Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 30: Ký ức dần phai
0 Bình luận - Độ dài: 2,331 từ - Cập nhật:
Lúc này, Lạc Thiên Thu mở mắt.
Ánh mắt hắn không còn giống ngày đầu. Trong đó ẩn chứa một thứ chết chóc khó gọi tên, như thể hắn đã chết vô số lần. Ánh nhìn ấy dường như xuyên qua tâm can, trực tiếp giết người.
Lưu Mộng Thạch trong tay hắn đã chi chít vô số cảnh tượng. Dù chỉ là một màu trắng đơn giản, nhưng lại toát lên một khung cảnh chết chóc.
Người có tâm nhãn sẽ thấy một cỗ tinh thần lực nồng đậm đang thêu dệt nên bức tranh hoang tàn này. Nó mơ hồ, đồng thời phát ra những tiếng gào thét đáng sợ.
Lưu Mộng Thạch tỏa ra một loại sức hút khó nói thành lời, nhưng vô cùng mê hoặc. Nó như thôi thúc người ta bóp nát thứ đá này.
Sức hút của nó là gì? Là một cuộc đời mới, một cuộc đời không sợ cái chết, một cái kết viên mãn.
Hơi thở mê hoặc hòa cùng sát ý, như thể chỉ cần một cái nắm tay mạnh mẽ, liền có thể biến người ta trở thành một vị tướng quân oai phong lừng lẫy.
Thứ mê hoặc này gọi là dục vọng.
Lưu Mộng Thạch là tài nguyên tu hành vượt trội. Nó có thể giúp tu hành, tăng tiến cảnh giới lưu phái, thông thạo công pháp, hoặc khiến người ta chìm mãi trong dục vọng. Nhưng điều kiện đánh đổi là phải quên đi những ký ức.
Tinh thần lực chính là năng lượng tinh thần, đại diện cho ý chí, cảm xúc và dục vọng.
Cách kích hoạt Lưu Mộng Thạch chính là truyền tải mong muốn của bản thân, để nó thêu dệt nên những khung cảnh mà người dùng mong muốn.
Càng rót nhiều tinh thần lực, mộng cảnh càng kéo dài, thông tin bên trong càng phong phú. Người ta nói Lưu Mộng Thạch sơ cấp có thể duy trì tối đa năm trăm năm, dài như một đời người.
Vì thế, không ít người tiếc của, luôn cố gắng tạo ra mộng cảnh dài nhất.
Nhưng hồn phách của người nhập cảnh nếu không đủ mạnh sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Điều ấy khiến thiên hạ càng thêm khao khát phương pháp nâng cao hồn phách.
Dù vậy, dù hồn phách hay tinh thần lực tăng đến đâu, giới hạn tiếp thu ký ức từ mộng cảnh vẫn chỉ có tối đa tám thành.
Nhưng đó là người giỏi nhất. Giới hạn thông thường của thiên tài là sáu thành, còn phổ biến nhất vẫn là bốn thành, tiêu chuẩn của tất cả.
Vậy điều gì khiến gia lão tin tưởng Thiên Thu có thể hấp thu được sáu thành ký ức từ mộng cảnh?
Thứ nhất, lão chưa từng hiểu rõ và biết được cảnh giới này.
Thứ hai, cha của Lạc Thiên Thu là Lạc Thiên Hành. Thanh danh của hắn đã in sâu vào trong tâm một số người. Vì vậy, kỳ vọng đặt lên Thiên Thu càng cao, tầm nhìn với hắn càng được mở rộng, khiến tất cả tin rằng hắn có tư chất như cha mình.
Trong đời, danh tiếng quan trọng không kém gì thực lực.
Nếu danh đủ lớn, có người chưa đánh đã tự lui.
Nếu danh không đủ uy hiếp, dù có sức mạnh phi thường cũng sẽ bị một đám vô danh tiểu tốt chặn đường.
