Bên một quán ăn ven đường, đám người Lạc Vô Thường đang ăn uống. Thấy có người ra vào Trúc Lâm Đường, bọn hắn đồng loạt thở dài.
“Đúng là giàu có.”
“Chúng ta đến tài nguyên tu hành còn không có, mà bọn hắn lại có thể thoải mái ra vào Trúc Lâm Đường.”
Người vừa nói là Lạc Phi Dương, giọng điệu không giấu nổi sự ghen tị với đám con ông cháu cha.
Vô Thường vẫn bình thản trong mơ màng, múc một muống chè.
“Ghen tị thì được gì.”
Hắn đột nhiên chợt tỉnh.
“Cho các ngươi xem cái này nè.”
Nói rồi, hắn vỗ túi trữ vật, lấy ra một chiếc lọ thủy tinh. Bên trong là một con bướm màu xanh biển.
Mỗi lần nó vỗ cánh, lại có một lớp bụi phấn mỏng bay ra, lấp lánh phát sáng trong lọ. Ánh sáng ấy tỏa ra cảm giác huyền diệu, dịu dàng, khiến người nhìn không khỏi thấy thư thái.
“Đẹp lắm đúng không?” Hắn cười nói. “Ta nuôi nó hơn năm năm rồi đấy.”
“Đây chính là kỳ vật nhập đạo của ta.”
Tô Minh chỉ khẽ gật đầu.
“Mà các ngươi đã chuẩn bị công pháp và kỳ vật đến đâu rồi, cho ta xem thử một chút đi.”
Vô Thường lên tiếng, tay vẫn ôm chặt chiếc hộp thủy tinh.
Trong khi đó, Dịch Vô Song đang ngồi bên trong Trúc Lâm Đường. Hắn vừa gọi món, vừa ngẩn người ra.
“Hôm nay ca lạ thật.”
“Sáng rời đi rất sớm, đến chiều cũng chẳng thèm gặp ta.”
Hắn chống cằm suy nghĩ. Đúng lúc ấy, nhân viên bưng món ăn lên.
Chẳng mấy chốc, chiếc bàn đã đầy ắp linh thực, hương thơm lan tỏa khắp xung quanh.
Dịch Vô Song sở hữu thiên tư, lại là loại thiên tư siêu hạng, lượng linh thực tiêu hao gấp trăm lần người thường.
Không phải không có lý do mà hắn luôn đứng chễm chệ trên bảng xếp hạng thiên tài.
Thần không biết, quỷ không hay, khi hắn lấy lại tinh thần thì đồ ăn trên bàn đã biến mất sạch.
Dịch Vô Song còn tưởng mình hoa mắt. Hắn gọi thêm món.
“Chủ quán, ta gọi thêm món.”
Ở một góc không xa bên ngoài, có một bóng người đang gặm miếng bánh, ung dung nhai chậm rãi.
“Bệ hạ.” Một giọng già nua vang lên. “Ta biết người ăn rất nhiều, tiêu linh thạch cũng nhanh. Nhưng lấy đồ của người khác như vậy… có phải không ổn lắm không?”
“Chúng ta là người tu đạo bói toán, vốn chú trọng không dính nhân quả.”
“Chuyện ngài đang làm, e là không hợp.”
Người vừa nói là một bà lão, trong giọng có chút do dự.
Thiếu nữ chỉ bình thản đáp lại: “Sẽ có người đến gặp ta để tìm sự giúp đỡ.”
“Trong trường hợp đó ta chẳng thể giúp được gì. Nếu để đối phương phải trả một cái giá nào đó để đổi lấy sự giúp đỡ, vậy thì đó không còn là thực hiện đạo, mà chỉ là một cuộc giao dịch.”
“Chuyện hắn muốn giải quyết ở cấp độ thiên cơ, dĩ nhiên phải chuẩn bị một chút.”
Bà lão vẫn chưa hiểu.
“Bệ hạ, người có nhất thiết phải vì một người xa lạ mà chuẩn bị đến mức này không?”
Nàng vẫn bình tĩnh đáp lại.
“Chúng ta gặp nhau đã là nhân quả rồi. Bà nói xem, bói toán chi đạo, thứ kiêng kỵ nhất chẳng phải là dính líu đến nhân quả hay sao?”
