Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 36: Bàn cờ âm dương
1 Bình luận - Độ dài: 2,061 từ - Cập nhật:
Trong khi đó, Lạc Vô Thường đang trên đường về nhà. Phía sau hắn là Lạc Vân Ca lặng lẽ theo bước.
Ngày thường, hoặc là Thiên Thu đi cùng, hoặc hắn một mình trở về. Nhưng hôm nay, bên cạnh lại xuất hiện thêm một bóng người, khiến con đường vốn quen thuộc trở nên có phần gượng gạo.
Đến ngã tư, Vô Thường chậm lại rồi quay đầu. Rẽ phải là về tới nhà hắn.
Vân Ca bỗng dừng chân, giọng nói hạ thấp:
“Ngươi là nam nhân… về nhà một mình không an toàn đâu.”
Hắn ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp:
“Hay là lần sau để ta đưa ngươi về?”
Vô Thường nhíu mày: “Ngươi không phải cũng là nam nhân sao?”
“Hơn nữa đây là Lạc gia, có gì mà nguy hiểm?”
Khóe môi Vân Ca khẽ run, nhưng hắn vẫn kiên trì: “Lạc gia không an toàn như bề ngoài đâu.”
“Ta tương lai sẽ trở thành tộc trưởng, biết một chút tin tức cũng là điều hiển nhiên.”
“Ngươi… thật sự không tin ta sao?”
Lời còn chưa dứt, Vô Thường đã cảm thấy cả người lạnh toát. Một cơn run rẩy thoáng qua, hắn nuốt khan một ngụm nước bọt, không nói thêm lời nào, quay đầu bỏ chạy, vọt thẳng về nhà.
Vân Ca đứng ngẩn người tại chỗ, tay còn giơ lơ lửng giữa không trung: “Ngươi… không đợi ta nói hết sao?”
Ngay lúc ấy, phía sau vang lên một giọng thiếu nữ, lạnh nhạt mà rõ ràng: “Ngươi mọi hôm đã về nhà rồi, sao hôm nay lại có nhã hứng đi tới nơi này?”
Vân Ca quay đầu. Người đứng đó là Lạc Vân Hàn.
Hắn khẽ thở ra một hơi, giọng nói bình tĩnh đến lạ: “Nếu muội muốn khuyên ta quay về con người trước kia, thì nên bỏ cuộc thì hơn.”
“Hiện tại, ta là ca ca của muội.”
“Là người gánh trên vai… số mệnh của gia tộc.”
Vân Hàn từ lúc nào đã quay lưng rời đi, như thể không muốn nghe thêm một lời giải thích, cũng chẳng muốn đối mặt với người ca ca này nữa.
Vân Ca cười nhạt.
Có một điều hắn vẫn chưa nói ra: con người một khi đã thay đổi, thì chẳng thể nào quay lại con đường trước kia. Chỉ có thể… trở thành một người khác.
Trong rừng sâu, một giàn tre thẳng tắp trải dài từ đầu này đến đầu kia, vừa cứng cáp vừa hiên ngang. Càng tiến sâu, từ xa càng vọng lại tiếng thác nước ầm ào.
Dòng nước đổ xuống, khoét sâu mặt đất thành một hố lớn, tựa như phải trải qua vô số năm tháng tích lũy mới hình thành nên cái ao ngày hôm nay. Ánh hoàng hôn le lói trên bầu trời, như dải lụa mỏng trải xuống thác nước.
Tiếng nước gầm hòa cùng ánh chiều tà, tạo thành một bản hòa ca vừa hùng vĩ, vừa phảng phất nét thơ.
Giữa làn nước ấy, một thiếu niên đang đứng tấn. Dòng thác đổ thẳng xuống toàn thân, đè nặng lên hai bả vai, tóc tai rũ rượi, nước chảy dọc theo sống lưng.
Hắn nhắm mắt, lặng lẽ cảm nhận mọi biến hóa xung quanh.
Bất chợt, hai con ngươi mở ra.
Một quyền vung ra.
Dưới mắt thường, có thể thấy rõ làn nước đang đổ xuống bị một quyền xuyên thủng, khí kình cuốn theo dòng nước bắn thẳng về phía khu rừng xa xa, bay đi mười dặm mới chậm rãi tan biến.
“Chỉ cần điều ta muốn, bất kỳ cái gì không thể đều có thể.”
“Chỉ cần điều ta không muốn, bất kỳ cái gì có thể cũng đều không thể.”
“Ý chí vô song… cũng chỉ có vậy.”
Hắn khẽ lẩm bẩm, nhưng vẫn chưa thể hiểu thấu hết những thâm ý ẩn giấu bên trong.
Dĩ nhiên, đây chẳng phải điều hắn tự nghĩ ra. Tất cả đều do vị ca ca “tốt” của hắn dạy dỗ.
