Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 44: Thử thách ngu ngốc

Chương 44: Thử thách ngu ngốc

Ngày hắn gặp lão tổ Vân gia.

“Gia tộc mỗi năm đều kiểm tra tư chất tộc nhân. Nếu rảnh thì ngươi cứ đến.”

“Người thức tỉnh thiên tư, hoặc tư chất đủ tốt, đều có thể nhận linh thạch ban thưởng, cùng linh thạch hằng tháng.”

Đây là lời nói dối.

Linh thạch hàng tháng chỉ được phát cho đệ tử trong học đường.

Dù vậy hắn vẫn nhận được linh thạch đều đặn.

Quả nhiên… từ khi phát hiện trẻ con có thể hái ra tiền, Tu Nhiên liền không còn đánh đập mẹ hắn nữa.

Ngày Mặc Nhiễm chào đời, cũng là ngày hắn hiểu mình đang theo đuổi điều gì.

Buổi sáng hôm ấy rực rỡ đến lạ, ấm áp đến mức khiến người ta muốn tin vào nó.

Hắn muốn một ánh sáng.

Giờ khắc này, con đường phía trước đã hiện rõ. Ánh mắt hắn nhìn thẳng, như thể cuối cùng cũng dám đối diện với quá khứ và hiện tại.

“Ta là vì muội muội, muốn muội ấy sống tốt hơn.”

Ánh sáng lúc này dịu đi, bước chân hắn dần nhanh hơn, như thể sức sống đã quay trở lại.

Nhưng dần chậm lại vì cảm thấy quá mệt mỏi.

Năm bốn tuổi, vào đêm hỗn loạn đó, vào ngày định mệnh đó. Khi muội muội hắn chỉ mới hai tuổi… và hắn bị tình nghi là hung thủ gián tiếp hại chết con trai lão tổ.

Dù lúc đó lão rất đau khổ, nhưng vẫn cố mỉm cười nói: “Ngươi là thiên tài, đừng đánh mất ngạo khí của mình.”

Hắn không còn nhớ rõ lời đó, tất cả chỉ còn là chịu đựng. Vì ánh sáng mà tự nhận lấy đau khổ, liệu thứ hắn khao khát có bao giờ là ánh sáng?

Chợt có một đôi chân lướt qua. Trên mặt người đó dán một lá phù.

Duệ Kha không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ cảm nhận được từ lá phù kia một loại hắc ám khó tả.

“Đối diện với bóng tối.”

“Thiên tài trỗi dậy từ kiêu ngạo.”

Duệ Kha đứng sững giữa đường rất lâu.

Rồi hắn cúi đầu. Ánh mắt dần tối lại, nhưng lại thông suốt một cách kỳ lạ.

“Ta là thiên tài.”

“Ta có ngạo khí của riêng mình.”

Mọi khúc mắc đều được gỡ bỏ.

Trong đầu hắn, chỉ còn lại bóng dáng muội muội.

“Ta muốn mạnh lên.”

“Không muốn tiếp tục làm chó cho gia tộc nữa.”

Vân Duệ Kha ngẩng đầu nhìn trời, hai tay siết chặt nắm đấm.

“Mục tiêu thứ hai, vĩnh viễn không thay đổi.”

“Bảo vệ muội muội.”

Lúc này, Vân Mặc Nhiễm đang quỳ xuống giữa nghị sự đường Vân gia.

Trên chủ tọa là đại trưởng lão. Vân gia nhiều năm không có tộc trưởng, quyền lực bị các trưởng lão chia nhau nắm giữ.

Qua thảo luận, bọn hắn nhận thấy một gia tộc tốt là một gia tộc có tộc trưởng, nhưng không có thẩm quyền.

Sau hồi quyết định, bọn họ đã chọn cháu trai của đại trưởng lão Vân gia, Vân Thừa Ý.

Vân Thừa Thâm lúc này mới lên tiếng, giọng điệu bình thản như đang bàn chuyện làm ăn.

“Thừa Ý, theo nhãn quan của ngươi thì nàng ta có dùng được không?”

Hắn dừng một nhịp, rồi nói tiếp, chẳng hề để tâm đến cảm xúc của người bị nhắc tới.

“Nếu không ổn, ta sẽ chọn cho ngươi thêm vài người khác.”

Vân Thừa Ý chắp tay sau lưng, thong thả đi một vòng quanh Vân Mặc Nhiễm, ánh mắt dò xét như đang xem một món đồ.

“Đây là nữ nhân sao?” Hắn tiến đến trước mặt nàng, tay bóp cằm, ép nàng ngẩng đầu lên. “Xem ra… cũng chỉ đến thế.”

Sau đó hắn buông tay, xoay người quay lưng lại, giọng đầy khinh thường: “Hừ. Nếu không phải gia gia ép ta đính hôn với ngươi, thì ta cũng chẳng buồn đến đây liếc nhìn một cái.”

Đám trưởng lão đã nắm quyền lực trong tay quá lâu. Hay nói đúng hơn, là khao khát nó quá lâu, sợ một ngày bị người khác đoạt mất, nên bọn hắn sẽ nhắm tới bất kỳ ai có liên hệ với lão tổ.

