Khương Mộng Dao từng điều tra không ít tin tức. Trong tân Vạn Thế hoàng triều tồn tại một nhóm người được gọi là Ấn Hoàng giả.
Bọn họ giẫm lên triều đại cũ, nắm giữ Tuyệt Linh Ấn của tiền triều. Từ thân phận, địa vị cho tới cách vận hành của hoàng triều, tất cả đều gắn liền với một dấu ấn không thể xóa.
Ấn Hoàng giả là những người được tuyển chọn nghiêm ngặt, để đảm nhiên một số chức vụ quan trọng.
Mỗi lần hành động, bọn họ sẽ tự dựng cho mình một thân phận. Có khi là thiếu nữ yếu đuối, có khi là nam nhân si tình, cũng có lúc là sư tôn cao lãnh. Mỗi người đều mang theo một kịch bản đã được định sẵn.
Nếu không biết Lục Vô Nhai chính là người sáng lập Thương Vân Hội, nàng suýt nữa đã cho rằng hắn cũng là một trong số Ấn Hoàng giả kia.
Trong một biệt viện tĩnh lặng, cánh cửa mở toang, gió đêm lùa vào mang theo hơi lạnh. Giữa phòng đọc sách, một thiếu niên đặt một chân lên bàn, lưng dựa vào ghế gỗ, tay mân mê một viên đan dược màu trắng.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt hắn và viên đan cùng nhuốm một sắc bạc nhàn nhạt. Viên đan tỏa ra từng làn hương mỏng, lượn lờ trong không khí, phảng phất mùi thơm như gắn liền với số phận.
“Số phận đúng là thứ khiến ta dễ bị cám dỗ nhất.”
Dưới chân ghế, một chiếc lệnh bài màu ngọc bích lặng lẽ nằm đó. Hai chữ Thương Vân hiện rõ, phản chiếu ánh trăng lạnh.
Hơi ấm từ viên đan truyền đến, như thể vừa mới xuất lò. Hắn nâng viên đan lên trước mặt, khép một mắt, dùng độc nhãn nhìn thẳng vào đó.
Ánh bạc trên viên đan càng lúc càng rõ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn có cảm giác như mọi thứ đều bị phản chiếu qua viên đan dược màu trắng kia.
Lạc Thiên Thu cầm túi trữ vật, đưa thần thức thăm dò. Bên trong là một thanh phôi kiếm chưa hoàn chỉnh. Kế bên là một bản vẽ, tên gọi Thiên Võ kiếm. Ẩn sâu trong góc, một viên châu lớn bằng lòng bàn tay lặng lẽ nằm yên.
“Định Tâm châu. Năm xưa, Dịch Tâm Nhàn từng có cơ duyên sở hữu món bảo vật này.”
“Vì sao Định Tâm châu lại rơi vào tay ta. Là trùng hợp sao. E rằng không phải trùng hợp, mà đã có người sắp đặt tất cả. Ngay cả chuyện hạ cổ, cũng có liên quan đến người đó.”
Ký ức của kẻ xuyên không dần thức tỉnh, chồng lên nền tảng tư duy đã được mài giũa suốt ngàn năm trong mộng cảnh. Hắn hiểu rõ, sự việc này tuyệt đối không hề đơn giản.
“Kiếp trước ta từng đọc qua đệ nhất tà thư. Nhân vật chính luyện cổ, chỉ dựa vào cổ phương trong Nhân Tổ truyện. Nay lại có người muốn nhắm vào ta theo con đường này.”
“Thiên Võ kiếm không phải là thứ mà một đại sư luyện khí có thể tùy tiện luyện thành. Quả nhiên có người đang nhắm vào tư chất của ta. Vậy kẻ đó là ai.”
Thiên Thu có thể khẳng định, đối phương đang đánh cược vào thiên phú của hắn. Tin rằng hắn sẽ tu luyện luyện khí chi đạo đến cảnh giới tông sư, đủ khả năng luyện ra món pháp bảo này.
“Người nào có thể từ xa thao túng cục diện. Bố trí mọi thứ từ rất sớm. Hắn không sợ thiếu niên này không phải thiên tài, không những không sửa được, mà còn làm hỏng luôn phôi kiếm sao.”
