Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 41: Thiếu niên may mắn
0 Bình luận - Độ dài: 2,546 từ - Cập nhật:
Lúc này, Vô Thường đang cúi đầu vuốt nhẹ vài quả bong bóng trước mặt, động tác chậm rãi như đang tiến hành một nghi thức kỳ lạ. Hắn nhắm chặt mắt, giọng nói khe khẽ:
“Bong bóng nhỏ, mong ngươi cho ta một tờ bản thảo nhé. Ta vừa nhìn thấy ngươi đã thấy rất hợp mắt rồi.”
Chủ sạp thoáng sững người. Đám người phía sau chỉ biết cười gượng.
Chỉ là bọn họ không biết, trong bóng tối, chủ sạp đã lặng lẽ lấy ra một quả bong bóng khác, đặt vào góc thảm. Quả bóng đó chậm rãi bay lên, hòa lẫn vào đám bong bóng phía trên.
Một chiếc phi tiêu sáng loáng lướt ngang qua một khối linh thạch hạ phẩm. Chỉ cần Vô Thường ném tới, quả bong bóng kia sẽ lập tức nổ tung.
Người tham gia trò chơi phải tuân thủ luật. Nhưng người đặt ra trò chơi, mới là kẻ quyết định luật chơi.
Bàn cờ này không dành cho người ngoài. Nó chỉ dành cho quân cờ.
Phi Dương bật cười lớn: “Vô Thường, ngươi đang lẩm bẩm cái gì vậy? Bong bóng thì có linh tính gì mà nghe ngươi nói.”
“Hơn nữa chúng đều bị phủ một lớp hồng quang che kín bên trong. Ngươi nói thế chẳng lẽ bong bóng còn nhìn được ngươi à?”
Sau đó, hắn xua tay thở dài.
“Mấy sạp trò chơi kiểu này toàn lừa người. Cái gọi là bản thảo cơ quan trên bảng quảng cáo, tám phần chỉ để kéo khách thôi.”
“Ta nói thế mà ngươi cũng tin, đúng là dễ thương thật.”
Tô Minh giơ tay gõ lên đầu Phi Dương một cái.
“Bớt nói đi.”
“A! Đau!” Phi Dương ôm đầu kêu lên, “Ngươi ác như quỷ vậy.”
Vô Thường vẫn không phản ứng. Hắn đứng yên, lắng nghe, như thể đang cảm nhận điều gì đó truyền đến từ những quả bong bóng.
Dưới bóng râm, một tia sáng nhỏ như đom đóm lặng lẽ chui vào một quả bong bóng.
Sau khi hoàn tất những động tác ấy, tâm trạng Vô Thường dần ổn định lại. Hắn lùi nửa bước, ánh mắt trở nên tập trung.
Cú ném đầu tiên được phóng ra. Quả bong bóng hắn vừa chạm tay vào lập tức nổ tung, để lộ một tờ giấy mỏng, đồng thời lực chấn động đẩy một quả bong bóng khác lệch sang góc trái.
Vô Thường tiến lên, mở tờ giấy ra.
“Chúc bạn may mắn lần sau.”
Chủ sạp liếc nhìn, giọng nói như vô tình:
“Hay là thử ném vào góc phải phía sau đi?”
Phi Dương dù trêu chọc nhưng vẫn nghiêm túc:
“Ta thấy lão này có mưu đồ. Hay là ném vào góc trái phía sau thì hơn.”
Chủ sạp thầm cười. Quả nhiên không ngu.
Vô Thường quay sang hỏi:
“Vậy theo chủ sạp, là bên trái của ta, hay bên trái của ông? Ta không rành phương hướng.”
Chủ sạp có chút khinh thường trong mắt, cảm thấy thiếu niên trước mặt quá mức dễ tin.
“Nếu ta nói ngươi nên ném về bên trái của mình, ngươi có tin không?”
Tinh thần Vô Thường chấn động. Quả bong bóng vừa bị đẩy lệch, đúng là ở bên trái.
Hắn ném phi tiêu thứ hai, căn theo khoảng trống giữa các bong bóng. Nhưng một quả bong bóng bất ngờ lao tới, chặn lấy phi tiêu, như thể cố tình ngăn cản, không muốn công nhận hắn.
Vô Thường nhắm chặt mắt.
“Các ngươi nghĩ sao thì tùy. Nhưng mục tiêu cuối cùng của ta vẫn là quả bóng đó, vị trí đó.”
