Lúc này, hai người lướt qua nhau. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian ngưng lại, như thể hai đối thủ đang bước qua đời nhau.
Thiên Thu chỉ khẽ cười. Phản ứng của Dịch Cơ Vũ, từ ánh mắt đến nhịp thở, dường như đã sớm nằm trong dự đoán của hắn.
Tiếp tục dạo bước trên phố, bên tai hắn thỉnh thoảng vang lên những mẩu đối thoại rời rạc.
Kẻ này mượn tiền kẻ kia. Người nọ hỏi thăm nơi bán tài liệu luyện khí, công pháp hiếm.
“Đúng rồi, ngươi có biết phân thần đan được bán ở đâu không?”
“Ta nghe nói thứ đó rất quý, tối nay còn được đưa lên bàn đấu giá.”
Phân thần đan chỉ có một công dụng duy nhất, phân tách ý thức người uống thành hai phần độc lập, từ đó mở ra khả năng nhất tâm đa dụng.
Còn một cách để mở ra khả năng này, đó là luyện tâm chăm chí. Tùy vào mỗi người sẽ có vô số cách để tu luyện. Tu chân chính là đa dạng như vậy.
Thiên Thu hơi trầm ngâm. Những thứ cần mua, hắn đã mua đủ. Tài liệu nên chuẩn bị, cũng đã nằm gọn trong túi trữ vật.
“Ta còn thiếu hai thứ.” Hắn thầm tính. “Nhập đạo đan và phân thần đan. Phân thần đan chưa cần gấp, trước mắt vẫn phải nâng trình độ lên nhất tâm tứ dụng.”
“Chướng kiếp đan, nội kiếp đan, ngoại kiếp đan tất cả đều đã sẵn sàng. Chỉ còn công pháp là cần cân nhắc lại một lần nữa. Nếu không có lựa chọn tốt hơn, thì cứ dùng phương án cũ trước.”
Nhập đạo cảnh, cũng như các cảnh giới tu luyện về sau, vốn rất đặc thù.
Ngoài việc vận chuyển linh lực như thông thường, tốc độ và hiệu quả tu luyện còn phụ thuộc vào cảm ngộ đạo lý thiên địa.
Chỉ cần có tâm đắc, linh lực liền vận chuyển nhanh hơn và tinh thuần hơn.
Vì thế, ngay cả việc đập sắt hay trồng cây cũng được xem là một cách để tu hành.
Nhưng con đường này có một nhược điểm rõ ràng, cảm ngộ thu được cần thời gian để luyện hóa. Để càng lâu, cảm ngộ càng phai nhạt, hiệu quả cũng theo đó suy giảm.
Ngược lại, nếu có thể vừa thu cảm ngộ, vừa luyện hóa ngay trong lúc hành động, thì cục diện hoàn toàn khác.
Một khi tu thành nhất tâm nhị dụng, tu sĩ có thể vừa làm việc để lĩnh hội đạo lý, vừa đồng thời luyện hóa cảm ngộ, biến nó thành tu vi thực sự.
Ngoài ra, khi đột phá cảnh giới còn có một loại đan dược hỗ trợ đặc thù. Chướng Kiếp đan.
Công dụng duy nhất của nó là chủ động mở ra tiểu kiếp mỗi lần đột phá.
Đi kèm với nó là nội kiếp đan và ngoại kiếp đan. Một loại dẫn kiếp nạn từ trong tâm trí, một loại tạo kiếp nạn tác động trực tiếp lên thân thể.
Có thể dùng cả hai cùng lúc, nhưng mỗi viên sẽ khiến xác suất đột phá giảm ba thành.
Bù lại, một khi vượt qua, thành quả thu được sẽ vượt xa tu sĩ cùng cảnh giới.
Hai loại đan dược này chỉ phát huy tác dụng đúng vào thời điểm đột phá.
Hơn nữa, mỗi tiểu cảnh giới hay đại cảnh giới cũng chỉ được dùng một lần.
Ngoài ra còn có một viên nữa, phá kiếp đan dùng để gia tăng xác suất vượt qua kiếp nạn.
Loại đan này hiếm khi xuất hiện trên thị trường, phần lớn đều do các đại sư đan đạo tự tay luyện chế, thỉnh thoảng mới thả ra ngoài vài viên.