Danh của thành chủ thì lớn, đủ để mọi người kiêng dè. Danh của Khương Mộng Dao cũng không kém Thiên Hành là bao nhiêu.
Danh của lão tổ Vân gia lại xuống thấp, nhiều người thậm chí chẳng biết đến tên của ông.
Danh của Lạc Thông Thiên thì bị danh của lão tổ và ca ca mình làm lu mờ.
Điều mà tất cả không biết là, Lạc Thiên Thu có thể hấp thu trọn vẹn mười thành ký ức.
Giới hạn vốn có thể thay đổi, nhất là khi tiếp xúc với kiến thức của Tiên. Nhưng có một điều chắc chắn, mộng cảnh tồn tại để ta quên đi điều gì đó.
Thiên Thu quá xuất sắc. Thứ hắn cần quên có lẽ vô cùng quan trọng… có thể là bí mật của thế giới.
Viên Lưu Mộng Thạch lúc này đã đủ chi tiết.
Viên đá bị bóp nát. Bụi hồng bay lượn trong không khí rồi tan vào hư vô, hòa vào tâm trí hắn.
Vừa mở mắt, Thiên Thu như rơi vào chiến trường. Người người vung binh khí, tiếng ngựa hí vang xa trăm dặm. Thiên địa biến sắc, chiến trường ngập tràn mây đen.
“Lại quay về rồi… chiến trường.”
Hiện tại, Thiên Thu mang dáng vẻ của một thiếu niên mười tám tuổi. Trên người hắn là bộ trọng giáp nặng nề, tôn lên thân hình của một vị thủ lĩnh, mạnh mẽ mà uy nghiêm.
Thần sắc hắn kiên định. Đôi mắt kia tuy tĩnh lặng, nhưng lại chẳng thể bình yên, bởi mặt hồ ấy được sinh ra từ giết chóc.
Lúc này, Thiên Thu là một vị tướng quân, dẫn dắt đội quân ngàn người mà không hề loạn trận.
Mộng cảnh được xây dựng từ ký ức, kiến thức, kinh nghiệm và trải nghiệm. Những gì hắn thu hoạch được trong đó, đều dựa trên hiểu biết của chính bản thân hắn.
Nội tâm của một con người gồm tính cách, kiến thức, kinh nghiệm, ký ức, ám ảnh, trực giác, bản năng, sợ hãi, tức giận và cảm xúc…
Mộng cảnh là thứ không ngừng làm sâu sắc thêm phần nội tâm ấy. Mỗi lần tâm trí bị mài giũa, con người ta lại cảm thấy bên trong trống rỗng đi một phần.
Ban đầu, hắn chỉ là một binh sĩ quèn. Trải qua vô số cái chết, từ việc chạy trốn cùng đồng đội, đến việc dẫn dắt họ đứng vững và chiến đấu.
Mộng cảnh là giả, nhưng nỗ lực là thật. Giờ đây, hắn đã là tướng quân, có thể lãnh đạo ngàn người mà không nao núng.
Thiên Thu khẽ quay đầu nhìn lại. Sau lưng hắn là những đồng đội đã cùng hắn trải qua vô số năm tháng trong mộng cảnh. Tất cả có thể quên, nhưng ký ức thì không bao giờ lừa dối hắn.
Người hắn tín nhiệm hiện tại vẫn là vị phó tướng quân. Nhưng tín nhiệm, suy cho cùng, cũng chỉ là tín nhiệm, nó không đồng nghĩa với sự tin tưởng tuyệt đối.
Phạm vi của nó chỉ tồn tại trong mộng cảnh. Nếu đem so với người ở bên ngoài, vị phó tướng quân này chẳng đáng tin cậy bao nhiêu.
Giữa hàng ngang binh lính, có một số người đang cầm chiến kỳ. Chiến kỳ rũ xuống như hàng cờ tang, ủ rũ mà âm u.
