Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 40: Quản quá rộng

Chương 40: Quản quá rộng

Vậy như nào mới vừa lòng? Mua tình báo thôi cũng bị giết là sao?

Đây là ví dụ điển hình của cấu kết. Một khách hàng hai bên khéo léo thao tác một chút, có thể đạt được thu nhập gấp ba lần thu nhập của một nhiệm ám sát nguy hiểm ở thế lực khác.

Thương Vân Hội, chú trọng hữu duyên. Chỉ cần không dùng bí mật của Thương Vân Hội để giao dịch, lôi kéo quan hệ thì bọn hắn cũng chẳng quan tâm ngươi có bao nhiêu.

Người mà ba thế lực này nhắm thường là người của các thế lực đặc thù. Hoặc một số mục tiêu trên bàn cờ.

Cơ bản làm một tán tu, ít đắc tội, nhiều nhất là vài thế lực nhỏ thì chẳng có ngày bị nhắm tới đâu. Số tiền bỏ ra sẽ nhận được cái giá tương đương.

Năm thế lực này cùng nhau chia cắt miếng bánh mang tên Dư Tiên Thành, không chỉ bởi thực lực đủ mạnh. Mà bởi từ rất sớm đã cấu kết, loại bỏ tất cả những kẻ không đủ tư cách tham gia trò chơi.

Thương Vân Hội là một trò chơi thương mại thuần túy. Quy tắc của trò chơi này rất đơn giản: buôn bán và giành lấy lợi ích lớn nhất. Công pháp, đan dược, phù lục, trận pháp… chỉ cần có giá trị, đều có thể trở thành hàng hóa trong tay bọn họ.

Trúc Lâm Đường lại là một trò chơi khác, trò chơi nấu ăn. Mục tiêu của bọn họ không phải tranh đoạt quyền lực, mà là nấu ra những món ăn đạt đến cực hạn, đủ để khiến tu sĩ cao giai cũng phải dừng bước. Vì vậy, nguyên liệu là thứ bọn họ coi trọng nhất.

Trích Tiên Lâu và Trích Tinh Lâu thì vận hành theo luật ám sát và tình báo. Một nhiệm vụ, hoặc thành công, hoặc người thuê phải chết. Không có lần sau, cũng không có thương lượng. Chính quy tắc tàn khốc này khiến lời bọn họ nói ra có trọng lượng.

Vạn Thư Các là trò chơi sưu tầm sách. Bọn họ không trực tiếp tham dự tranh đoạt, nhưng tri thức trong tay lại là thứ các thế lực khác không thể thiếu.

Năm thế lực cùng tồn tại, tham gia trò chơi của nhau, vô hình trung hợp thành một bàn cờ khổng lồ, khống chế lợi ích của toàn bộ Dư Tiên Thành.

Thương Vân Hội bảo vệ tuyệt đối quyền độc chiếm công pháp, đan phương và các bí thuật hiếm có.

Trúc Lâm Đường cần nguyên liệu tốt để nấu thức ăn thu hút khách, thi thoảng sẽ nghe được một vài tin tức trọng đại.

Bọn hắn sẽ bán cho Thương Vân Hội những thông tin đó, đổi lại Thương Vân Hội sẽ cung cấp đất đai, bí pháp canh tác, thậm chí là bán cho họ những tu sĩ đắc tội với bọn hắn để cung cấp nhân lực, để những người đó tạo ra linh thực đạt chuẩn.

Vạn Thư Các thu thập sách cổ và bí mật. Một cuốn sách một vận mệnh, mỗi một quyển công pháp chẳng qua là một xấp giấy dệt nên số phận. Vạn Thư Các phân sách thành ba loại, loại bán được, loại thay đổi vận mệnh và cuối cùng là loại chết người.

Vạn Thư Các thi thoảng lại được các thế lực khác thuê làm những việc ngoài sáng.

Sách chết là sách ẩn giấu bí mật của Thương Vân Hội rồi. Thậm chí các loại sách không được bán cho một số người, một số thế lực cũng bị gọi là sách chết.

Chỉ cần muốn Thương Vân và Vạn Thư đều có thể phong sát con đường tu luyện của một người.

