Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 43: Vì điều gì?

Chương 43: Vì điều gì?

Hắn thì hoàn toàn không hay biết, vẫn tiếp tục đuổi theo Khương Tử Nhạc.

Chợt, một bàn tay nhỏ nhắn vỗ nhẹ lên vai vị lão giả đứng cạnh người đàn ông kia.

“Ta nhờ ông giúp ta một chuyện, các chủ đại nhân.”

Bên cạnh cậu nhóc ấy là một người phụ nữ xinh đẹp, khí chất trầm tĩnh.

Thiên Thu và Vô Thường bước vào cửa hàng luyện khí.

Thiên Thu liếc mắt nhìn sơ qua, rồi thẳng tay tiến tới quầy, lấy một chiếc giỏ đựng đồ, loại giỏ nhựa làm từ polyethylene.

Trong khi Vô Thường còn đang loay hoay lựa chọn, Thiên Thu thấy món nào vừa mắt liền tiện tay gạt từ kệ xuống.

Chỉ trong chớp mắt, chiếc giỏ đã đầy. Hắn lại tiện tay lấy thêm một cái nữa.

Một lúc sau, giọng hắn vang lên.

“Chủ quán, thanh toán.”

Hắn đặt linh thạch lên bàn, đối phương kiểm kê xong, Thiên Thu liền thu toàn bộ đồ vào túi trữ vật.

“Hôm nay tới đây thôi.”

“Nếu không có việc gì, ta về trước. Mấy tài liệu luyện khí cứ để tạm chỗ ta.”

Đi được một đoạn, trong không gian vang lên tiếng ting.

Thiên Thu lấy ra chiếc điện thoại, mặt sau dán một lá phù mỏng.

Tiền đã về tài khoản, đúng bằng số linh thạch hắn vừa chi. Người gửi: Lục Vô Nhai.

“Mua đồ không cần trả tiền đúng là sướng thật.”

Lạc Thiên Thu là đệ tử của Lục Vô Nhai, vậy đồ của thương hội… chẳng phải cũng xem như đồ của hắn sao? Lấy đồ nhà mình thôi mà, hợp tình hợp lý.

Giao dịch vừa rồi chỉ là hình thức, dùng để che mắt người ngoài. Chỉ cần hắn lấy ngọc bài ra, căn bản chẳng cần phải trả linh thạch.

Có điện thoại, vì sao còn dùng phù liên lạc?

Thích, đơn giản là hắn thích thế đấy.

Trên màn hình hiện lên một dòng tin nhắn.

“Lục Vô Nhai, lát nữa gửi lại cho ta số linh thạch này.”

“Vòng vo thật đấy.”

Lạc Thiên Thu khẽ động cổ tay, chiếc điện thoại lập tức hoá thành một lá phù, yên lặng nằm trong lòng bàn tay hắn.

Vân gia.

Trong một biệt viện nhỏ, Vân Mặc Nhiễm đang chơi giữa sân thì một người đàn ông trung niên bước vào. Đó là Vân Tu Nhiên. Vừa nhìn thấy hắn, nàng bỗng hét lớn:

“Phụ thân, sao ngươi lại tới đây?”

“Ta tới thăm ngươi.”

Hắn cười, nụ cười mang theo chút cổ quái.

“Ngươi không cảm thấy vui sao?”

Không đợi nàng kịp phản ứng, khí tức Nhập Đạo cảnh hậu kỳ lập tức bộc phát.

“Thả… thả ta ra! Đồ lão già xấu xa!”

“Duệ Kha ca ca nói đúng, ngươi là một người cha tồi!”

Chỉ trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện trước mặt nàng, túm lấy cổ áo. Mặc cho Mặc Nhiễm gào khóc thảm thiết, sắc mặt hắn vẫn thản nhiên như không.

“Các trưởng lão muốn gặp ngươi.” Hắn lạnh nhạt nói.