Thiên Thu khẽ đung đưa chiếc ghế. Ánh mắt hắn xa xăm, dõi về nơi không có đáp án.
“Trước mắt chỉ có thể suy đoán đối phương am hiểu bói toán chi đạo. Đã chú ý đến cha ta từ sớm. Bằng không, làm sao dám chắc ta là thiên tài.”
Một tiếng thở dài thoát ra, lặng lẽ lan khắp căn phòng, mỏng nhẹ như làn khói.
“Chỉ có thiên tài mới sinh ra thiên tài thôi sao. Nhưng ta nào phải thiên tài. Nếu không có bảo vật, không có thiên tư của cha ta. E rằng lúc này ta vẫn chỉ là một tên phế vật.”
“Tu tiên vốn coi trọng bối cảnh. Mà bối cảnh ấy, cũng có thể trở thành tai ương không mong muốn.”
Giờ khắc này, dù không cùng vị trí, nhưng những thiếu niên ở khắp nơi trong thiên hạ lại đồng loạt ngẩng đầu nhìn về bầu trời. Trong ánh mắt họ, đều mang theo một điều ước ao chưa từng nói ra.
Sáng hôm sau, ánh ban mai vừa ló rạng, từng hạt nắng mảnh mai len lỏi vào mọi ngóc ngách của tiên thành.
Sương sớm vẫn còn vương trên mái ngói, vậy mà những thiếu niên kia đã lục tục thức dậy, đôi mắt còn chưa kịp tỉnh hẳn.
Thiên Thu bước ra khỏi nhà, xoay người khóa cửa. Vạt áo theo động tác mà tung bay nhẹ, bước chân đặt xuống đất vững vàng, không chút do dự.
Công pháp đã có, Thu Sắc Nhập Tàng Tâm. Kỳ vật thì vẫn chưa. Nhưng như vậy thì đã sao.
Trong phù còn lưu lại công pháp do cha hắn để lại. Xét về phẩm chất, nó còn nhỉnh hơn Thiên Căn Phù Nguyên quyết một chút.
Dẫu không thể tu luyện bằng hai đan điền, nhưng ngộ tính mà nó mang lại đủ để khiến một người bình thường bước vào hàng ngũ thiên tài thực thụ.
Dáng vẻ thiên tài mà hắn từng thể hiện trước đây, suy cho cùng chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Ngộ tính khi ấy vốn thuộc về cha hắn. Khi ký ức quay về, thứ đó cũng theo đó mà tan biến.
Tư chất ban đầu của hắn chỉ là Bính đẳng, về sau mới từng bước được nâng lên đến Cực Hạn.
Còn thiên tư, càng giống một trò đùa. Ban đầu, nó thậm chí chỉ là một căn bệnh.
Chợt, Thiên Thu dừng bước. Hắn đưa tay lên cao, như thể đang nâng niu một thứ vô hình.
Gió sớm thổi qua, mang theo một phiến lá phong. Sắc đỏ loang lổ, hòa cùng ánh dương vừa tỉnh.
Chiếc lá che khuất một góc trời xanh, lặng lẽ rơi xuống lòng bàn tay hắn. Thiên Thu không hề tỏ ra ngạc nhiên, tựa như tất cả đã nằm trong dự liệu.
Ở một góc không ai hay biết, gió thở hồng hộc vì mệt. Nó đưa tay dụi đôi mắt còn ngái ngủ, lẩm bẩm.
“Giúp người aura farming là bổn phận của ta.”
“Rất quen a. Nhưng A Phong không biết ngươi là ai a.”
Lạc Vân Ca bước tới cổng trường, trên tay cầm một bình đan dược. Hắn khẽ sững người, ký ức cũ chợt trỗi dậy.
Khi muội muội kể lại chuyện đã xảy ra vài hôm trước, Lạc Thông Thiên từng trầm ngâm rất lâu.
“Vậy là ngươi đã ra tay đánh hắn trọng thương. Lại còn xuất hiện một thằng nhóc tự xưng là đệ tử của Độc Cô Cầu Bại.”
