Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 28: Câu chuyện năm ấy
0 Bình luận - Độ dài: 2,085 từ - Cập nhật:
“Năm đó, có một vị quân vương mang trong mình đạo quả của binh đạo, hắn thông thạo việc điều binh khiển tướng."
"Trước khi thành vương giả, hắn cũng chỉ là một thằng nhóc thợ rèn quèn, hèn mọn kiếm từng miếng ăn, sống sót qua ngày nhờ tiếng sắt và tàn lửa.”
Dưới giàn hoa bay, ánh hồng phủ một lớp vàng nhạt trước hoàng hôn. Bước chân của Thu chậm dần.
“Thời gian xoay chuyển, nhân tính vô thường. Hắn từ một thiếu niên vì mục tiêu đơn thuần, lại trở thành một tên bạo quân, không ngừng mở rộng chiến lực qua các quốc gia bị hắn xâm chiến.”
Vừa qua khỏi cổng trường, chiếc lá phong rơi xuống, vừa hay đạp vào vị trí Thu bước tới. Âm thanh sột soạt vang lên, như thể có thứ gì đó đang nứt nẻ.
“Chiến tranh bùng nổ, vô số cuộc chiến diễn ra. Quyết sách của vị bạo quân kia chính là ngòi nổ cho sự căng thẳng, còn cuộc chiến giữa các nước chỉ là giọt nước tràn ly.”
“Mâu thuẫn đã dồn nén từ trước, nay được giải phóng. Những con người vô tội buộc phải vướng vào vòng xoáy chiến tranh. Vì sống sót, bọn họ không ngừng chiến đấu, tàn sát đồng loại trên chiến trường.”
Lạc Vô Thường nghe tới đây hơi rùng mình: “Nghe đáng sợ thật.”
Giọng Thiên Thu vẫn đều đều: “Nổi bật giữa vô vàn trận chiến là sự sụp đổ của Vạn Thế hoàng triều, một kết cục tất yếu của triều đại cũ, cùng với màn đảo ngược thế cờ của Thương Khâu trước Thiên Tượng.”
“Vạn Thế hoàng triều trước kia có nội tình sâu dày. Mặc dù đã suy kiệt qua từng năm tháng, nhưng vẫn không phải là đối thủ dễ xử lý trên chiến trường, trái lại còn rất đáng gờm. Nếu là kẻ địch, chỉ cần sai một li, hậu quả đã đi trăm dặm.”
“Vạn Thế hoàng triều nổi tiếng với thủ đoạn tàn nhẫn và mạnh bạo, là quốc gia trực tiếp nắm giữ Tuyệt Linh Ấn, sở hữu một số lượng lớn nô lệ.”
Thu thoáng ngẩng đầu, ánh mắt treo trên cao. Cánh hồng và tàn phong giao nhau giữa làn gió mát, cảnh tượng tưởng chừng vi diệu đến cực điểm.
“Trong đó có Phàm Nhân Nghĩa, đại diện của nhóm nô lệ. Bọn họ tẩu thoát khỏi Vạn Thế hoàng triều, nhưng lại bị truy sát đến Tuyệt Linh sơn. Phía trước là vực thẳm, sau lưng là quân thù.”
Nói đến đây, hắn chuyển sang một cố sự khác: “Trong thời chiến, Thiên Tượng quốc và Thương Khâu quốc đấu tranh triền miên. Thiên Tượng như con thú hung tợn, nắm giữ đạo lý đại. Người mạnh nhất còn sở hữu một môn thần thông, Pháp Thiên Tượng Địa. Thương Khâu hoàn toàn không phải là đối thủ.”
“Nữ đế Thương Khâu quốc thở dài, ngồi trên ngai vàng, ánh mắt lại rơi xuống những tờ thống kê người dân thiệt mạng vì chiến tranh."
Vừa kể, Thiên Thu có thể cảm nhận được tinh thần đối phương đang rơi xuống vực. Sự tuyệt vọng chính là mĩ vị của nhân gian.
"Trong đầu nàng chỉ còn lại cảnh tượng thảm khốc của nhân tính, mùi máu như thể từ chiến trường bay thẳng vào hoàng cung, xộc vào não khiến nàng càng thêm căng thẳng.”
Thiên Thu cầm trong tay túi trữ vật, như thể muốn nói rằng, tu tiên thời bình còn phải tranh thủ từng chút một, vậy thì chiến tranh, cớ sao lại không thể.
“Giữa tình cảnh đó, một vị thương nhân xuất hiện. Hắn thoát ẩn thoát hiện giữa chiến trường, nơi chân hắn dừng lại đều là những quốc gia đang thất thế, những nơi gần như chắc chắn sẽ đón nhận thất bại nếu không có cơ duyên.”