“Nghe đâu là để định hôn ước cho con trai của đại trưởng lão, Vân Thừa Ý.”

“Thả ta ra!”

“Nếu ngươi không thả ta, ca ta sẽ không tha cho ngươi đâu!”

Nước mắt nàng trào ra. Trong lòng nàng, chỉ mong ca ca xuất hiện kịp lúc.

Nhưng Vân Tu Nhiên cười khẩy, dập tắt toàn bộ hi vọng ấy.

“Hừ. Ca của ngươi sẽ không đến đâu.”

“Giờ hắn đang làm liếm cẩu cho Khương Tử Nhạc.”

“Ngươi không biết hắn ở bên cạnh nàng ta vui vẻ đến mức nào đâu.”

“Ca… không cần ngươi nữa rồi.”

Vân Mặc Nhiễm bàng hoàng, nước mắt không ngừng rơi.

“Không thể nào…”

Trong tuyệt vọng, nàng thầm gọi: “Ca ca… huynh sẽ đến cứu ta, đúng không?”

Trên đường lớn, Diệp Phàm và Diệp Linh Nhi bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp. Kiến trúc nguy nga, dòng người qua lại không dứt, bọn họ đi mãi mà chẳng thấy mệt.

Bỗng Diệp Linh Nhi dừng bước.

Nàng phát hiện, ca ca luôn đi bên cạnh mình… đã biến mất.

Lúc này Diệp Phàm hoàn toàn không hay biết bản thân đã lạc đường, vẫn thong thả bước đi, cho đến khi từ xa truyền tới tiếng khóc xen lẫn tiếng kêu cứu.

Hắn lập tức đổi sắc mặt, chạy thẳng về phía âm thanh ấy, không kịp nhìn rõ đối phương là ai.

“Buông bé gái đó ra!”

Hắn lao tới, ra tay không chút do dự.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, Vân Mặc Nhiễm đã hoàn toàn mất niềm tin vào ca ca mình.

Khi một hi vọng bị dập tắt… cũng là lúc một hi vọng khác được dệt nên.

“Ngươi là… ai?”

Diệp Phàm vừa tung một quyền thì đã bị Vân Tu Nhiên chặn lại bằng một tay, sau đó hất văng ra xa.

“Cút đi, đồ phiền phức.”

Hi vọng ấy chỉ lóe lên trong chớp mắt, nhưng lại khắc sâu vào lòng nàng, không cách nào xóa bỏ.

Cùng lúc đó, Duệ Kha bước đi trên đường, tâm trí rối loạn.

Vậy rốt cuộc… ta muốn gì?

Một giọng nói vang lên bên tai: “Hãy hỏi tâm.”

Bất chợt, có người vỗ nhẹ lên vai hắn.

Duệ Kha giật mình quay lại. Đối phương là một người xa lạ, hắn chưa từng gặp.

“Ta tới để báo tin.”

Đó là một cậu nhóc khoảng mười hai tuổi, làn da mịn màng, hồng hào như được chăm sóc cẩn thận, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ tiều tụy của Duệ Kha.

Điểm khiến người ta chú ý nhất là đôi mắt màu lam của cậu. Chỉ cần nghiêng nhẹ, ánh mắt đã lộ ra đường nét trong suốt như thủy tinh.

Đẹp đến mức không giống mắt người. Càng giống đôi mắt của một cơ quan, được nghệ nhân tỉ mỉ điêu khắc.

“Ngươi là ai? Sao ta chưa từng gặp qua ngươi.”

Khánh Niên cười nhẹ: “Ta là bạn học của ngươi. Chỉ là ngươi suốt ngày làm cái đuôi theo sau Khương Tử Nhạc, nên chẳng để ý tới người khác thôi.”

Duệ Kha nghe vậy cũng không nghi ngờ. Ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ gia tộc giao phó, giả làm kẻ tầm thường để di dời ánh mắt của ba gia tộc khác khỏi Vân gia. Hắn vốn chẳng quan tâm đến người xung quanh.