Vì sao lại như vậy?
Đó cũng là một phần bí mật của Thương Vân Hội. Có những chuyện, bọn hắn từ trước đến nay vẫn luôn nhắm một mắt, mở một mắt.
Sau khi mua đủ những thứ cần thiết, Dịch Cơ Vũ gọi Dịch Vô Song lại bên cạnh.
“Đúng rồi, ban nãy ta có thấy Lạc Thiên Thu. Vừa hay là thời cơ tốt để ngươi báo thù.”
Dịch Vô Song ngơ ngác: “Nãy ta có thấy ai đâu?”
Dịch Cơ Vũ đưa tay gõ lên trán hắn một cái: “Ngươi đó, lại lơ là rồi. Không để ý xung quanh, người đi ngang qua cũng không nhận ra.”
“Bây giờ ngươi có thể chưa cần học đa dạng các lưu phái, nhưng sau này thì chắc chắn phải tu.”
“Đồ vật mua về, để lâu sẽ lưu lại linh vận. Thứ đó rất có ích cho luyện pháp bảo, thậm chí cho việc đột phá cảnh giới về sau.”
Lời này không sai. Tu đạo vốn là tu tâm, mà linh vận chính là dấu vết của ký ức và cảm xúc lưu lại trên vật. Đồ vật càng gắn bó với người, linh vận càng đậm.
Tu tiên, tiên pháp ở đâu? Ở đạo tâm. Chỉ cần kiên trì, ắt sẽ gặp cơ duyên. Bởi nhiều tu sĩ thu nhận đệ tử không nhìn tư chất trước, mà nhìn hành vi và tâm tính. Nhất là những cường giả ẩn danh, bọn họ càng không để ý thiên phú bề ngoài.
Lễ bái sư cũng vậy. Không chỉ là nghi thức, mà còn là quá trình để bảo vật sinh linh vận, trợ lực cho con đường tu hành về sau.
Dịch Vô Song cười gượng, vội chuyển đề tài: “Hắn đi rồi, vậy huynh có biết giờ tên điên đó đang ở đâu không?”
Dịch Cơ Vũ cười nhạt, không đáp, chỉ chậm rãi bước đi.
Sau khi rời cửa hàng, Lạc Thiên Thu tiện ghé qua một tiệm chuyên bán tài liệu luyện khí.
“Chịu chết đi, Lạc Thiên Thu.”
Vừa bước ra ngoài, một quyền đã lao tới.
Thiên Thu nghiêng người né tránh, nhưng đối phương không chịu dừng, quyền này nối tiếp quyền khác.
“Là các ngươi à?”
Hắn liếc mắt nhìn qua. Người ra tay là Dịch Vô Song, còn đứng xem kịch vui bên cạnh chính là Dịch Cơ Vũ.
Thiên Thu bật cười, xoay người vòng ra sau Dịch Cơ Vũ, trong lòng lạnh nhạt: “Muốn chơi sao?”
Một quyền vung ra. Dịch Cơ Vũ lập tức xoay người đón đỡ.
Khí kình va chạm, gió mạnh lan ra quanh mấy mét. Cả hai bật nhảy ra đằng sau.
Thiên Thu bước qua hai người, buông một câu không đầu không đuôi:
“Câu trả lời ngươi muốn đã có rồi. Xem như ngươi nợ ta một ân tình.”
Dịch Cơ Vũ bước vào cửa hàng, trong lòng khẽ thở dài.
“Tên này quả thật không tầm thường. Chỉ bằng một khối lệnh bài nhỏ, đã ép ta nợ hắn một ân tình.”
“Ca, đợi ta với.”
Dịch Vô Song vội vàng chạy theo sau.
Ân tình này, Dịch Cơ Vũ có thể không để trong lòng. Nhưng hắn hiểu rất rõ, đời thiếu gì cách “đòi nợ”.
Lạc Thiên Thu đã có cớ trong tay, chỉ cần muốn, lúc thiếu thứ gì cũng có thể đến Dịch gia nói rằng Dịch Cơ Vũ từng động chạm đến bí mật của hắn.
Mà bí mật của tu sĩ, từ trước đến nay còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Huống chi thân phận của Lạc Thiên Thu không hề thấp. Chỉ cần hắn mở miệng, người kia hoàn toàn có thể lấy danh nghĩa “giữ công đạo” mà bước vào Dịch gia.
