Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 57: Ngươi là người xuyên không

Chương 57: Ngươi là người xuyên không

Lời kể vừa dứt, Đông Mai thu lại cây cầm, thản nhiên quay lưng đi ra ngoài, chẳng buồn nói lấy một lời tạm biệt.

Khương Tử Nhạc vội gọi hắn lại: “Ngươi chưa trả tiền nữa kìa.”

Đối phương chẳng những không nghe, mà còn lạnh nhạt bước tiếp. Làn gió theo hắn bước thổi về sau như lời hừ lạnh.

“Nhóc con thì biết cái gì.”

Mộng Dao gõ đầu nàng một cái: “Ngươi có vấn đề về đọc hiểu hả?”

“Đó là quà tặng của vị tiền bối kia dành cho người hữu duyên, nên không cần trả tiền. Dĩ nhiên, chỉ là một trong hai cây cầm đó. Đừng nghĩ tới chuyện làm đệ tử của lão để chiếm hời.”

Nói xong, nàng khẽ thở dài: “Ngươi chọn lấy một cái đi, để ta còn trả tiền rồi về.”

Một hồi sau, Khương Tử Nhạc chọn được một cây cầm màu hồng, trên thân khắc họa tiết phấn hoa. Dáng cầm mềm mại như cánh bướm, Thất Hương Hồng Điệp cầm.

Nàng là tông sư cầm đạo, sao không tiện tay ném cho Tử Nhạc một cây cầm, lại còn phải mua. 

Thứ nhất, thứ nàng có đều là pháp bảo, để một con nhóc còn chưa đủ chín chắn cầm trong tay, chẳng biết khi nào nó sẽ mang đi bán. 

Thứ hai, Tử Nhạc sắp bước vào con đường tu hành, mua quà cũng là để nó có thêm động lực nỗ lực.

Sắc trời dần chuyển sang hoàng hôn. Ánh cam nhạt phủ kín bầu trời, tiếng cò bay lả tả, mang theo cảm giác bình yên đến lạ.

Dịch Cơ Vũ ngồi trong phòng, ánh sáng vàng lộng lẫy từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ lên người hắn một tầng ấm áp. Ngồi đối diện là một người đàn ông, không ai khác ngoài Hứa Cẩn Ngôn.

“Hứa tiền bối, ta có điều muốn hỏi.”

Hứa Cẩn Ngôn khẽ gật đầu. Cơ Vũ liền nói ra nghi vấn trong lòng: “Về lệnh bài màu tím của Thương Vân Hội, người nghĩ thế nào về kẻ sở hữu vật này?”

Hứa Cẩn Ngôn từ tốn nhấp một ngụm trà.

“Bất phàm. Một là hắn có tài lực khổng lồ, hai là phía sau có một thế lực chống lưng. Nếu xét kỹ, người có tài lực có thể là đạt được cơ duyên thần bí, hoặc tự mình gây dựng.”

Giọng hắn hơi chậm lại.

“Nếu là vế trước, ngươi phải xem bên cạnh hắn có tàn hồn của cao thủ thần bí hay không. Nếu thật sự có thì dùng một chút kế ly gián, dễ dàng thu tàn hồn đó vào tay.”

“Còn nếu là vế sau, thì nên coi hắn là kẻ cực kỳ đáng gờm. Những người có thể tự tay gây dựng nên một sản nghiệp khổng lồ như vậy, tuyệt đối không phải hạng tầm thường.”

Trên thế giới này chưa bao giờ thiếu những chuyện kỳ quái: đại năng chuyển thế, ông lão trong nhẫn, những kẻ dị biệt như Tiên, hoặc người đến từ thế giới của Tiên. Bọn hắn mang theo một vật kỳ quái, không chịu tu hành nghiêm chỉnh, vậy mà thực lực vẫn tăng vọt một cách nhanh chóng.

Người ở đây đã sớm nghiên cứu ra vô số cách để đối phó với mấy kẻ gian lận này rồi. Nói cho cùng, chẳng phải đều là kiệt tác do Tiên để lại hay sao.

Có người từng kể rằng, trong một lần Tiên bị kẻ ngoại lai chọc tức, hắn lập tức thi triển vài mưu kế, khiến đối phương rơi vào cảnh bối rối, thậm chí là vong mạng.