Nàng quay đầu, ánh mắt dừng lại trên người bà lão, nhìn chằm chằm.
“Phải không, Tô Bà?”
Bói toán chi đạo là tập hợp của vận, cơ, số, dùng chính đôi mắt mình để nhìn thấu cái gọi là cơ.
Cơ là cơ mật. Thiên cơ, mệnh cơ, vận cơ, khí cơ, biến cơ.
Số là những gì sẽ xảy ra. Thiên số, mệnh số, vận số, khí số, biến số.
Người được thiên địa ưu ái thì được gọi là khí vận chi tử. Nhưng nhìn cho cùng, cũng chỉ là quân cờ của thiên đạo, nơi hắn bước qua là thảm đỏ do thiên địa trải sẵn.
Những gì người bói có thể thấy, phần lớn đều sẽ xảy ra trong tương lai. Đặc biệt là thiên cơ, gần như đã bói ra thì nhất định sẽ ứng nghiệm.
Nhưng vẫn có cách để thay đổi.
Sử dụng nhân quả để can thiệp.
Nếu nàng trực tiếp gặp người cần giúp, hai bên tiến hành giao dịch, thì chẳng khác nào vả thẳng vào mặt thiên đạo, há có thể không giáng tai ương?
Còn nếu nàng nợ người đó, gọi là nhân. Trả lại thứ mình nợ, gọi là quả.
Giống như đi học nhóm, tình cờ nhà bạn nấu cơm rất ngon. Có hôm không muốn ăn ở nhà, lại muốn sang nhà bạn ăn lần nữa.
Nếu nói thẳng với phụ huynh là muốn sang ăn ké. Kết quả phần lớn là bị từ chối, thậm chí còn bị mắng.
Nhưng nếu cố tình để quên đồ ở nhà bạn. Đến giờ ăn nói rằng để quên vật rất quan trọng, thì sẽ có lý do đường đường chính chính để sang đó.
Mà đã có khách đến nhà, lẽ nào phụ huynh người ta lại không mời ở lại ăn?
Đó là phép lịch sự tối thiểu.
Tuy nhiên, cách này không thể dùng nhiều. Dùng quá sẽ khiến người ta sinh chán ghét, thậm chí bị phản phệ.
“Nhà có cơm không ăn, cứ thích ăn cơm nhà người ta.”
Can thiệp nhân quả quá mức cũng vậy. Trong một khoảng thời gian dài, bản thân không thể tiếp tục dùng cách này để sửa đổi kết cục được nữa.
Trời dần chuyển sang ánh chiều tà. Vân Duệ Kha cõng muội muội trên lưng, từng bước đi đều đặn, cố gắng không làm nàng thức giấc.
“Ta bước chân lên con đường tu đạo là vì nàng, cũng là vì ta.”
Hắn và các trưởng lão đã đạt thêm một điều kiện. Để tránh ba gia tộc còn lại phát giác, bọn họ vẫn phải tiếp tục để Duệ Kha mang danh liếm cẩu.
Khi về đến nhà, hắn hơi nhíu mày. Tấm gương đặt bên đầu giường đã biến mất.
Một lát sau, ba người cùng nhau dạo phố, bắt gặp Diệp Linh Nhi đang loay hoay tìm kiếm thứ gì đó.
Lạc Phi Dương tiến lên, có ý trêu chọc.
“Này, đừng có làm gì quá đáng. Dù sao đối phương cũng là nữ nhân.”
Lúc này, Dịch Cơ Vũ đã về tới nhà. Hắn ngồi trong căn phòng từng đánh cờ với Hứa Cẩn Ngôn, một tay chống má, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở dài.
Trong tay hắn là một quyển công pháp, Thần Cơ Nhập Thế Kinh.
“Rốt cuộc vẫn không tìm được sao?”
Hắn cười tự giễu.
“Người nắm giữ thiên cơ, thật sự dễ tìm như vậy ư?”
Cùng lúc đó, Lạc Phi Dương đang chặn Diệp Linh Nhi trước một sạp hàng nhỏ.