Khi cần thiết, Thương Vân Hội sẽ thuê Trích Tiên Lâu, hoặc trực tiếp sử dụng Trích Tinh Lâu của mình để những xử lý kẻ liên quan. 

Ngược lại, Trích Tiên Lâu và Trích Tinh Lâu cũng sẽ bán tin tức cho các thế lực khác nhằm đạt được mục đích riêng.

Một khi bị cả năm thế lực này cùng để mắt tới, kết cục gần như đã được định sẵn.

Rời khỏi học đường, tiến vào trung tâm thành, thật sự bị cảnh tượng trước mắt làm choáng ngợp, cảm nhận được quy mô của nơi này.

Từ xa đã nghe tiếng linh thú gầm rú, vọng lại từ cổng thành. Những con linh thú là phương tiện vận chuyển chủ lực của Thương Vân Hội. Từng đoàn xe hàng nối đuôi nhau ra vào, tựa như dòng chảy không dứt.

Nổi bật nhất là Bạch Vân Mã và Hắc Vẫn Mã, tốc độ kinh người, chỉ trong chớp mắt đã có thể vượt qua vài ngôi làng nhỏ. Hai loại linh thú này cực kỳ hiếm, thường chỉ xuất hiện ở những nơi mây mù dày đặc hoặc hắc vân tụ lại.

Mỗi năm, vô số thương đội sẽ ghé qua các địa điểm khác nhau để giao dịch. Nhưng Thương Vân Hội thì khác. Bọn họ vừa mở chi nhánh trong thành, vừa nhân cơ hội này bổ sung hàng hóa, gần như chặn đứng mọi khả năng tranh đoạt.

Các thương đội khác dù có muốn chen chân cũng không làm được gì, cuối cùng chỉ có thể chọn rút lui.

Trên thương trường, Thương Vân Hội vừa có thực lực, vừa có danh tiếng, đủ để khiến người khác không dám manh động.

Trong tu chân giới vẫn luôn lưu truyền một câu nói, cường giả vi tôn. Nhưng “mạnh” chưa bao giờ chỉ là tu vi. Nó bao gồm cả thương trường, chiến trường, mưu lược và lòng người.

Trong lịch sử, không thiếu những kẻ chỉ dựa vào thủ đoạn và niềm tin đã dựng nên một phương thiên địa. Chỉ cần nắm được hai trong ba yếu tố: trí tuệ, lực lượng, nhân tâm, liền đủ để đứng vững.

Ở Dư Tiên Thành, năm thế lực này mỗi bên giữ một phần then chốt.

Trúc Lâm Đường nắm nhân tâm thông qua thức ăn. Không có họ sẽ chẳng có mon ngon.

Thương Vân Hội khống chế kinh tế và lưu thông các loại mặt hàng. Một ý niệm và vẫn chỉ một ý niệm.Bởi vì đây là thế lực giàu có nhất không vì tiền bạc, chỉ vì nắm giữ vô số bí mật

Vạn Thư Các giữ tri thức và bí mật. Hiểu và biết cách nắm giữ lòng người qua từng trang sách.

Trích Tiên Lâu cùng Trích Tinh Lâu thì nắm giữ bạo lực tuyệt đối.

Vào thời điểm này hằng năm, năm thế lực trong Dư Tiên Thành đều bước vào mùa làm ăn phát đạt nhất. Nguyên nhân rất đơn giản: nhu cầu của con người chưa bao giờ là ít.

Có kẻ nhân lúc hỗn loạn mà thuê Trích Tinh Lâu ra tay. Còn Trích Tiên Lâu thì sao? Thuê người ám sát mà không thèm nể mặt Trích Tiên Lâu ư?

Như vậy, Thương Vân Hội lại có thêm một món hời nữa. Bọn họ thuê người tiết lộ bí mật, từng bước đẩy đối phương sa chân vào buôn bán, rồi đến lúc thích hợp lại thuê Trích Tiên Lâu xử lý sạch sẽ.

Tham gia trò chơi tình báo, điều đầu tiên phải học là nhập gia tùy tục.

Có người nhân dịp lễ mà mở tiệc lớn tại Trúc Lâm Đường. Có người lại tranh thủ tìm công pháp, pháp thuật phù hợp, hoặc đơn giản chỉ dạo một vòng các sạp hàng để mong vớ được một chút cơ duyên.