“Đại sư võ đạo… vẫn quá bình thường.”
“Trong đầu sinh ra vô số động tác quyền cước, liếc mắt một cái là có thể thông thạo võ học đương thời.”
“Nhưng so với một quyền đánh ra kinh thiên động địa, vẫn còn quá nhỏ bé.”
“Không biết khi nào ta mới trở thành tông sư võ đạo.”
“Đến lúc đó, có thể mượn lực lượng thiên địa, đánh ra một quyền kinh thiên.”
Dịch Vô Song càng nói càng kích động.
“Đại tông sư lại càng bá đạo.”
“Có thể mô phỏng nhiều đạo khác nhau. Ta nghe nói trụ đạo mạnh mẽ không lường, lúc đó mô phỏng trụ đạo, một quyền đánh tới, địch nhân bất động.”
“Người ưu tú như ta, chắc chẳng cần đạt tới chuẩn vô thượng đại tông sư.”
“Mà trực tiếp nhảy qua vô thượng đại tông sư, võ đạo hoàn mỹ, ai còn là đối thủ?”
“Nếu tu đến Hư cảnh trong truyền thuyết, trở thành đạo chủ…”
“Chẳng phải ta sẽ vô địch thiên hạ sao?”
Dịch Vô Song thu quyền, đứng giữa làn nước đang chảy xiết, ánh mắt rực sáng.
Quyền vừa hạ, mộng tưởng đã nối tiếp dâng lên, tựa như hắn thật sự đã chạm tay vào tương lai huy hoàng ấy.
Trời dần chuyển tối. Ánh trăng treo cao, như thiếu nữ cuộn mình trong màn đêm yên tĩnh.
Hứa Cẩn Ngôn ngồi một mình trong gian phòng, vừa khéo đón lấy ánh bạc tràn qua khung cửa sổ.
Ánh trăng trải dài trên mặt bàn, phủ lên bàn cờ một lớp sáng mỏng, khiến từng quân cờ như mang theo hơi thở của đêm khuya.
Trên bàn là một bàn cờ, hai hộp cờ đen trắng đặt đối xứng ngay ngắn.
Ở hai phía đối lập, hai tách trà nóng hổi tỏa ra hương nhè nhẹ, một đã được chạm môi, một vẫn lặng lẽ chờ đợi.
Hắn đưa tay nhấc tách trà trước mặt, nhấp nhẹ một ngụm. Tách còn lại vẫn còn nguyên, như thể chủ nhân của nó chưa từng vắng mặt, chỉ là đến muộn hơn đôi chút.
Từ xa, tiếng cửa mở vang lên.
Một thiếu niên bước vào, dừng lại trước bàn cờ, cung kính hành lễ:
“Hứa tiền bối đợi đã lâu, liệu có phiền không?”
“Không phiền.”
Hứa Cẩn Ngôn mỉm cười, giọng điềm đạm: “Ngươi cứ tự nhiên ngồi xuống. Dù sao đây cũng là nhà ngươi, đừng quá cẩn trọng như vậy.”
“Ngài là tiền bối.”
Dịch Cơ Vũ đáp, giọng không hề do dự: “Ta gọi ngài là tiền bối không phải vì cẩn trọng, mà là một chút lòng thành dành cho người đi trước.”
Hắn hơi dừng lại, rồi nói tiếp, ánh mắt sáng lên: “Nếu không có ngài mở đường, sao người sau có thể tinh thông những phương pháp lập trận bá đạo như vậy?”
Lời nói của Dịch Cơ Vũ có ba tầng ý.
Một là thể hiện hắn biết kính trên nhường dưới.
Hai là bày tỏ lòng biết ơn đối với tiền nhân.
Ba là thừa nhận hắn đã đọc qua những tâm đắc trận pháp do Hứa Cẩn Ngôn ghi lại, và bị chấn động sâu sắc.
Hứa Cẩn Ngôn không đáp ngay. Hắn vừa chậm rãi thu quân cờ từ mặt bàn trở lại hộp, vừa hỏi:
“Vậy nói xem, ngươi đã hiểu những điều đó ra sao?”
“Tâm đắc lập trận của tiền bối chú trọng hai điểm.”
Dịch Cơ Vũ đáp ngay, không chút chần chừ: “Nhanh, và ảo.”
“Ở cảnh giới tông sư trận đạo, đã có thể mượn lực lượng thiên địa để lập trận. Trong khi đó, những trận pháp cơ bản lại không đòi hỏi quá cao. Chính vì vậy, cảnh giới này cho phép phối hợp nhiều loại trận pháp một cách cực kỳ tinh diệu.”
“Do đó, chỉ cần tay không cũng có thể lập trận, đủ khiến địch nhân lâm vào bối rối.”