Trong bóng tối, tu sĩ giao phong còn nhiều hơn cả ngoài sáng. Mọi thứ suy cho cùng đều xoay quanh hai chữ, lợi thế.
Nếu coi đây là một ván cờ, thì Thiên Thu đã chiếm thế từ những nước đầu tiên.
Trúc Lâm Đường.
Đó là một quán ăn được bố trí tinh xảo, lấy trúc làm chủ đạo, khiến cả không gian như một mảnh rừng bước ra từ truyện cổ.
Ngoài quán có những khoảng trống trồng tre và hoa cỏ, dựng bàn ghế ngoài trời. Chỗ này thường dùng để nhóm lửa, uống rượu, trò chuyện. Giữa rừng trúc, thi thoảng lại điểm xuyết vài hồ nước nhỏ, yên tĩnh mà sinh động.
Bên trong quán rộng rãi. Mỗi góc bố trí đều tự nhiên như thể vốn dĩ sinh ra đã như vậy.
Bàn ghế bằng gỗ, mộc mạc mà sạch sẽ. Mùi hương đồ ăn nhàn nhạt lan tỏa, len lỏi đến từng bàn.
“Đẹp thật. Bao nhiêu lần đến đây rồi mà vẫn không chán.”
“Không chỉ đẹp, đồ ăn ở đây cũng khỏi phải nói.”
Khách khứa tấp nập, trong đó không ít là đệ tử các gia tộc lớn.
Một người đàn ông trung niên bước vào, vẻ mặt chính trực, ánh mắt thoáng hiện sự kinh ngạc.
“Đây là tiểu chi nhánh của Trúc Lâm Đường sao? Quả nhiên tráng lệ.”
Người này là Kỷ Hành Chung, luyện khí tông sư. Thân hình cường tráng, dáng vẻ giống hệt kẻ cả đời gắn liền với búa rèn và tiếng sắt thép.
Ánh mắt của hắn mang vẻ non nớt, ngây ngô, dễ tin người. Giống như một kẻ chưa từng thật sự va chạm với đời.
Chưa kịp quan sát thêm, một thiếu nữ đã bước ra nghênh tiếp.
Nàng tên Độc Tri Chu, mái tóc đen buông xõa, y phục đen gọn gàng. Nàng am hiểu trù đạo, được xưng là tông sư cũng không quá lời.
Hai người không nói nhiều, chỉ lặng lẽ trao đổi hai túi trữ vật.
Túi Kỷ Hành Chung đưa ra túi chứa cổ trùng, còn túi Độc Tri Chu trả lại là linh thạch.
Mục tiêu của Trúc Lâm Đường từ trước đến nay chỉ có một, khám phá và nấu ra tất cả mỹ thực trên đời.
Nếu đồ ăn có thể sinh ra linh tính, thì lại càng tốt.
Vì vậy, mục tiêu của Trúc Lâm Đường là không ngừng tìm kiếm, học hỏi và nghiên cứu các công thức nấu ăn. Đồng thời thu thập đủ loại nguyên liệu quý hiếm.
Người ta vẫn thường nói, công thức chỉ là phụ, nguyên liệu mới là thứ quyết định hương vị món ăn.
Ngoài việc nghiên cứu trù đạo, bọn họ còn học các phương pháp trồng linh thực và nuôi dưỡng linh thú.
Cổ trùng cũng không ngoại lệ, vốn là nguyên liệu thích hợp để chế biến một số món ăn hảo hạng.
Kỷ Hành Chung là tu sĩ luyện khí, mà pháp môn luyện khí lại ẩn chứa vài phần áo nghĩa của luyện đạo.
Với tông sư luyện khí như hắn, cổ trùng nhất chuyển căn bản không phải thứ khó luyện thành.
Hắn xuất thân từ thân Vạn Thế hoàng triều, thế lực mới trỗi dậy, căn cơ chưa vững, rất cần vốn để xây dựng nền tảng.
Vì thế, giao dịch với một chi nhánh của Trúc Lâm Đường cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Kỷ Hành Chung kiểm tra túi trữ vật liền ba lần, lúc này mới hài lòng cất vào trong tay áo.
0 Bình luận