Vân Hàn hơi nhíu mày, trong giọng nói lộ ra lo lắng: “Sao vậy cha. Người này rất lợi hại sao.”
“Ta không rõ.”
Lạc Thông Thiên chậm rãi đáp. Ánh ban mai xuyên qua cửa sổ, rọi lên thân ảnh người đàn ông một lớp vàng nhạt.
“Nhưng truyền thuyết về hắn thì rất nhiều. Nghe nói đó là một tu sĩ Kiếm đạo, cả đời chưa từng bại một trận. Nơi chiến trường hắn đi qua, chỉ là những vùng đất náo nhiệt.”
Độc Cô Cầu Bại chẳng xem chiến trường là gì, cùng lắm chỉ là một nơi có chút náo nhiệt. Tạt sơn bằng máu, tiếng xương gãy thay cho pháo hoa.
“Mong ước lớn nhất của hắn.” Thông Thiên đan hai tay lại, trầm giọng. “Là được thua một lần.”
Hôm sau, Vân Ca lại nghe tin Lạc Vô Thường xảy ra ẩu đả, hơn nữa còn làm mất Nhập Đạo đan.
Hắn lập tức đứng ngồi không yên. Dù sao Nhập Đạo đan mà hắn đổi được, một phần cũng là nhờ thiếu niên kia. Nay đối phương gặp chuyện, hắn không thể làm ngơ.
Vì thế, Vân Ca lại tìm đến cha mình, dùng điểm tích lũy đổi thêm một viên Nhập Đạo đan.
Lúc này, Lạc Thông Thiên đang ngồi trong thư phòng. Ánh mắt ông dán chặt vào Lưu Ảnh thạch trước mặt.
Trong hình ảnh hiện lên, từ đầu đến cuối đều là Lạc Vô Thường.
“Thật thú vị.”
“Một câu nói mà có thể xoay chuyển cục diện. Rốt cuộc thiếu niên này có sức hút lớn đến mức nào.”
Trong lòng ông nảy sinh hiếu kỳ. Người khiến nhi tử mình cam tâm tình nguyện đổi Nhập Đạo đan, rốt cuộc là hạng người ra sao.
Trong khi đó, Khánh Niên và Tĩnh Nghi dùng Ẩn Hành phù, lặng lẽ tiến về học đường Lạc gia. Tĩnh Nghi bất lực lên tiếng.
“Thái tử, khi nào chúng ta mới trở về. Hôm nay người còn có buổi luyện kiếm với Bạch tiền bối nữa.”
Bạch tiền bối là ai. Không phải nói hắn là đệ tử của Độc Cô Cầu Bại sao.
Lời của người Vạn Thế hoàng triều cũng dám tin. Không bị bọn họ lột sạch một lớp da đã xem như may mắn.
Khánh Niên chợt nhớ đến hình ảnh một thiếu niên. Có khi ngồi bên vách núi, đôi mắt bịt vải trắng.
Rõ ràng không nhìn thấy gì. Nhưng lại khiến người khác có cảm giác, hắn đang ngắm nhìn núi sông trùng điệp, vượt qua ngàn tầng mây.
Đột nhiên, Khánh Niên đổi giọng. Trong lời nói mang theo một tia tự ti.
“Ngươi thấy ta rất kém về kiếm đạo sao. Gần đây ta mới bước vào cảnh giới chuẩn đại sư kiếm đạo.”
Tĩnh Nghi khẽ cười, đưa tay xoa đầu hắn.
“Không. Ta thấy ngươi có thể đi đến bước này, thật sự không hề dễ dàng.”
“Dù ngươi có một đại tông sư kiếm đạo chỉ dẫn, lại chăm chỉ hơn bất kỳ ai. Nhưng người thường, vốn dĩ đã bị định sẵn như vậy.”
Nói đến đây, nàng chợt nhớ lại cảnh hoàng đế từng gom một đống tài liệu nghiên cứu.
“Không phải hoàng đế đang tìm cách nghiên cứu bí pháp thay đổi ngộ tính sao. Ngộ tính một khi thay đổi, người thường cũng có thể hóa rồng.”
