Quyển 1: Hồi 1: Học đường và Thiên tài
Chương 01: Lạc Thiên Thu
0 Bình luận - Độ dài: 2,695 từ - Cập nhật:
Dư Tiên thành.
Lạc gia.
Trong một biệt viện nhỏ, nơi góc sân, một góc phòng già sừng sững đứng đó. Tán lá loang sắc đỏ thẫm, cành nghiêng mình đổ bóng, trông như dáng người trầm mặc, thở dài giữa vô vàn năm tháng.
Đối diện gốc cây là một bậc thềm gỗ màu nâu, nước gỗ đã phai ít nhiều theo năm tháng, hòa cùng sắc lá rơi. Nhất thời không thể phân biệt nổi đâu là đất, đâu là gỗ.
Phía trên bậc thềm là một cánh cửa gỗ mộc dựng đơn giản, dẫn vào gian phòng phía trong.
Trước sân, lá phong rụng lác đác, phiến nọ đè lên phiến kia, rực rỡ mà yên ả như bức họa không người vẽ. Vài chiếc lá bay xa, đáp nhẹ trên sàn gỗ.
Trước cổng biệt viện, một thiếu niên bước vào.
Hắn mặc một bộ bạch y đơn giản, sạch sẽ. Đôi mắt sáng ngời của tuổi thiếu niên, khuôn mặt tầm thường. Nhưng mái tóc dài đen nhánh phủ sương mai, được buộc lên cao, khiến hắn trông có vài phần chững chạc không cùng tuổi.
Thiếu niên quen thuộc đi vào, thản nhiên bước lên bậc gỗ, thành thạo mở cửa. Trong động tác còn truyền đến tiếng thở dài chưa kịp thoát khỏi miệng.
Cánh cửa mở ra, một luồng gió lùa qua khe hở, cuốn theo hơi lạnh từ ngoài sân đi vào.
Bên trong, ánh nến le lói trong bóng tối, chập chờn như sắp tắt. Sáp nến hồng nhỏ xuống từng giọt, từng giọt theo từng nhịp kết thành vảy, đọng lại trên thành ly.
Tiếng giấy lật vù vù giữa ánh nến chập chờn, cảnh tượng vừa nhuốm nét thư sinh, lại phảng phất rùng rợn.
Căn phòng bốn bề đều là sách. Kệ sách dựng cao, bao quanh nơi này như một thư viện khổng lồ.
Giữa phòng là một đống sách cao ngất, giấy và vải áo xen lẫn, hai màu đen trắng hòa vào nhau như một ván cờ chưa định thắng thua.
Trong đống hỗn độn ấy, một thiếu niên chừng mười bốn tuổi nằm co quắp.
Tay vẫn cầm một quyển sách có ký tự đặc biệt, ngờ ngợ là bốn chữ “tu chân bách nghệ”.
Y phục đen tuyền, tóc tai rối bời, vài lọn được buộc buông lơi bằng một sợi chỉ đỏ.
Trên má phải có dán một tờ phù lục màu vàng có hoa văn phức tạp, được kéo dài từ mí mắt đến cánh mũi.
Khuôn mặt nhợt nhạt, quầng mắt thâm đậm, sắc mặt tiều tụy như đã mấy đêm không ngủ.
Ánh nến hồng soi nghiêng một bên má, bóng rung theo hơi gió.
Lúc này, thiếu niên áo trắng bước vào. Hắn đứng nơi cửa, tay chưa buông. Giọng thiếu niên không lớn, nhưng rõ ràng: “Thu ca, ngươi lại thức khuya đọc sách rồi. Thức khuya nhiều không tốt cho sức khoẻ đâu.”
Từ trong đống sách, vang lên một giọng đáp uể oải: “Giờ ta đang ngủ bù nè.”
Thiếu niên áo đen từ từ ngồi dậy, tay dụi mắt, quầng thâm hằn rõ dưới ánh nến.
Sách quanh hắn trượt xuống, rơi lộp bộp, có quyển lăn đến cạnh ly nến, khiến ly nến đổ, lăn vài vòng đến trước mặt hắn, sáp hồng chảy tràn in vệt lên sàn gỗ.
Người này gọi là Lạc Thiên Thu, con trai của cố nhị trưởng lão Lạc gia. Người ta vẫn gọi hắn là "thiên tài Lạc gia".
Nếu ai hỏi cha mẹ hắn đâu. Thì hắn sẽ đáp: “Ta không biết, từ năm ta lên bốn đã không còn thấy họ ở đâu nữa.”
Người thân chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi tháng một lần, đại trưởng lão sẽ tới để phát trợ cấp từ gia tộc.