Cũng có không ít thiếu niên vừa bước vào con đường tu luyện, bắt đầu chuẩn bị cho chặng đường phía trước.

Thời điểm này, quả thật là cơ hội kinh doanh hoàn hảo.

Vậy tại sao tất cả đều phải kinh doanh? Trích Tiên Lâu vốn không giỏi buôn bán, Vạn Thư Các thì kiếm lời bằng gì?

Không có linh thạch để vận hành thế lực, lấy đâu ra nhân lực, lấy đâu ra tài nguyên. Tu tiên giới chưa bao giờ vận hành bằng lý tưởng, mà bằng lòng tham.

Đã trở thành đầu lĩnh, trong người nhất định phải có máu gian thương. Phải biết nắm bắt thời cơ làm giàu, thu gom lòng tham, rồi dùng nó để nuôi dưỡng thế lực. 

Tưởng chỉ cần thu người vào là xong sao? Tu tiên giới không được xây dựng cho những kẻ đơn độc, mà dành cho kỳ thủ và gian thương.

Thực lực sớm muộn cũng sẽ bão hòa. Đến lúc đó, mưu trí mới là thứ định đoạt cục diện. Cái “bánh” của thế giới này, luôn luôn thay đổi.

Lúc này, Lạc Vô Thường đang ngáp ngắn ngáp dài bên lề đường. Đêm qua hắn thức khuya vì phấn khích, sáng nay lại dậy sớm theo thói quen, tinh thần chưa kịp theo kịp thân thể.

Đang lúc hắn ngửa đầu nhìn trời than thở, ba bóng người đã tiến lại gần. Phi Dương, Tô Minh và Lơ Thơ.

“Đợi lâu chưa, tiểu bảo bối?”

Phi Dương thấy bộ dạng uể oải của Vô Thường liền buông lời trêu chọc. Vô Thường đã quen với kiểu này, chỉ liếc hắn một cái, chẳng buồn đáp.

Cả bốn cùng bước đi. Vô Thường mở miệng trước:

“Ba người đã nghĩ kỹ sẽ mua gì chưa?”

Tô Minh cười nhạt:

“Ta định mua thêm chút tài liệu luyện khí. Phi kiếm của ta còn dang dở, thiếu vật liệu bổ sung. Cây trường thương hôm trước vốn là món quý nhất, đáng tiếc lại bị tên Thiên Thu kia lấy mất.”

Phi Dương thì tỏ ra thoải mái hơn:

“Ta cần mua trận nhãn. Dùng tài liệu thường để bày trận, hao tổn quá lớn.”

“Ta… muốn mua ít hạt giống tốt, mang về trồng trước sân.”

Lơ Thơ nói nhỏ, giọng có chút rụt rè.

Vô Thường nghe xong chỉ thở dài. Hắn chợt nhận ra, bản thân vẫn chưa biết mình nên mua gì.

“Ta…”

Còn chưa nói hết, Phi Dương đã bỗng nhiên lớn tiếng:

“Vô Thường, nhìn kìa! Bên đó hình như đang tổ chức trò ném bong bóng. Phần thưởng có đan dược, tài liệu luyện đan, luyện khí…”

Thấy Vô Thường vẫn không mấy hứng thú, Phi Dương hạ giọng thêm một câu:

“Nghe nói còn có một tờ bản thảo cơ quan.”

Ánh mắt Vô Thường lập tức sáng lên.

“Ngươi nói… có bản thảo cơ quan?”

Đối với một cơ quan sư, bản thảo còn quan trọng hơn bất kỳ vật liệu nào. Có bản thảo, chỉ cần đủ tài nguyên, có thể chế tạo bao nhiêu cơ quan cũng được.

Ước nguyện lớn nhất của Lạc Vô Thường là gì? Trở thành tu sĩ, sống lâu hơn người thường. 

Nhưng sâu hơn thế, hắn muốn trở thành nô đạo tu sĩ, lấy cơ quan làm chủ. Nói ngắn gọn, trở thành một cơ quan sư thực thụ.

Hắn cần sức mạnh để lấy ít địch nhiều. Nếu một ngày đắc tội với thế lực lớn, ít nhất cũng còn vốn để chống trả.