Bọn hắn sợ, sợ một ngày nào đó lão tổ khôi phục thần trí, bổ nhiệm kẻ khác làm tộc trưởng, hoặc để những người ấy lấy lại quyền lực vốn thuộc về mình.

Duệ Kha và Mặc Nhiễm chính là hai quân cờ duy nhất còn sót lại.

Duệ Kha bị sắp xếp đi làm liếm cẩu. Có thiên phú cao mà không được sử dụng, như vậy chỉ có thể trở thành bàn đạp, để bọn hắn âm thầm nắm quyền thêm lâu hơn.

Mặc Nhiễm có thiên tư. Vừa hay, để Thừa Ý đính hôn với nàng, có thể khiến quyền lực của bọn hắn tiến thêm một bước.

Vân Mặc Nhiễm rơi hai hàng lệ, cảm xúc trượt thẳng xuống đáy vực.

Ngay khi nàng định buông xuôi tất cả, một bóng người xuất hiện, đạp cửa bước vào.

“Ai đó!”

Nhưng đã muộn rồi. Nàng đã buông xuôi, chẳng còn để ý xung quanh nữa, mặc cho thời gian tự mình xử lý tất cả.

Đám trưởng lão đồng loạt bật dậy khỏi ghế. Ngay cả đại trưởng lão ngồi trên chủ tọa cũng đứng ngồi không yên.

Duệ Kha bước vào nghị sự đường. Ánh mắt hắn đã khác, như thể trở thành một con người hoàn toàn mới.

“Các ngươi… thật sự quên ta rồi sao?”

“Thiên tài Vân gia, Vân Duệ Kha.”

Đại trưởng lão là người lên tiếng trước.

“Ngươi tới đây làm gì?”

Vân Duệ Kha vẫn bình tĩnh. Hắn đứng chắn trước người muội muội.

“Chư vị ở đây thật sự nghĩ rằng, nếu bỏ Vân Duệ Kha, thì Vân gia vẫn có thể đứng vững trong tiên thành sao?”

Đại trưởng lão hừ lạnh.

“Ngươi nói xem, chúng ta có gì mà không đứng vững được?”

“Vân Thừa Ý hoàn toàn có thể thay thế ngươi, trở thành thiên tài Vân gia.”

“Chỉ cần Vân gia còn thiên tài, các thế lực khác sẽ không dám chèn ép chúng ta.”

“Bởi vì chúng ta có tương lai.”

“Thiên tài chính là chiến lực bí ẩn nhất của một thế lực.”

Duệ Kha bước lên một bước. Bộ dạng thảm hại trước kia đã bị hắn triệt để bỏ lại phía sau.

Đây không chỉ là một bước chân, mà là một bước trên con đường trưởng thành, một thiên tài đang lớn lên.

“Ý tưởng của chư vị, thật sự rất tốt.”

“Ta thậm chí không có ý định phản bác, mà còn sẵn lòng để hắn thay thế ta.”

Hắn dừng lại một nhịp, rồi nói chậm rãi. Ánh mắt đối diện đại trưởng lão, tràn đầy kiêu ngạo. Đó là ánh mắt của một thiên tài.

“Đó là khi chư vị chịu để yên cho huynh muội chúng ta.”

“Nhưng ta vẫn phải cảm ơn chư vị ở đây.”

“Chính vì các ngươi động tới Nhiễm Nhiễm của ta, ta mới có cơ hội thức tỉnh.”

Các trưởng lão khác hơi nhíu mày, định lên tiếng, nhưng bị đại trưởng lão giơ tay ngăn lại.

Lão thật sự muốn biết, một thiên tài ngoài tư chất tốt hơn một chút, còn có thể hiểu ra điều gì.

“Đại trưởng lão. Ý tưởng này, chắc là do ngài đề xuất ra nhỉ. Nhưng ngài đã đoán sai một điều.”

“Ta là thiên tài.”

“Hắn là người thường.”

Ánh mắt Duệ Kha vô tình liếc ngang Thừa Ý, nhưng lại ẩn chứa cảm giác siêu việt. Khiến hắn vô thức sinh ra sự khinh thường với đối phương.

“Ta là Giáp đẳng, thiên tư trung đẳng.”

“Còn cháu trai của ngài, tư chất Bính đẳng, không có thiên tư.”

“Ngay từ thiên tư, hắn đã không có khả năng thay thế ta.”

Đồng tử Vân Thừa Thâm co rút lại. Đây chính là điểm yếu của lão.

Lão thật sự không cam tâm việc cháu mình chỉ là người thường. Nhưng dù sao, đó cũng là máu mủ ruột thịt.

Lão sợ một ngày mình chết đi, cháu của lão sẽ ra sao. Bị các trưởng lão khác chèn ép, hay vô tình đắc tội cường giả nào đó rồi bị giết chết.

Ngay từ đầu, lão đã không có ý tốt.

Vân Mặc Nhiễm là muội muội của Duệ Kha, tư chất không tầm thường. Tu chân giới vốn lấy thực lực làm tôn chỉ. Nếu trong tay lão nắm một thiên tài, thì Vân gia chẳng phải mọi việc đều sẽ xoay quanh lão sao?