Lúc này, Lạc Thiên Thu cất giọng, trầm ổn mà kiên định:
“Hỡi các tướng sĩ đã cùng ta vượt qua bao hiểm nguy. Đối thủ của chúng ta là quân Mông Nguyên, đông hơn chúng ta mấy vạn lần.”
“Các vị đứng ở đây vì điều gì? Câu trả lời không nằm ở ta, mà hãy tự hỏi lòng chư vị muốn gì và sẽ làm gì.”
“Có người vì tương lai thế hệ sau, có người vì gia đình. Dù vì điều gì, xin chư vị đừng phụ chính mình.”
Từ xa, tiếng hò hét cùng sát khí cuộn trào của quân thù vang lên, như sóng lớn vỗ bờ.
Dẫn đầu là một lão tướng mặt đầy sẹo, khí thế như kẻ đã trải qua vô số trận chiến sinh tử.
“Tất cả xông lên! Vượt qua tiểu quân, hưởng lấy những ngày tháng tốt đẹp!”
“Những ngày được ăn thịt tươi còn rỉ máu, những ngày được nghe khúc nhạc ai oán!”
Lời hịch vừa dứt, binh đoàn lập tức như được bơm thêm máu. Khí thế hung tàn bùng lên gấp bội.
Bên trong mộng cảnh, Thiên Thu đã nhiều lần đối đầu với vô số kẻ địch mạnh.
Qua rất nhiều lần chết đi, hắn nhận ra rằng sức lực của một người vẫn là có giới hạn. Vì vậy, hắn cần một đội quân, tốt nhất là một đội quân có thể vì hắn mà vào sinh ra tử.
Mỗi lần chiến thắng, kẻ địch lại thay đổi. Chiến tranh mài giũa tâm trí hắn, khiến hắn ngày càng kiên định và tàn nhẫn hơn. Kẻ địch cũng vì tâm trí của hắn mà trở nên mạnh mẽ.
Không ngoại lệ, tất cả đều chết đi, trở thành hòn đá mài giũa viên ngọc là hắn, rồi bị thay thế bằng một kẻ hung bạo khác.
Tướng quân quân Mông Nguyên, Mông Hoạ, là một ngoại lệ.
Những kẻ thù trước đó tựa như những kẻ vô danh bước ra từ hư vô, giẫm đạp lên vô số sinh mệnh để trở thành đối thủ của Thiên Thu.
Kẻ này chồng lên kẻ kia, thay thế không ngừng, nhưng chẳng kẻ nào để lại ấn tượng sâu sắc.
Riêng Mông Hoạ thì khác. Hắn có thể giữ vững vị trí của mình xuyên suốt thời gian mà không hề thay đổi, trở thành một mầm họa không ngừng lớn mạnh theo năm tháng.
Mỗi lần bị tiêu diệt, hắn lại xuất hiện trong một mộng cảnh khác, mang theo sự tàn bạo quen thuộc, nhưng sức mạnh thì ngày càng vượt khỏi lẽ thường.
Đây cũng là một trong số ít những người mà Lạc Thiên Thu thật sự công nhận trong mộng cảnh.
Chính vì vậy, hắn mới có thể trở thành đối thủ của Thiên Thu xuyên suốt những mộng cảnh về sau.
Hình ảnh một vị tướng quân tàn bạo, bị ý chí chém giết hoàn toàn chiếm cứ, ngày càng được khắc sâu qua từng trận chiến.
Mông trong mênh mông, họa trong tai họa.
Với Thiên Thu mà nói, mộng cảnh là mênh mông vô tận. Chỉ khi không ngừng đối đầu với tai họa, bản thân hắn mới có thể đủ mạnh mẽ để trưởng thành.
Đối mặt với một đại quân hùng mạnh, Thiên Thu không hề nao núng.
Một phần vì đây chỉ là mộng cảnh, một phần vì cái chết từ lâu đã không còn để lại quá nhiều ấn tượng trong mắt hắn.
Dù là mộng cảnh, hắn vẫn không hề buông lỏng cảnh giác.