Muốn trở thành cơ quan sư, không chỉ cần bản thảo, mà còn phải tinh thông đan, khí, phù và nhiều lưu phái khác. 

Hiện tại hắn có gì? Đan khí phù đều biết sơ qua, nhưng chưa lưu phái nào đạt tới chuẩn đại sư. 

Vì học quá nhiều, mỗi môn đều thua kém đệ tử chuyên tu. Nhưng một khi cả bốn cùng đạt chuẩn, đó sẽ là sự thay đổi về chất.

Vấn đề là, tài liệu thiếu, linh thạch càng thiếu, kỹ năng điều khiển cơ quan cũng chưa có. Con đường này vốn dĩ đốt tiền. 

Bất kỳ lưu phái nào cũng vậy, không có tài nguyên, dù cố gắng đến đâu cũng khó thành tựu. Huống chi là cơ quan sư.

Tu tiên chưa bao giờ chỉ là uống đan dược rồi vận chuyển linh khí.

Lạc Vô Thường nhìn chằm chằm vào quầy hàng phía trước.

Đó là một gian hàng trải thảm, phía trên căng một tấm vải lớn che nắng, bốn góc buộc chặt vào bốn tảng đá.

Trên thảm bố trí một pháp khí đơn giản, có tác dụng tạo gió, khiến một loạt bong bóng lơ lửng trên không trung.

Bên dưới còn có mấy trận pháp nhỏ, ngăn không cho bong bóng bay ra khỏi phạm vi.

Mỗi quả bong bóng đều chứa một vật phẩm. Người chơi chỉ cần ném phi tiêu, bong bóng vỡ thì phần thưởng sẽ tự động bay về tay.

Trước quầy dựng một tấm bảng gỗ: ba khối linh thạch cho năm lượt ném.

Tu tiên phát triển đến mức này, ngay cả trò chơi cũng được bách nghệ tu chân dung hợp vào, trở thành một phần của đời sống thường nhật.

Vô Thường nhìn một lúc, trong lòng khẽ động.

“Thử xem vận may vậy.”

Hắn bước tới, lên tiếng trước. Chủ sạp lúc này đang ngủ gật trên bàn, tay vẫn nắm chặt túi trữ vật. Vô Thường gõ nhẹ, đánh thức đối phương.

“Chủ tiệm, ta muốn năm lượt ném.”

Ba khối linh thạch đã sớm nằm gọn trong tay hắn. Chủ sạp còn chưa tỉnh hẳn, theo bản năng nở nụ cười quen thuộc, thu linh thạch rồi đưa ra năm chiếc phi tiêu.

Không sợ bị trộm sao? Không sợ có người dùng pháp thuật phá trò chơi?

Không. Túi trữ vật có cơ chế cảnh báo, gặp nguy hiểm sẽ lập tức đánh thức chủ nhân. 

Có người thậm chí còn đặt cấm chế phản kích trong đó. Còn bong bóng thì được đặc chế, chỉ có thể phá bằng phi tiêu.

Hơn nữa, đa phần phần thưởng đều không quá giá trị. Còn kẻ có thực lực mà cố tình phá luật… thì tự tìm đường chết. 

Ngay cả luật chơi đơn giản nhất còn không tuân thủ, làm sao sống sót trong trò chơi của các thế lực lớn.

Đây thực chất là một cái tát gián tiếp. Đến khi thật sự cần dùng dịch vụ của bọn họ, thì cũng đừng mong mọi chuyện sẽ diễn ra trong sạch.

Ngay cả một trò chơi nhỏ cũng bị đặt dưới quy củ, mấy thế lực này quả thật quản quá rộng.

Nhưng nói như vậy cũng không hoàn toàn đúng. Trong "Thuật Cai Trị" từng ghi lại không ít vị vua dùng vũ lực mà lên ngôi. Thống trị bằng hung danh, khiến kẻ thù chỉ dám sợ hãi chứ không dám mở miệng.

Bảo vệ quân cờ, kiểm soát bàn cờ dựa vào chính hung danh của mình.

Hôm nay, tờ bản thảo kia nhất định phải rơi vào tay Lạc Vô Thường. Nếu người khác giữ, bọn hắn sẽ chết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!