“Tu luyện coi trọng ba thứ. Tư chất, ngộ tính và linh vận. Tư chất quyết định lượng, ngộ tính quyết định chất, còn linh vận là để phá vỡ bình cảnh.”
Tu luyện vốn là con đường phải vượt qua vô số thử thách.
Trong đó, bình cảnh từ đầu đến cuối vẫn luôn là bức tường chắn ngang, cản bước mọi thiên tài.
Tốc độ tu luyện có thể chậm. Nhưng một đường không gặp bình cảnh, đã đủ để xưng là thiên tài.
“Hay là đợi ta xem hết diễn biến hôm nay rồi hãy về.”
Thái độ hắn dần trở nên tự ti, rụt rè hơn. Dường như đây mới là con người chân thật nhất của hắn, lớp vỏ kiêu ngạo trước đó chỉ là một màn diễn.
“Hơn nữa, diễn cũng đủ mệt rồi.”
Đúng lúc này, Vân Ca bước vào. Ánh mắt hắn lập tức bắt gặp cảnh Vô Thường cùng một nhóm đứng đối lập với Vân Hàn. Vừa tiến lên, hắn vừa nhíu mày.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy. Hôm nay là ngày quan trọng, các ngươi sao lại làm ầm ĩ đến mức này.”
Diệp Phàm là người lên tiếng trước tiên.
“Ta xin lỗi. Là ta vô tình ngồi vào chỗ không nên ngồi. Ta không có tư cách làm điều đó.”
Vân Ca hơi cau mày, quay đầu định hỏi Vô Thường. Nhưng đối phương đã hạ giọng, chỉ để hai người nghe thấy.
“Kích Lôi trận. Chỗ đó là ta giữ cho Lạc Thiên Thu. Ngươi cũng biết độ điên của hắn mà.”
Nghe xong, đồng tử Lạc Vân Ca khẽ co rút. Hắn lập tức quay sang Vân Hàn.
“Các ngươi cũng nghe rồi đấy. Chỗ đó có bố trí Kích Lôi trận. Ngươi thật sự muốn một tên phế vật bị nướng chín sao.”
Diệp Phàm khẽ cau mày. Trong ánh mắt nhìn Vân Ca, rõ ràng không mang theo bao nhiêu thiện cảm.
“Ngươi cầm giúp ta.”
Vân Ca đưa Nhập Đạo đan cho Vô Thường, rồi bước lên trước, dường như chuẩn bị thuyết giáo một phen.
Trong thâm tâm, hắn khinh thường nhất chính là những kẻ phế vật. Không làm được việc gì, chỉ biết ăn bám.
Còn Vô Thường thì khác. Hắn đã thấy rõ, đó là một người bình thường, nhưng biết nỗ lực.
Thiên Thu lúc này đã tới trước cổng trường, tà áo nặng nề khẽ dừng lại. Bí ẩn phía sau hắn chính là cậu nhóc gió đang ôm chặt vạt áo, coi đó như một chiếc giường kéo, nằm im không nhúc nhích.
Cả hai bước ngang qua sân trường. Khánh Niên còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, tim đã đập mạnh một nhịp.
“Tới rồi.”
Tĩnh Nghi tiếp lời, giọng mang theo chút cảm khái: “Đúng là lạnh thật. Ta thậm chí chẳng dám nảy sinh ý nghĩ xoa đầu.” Ánh mắt của nàng dần rơi xuống Khánh Niên. “Cũng chỉ có ngươi mới khiến ta dám thị uy như vậy thôi. Xoa đầu tiểu thái tử, ta có thể sĩ diện cả đời rồi.”
Gió hơi híp mắt, ánh nhìn đầy nghi hoặc liếc về vị trí Khánh Niên đang ẩn thân. Gió có thể nghe thấy những thông tin cách xa ngàn dặm.
“Ngươi cũng họ Trần. Giống ta.”
Sau đó, gió khẽ xoay chiều, hơi thở nghiêng đầu nhìn về phía Thiên Thu.
“Hắn cũng họ Trần.”
Gió mang theo ký ức kéo dài từ quá khứ đến tương lai. Những điều nó nói ra, đều là thứ chân thật nhất.
0 Bình luận