“Người thương nhân này họ Lục. Hắn đứng trước vị nữ đế chỉ mỉm cười nhạt. Một bên lại đứng sát vách đá, lưng hướng vực sâu, chỉ cần nửa bước là rơi xuống, vậy mà vẫn bình thản như thường.”
Thiên Thu đang kể hai thời điểm song song, lúc đứng trước vị nữ đế cao lãnh, lúc lại đứng trước một người đàn ông đầy chính nghĩa.
“Nữ đế một bên lắng nghe đề nghị của hắn, một bên lại bị xao nhãng bởi những âm thanh vọng lên trong đầu."
"Đó là tiếng ai oán và đau khổ của nhân dân. Với sự không đành lòng của bậc nữ vương, nàng nghiến răng, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.”
“Phàm Nhân Nghĩa một tay chỉ trời, một bên mắng chửi tên thương nhân. Nhưng khi ngón tay hắn chỉ ra phía sau, Phàm Nhân Nghĩa lập tức sững sờ, bởi đoàn người phía sau đã giơ tay đồng ý với kiến nghị của Lục thương nhân.”
Thiên Thu lấy ra chước linh cụ, ánh mắt mang theo một tia hoài niệm. Ánh mắt ấy nếu rơi vào người thiếu hiểu biết, nhất định sẽ khiến kẻ khác cho rằng hắn say mê nghiên cứu loại pháp khí này.
“Thứ hắn giao bán chính là chước linh cụ mà ngày nay chúng ta vẫn dùng. Khác với hiện tại đã được tối ưu, ít gây nguy hiểm cho người sử dụng, chước linh cụ khi đó gần như chỉ là một bản thử nghiệm.”
“Một khi sử dụng, chắc chắn sẽ phải thiệt mạng. Khi ấy, binh sĩ trên chiến trường chẳng khác gì những con chuột, mặc cho gã thương nhân đó dùng làm vật thí nghiệm.”
“Bọn hắn sớm muộn cũng phải chết, thà đánh cược một lần trước khi chết. Anh hùng thà chết trên chiến trường, còn hơn sống những ngày tủi nhục.”
Nói đến đây, Thiên Thu khẽ cười, nụ cười mang theo ý vị châm biếm, dường như khinh thường thủ đoạn của kẻ kia.
“Tên thương nhân này quả thật là cơ hội, lại canh đúng thời điểm chiến tranh nổ ra. Một tay buôn bán vũ khí, một tay thu thập dữ liệu để hoàn thành chước linh cụ.”
Một thoáng suy nghĩ hiện lên trong lòng: “Quá nhân từ rồi. Nếu ta ở đó, thu hoạch không chỉ là chước linh cụ hoàn chỉnh, mà còn là một đống khôi lỗi.”
Hắn tiếp tục kể:
“Thế rồi Vạn Thế hoàng triều bị lật đổ. Quốc gia mới lên thay thế dưới sự lãnh đạo của Phàm Nhân Nghĩa, Phàm Dân Quốc. Thương Khâu quốc cũng hoàn toàn lật ngược tình thế, nuốt trọn Thiên Tượng quốc. Hai quốc gia tưởng chừng chẳng liên quan lại hợp tác với nhau. Nhiều quốc gia thắng cuộc cũng tự đến đầu nhập hai nước này.”
Vừa kể xong, Lạc Vô Thường vẫn còn trợn tròn mắt, dường như cố sự này đã mang đến cho hắn không ít cảm ngộ. Thiên Thu trong lòng cười lạnh.
“Nước mạnh chắc chắn có sự lựa chọn, nhưng một nước yếu cũng chỉ có thể đi một con đường duy nhất. Bọn hắn cũng có sự lựa chọn, nhưng số lượng để chọn chỉ có một.”
“Còn một nước rác rưởi chính là một nước có trong tay quá nhiều lựa chọn, nhưng lại chẳng thể lựa chọn đúng được một nước đi nào cả.”
Trên đời có hai loại người, tính kế và bị tính kế. Toàn bộ quốc gia trên chiến trường đều đã bị đặt lên bàn cờ của một người.
Mà bị tính kế chính là rác rưởi và phế vật.
Khoảnh khắc này, Thiên Thu chộp lấy trời xanh. Hắn cảm nhận được gió, cảm giác mềm mại của cánh đào, sự khô rát của tàn phong.
Thoáng chốc, hắn cảm nhận được thiên địa đã nằm trong lòng bàn tay.
“Vạn Thế hoàng triều và Thiên Tượng quốc đúng là nước mạnh. Nhưng từ khi thương nhân bí ẩn xuất hiện, bọn họ đã rơi vào thế lựa chọn. Đúng vậy, tên thương nhân này có ý định bán chước linh cụ cho bọn hắn.”