“Này tiểu mỹ nữ, ta thấy chiếc lược trong tay ngươi không thích hợp làm kỳ vật nhập đạo đâu. Hay là gọi một tiếng Phi Dương ca ca thử xem?”
Nụ cười của hắn dần trở nên bỉ ổi, hai tay xoa vào nhau.
“Nếu làm ta vui vẻ, ta sẽ bỏ tiền mua kỳ vật nhập đạo cho ngươi. Dù sao đây cũng là tiền đồ của ngươi mà.”
Diệp Linh Lung nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ.
“Ai nói ta sẽ dùng chiếc lược này làm kỳ vật nhập đạo?”
Nói rồi, nàng rút ra một cây trúc.
“Ngươi có tin là ta sẽ dùng cái này đập ngươi không?”
Lạc Phi Dương cười gượng.
“Nếu ngươi đã chắc chắn như vậy, ta cũng không quan tâm nữa.”
Vô Thường chợt nhớ lại một đoạn ký ức với Thiê Thu, hai đứa trẻ từng ngồi bàn chuyện dưới gốc phong.
“Huynh nói, hồi nhỏ huynh lấy một cành trúc làm kiếm đồ chơi. Vậy huynh có thể cho ta được không?”
“Ta vứt rồi. Ngươi cần nó làm gì?”
Thiên Thu hơi nghi hoặc. Vô Thường vội vàng nói ra suy nghĩ của mình.
“Chỉ là ta nghĩ, chuẩn bị kỳ vật và công pháp từ sớm sẽ tốt hơn.”
“Vậy thì nuôi bướm đi. Ta bỏ tiền nuôi nửa tháng, ngươi nuôi nửa tháng.”
Nói là nói vậy, nhưng gần như toàn bộ chi phí trong tháng đó đều do Thiên Thu bỏ ra, dưới tiền đề là hắn có rất nhiều linh thạch.
Nếu không có Thương Vân Hội, hắn vẫn còn nguồn thu từ việc vẽ phù.
Lúc này, Lạc Vô Thường không nhịn được mà bước lên một bước. Người ngoài nhìn vào, còn tưởng hắn định tiến lên đe dọa Diệp Linh Nhi.
Nhưng hắn chỉ quay người lại, ánh mắt long lanh, làm động tác mèo con ngoan ngoãn.
“Phi Dương ca ca, ngươi mua kỳ vật cho ta đi mà.”
“Nhìn xem, ta ngoan ngoãn thế này cơ mà.”
Lạc Phi Dương nổi da gà, hét lớn: “Lạc Vô Thường, cút!”
Người ta có câu ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Thiên Thu và Phi Dương bựa như vậy, Lạc Vô Thường chẳng lẽ không biết đùa là gì.
Lúc này, Diệp Phàm nhìn thấy phía trước là một đám người. Trong đám người đó có muội muội của hắn, nhưng chưa kịp để hắn vui mừng quá lâu.
Một bóng dáng khiến hắn hơi nhíu mày, đó là Lạc Vô Thường. “Hắn là cái đuôi theo sau Lạc Thiên Thu?” Hơi thở hắn bắt đầu gấp gáp. “Ta nghe nói Lạc Thiên Thu không phải loại tốt lành gì, người bên cạnh hắn chắc chắn cũng là kẻ xấu.”
“Tình huống này, rất có thể nhân lúc ta không ở đây thì bọn họ đã bắt nạt Linh Lung.”
“Hơn nữa, người chỉ đạo tất cả rất có thể lại là Lạc Vô Thường.”
Thế rồi hắn nghiến chặt răng, tăng tốc bước chân, nắm đấm đã chuẩn bị sẵn.
Lạc Vô Thường cầm lọ thủy tinh lên, cười tà.
“Ta thật sự rất đáng thương nha.”
Ngay lúc Tô Minh đang cười, thì một bóng người lao tới. Hắn hơi sững người, không kịp thông báo cho Vô Thường tránh sang một bên.
“Không được bắt nạt muội muội của ta!”
Diệp Phàm lao tới, tung ra nắm đấm đã chuẩn bị sẵn. Quyền phong xé gió, nện thẳng vào mặt Lạc Vô Thường.