“Muội muội của ngươi bị cha ngươi bắt đi rồi.” Khánh Niên nói tiếp, giọng như đang suy nghĩ vu vơ. “Hình như là để định hôn ước cho cháu trai của đại trưởng lão.”

“Cái gì?!”

Sắc mặt Duệ Kha tái đi.

“Nhiễm Nhiễm… muội đừng có xảy ra chuyện gì…”

Hắn hoảng hốt, không kịp nói lời cảm ơn, xoay người chạy thẳng đi.

Đây chính là nước đi thứ hai của Khánh Niên.

Nước thứ nhất, để bản thân rơi vào tầm ngắm của Trích Tiên Lâu.

Nước thứ hai, tiếp cận đúng mục tiêu, khiến đối phương nợ mình một ân huệ.

Trên đường, Dạ Tĩnh Nghi hơi nhíu mày: “Thái tử, vì sao ngài lại tiếp cận tên nhóc đó? Ta cảm thấy hắn không đáng tin.”

“Không. Người như vậy lại càng đáng trọng dụng.” Trần Khánh Niên quay đầu lại, hai hàng lệ chảy xuống rất tự nhiên. “Chúng ta thiếu người quá rồi. Bây giờ có ai thì dùng người đó. Nếu để mấy vương giả khác phát hiện chúng ta dễ bắt nạt, chắc chắn sẽ dẫn quân xâm lược.”

Khánh Niên dĩ nhiên có tính toán của riêng mình.

Phụ hoàng hắn là kẻ đa nghi. Thành viên trong hoàng triều muốn nắm quyền, đều phải bị kiểm tra, sàng lọc nhiều lần mới cho nắm một số chức vụ.

Trước khi tới đây, hắn đã đọc qua hồ sơ của Dư Tiên thành, nắm rõ các thế lực, mâu thuẫn và tương tác giữa những thiên tài.

Quá khứ của Vân Duệ Kha gắn liền với một chữ thảm.

Cha nghiện cờ bạc rượu chè, mẹ bỏ đi.

Bốn tuổi được lão tổ nhận nuôi, nhưng cũng chính năm đó, hắn bị nghi là gián tiếp hại chết con trai lão tổ.

Hắn còn quá nhỏ, chỉ cần dính đến muội muội là không còn dư lực để suy nghĩ gì khác.

Sau này, gia tộc giao cho hắn nhiệm vụ bám theo Khương Tử Nhạc, làm liếm cẩu. Tài nguyên gia tộc cấp, hắn không được dùng, chỉ để làm công cụ liếm nàng ta.

Nếu thiên tài biến thành phế vật, ba gia tộc còn lại sẽ bớt chú ý đến Vân gia. Kết quả là suốt nhiều năm, Vân gia không những không bị chèn ép, mà còn giảm phần Lưu Mộng khoáng phải chia ra.

Gia tộc không thể không có tương lai. Vì vậy Vân Thừa Ý được âm thầm bồi dưỡng.

Một người có thể vì muội muội mà chịu nhục suốt ngần ấy năm. Nếu thu về dưới trướng, chỉ cần nắm đúng điểm yếu, người này hoàn toàn có thể trở thành trung quân.

Vậy vì sao Khánh Niên lại nói chi tiết đến vậy? Không sợ bại lộ sao?

Hắn chính là muốn hiệu quả này.

Khi Duệ Kha bình tĩnh lại, hắn nhất định sẽ nghi ngờ động cơ của Khánh Niên, rồi tìm đến Trích Tiên Lâu hoặc Trích Tinh Lâu để xác minh.

Việc Khánh Niên cố tình bại lộ thân phận ở Tiên Mộng Lâu cũng là có dụng ý.

Trích Tiên Lâu sẽ nhanh chóng đoán ra, Vạn Thế đang muốn lôi kéo người này.