Hơn nữa, sau này nếu Thừa Ý gây ra chuyện, thì hai người đã là vợ chồng. Người ta nói, một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa.

Đến lúc đó, nàng chẳng lẽ lại không cứu hắn một mạng?

Còn chuyện cận huyết? Huyết mạch đã cách nhau mấy chục đời, nhiều nhất cũng chỉ xem là người lạ cùng họ mà thôi.

Duệ Kha không dừng lại, tiếp tục cất tiếng.

“Đại trưởng lão nói xem.”

“Nếu ta thật sự để hắn thay thế, thì tin tức Vân gia nhiều năm không có đệ tử tu vi cao. Ba gia tộc còn lại sẽ nghĩ gì?”

Giọng không lớn, nhưng lại ẩn chứa một sự kiêu ngạo không cùng tuổi.

“Làm sao ngươi biết hắn không thể thay thế ngươi?”

Đại trưởng lão hừ lạnh. Lão thật sự không muốn thừa nhận việc thiên tài và người thường sinh ra đã cách biệt.

Chợt, tinh quang lóe lên.

“Vậy đi. Trong hai năm, ngươi và hắn thách đấu. Xem tốc độ tu hành của ai nhanh hơn.”

Vân Thừa Thâm chầm chậm nói.

“Nếu ngươi vượt qua được hắn, ta sẽ buông tha cho muội muội ngươi.”

“Còn nếu không được…” Vân Thừa Thâm cười lạnh. “Vân Mặc Nhiễm sẽ được gả cho Vân Thừa Ý.”

Ý tưởng này thật sự điên rồ. Người ngoài nghe được, chắc chắn sẽ cười nhạo lão ta rồi nói:

“Lão này chắc chắn ngu rồi mới đưa ra thử thách ngớ ngẩn như vậy.”

“Chẳng lẽ không biết khoảng cách giữa thiên tài và người thường sao?”

Các trưởng lão lập tức hét lên.

“Ngươi điên rồi!”

“Thằng nhóc đó là thiên tài, già rồi mà còn hồ đồ như vậy?”

Giữa những tiếng nghi ngờ, Duệ Kha lên tiếng.

“Xem ra chư vị ở đây vẫn còn nhớ ta là thiên tài.”

“Mà hạt giống thiên tài, đâu phải muốn có là có.”

Nói rồi, hắn vươn tay ra, nắm chặt nắm đấm, như thể đã chấp nhận lời thách thức.

“Ta đồng ý.”

“Đợi đã!”

Đại trưởng lão hét lớn.

“Sao?” Duệ Kha nhìn thẳng lão. “Không lẽ đại trưởng lão đang sợ hậu bối là ta sao?”

Đại trưởng lão cười lạnh.

“Dù sao ngươi cũng là thiên tài.”

“Vậy đi. Trong hai năm, nếu ngươi tu đến Tâm Tượng cảnh, coi như ngươi thắng.”

Nghe vậy, các trưởng lão khác mới thở phào, cho rằng lão cuối cùng cũng đã thông suốt.

Chỉ có Vân Thừa Thâm mới hiểu rõ. Đây là cảm giác muốn chứng minh rằng, khoảng cách giữa thiên tài và người thường, suy cho cùng chỉ là một khái niệm.

Nó dài hay ngắn, chỉ nằm ở một ý niệm.

Lão tự tin, trong hai năm, với vô số tài nguyên được dồn vào, Vân Thừa Ý có thể tu đến Nhập Đạo cảnh hậu kỳ.

Còn Duệ Kha, nhiều lắm cũng chỉ có thể tu đến Nhập Đạo cảnh đỉnh phong.

Muốn bước vào Tâm Tượng cảnh, cần cơ duyên cực lớn. Có người cả đời mắc kẹt ở Nhập Đạo cảnh, dù tư chất đã rất cao.

Lão muốn chứng minh rằng, dù là thiên tài hay người thường, vẫn luôn tồn tại một trở ngại khó có thể vượt qua.

Duệ Kha nghe vậy, chẳng chút nao núng.

“Nhưng ta có một điều kiện.”

“Tài nguyên tu hành của ta và hắn phải giống nhau.”

“Chính xác hơn là, trong thời gian cuộc thách đấu có hiệu lực, gia tộc phải cung cấp đầy đủ tài nguyên cho cả hai.”

Đại trưởng lão cười hào sảng.

“Được!”

Các trưởng lão khác không có ý kiến gì. Nhiều nhất chỉ là bỏ ra thêm chút linh thạch, nhưng đổi lại là một thiên tài được phát triển đầy đủ.

Trong lòng bọn hắn thậm chí còn nghĩ, đại trưởng lão đã già nên mất khôn. Nhân cơ hội này, dùng Duệ Kha để hạ bệ lão, cũng là một cách giảm bớt số người chia cắt miếng bánh.

Chỉ có Vân Thừa Ý là cười gượng.

“Các ngươi đã hỏi ý kiến của ta chưa?”

“Ta không muốn tu hành!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!