Hứa Cẩn Ngôn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát.
Hắn muốn xem khả năng phán đoán của thiếu niên này đến đâu, và liệu hắn còn có thể đi xa thêm một bước nữa hay không.
Dịch Cơ Vũ lập tức hiểu ý, tiếp tục trình bày những điều mình lĩnh ngộ: “Trận pháp sinh ra từ ngũ hành, từ âm dương. Ngũ hành tương sinh tương khắc, biến hóa không ngừng. Âm dương lại càng khó mà thấu triệt.”
“Nếu phương pháp lập trận mà tiền bối tâm đắc là lấy số lượng đổi chất lượng, thì tất nhiên cũng sẽ tồn tại phương pháp lấy chất lượng đổi số lượng. Hoặc đơn giản hơn… là lựa chọn con đường theo đuổi chất lượng trận pháp.”
“Phương thức lập trận của tiền bối gọi là liên trận.”
Trong lúc đợi Hứa Cẩn Ngôn đi trước, hắn liền từ trong ngực lấy ra một đồng xu, thảy lên cao.
“Phương pháp lập trận giống như vậy, đều là một đồng xu có hai mặt, đều đại biểu cho hai khía cạnh âm và dương.”
Đồng xu rơi xuống, đó là mặt sấp. Cơ Vũ tiếp lời: “Nếu liên trận là mặt dương, đồng thời là mặt sấp của đồng xu, chí cương chí hỏa, lấy tốc độ làm chủ.”
Lần nữa đồng xu được tung lên không trung, lần này chính là mặt ngửa. “Vậy thì mặt âm cũng như mặt ngửa sẽ lấy sự chắc chắn làm chủ, lấy tĩnh chế động."
"Tên gọi của nó là nhất trận.”
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt nghiêm túc: “Vậy mục tiêu cuối cùng của trận sư là gì? Chính là thiết lập ra một loại trận pháp đủ mạnh, mạnh đến mức tạo ra đột phá.”
Hứa Cẩn Ngôn đi trước một quân. Quân cờ đen dưới ánh trăng khẽ ánh lên sắc bạc.
“Nhưng ta cảm thấy…”
Dịch Cơ Vũ chậm rãi nói tiếp: “Tâm đắc mà tiền bối ghi lại vẫn còn một chút thiếu hụt. Có lẽ… là thủ đoạn mà ngài cố tình lưu lại.”
“Vậy lựa chọn âm dương có còn quan trọng nữa không? Không, vì chọn bên nào cũng nhất định phải tìm một nửa còn lại.”
“Vạn vật vốn dĩ một âm một dương. Một bên thịnh, một bên suy, đều chẳng phải chuyện tốt."
"Mà trong dương có âm, trong âm có dương. Người không thể đánh thức một nửa còn lại, bù đắp khuyết điểm thì không đáng trở thành trận sư.”
Thấy đối phương đã ra tay, Dịch Cơ Vũ vẫn không hề nao núng. Hắn nâng tách trà lên, nhấp một ngụm, giọng nói chậm rãi nhưng thâm trầm:
“Trận pháp cũng như vậy.”
“Nếu trận sư quá truy cầu chất lượng trận pháp mà không biết cách ẩn giấu, hoặc lựa chọn giao đấu trong những trận chiến có nhịp độ cao…
“Thì kết cục, ắt sẽ là thất bại.”
“Vậy nên bọn họ phải biết chọn lựa địa hình phù hợp với các loại trận pháp bản thân sẽ thiết lập. Từng bước dẫn dụ kẻ thù vào chiếc bẫy đã được dựng sẵn.”
Dịch Cơ Vũ bắt đầu đi những nước cờ đầu tiên. Bàn tay đặt cờ chẳng có lấy một chút sợ hãi, như thể bàn thắng đã ở trong tay hắn rồi.
“Còn trận sư truy cầu biến ảo, ưa thích giao chiến, chắc chắn sẽ chọn con đường tốc độ. Điểm yếu của trận pháp đơn giản rất dễ bị phát hiện, đó chính là trận nhãn. Chỉ cần phá một điểm, ắt sẽ phải trả giá.”
Cơ Vũ ung dung đưa tách trà lên miệng, như đang thưởng thức một trận thắng đã được định trước.
“Với tông sư như ngài, trận nhãn dĩ nhiên chính là một phương thiên địa này rồi. Không có nắng, chẳng có nước, mọi thứ đều trở nên vô dụng.”
Vừa hạ tách trà xuống, tiếng ly kêu lên cách một tiếng. Ánh mắt của hắn sắc như dao, phản chiếu trăng sáng, phủ lên ánh bạc
“Vậy nên chúng ta không thể vì là tông sư trận đạo mà chủ quan. Không chuẩn bị các loại thủ đoạn khác từ trước.”
1 Bình luận