ghi lại một câu chuyện như vậy.

Hai anh em song sinh chào đời, thiên địa dị tượng giáng xuống. Một lão đạo sĩ đi ngang qua, kinh hãi hét lớn: “Là Song Sinh Thần Ma!”

Người em sinh ra mang điềm xấu, bầu trời tối sầm, sấm chớp loé lên ánh đỏ như điềm báo tai ương của tương lai.

Đôi đồng tử khi sinh ra đã mang màu đỏ máu.

Lão đạo sĩ trao cho người em một chiếc vòng hình con rết màu trắng, nói rằng thứ này có thể trấn nhiếp tai ương.

Giờ khắc này, cổ vật ấy như đang hiện diện trong đan điền Thiên Thu, ánh mắt đầy đe doạ, như đang cảnh cáo: "Ngươi có thôi ngay cái trò tu luyện vớ vẩn này không!?”

Thứ này được gọi là cổ trùng, chính xác hơn là Ma Tâm Chướng.

Người bị hạ cổ nặng thì chết, nhẹ thì tốc độ tu hành suy giảm, thậm chí tẩu hoả nhập ma.

Thế gian tồn tại muôn vạn loại cổ trùng, tùy từng loại mà tác dụng có sự khác biệt, cách kích hoạt cũng không giống nhau.

Cổ độc chia làm hai loại. Một là độc do cổ trùng trực tiếp tiết ra. Hai là độc mang tính chất giống cổ trùng, gọi là cổ cũng đúng, gọi là độc cũng không sai.

Vì vậy, nói Thiên Thu bị hạ độc hay hạ cổ đều không sai.

Riêng Ma Tâm Chướng, điều kiện kích hoạt là khi người bị hạ cổ tiến hành tu luyện. Khi đó, cổ độc sẽ phát tác, xâm nhập từ hệ thần kinh đến các đan điền, thậm chí len lỏi vào tâm trí, nhằm ảnh hưởng trực tiếp đến tốc độ tu hành.

Tu chân giới có vô số con đường tu luyện, ngay cả trong tâm trí cũng tồn tại phương pháp và không gian riêng biệt.

Ngay khi con cổ lao tới, Thiên Thu lập tức dùng ý niệm điều khiển luồng sáng tách ra.

Khoảnh khắc con cổ xuyên qua, ý niệm đảo chiều, luồng sáng lập tức tụ lại thành hình quả cầu.

Nếu nhìn kỹ, có thể thấy quả cầu này ổn định hơn lần trước.

Thiên Thu cảm nhận rõ nhất tâm tứ dụng đã tiến thêm một đoạn lớn. Con cổ gào lên, trượt xuống biển tinh thần, khuấy động mặt nước. Nó càng tức giận, chất độc tiết ra càng nhiều, lan tới tầng tinh thần dưới đáy đan điền.

Hắn cảm thấy ba dụng bắt đầu lung lay, liền cưỡng ép ngưng tụ chúng thành từng luồng sáng, di chuyển ra khỏi khu vực bị ảnh hưởng.

Nhưng con cổ càng trở nên hung dữ, nó lao lên, ý đồ nuốt trọn toàn bộ tinh thần, không để hắn tu hành thêm dù chỉ một chút.

Chợt, con cổ hóa thành một cái bóng, tốc độ tăng vọt.

Giây sau, Thiên Thu chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, thượng đan điền trở nên mơ hồ.

Đây là cảm giác sốc tinh thần do lượng lớn tinh thần bị tiêu hao trong nháy mắt.

Con rết vẫn thản nhiên nhe nanh, treo mình trên đỉnh đan điền.

Thế gian vốn tồn tại một âm, một dương. Cổ trùng nhập thể khiến người sống không thọ, tu hành suy giảm, tinh thần âm thầm bị cắn nuốt từng chút một.

Nhưng tinh thần bị nó cắn nuốt sẽ được thải ra dưới dạng sát khí, tinh thần còn sót lại nhờ trải qua mài dũa càng trở nên bền bĩ.

Nhờ đó, những “dụng” mà hắn ngưng tụ lại chắc chắn hơn người khác gấp mấy lần, thậm chí không cần thời gian củng cố.

Tình trạng của hắn giống như pháo hoa, rực rỡ trong khoảnh khắc, nhưng cũng ngắn ngủi đến đáng sợ.

Thời gian dần trôi qua, cổ trùng càng lúc càng trở nên xung mãng, tinh thần của Thiên Thu cũng theo đó mà mờ nhạt đi.

Hắn thở hắt ra một hơi: “Kết thúc rồi.”

Quyển sách rơi xuống đất, động tác điêu khắc và đan len cũng đồng loạt dừng lại.

Tinh thần của hắn bất chợt dâng cao, tụ tập thành một luồng sáng màu trắng. Cổ trùng lần nữa lao tới, hắn lập tức điều khiển quả cầu lùi lại, rồi bất ngờ lao thẳng về phía con cổ.

Hai bên va chạm.

Cổ trùng bị hất văng ra xa.

Một cơn đau nhói truyền thẳng lên đầu. Sát khí dâng trào, thần trí của hắn trở nên không ổn định, dần bị sát khí do cổ trùng tạo thành khống chế.

“Cút đi. Ngươi là ma, nhưng sao có thể là chính ta?”

“Thế gian này chỉ cần duy nhất một vị vua. Trong tâm trí ta, chỉ cần một ma là đủ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!