Lúc này, hắn thò tay vào tay áo, lấy ra một viên đan dược nuốt xuống. Một luồng nhiệt tỏa ra khắp thân, xua đi cơn mệt mỏi. Quầng mắt dần tan, nhưng vẻ tiều tụy vẫn chẳng giảm là bao.
Hắn dửng dưng bước chân trần lên ngọn lửa. Sáp nến dính vào gót, bỏng rát. Nhưng gương mặt hắn không đổi sắc. Mùi sáp ngọt lịm thoang thoảng trong phòng.
Lạc Thiên Thu ngáp dài, lười biếng lê bước ra ngoài. Ánh mắt lướt qua sân, chạm vào cây chổi dựa dưới gốc phong. Hắn cầm lấy, bắt đầu quét lá trên thềm.
Lạc Vô Thường lùi sang một bên, tiện miệng hỏi: “Sao lúc nào huynh cũng cúp tiết vậy?”
“Cúp tiết?” Thiên Thu nhíu mày, liếc hắn một cái. “Thường Thường, ngươi nói gì thế. Ta chỉ là đang tận dụng khoảng thời gian trống mà thôi.”
Lạc Vô Thường chỉ có thể bất lực cười gượng, khóe miệng méo xệch.
“Huynh nói gì cũng đúng hết…”
Thiên Thu thở dài, cây chổi trong tay đưa qua đưa lại: “Ngươi nói xem, trên học đường, gia lão dạy những gì?”
Lạc Vô Thường đưa tay lên miệng suy nghĩ, mắt ngước nhìn trời.
“Đan, khí, phù, trận, còn có cả cơ quan thuật nữa.”
Thiên Thu khẽ liếc ánh mắt về phía thiếu niên: “Đan dạy gì?”
“Phân biệt dược liệu, đan dược qua màu sắc và mùi hương. Luyện đan thì phải nắm được cách điều tiết hỏa hầu, tỷ lệ dược liệu và thành phần của chúng.”
“Khí dạy gì?”
“Nắm được tài liệu luyện khí, cùng phương pháp luyện chế vài món pháp khí đơn giản.”
Nụ cười của Lạc Thiên Thu dưới ánh nắng trở nên nhạt dần. Hắn tiếp tục chậm rãi hỏi: “Phù?”
“Cách vẽ phù, nhận biết nguyên liệu chế phù.”
“Trận?”
“Cách bố trí trận pháp, cùng những điểm cần lưu ý khi phá trận.”
Lạc Vô Thường trả lời rất nghiêm túc. Với hắn, đây cũng là dịp để tự ôn lại kiến thức.
Lúc này, Thiên Thu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nghi hoặc: “Ngươi nghĩ ta có cần học thêm cơ quan thuật không?”
Nghe vậy, Lạc Vô Thường hơi dao động. Bởi Cơ Quan thuật chính là con đường hắn đang theo đuổi.
Trong lòng hắn cũng dâng lên một chút ghen tị. Muốn trở thành cơ quan sư, tu sĩ trước hết phải am hiểu đan, khí, phù, trận.
Những thứ đó, Lạc Thiên Thu đều đã nắm được, còn hắn thì chưa. Vô Thường chán nản đáp: “Không.”
Lạc Thiên Thu vừa quét gom được một đống lá, liền xoay người nói: “Ngươi thấy đó, toàn bộ kiến thức cần học ta đều đã học xong rồi.”
“Ra ngoài giang hồ, cần gì biết quá nhiều đan dược, phù lục, trận pháp hay pháp khí. Chỉ cần đủ dùng là được.”
Nói xong, hắn cắm chổi xuống đất, tay phải giơ lên trời, ánh mắt xa xăm: “Ngươi nói xem, trong thiên hạ có mấy ai nắm được hết mọi kiến thức tu hành, mà vẫn có thể cùng trời đất trường thọ chứ.”
“Cuối cùng cũng hoặc bị giết, hoặc là thọ nguyên cạn kiệt.”
Lạc Vô Thường cạn lời, liếc hắn một cái: “Nhưng huynh đang làm đúng điều huynh vừa phản bác đó.”
“Ủa vậy sao?” Lạc Thiên Thu đứng sững mấy giây, vẻ mặt đờ ra như vừa nhận ra mình nói có chút trật.
“Ta đâu có khuyên huynh đọc ít sách đi.” Vô Thường lắc đầu.
“Ta chỉ khuyên huynh chú trọng sức khỏe. Sống thế nào là việc của huynh, còn có mạng để sống hay không lại là chuyện khác.”
Không ai phủ nhận thiên tư của Lạc Thiên Thu. Đan, Khí, Phù, Trận pháp hắn đều tinh thông.
Vẽ phù lại càng xuất sắc, đủ để sánh với các thiên tài trong Tiên Thành, thậm chí xưng một tiếng Đại sư cũng không hề quá đáng.