Trên đời này, có những thứ không thể giải quyết bằng thực lực, nhưng lại có thể giải quyết bằng mưu kế.

Nếu một kế hoạch đã chu toàn như vậy mà vẫn thất bại, thì chỉ có thể nói kế đó chưa đủ thâm, cũng chưa đủ sâu.

Nào là nắm con tin, giả vờ bị thương… những thủ đoạn ấy, Tiên đều nắm gọn trong lòng bàn tay. Chính vì thế, ranh giới giữa tiên và ma dần trở nên mơ hồ theo năm tháng, kể từ khi Tiên xuất hiện.

Đến nay, tu ma cũng không còn là điều gì cấm kỵ. Muốn tu thế nào thì tu, miễn là ngươi đủ mạng để làm điều đó.

Ma đạo các ngươi cứ làm chuyện của ma đạo. Tu sĩ chính đạo chúng ta tiếp tục chơi trò chính đạo.

Chỉ có điều, trong quá trình tu luyện cũng nên giấu giếm đôi chút, tu thêm vài môn che giấu, ngụy tạo khí tức, đừng đắc tội ai.

Cho dù có bị phát hiện ra dị thường, cũng chưa chắc đã bị đuổi cùng giết tận.

Pháp môn che giấu khí tức hiện nay vô cùng phổ biến. Tùy ý cải biên từ công pháp đang tu cũng chẳng khó khăn gì, gần như nhà nhà đều biết.

Thậm chí có trang còn miêu tả rõ ràng đoạn thu liễm khí tức, nói cho không cũng chẳng sai.

Chỉ tiếc, những thứ đó chỉ có tác dụng bên ngoài. Nếu bị người đồng cảnh giới hoặc cao hơn dò xét, thì nội tình sớm muộn gì cũng lộ ra, chẳng thể giấu nổi. 

Dù sao đây cũng chỉ là hàng miễn phí, làm sao có thể so sánh được mấy pháp môn cơ bản của Vạn Diện môn.

Không tu cũng không sao, đúng không?

Không tu?

Lẽ nào nói, đã thả tự do cho tùy ý săn bắt, ngươi lại muốn công khai săn người?

Cái khí tức ma đạo đó, ngươi định dùng nó để thách thức thiên hạ chúng sinh sao?

Lúc này, Cơ Vũ thoáng nhíu mày. Hứa Cẩn Ngôn thấy vậy cũng không tiện hỏi thêm, ai mà chẳng có bí mật của riêng mình.

“Vậy ta muốn hỏi một chuyện khác.” Cơ Vũ lên tiếng. “Người tên Tô Uyển Thanh là ai? Không giấu gì tiền bối, lúc ta vào một tiệm nhạc cụ, vừa hay bắt gặp hai người gặp nhau rồi đấu khẩu.”

“Thấy có chút thú vị, ta mới nán lại quan sát. Tứ Hào Anh Kiệt ta từng nghe qua, chỉ là không rõ ẩn tình bên trong.”

Nói tới đây, ánh mắt của Cơ Vũ bỗng loé sáng như những vì tinh tú.

“Tiền bối học rộng hiểu nhiều, không biết có cao kiến gì chăng?”

Khoé miệng Hứa Cẩn Ngôn giật nhẹ, trong lòng thầm nghĩ: ngươi đây là nhiều chuyện thật rồi, đã tò mò đến đời tư của người khác.

Dù nghĩ vậy, hắn vẫn bình thản hỏi lại: “Vậy điều gì khiến ngươi hứng thú với chuyện này?”

“Nhân quả.”

Cơ Vũ trả lời thẳng thắn. Hứa Cẩn Ngôn không khỏi cảm thấy thiếu niên trước mắt quả thực rất thú vị: “Vậy ngươi nói xem, là nhân quả gì?”

“Trong tiệm, ta thấy một thiếu nữ rất xinh đẹp.” Hắn hơi dừng lại. “Sau đó Khương Mộng Dao bước vào, nhận nhầm đối phương là Tô Thanh Dao. Điều khiến ta bất ngờ hơn là, người kia lại là nam nhân.”

“Ta chỉ muốn biết, thiếu niên đó rốt cuộc có nhân quả như thế nào với người gọi là Tô Uyển Thanh.”