Mở mắt ra, hắn khóa chặt quả bong bóng ở tầng trên cùng, phía sau bên trái.
Phi tiêu không thể gia trì linh lực, mỗi lần chỉ xuyên phá được một quả bong bóng. Với mật độ dày đặc như vậy, gần như không có đường đi.
Vô Thường hiểu rất rõ, được yêu thích không đồng nghĩa với việc thế giới sẽ nhường đường cho hắn. Hắn cũng biết, trên con đường tu chân sau này, bản thân ít nhất sẽ bị gọi là ma đầu một lần.
Bởi vì hắn chưa bao giờ nghĩ mình là kẻ hoàn hảo.
Phi tiêu thứ ba được phóng ra, nhắm vào khu vực có nhiều bong bóng nhất. Nó xuyên qua một khe hở nhỏ, như thể các bong bóng chủ động tránh đường.
Nhưng khi sắp chạm tới góc thảm, một quả bong bóng đang bay nhanh bỗng đổi hướng, chắn trước đường đi. Như thể nó đang bất mãn với Lạc Vô Thường.
Ngay lúc mọi người tiếc nuối, Vô Thường đột nhiên nhảy lên, xoay người giữa không trung.
Phi tiêu thứ tư rời tay.
“Vạn vật có thể chán ghét ta.” Hắn nói khẽ. “Nhưng chúng không nói dối.”
Mục tiêu là một quả bong bóng lẻ loi treo cao.
Bụp.
Hồng quang tan biến. Một quyển trục lộ ra, bên trong là bản thảo cơ quan hoàn chỉnh.
Chủ sạp thoáng ngẩn ra.
“Hắn… thật sự trúng rồi.”
Sau đó hắn lại làm ra vẻ kinh ngạc tột độ: “Ngươi chính là thiếu niên may mắn, phần thưởng quý giá như vậy lại có thể rơi vào tay ngươi.”
“Cả đời chứng kiến được kỳ tích này... thật không uổng công ta sinh ra.”
Cả đám người Vô Thường nhất thời không để những lời nói vào tai. Mà tập trung xem bản thảo cơ quan.
Thấy mục tiêu đã đạt, chủ sạp bắt đầu thu dọn pháp khí đã chuẩn bị trong bóng tối.
Phi tiêu này có đặc tính hấp thu khí tức và định hướng vật thể. Khi bong bóng vỡ, vật phẩm sẽ tự động bay về phía người ném.
Nhiều bóng như vậy ai sẽ chú ý tới hai quả vừa bị vỡ chứ.
Khí tức có thể hiểu đơn giản là dấu vân tay của mỗi tu sĩ, kèm theo khả năng định danh như số điện thoại hay căn cước. Mỗi người đều có khí tức riêng, khó lẫn với kẻ khác.
Khi chạm vào linh thạch, linh thạch sẽ hấp thu một chút khí tức ấy, rất nhạt, nhưng đủ để lưu lại dấu vết.
Trong vài trường hợp, chủ sạp sẽ phối hợp với người khác diễn một màn kịch để dụ một đám không có đầu óc.
Hoặc khiến người chơi trúng đồ mình muốn rồi dụ bọn hắn chơi tiếp. Bản chất của mô hình kinh doanh này là người chơi ném trượt càng nhiều, chủ quầy lại càng lời.
Nhưng lần này, không cần gian lận nữa.
Mục tiêu ban đầu của hắn chính là để Vô Thường chiến thắng, có được đồ mình muốn. Chính xác là để bản thảo cơ quan rơi vào tay thiếu niên này.
Bóng vỡ không để lại dấu vết, âm thanh giống hệt nhau. Ai sẽ rảnh đến mức truy cứu một trò chơi nhỏ?
Cường giả có nhã hứng vạch trần? Đang tính cua gái à?
Cả nhóm rời đi. Chủ sạp bĩu môi:
“Làm chẳng được bao nhiêu, còn bị sai việc nặng.”
Trong đầu hắn vang lên lời dặn của người đàn ông kia:
“Không giao thứ đó đến tay người kia, thì khỏi làm nữa.”
Chủ sạp sở dĩ nói thêm mấy lời thừa thãi, nguyên nhân chính vẫn là từ Vô Thường làm quen được người kia.
Nói cả hai không có quan hệ. Ai tin.
Cho dù không quen biết, thì chủ sạp cũng nghĩ người này có thân phận không đơn giản.