Mỗi lần chịu tổn thương trong mộng, hồn phách chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Hồn phách suy kiệt có thể khiến thân thể sụp đổ, nặng hơn nữa chính là tử vong.
Với cường độ mộng cảnh này, tổn thương e rằng không thể chỉ nghỉ ngơi một hai ngày là hồi phục.
Dù kẻ thù có tàn bạo thì sao chứ?
Thiên Thu bỗng phất tay lên cao. Gió nổi lên. Lá cờ đen tuyền phất phới, trên nền mực xanh loang lổ là một chữ Vạn.
Chữ Vạn ấy mờ nhạt, gần như hòa tan vào đêm tối, giống như một toán quân mai phục suốt ba ngày ba đêm, chỉ chờ khoảnh khắc tung ra một đòn chí mạng.
Chiến kỳ phần phật trong gió, phát ra âm thanh hào hùng, cuộn trào nhiệt huyết.
Hắn cất giọng, trầm thấp mà kiên quyết:
“Tất cả chiến sĩ nghe lệnh! Không được đầu hàng. Không được nhụt chí. Không được chết. Không được quay đầu.”
“Các ngươi chính là bức tường cuối cùng bảo vệ gia đình, người thân và bằng hữu. Thiếu đi một người trong các ngươi, bức tường ấy liền như bị giáng thêm một nhát búa vào vết nứt, để quân địch tràn vào.”
Khí thế binh sĩ lập tức dâng cao, dù vẫn kém xa ngàn vạn đại quân phía đối diện.
Thiên Thu siết chặt chiến kỳ. Đôi mắt hắn mở to, khí thế bỗng biến đổi hoàn toàn, như thể đây mới là con người thật sự của hắn.
“Lên!”
“Theo ta tiêu diệt quân thù! Giẫm lên xác chết để mai táng người đã khuất! Lột da rút gân để đổi lại những thủ cấp đã rơi! Tứ mã phanh thây để trả thù cho thân nhân của chư vị!”
Hắn ném chiến kỳ lên không trung.
Trong mắt binh sĩ, lửa hận bùng cháy, đó là ánh mắt được sinh ra từ mất mát.
Chiến kỳ xoay tròn giữa không trung, rồi cắm thẳng xuống trung tâm quân trận.
Binh pháp: Ý Chí Bất Khuất.
Thiên Thu khẽ nói.
Sĩ khí binh sĩ lập tức tăng vọt, không có điểm dừng. Mỗi lần ánh mắt họ lướt qua quân địch, khí thế lại dâng thêm một tầng.
Theo sĩ khí không ngừng bành trướng. Một luồng linh khí xanh thẫm bị dẫn dắt, tụ về chân cờ, tuôn trào không dứt. Như dòng sông tìm được đầu nguồn, chảy mãi không ngừng.
Chiến kỳ khẽ lay động. Dưới tác động của một lực lượng thần bí, linh lực dần chuyển sang sắc vàng óng.
Linh lực hội tụ, hóa thành hư ảnh của một chiến kỳ màu vàng. Ngọn cờ ấy không ngừng lớn lên, một trượng, hai trượng, rồi trăm trượng.
Dưới chiến kỳ khổng lồ, linh lực vàng cuộn xoắn như vô số sợi tơ, hình thành lốc xoáy, sau đó tản ra thành hàng ngàn mũi tên, lao thẳng vào binh sĩ.
Toàn bộ binh lính đều cảm nhận được thân thể mình đang biến đổi, nóng rực như có thứ gì đó trào dâng từ tận đáy tim.
Hàng ngàn đôi mắt lóe lên ánh vàng. Binh khí trong tay được siết chặt hơn, quyết liệt hơn, như thể đã sẵn sàng bỏ mình nơi chiến trường.
Tiếng hô vang dội, khí thế khủng bố ập đến, khiến quân Mông bên kia chiến tuyến không khỏi run rẩy.
0 Bình luận