Sau khi quét xong sân, Lạc Vô Thường bỗng hỏi: “Huynh tắm chưa vậy?”
“Tắm rồi.” Thiên Thu thản nhiên đáp.
Ánh mắt Lạc Vô Thường tràn đầy nghi ngờ: “Có phải là từ tối kia không?”
Thiên Thu bất lực ôm chổi thở dài: “Mới tắm hồi sáng rồi, ta ngủ luôn.”
Nói xong còn nhìn Vô Thường như nhìn một kẻ điên.
Thiên Thu vác chổi đi được vài bước, chợt dừng lại, nghiêng đầu hỏi: “Đúng rồi, mấy hôm ta nghỉ có chuyện gì vui không?”
Lạc Vô Thường không đáp ngay, chỉ nhìn hắn dò xét: “Hình như huynh chưa ăn sáng đúng không?”
“Không vội.” Thiên Thu cười nhạt: “Hay là ra quán ăn rồi nói cũng được.”
Khương gia.
Một ánh mắt khẽ lướt qua khe cửa, đảo một vòng dò xét. Sau khi chắc chắn xung quanh không có ai, cánh cửa mới hé mở. Một bóng người rón rén bước ra, men theo hành lang đi thẳng về phía nhà bếp.
Thiếu nữ tầm mười bốn tuổi, thân mặc váy hồng phấn. Hai má hồng hào, đôi mắt đen láy còn vương nét ngái ngủ. Mái tóc dài đen nhánh được buộc bằng nơ bướm, theo mỗi bước chân khẽ lay động.
Vừa đặt chân vào nhà bếp, nàng còn chưa kịp thở phào, thì một giọng nói đã vang lên phía sau. Giọng điệu lạnh nhạt, xen lẫn nghiêm khắc.
“Nhạc Nhi, sáng nay ngươi đã luyện được mấy khúc nhạc rồi?”
Thiếu nữ khựng lại, sống lưng cứng đờ. Giọng nói kia dừng một nhịp, rồi tiếp tục, mang theo áp lực vô hình.
“Ta đã nói rồi. Chưa gảy đủ ba khúc thì không được ăn cơm.”
Người đứng trước mặt nàng là một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp, thân mặc váy lam nhạt, tóc buộc gọn lên cao.
Mỗi bước lại gần đều phảng phất một mùi hương nhàn nhạt như nỗi nhớ thoáng qua, vừa dịu dàng lại vừa khiến người ta không dám khinh thường.
Nàng là lão tổ của Khương gia, Khương Mộng Dao.
Thiên tư xuất chúng, trong chưa đầy trăm năm đã tu luyện đến cảnh giới Linh Đạo cảnh, đủ tư cách trở thành lão tổ của một gia tộc.
Theo lý mà nói, nàng đáng lẽ phải đảm nhiệm vị trí gia chủ Khương gia. Thế nhưng để đánh giá nội tình của một gia tộc, người ta không chỉ nhìn vào thực lực của các thành viên, mà còn xem người đứng đầu có trình độ và tầm ảnh hưởng như thế nào.
Thông thường, khi cân nhắc nội tình của một thế lực, ánh mắt đều dồn về tầng sâu nhất, có thể là lão tổ, chưởng môn, hay hoàng đế.
Người đứng đầu càng nổi bật, càng có tiếng nói trên bàn đàm phán, từ đó thu được càng nhiều lợi ích cho thế lực của mình.
Thậm chí có đệ tử tu hành đến một trình độ nhất định, trải qua một phen rèn luyện là có thể nhận chức được rồi.
Đôi khi, người đứng đầu không nhất thiết phải là kẻ mạnh nhất, mà là người có tiếng nói nhất.
Thực lực này lại bảo không có tiếng nói?
Lúc này, Thiếu nữ từ từ quay đầu lại, gượng cười. Hai tay nắm lấy vạt váy, giọng nói nhỏ đi rõ rệt.
“Ta… ta mới ngủ dậy.”
Nói rồi nàng chắp hai tay trước ngực, giọng mang theo vài phần cầu khẩn: “Lão tổ, ta còn chưa ăn sáng. Lát nữa còn phải tới học đường nữa… người không nỡ để ta đói bụng chứ?”
Nàng là thiên tài Khương gia, Khương Tử Nhạc.
Gần đây nàng vừa bước vào cảnh giới đại sư đan đạo, nhưng lại không đạt được kỳ vọng ban đầu của Khương Mộng Dao, đó là Đại sư Cầm đạo.
Khương Mộng Dao lắc đầu ngao ngán, đưa tay búng nhẹ lên trán Khương Tử Nhạc, thở dài: “Ngươi đó, chỉ biết ăn và ngủ là giỏi.”
“Ngươi có biết vì sao người ta gặp một tên quái vật thì kinh hô hai tiếng thiên tài, rồi sau đó đối phương lại không còn xuất hiện nữa không?”