Nếu không cung cấp tin tức, bọn họ sẽ bỏ lỡ một món hời, bởi Trích Tinh Lâu vẫn còn đó.

Nếu Vạn Thế chiêu mộ thành công, Vạn Thế sẽ trả thay Duệ Kha phí sử dụng tình báo.

Trích Tiên Lâu không thể hét giá quá cao, cũng không thể cung cấp thông tin sai.

Bởi tiết lộ sai thông tin… chẳng khác nào tự hủy tiền đồ.

Trích Tinh Lâu và Vạn Thế vốn có giao tình, lần này càng là đang thay Vạn Thế tuyển người. Trích Tiên Lâu nếu còn muốn đục nước béo cò, thì cũng đừng trách Trích Tinh Lâu trở mặt vô tình.

Huống chi, hai bên vẫn đang là đồng minh.

Trích Tiên Lâu… thật sự thiếu chút linh thạch đó sao?

Nước cờ này của Trần Khánh Niên rất hay. Không chỉ ngầm khẳng định thân phận thái tử trước mặt các thế lực, mà còn thuận tay gieo xuống một trợ lực cho tương lai.

Dù vậy, vẫn không phải không có thiếu sót.

Hắn tự lấy bản thân làm quân cờ đã đủ nguy hiểm, huống chi Duệ Kha lấy đâu ra linh thạch để mua tình báo?

Trần Khánh Niên đang đặt cược.

Cược thiên phú của Duệ Kha, cược cơ duyên của hắn… đủ lớn.

Tĩnh Nghi đưa tay xoa đầu hắn, cười nhẹ: “Thái tử à, ngươi biết không? Ngươi và hoàng đế khác nhau ở chỗ, ta có thể xoa đầu ngươi, còn hoàng đế thì không.”

Trần Khánh Niên nhíu mày: “Ngươi nói ta non?”

Dạ Tĩnh Nghi bình thản nhắm mắt đáp: “Đúng vậy.

“Hoàng đế đi một bước tính ba bước, còn ngươi chỉ nhìn cái trước mắt. Ai dám chắc tên đó trung thành với chúng ta vì muội muội, thì sau này không thể phản bội cũng vì muội muội?”

Giữa đường, Trần Khánh Niên dựng ghế đứng dậy, giơ tay định gõ đầu nàng: “Ánh mắt nhìn người của ta chưa từng sai!”

“Được rồi, được rồi, ngài là số một. Mười điểm không có nhưng.”

Thần không biết, quỷ không hay, túi trữ vật đã nằm trong tay Tĩnh Nghi.

“Trả lại đây!”

“A!!”

Hắn ngã nhào.

Cùng lúc đó, Duệ Kha đang chạy về gia tộc, trong đầu mang theo một câu hỏi.

Chính mình… rốt cuộc muốn gì?

Ký ức dần động lại trong tâm trí theo từng tiếng bước chân.

Ánh mắt hắn cúi xuống mặt đất, như thể phía trước chỉ còn lại một mảng hắc ám. Tốc độ chậm dần, rồi bất ngờ va phải một người.

“Không biết nhìn đường à?”

Khi vừa có nhận thức, hình ảnh đầu tiên hắn thấy rõ là mẹ mình bị Tu Nhiên đánh đập.

Khi đó, mẹ hắn còn đang mang thai muội muội.

Duệ Kha nhớ rất rõ, tiếng mắng nhiếc của lão.

Hắn khi ấy chẳng hiểu gì nhiều, chỉ biết lao lên, dùng thân mình cản từng cú đánh, từng sự hành hạ.

Cuộc đời rẽ trái.

Hắn va vào một bức tường, lảo đảo lùi lại một đoạn dài, làm đổ cả xe hàng rong.

Duệ Kha ném cho đối phương một túi linh thạch, đó là toàn bộ tích góp của hắn suốt bao năm.

Vừa đi, hắn vừa nhớ lại ngày hôm ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!