Người được Hội chủ chú ý.
Vô Thường vừa đi vừa trầm ngâm. Trong đầu hắn hiện lên lời Thiên Thu từng nói:
“Trong mấy sạp trò chơi đó, ngươi cứ thử xem. Biết đâu lại kiếm được thứ mình cần.”
“Ta cũng nhờ may mắn mà có được vài thứ tốt, bán đi đến giờ vẫn còn dư dả.”
“Ta là huynh đệ ngươi, sao có thể lừa ngươi. Ta nhớ hồi đó, ta cũng chơi trò ném phi tiêu vào bong bóng.”
Vô Thường vốn chỉ định thử cho biết, nào ngờ lại mơ hồ bị cuốn vào trò chơi theo cách như vậy.
Khi mọi chuyện kết thúc, cả ba dạo bước trên con phố chính của phường thị.
Hai bên đường san sát quầy hàng, linh quang lấp lánh, đâu đâu cũng bày biện những vật phẩm trân quý, tinh xảo đến mức khiến người ta hoa mắt.
Ánh mắt Vô Thường chợt dừng lại trước một quầy nhỏ.
Trên quầy đặt một chiếc lồng kính trong suốt, bên trong trồng một gốc phong non, thân mảnh, lá đỏ như lửa.
Quấn quanh thân cây là một con rết đỏ sẫm, thân dài uốn lượn, từng đốt giáp khép mở, đang hung hăng cắn xé từng phiến lá phong.
Dịch nhờn sền sệt bám đầy mặt kính, để lại những vệt trơn bóng, đôi chân nhỏ lúc nhúc như thể bất cứ lúc nào cũng có thể phá vỡ lồng kính bò ra ngoài.
Chủ quầy hiển nhiên cũng đau đầu với thứ này.
Con rết hoang dã đến mức, dù hắn mấy lần muốn mở nắp kính xử lý lại. Nhưng mỗi lần vừa động tay là nó đã nhe nanh múa vuốt, khiến người ta không dám khinh suất.
“Nhìn ngầu thật.” Vô Thường tiến lại gần, hai mắt gần như dán chặt vào lồng kính.
“Trông rất giống Lạc Thiên Thu.”
Cả đám đứng phía sau không khỏi liếc nhìn nhau, trong lòng dâng lên cảm giác lành lạnh.
Tô Minh hỏi vu vơ, giọng mang theo chút khó tin: “Ngươi… thích con rết này à?”
Phi Dương rùng mình: “Ghê chết đi được. Vô Thường, ngươi thật sự có hứng thú với mấy thứ như vậy sao?”
Nhưng khi hắn nghĩ đến dáng vẻ đầu Thiên Thu, thân rết. Miệng không khỏi phì cười.
“Chắc ai cũng có sở thích đặc biệt của mình thôi.” Lơ Thơ vội vàng lên tiếng giảng hòa, dù chính nàng cũng thấy da đầu tê dại.
Vô Thường không đáp. Ánh mắt hắn vẫn chăm chú, bình thản mà sâu lắng, như đang quan sát một thứ gì đó rất quen thuộc.
Dưới cái nhìn ấy, con rết đỏ dường như cũng bớt đi mấy phần hung lệ. Thân thể uốn động chậm lại, vẻ điên cuồng thoáng dịu xuống.
Ngay lúc đó, chủ quầy mở nắp lồng kính, tay còn lại cầm lên một con rết màu trắng. Toàn thân như tuyết, khí tức lạnh lẽo, hoàn toàn trái ngược với con rết đỏ kia.
Hai con đặt cạnh nhau, vừa nhìn đã biết là một cặp.
Trong thoại bản Song Sinh Thần Ma mà Vô Thường từng đọc, có nhắc đến hai loại rết.
Một tượng trưng cho thần, một đại diện cho ma, song sinh tương khắc. Vĩnh kiếp mệt mỏi, giúp nhau cũng là đang làm hại nhau
Cả đời giằng co với số mệnh, kết cục luôn nhuốm màu của bi kịch.
Sau cùng chỉ là đạo quả để chứng được Song Sinh Đạo Cơ.
Cả đời chỉ để thành đạo cho kẻ khác. Thật bi ai.
Chính vì vậy, hắn mới dừng chân lâu hơn một chút, cảm thấy hai con trùng trước mắt giống đến kỳ lạ.