Một bên má hắn lập tức méo hẳn đi, xương hàm phát ra tiếng va chạm trầm đục, hai tay buông lỏng.
“A!”
Sau cú đấm đó, Vô Thường bị đánh bay ra xa mấy bước. Thân thể mất thăng bằng, đập mạnh xuống mặt đường đá.
Vai và lưng hắn cọ sát liên tiếp với nền đất thô ráp, phát ra tiếng sột soạt chói tai, áo ngoài bị mài rách, vết máu nhanh chóng thấm ra.
Chiếc lọ thủy tinh cũng rơi khỏi tay hắn, va xuống đất vang lên một tiếng choang sắc lạnh, rồi vỡ thành từng mảnh vụn.
Bước chân Diệp Phàm trong lúc tiến lên vô ý dẫm mạnh xuống, xác con bướm lập tức bị nghiền nát.
Lạc Vô Thường nhìn thấy công sức nhiều năm của mình vỡ vụn, hai hàng lệ nóng hổi bất giác chảy xuống hai má.
Hắn gần như theo bản năng dùng tay chống đất bò dậy, dồn hết chút sức lực còn sót lại, đấm một cú vào mặt Diệp Phàm.
Diệp Phàm bị cú đấm này đánh trúng trong lúc không đề phòng, thân thể chao đảo, rồi ngã ngửa ra phía sau.
Chớp lấy thời cơ, Vô Thường vội lật bàn chân hắn ra, gỡ lấy xác bướm.
Trên tay lúc này chỉ còn một con côn trùng nát bét, hòa trộn cùng mấy mảnh thủy tinh, không thể nhận ra hình dáng ban đầu được nữa.
Vô Thường đưa thứ đó cho Tô Minh. Hắn đang định lao lên dùng Diệp Phàm để trút giận, thì một bóng người xuất hiện, đá bay hắn ra xa mấy mét, miệng còn phun ra một ngụm máu lớn.
Người vừa tới là Lạc Vân Hàn. Nàng nhìn Vô Thường bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.
“Quả nhiên là chủ nào chó nấy. Lạc Thiên Thu tâm địa bất chính, tâm can của ngươi cũng dơ bẩn như vậy.”
Thiếu niên bình thường trong thế giới này, không cần tu luyện, chỉ cần thụ động hấp thu linh khí cũng có thể khỏe mạnh, đồng thời có đủ khí lực ngang với người trưởng thành.
Sức lực của một người trưởng thành, so với mười người trưởng thành. Không cần nói cũng đoán được.
Một đòn này mang theo sát ý rõ rệt, đủ để tạo thành nguy hiểm chí mạng, thậm chí còn có thể để lại ám thương.
Lạc Vô Thường không còn sức đứng dậy. Hắn chỉ có thể chật vật bò lổm ngổm trên đất, dáng vẻ vô cùng thảm hại.
Mỗi lần nhúc nhích, lục phủ ngũ tạng đều như bị lắc mạnh trong người, đau đớn âm ỉ lan ra khắp thân thể.
Xương cốt truyền đến cảm giác tê dại, không rõ ràng nhưng kéo dài, khiến hắn ngay cả việc chống tay đứng dậy cũng trở nên khó khăn.
Nước mắt Vô Thường chảy ra như muốn nói rằng, chúng cũng đang khóc. Thật sự quá đau đớn rồi.
Hắn muốn trả thù sao?
Muốn thì sao chứ? Đối phương là thiên tài, hắn có thể trả thù bằng cách nào? Nếu có thực lực thì nàng vẫn là con gái tộc trưởng, cùng lắm là nói vài câu cho qua chuyện.
Tô Minh không đợi Phi Dương kịp phản ứng, ánh mắt đậm đặc sát ý. Hắn từ túi trữ vật lấy ra một cái ghế gỗ.
“Ta không đánh lại ngươi, chẳng lẽ không đánh được Diệp Phàm?”
Khi chiếc ghế kịp thời rơi xuống, Diệp Phàm hét lên một tiếng đau đớn. Lạc Vân Hàn hơi hoảng, vội quay đầu về phía sau, tung ra một cước.
Tô Minh bị đá bay ra xa.
0 Bình luận