“Nếu thật sự quá mạnh, bọn họ không cần thiết phải mua chước linh cụ. Nhưng chỉ được xem là mạnh thì bắt buộc phải mua, để kiềm chế các thế lực nhỏ.”
“Thiên Tượng quốc thì lại khác, trực tiếp thờ ơ với diễn biến này, quá tự phụ vào năng lực của mình. Một người đã trải qua quá nhiều sự lựa chọn, một người thì chưa từng trải qua bao giờ.”
Chợt, Thiên Thu dừng lại một chút, nhìn vào bàn tay trần của mình.
“Số phận của kẻ yếu là làm quân cờ của kẻ mạnh, như vô số binh sĩ đều cam tâm tình nguyện làm chuột bạch cho tên gian thương đó.”
“Từ lúc chước linh cụ xuất hiện, Vạn Thế và Thiên Tượng đã chẳng còn sự lựa chọn. Sự lựa chọn này vốn chỉ là làn sương mù dễ dàng nắm bắt trong mắt bọn họ.”
“Một nước không có sự lựa chọn cũng chính là một nước yếu, đồng thời là một nước rác rưởi. Kẻ yếu và rác rưởi cũng như nhau, đều ở trong đống rác, mặc cho kẻ mạnh định đoạt.”
Lạc Vô Thường vẫn còn ngẩn ngơ theo từng bước chân: “Hiểu rồi, ta hiểu rồi. Người được lợi nhất trong chuyện này chính là gã gian thương đó. Hắn không trực tiếp tham gia chiến trường, nhưng lại gián tiếp khiến các nước nhỏ phải lựa chọn mua đồ của hắn.”
“Đây chính là một phần thâm thúy trong nô đạo, thông qua ý thức chủ thể mà làm lợi cho bản thân.”
Ý của Lạc Vô Thường là tên thương nhân này biết cách kích thích lòng người.
Chước linh cụ hung hiểm, nhưng lại là vũ khí có thể lật ngược thế cờ.
Tên gian thương họ Lục đó chỉ cần nêu ra tác dụng đã có người mua, chẳng cần bày hươu nói vượn để thu hút sự chú ý của khách hàng.
Không chỉ vậy, tất cả đều phải mua thứ công cụ đó để giành lợi thế cho bản thân. Số lượng không tăng, khách hàng lại ngày càng nhiều, vì vậy giá bán cũng càng lúc càng cao.
Con người so với động vật cũng chẳng khác biệt bao nhiêu, đều là nuốt máu tanh để tồn tại. Mà đã là động vật, kẻ yếu tự nhiên bị loại bỏ, kẻ mạnh thì sẵn sàng từ bỏ nhân tính.
Khi con thỏ bị bức đến đường cùng, nó cũng biết ăn thịt.
Nếu đã là động vật, thì khó mà cưỡng cầu được mùi thịt mang lại. Đây vốn đã là bản năng.
Tên thương nhân họ Lục đơn giản là hiểu quá rõ lòng người, lại khéo đem ra một miếng mồi béo bở. Ý thức xuất phát từ bản năng, sao có thể phản kháng.
“Nếu một cơ quan được gán nhiều loại linh trí tạp nham, mà những loại linh tính này tiếp ảnh hưởng lẫn nhau, thì ta cũng có thể dễ dàng thu đủ mười thành."
"Sau đó để cơ quan tự hành động như một cá nhân độc lập, không nhất thiết phải thu từ một nguồn.”
Linh tính có thể hiểu như một dạng trí tuệ. Càng dùng vật sở hữu linh tính, vật đó càng tiêu hao. Nhưng khi thu được mười thành, linh tính có thể tự phục hồi.
Linh trí có thể thu được thông qua một số công pháp đặc biệt, như phật pháp, Hỏa Táng Bàng Nhược Giải Hỏa Linh Kinh.
Linh trí cũng có thể sinh ra trong tự nhiên, hoặc phân ra bên ngoài thiên địa. Một số cá nhân ưu tú còn có thể trực tiếp dẫn linh tính từ thiên địa vào thủ đoạn của mình.
Đến khi Vô Thường quay đầu lại thì chẳng thấy ai đâu nữa. Hắn thở dài: “Lại đi nữa rồi.”
Trên mặt hắn bị dán một tờ giấy: “Chước linh cụ, ta không cần nữa rồi. Nếu muốn thì cứ lấy.”
Từ đâu đó có một chú chim bay đến, đáp ngay lên đỉnh đầu hắn. Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì một bóng người đã xuất hiện phía sau.
“Chưa về à.”
“Lạc Vân Ca, ngươi làm gì ở đây?”
0 Bình luận