Không ai ngờ, ngay khi mọi người cho rằng con rết đỏ đã yên phận, nó bỗng bật mạnh thân mình, một cú vọt bất ngờ lao thẳng ra khỏi lồng kính.
“A!”
Chủ quầy kêu lên, cả đám cũng giật mình thót tim. Trong lúc hỗn loạn, con rết trắng trên tay chủ quầy bị buông rơi.
Hai con trùng chạm đất, không tấn công ai, mà cuộn lấy nhau trên mặt kính vỡ, đỏ trắng giao nhau, tạo thành thế âm dương đối lập.
Vô Thường cùng đám bạn không dám ở lại thêm, lập tức quay đầu bỏ chạy.
Bốn bóng áo trắng lao vội giữa dòng người, phía sau lưng là hai con rết quấn chặt, dần dần tiết ra dịch nhầy.
Mùi hương kỳ dị lan tỏa, thoang thoảng trong phạm vi trăm bước.
Cùng lúc đó, ở một khu khác của phường thị, Lạc Thiên Thu đang thong thả dạo qua các cửa hàng lớn.
Mỗi nơi hắn ghé qua đều mua một ít, linh thảo, đan dược, phù lục… chẳng bao lâu chiếc túi trữ vật trong tay đã căng phồng.
Hắn dự định chuẩn bị đủ tài nguyên cho gần một năm tu hành. Bởi sau lần này, hắn sẽ bế quan, không bước ra ngoài nửa bước để chuyên tâm nâng cao cảnh giới.
Cách đó không xa, huynh đệ Dịch gia cũng đang mua sắm. Dịch Vô Song tuy không tinh thông tu chân bách nghệ, nhưng hiểu biết sơ bộ thì vẫn có, nên nhìn danh sách đồ Cơ Vũ mua mà không khỏi tò mò.
“Ca ca, nhà chúng ta đã có Nhập Đạo đan rồi, sao huynh còn mua thêm linh thảo để luyện Nhập Đạo đan?” Hắn nhịn không được hỏi. “Lại còn dưỡng linh thảo nữa… huynh định làm gì vậy?”
Cơ Vũ chỉ cười gượng, giọng nói mơ hồ: “Ngươi không cần biết. Sắp tới có cửa hàng bán dụng cụ chế phù, trận nhãn, ngươi qua đó mua một ít đi.”
“Ca, huynh bắt nạt ta à?” Dịch Vô Song kêu lên. “Ta không học mấy thứ đó đâu, chỉ cần tinh thông võ đạo là được. Người ta nói rồi, tinh thông một nghề còn hơn biết trăm nghề mà chẳng tới đâu.”
Sắc mặt Cơ Vũ trầm xuống: “Ngươi dám không nghe lời ca ca?”
Dịch Vô Song còn chưa kịp đáp, Cơ Vũ đã rút khăn tay ra, như vô tình che nửa gương mặt, giọng bỗng thấp đi: “Phải rồi, ngươi lớn rồi, đâu còn cần vị ca ca phế vật này nữa.”
“Ta không có…” Dịch Vô Song lắp bắp, cuối cùng thở dài. “Thôi được, ta mua là được chứ gì.”
Dưới tấm khăn, khóe môi Cơ Vũ khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. “Phải thế chứ.”
Ngay khi hai người bước vào cửa hàng, họ bắt gặp một bóng người đang trả tiền ở quầy, tay cầm túi trữ vật căng phồng. Đó là Lạc Thiên Thu.
Gần như cùng khoảnh khắc hai người xuất hiện, ánh mắt Thiên Thu đã lướt qua, đem toàn bộ động tĩnh thu vào đáy mắt.
Dịch Cơ Vũ cũng lập tức chú ý đến vật Thiên Thu vừa cất vào túi, đó là một lệnh bài màu tím, hoa văn tinh xảo.
Với hiểu biết của hắn, thứ đó chỉ có thể là lệnh bài khách quý của Thương Vân hội.
“Từ khi nào hắn lại có nhiều tiền như vậy?” Cơ Vũ thầm nghĩ. Dù biết gia tộc Lạc gia không bạc đãi Thiên Thu, lại thêm di sản cha mẹ để lại. Nhưng chừng ấy vẫn chưa đủ để bước vào hàng ngũ khách vip.
“Trừ phi…” Ánh mắt Cơ Vũ khẽ nheo lại. “Hắn và Thương Vân hội có giao tình.”
0 Bình luận