“Ngươi nghĩ đại sư đan đạo đã là ghê gớm lắm rồi sao?”
“Hai chữ này thật sự hiếm đến vậy à?”
Khương Tử Nhạc bĩu môi, ôm trán đầy bất mãn: “Người ta kinh hô chẳng phải vì bọn họ lợi hại sao?”
Nàng ngẩng đầu lên, giọng nói mang theo vài phần chắc chắn.
“Sau này ta cũng sẽ có ánh hào quang giống bọn họ, nhưng chắc chắn sẽ không dừng lại ở hai chữ thiên tài.”
Khương Tử Nhạc nhún hai vai, tỏ vẻ tiếc nuối.
“Bọn họ ít được nhắc tới chắc cũng chẳng phải là thiên tài gì, cùng lắm là ăn may nhiều lần.”
“Thiên tài trên đời chẳng có mấy ai là thiên tài thật sự.”
“Ta là đại sư đan đạo cũng là không tệ rồi. Gia tộc chúng ta có điểm tài nguyên là Bách Hoa Hải, hàng năm sinh trưởng không ít thiên hoa dị thảo."
"Ta là đại sư đan đạo, tức là có năng lực tận dụng tài nguyên của gia tộc. Luyện cầm thì có tác dụng gì chứ?”
Nói rồi nàng giơ đôi bàn tay sưng phù, đầy vết xước do luyện cầm ra trước mặt lão tổ: “Người thấy chưa?”
“Thấy rồi.”
Thấy Khương Tử Nhạc bướng bỉnh như vậy, Khương Mộng Dao cũng có phần bất lực.
Bất luận là cảnh giới hay lưu phái, nàng đều vượt xa những người đứng đầu ba đại gia tộc còn lại.
Giờ nhìn một đứa nhóc vừa mới trở thành đại sư đan đạo không lâu, mũi dã hách lên trời, khóe môi nàng khẽ giật giật.
Giờ thấy một đứa nhóc mới trở thành đại sư đan đạo không lâu, mũi đã hách lên trời, khoé môi của nàng khẽ giật giật.
Một lát sau, nàng nhanh chóng thu liễm cảm xúc, khôi phục lại thái độ thường ngày của lão tổ. Sắc mặt nghiêm nghị, giọng nói trầm xuống, từng câu từng chữ đều mang theo sức nặng dạy dỗ.
“Trên đời này thật sự thiếu thiên tài sao? Mỗi năm có vô số đứa trẻ ra đời, ai nấy đều có thể gọi là thiên tài. Có kẻ còn vô cùng xuất chúng, thậm chí vượt trội hơn ngươi.”
Nàng dừng một chút, ánh mắt lạnh đi.
“Nhưng tất cả bọn họ đều không may mắn bằng ngươi. Không có thế lực che chở, chưa kịp trưởng thành đã bị sát hại.”
“Ngươi nói trên đời này chẳng có mấy ai là thiên tài thật sự, ta không phản bác.” Giọng nàng chậm rãi hơn, nhưng càng thêm sắc bén. “Bởi vì thiên tài thật sự là kẻ biết ẩn nhẫn, biết giấu mình, chờ đến ngày đủ lông đủ cánh.”
Nàng nhìn thẳng vào Khương Tử Nhạc, không hề nương tay.
“Còn ngươi thì hay rồi. Mới trở thành đại sư đan đạo, trình độ còn chưa ổn định, đã bắt đầu không coi ai ra gì.”
Khương Tử Nhạc bị lão tổ quát cho một trận, cả người lập tức rụt lại. Hai má phồng lên, nàng cúi đầu, hai ngón trỏ chọc chọc vào nhau, vẻ mặt ủy khuất thấy rõ.
“Chẳng phải tên Lạc Thiên Thu đó mới trở thành đại sư phù đạo mấy năm gần đây thôi sao.” Nàng lầm bầm, giọng đầy bất mãn. “Vậy mà đã ngẩng cái mặt song song với trời, nhìn đời bằng một chiếc mũi. Suốt ngày lớn tiếng khoe khoang, miệng còn cười ha hả như tên điên.”
Nàng càng nói càng tức.
“Dịch Vô Song lại chễm chệ đứng đầu bảng thiên tài Dư Tiên thành.”
Giọng nàng đột nhiên cao lên: “Sao chẳng ai nói gì hết?”
Khương Tử Nhạc siết chặt tay áo, thanh âm nhỏ dần, mang theo chút nghẹn ngào: “Ta chỉ là… vui mừng một chút thôi mà, người đã…”
Lời còn chưa dứt, nàng bỗng ngẩng đầu, dậm chân một cái, hét lớn: “Lão tổ đúng là xấu xa!”
0 Bình luận