Hứa Cẩn Ngôn chậm rãi đáp: “Xem ra ngươi đã nhầm rồi. Trên đời này không chỉ có một mình Tô Uyển Thanh mang khuôn mặt đó. Hơn nữa, nhân quả này chưa chắc đã liên quan đến nàng ta, mà có thể là một người hoàn toàn khác.”

Cơ Vũ càng thêm hứng thú: “Vậy người đó là ai? Sao tiền bối biết nhiều như vậy?”

Hứa Cẩn Ngôn cười nhạt: “Có chuyện gì mà cha ngươi chưa từng nói với ta. Kể cả những lần Lạc Thiên Hành vấn đạo lão ta, từng chút một moi lấy.”

“Hơn nữa, năm đó lão ta cũng là một lão cáo già, có chuyện gì mà chưa từng biết. Đương nhiên, để biết được những điều ấy, hắn đã phải trả không ít cái giá.”

“Đâu phải lần nào cha ngươi cũng chịu thiệt. Quyển công pháp kia, cũng là hắn đổi từ Lạc Thiên Hành mà ra.”

Cơ Vũ hơi nhíu mày: “Thần Cơ Nhập Thế Kinh?”

“Và nửa quyển của Thần Cơ Loạn Thế Quyết.”

Hứa Cẩn Ngôn không còn úp mở, nói thẳng: “Người có khuôn mặt đó, ngoài Tô Uyển Thanh ra, còn có một tỷ muội thân thiết của nàng. Mà lại không cùng huyết thống mới hay.”

Cùng lúc ấy, Thiên Thu vừa trở về biệt viện. Hắn nằm vật xuống thềm gỗ, ánh mắt hướng về gốc phong già trong sân. 

Nhìn trời, nhìn đất, hắn như đang cố nhớ lấy một điều gì đó, chỉ là một mảnh ký ức rất nhỏ bé thôi.

Tàn phong rơi xuống lả tả, hắn dường như hoà mình vào cảnh sắc mùa thu. Ánh mắt chợt liếc về thân cây, nơi khắc hai dòng chữ khó hiểu. Đầu hắn ong ong, nhưng lại chẳng thể nhớ ra những chữ ấy là gì.

Thiên Thu chậm rãi bước đến gốc phong, rút ra chủy thủ, thử cạo đi hai dòng chữ kia.

Ánh bạc loé lên, vỏ cây bị cạo rơi xuống, vụn gỗ rải đầy đất. Điều khiến hắn bất ngờ là thân cây vốn phải mất đi một mảnh gỗ mỏng, vậy mà lại như chưa từng bị tổn thương, hai dòng chữ vẫn nguyên vẹn như cũ.

Thiên Thu khẽ nhíu mày, tiếp tục cạo. Cho đến khi mũi chân đã phủ đầy vụn gỗ, hắn mới dừng tay. 

Gốc phong già vẫn sừng sững đứng đó, mặc cho ánh dao lướt qua bao lần, sinh cơ bên trong vẫn cuồn cuộn không dứt, liên tục hồi phục.

Lạc Thiên Thu nhanh chóng xác định nguyên nhân: “Cả tòa biệt viện này được lập một đại trận, chuyên cung cấp sinh mệnh lực cho gốc phong. Một khi chịu tổn thương, sinh mệnh lực ấy sẽ lập tức khôi phục nó về trạng thái ban đầu.”

Nhưng rất nhanh, hắn lại cảm thấy lời giải thích này chưa đủ: “Nhưng rốt cuộc đây có thật sự là trận pháp sinh mệnh hay không, hay là một loại khác?”

“Ta nhớ rõ gốc phong này từng có một cành đầy vết sẹo của năm tháng, cha ta trước kia đã cắt xuống cho ta. Nếu sinh mệnh lực luôn được cung cấp như vậy, thì làm sao có thể cắt bỏ cành ấy mà không thể hồi phục.”

“Theo lẽ đó, những vết sẹo kia đã sớm biến mất, hoặc tán phong phải luôn xanh biếc, chứ không thể mang sắc cam đỏ của héo tàn.”

Ngay khoảnh khắc ấy, Thiên Thu chợt cảm thấy trong lòng mình có thứ gì đó được gỡ ra: “Thời gian. Là thời gian. Đây vốn dĩ không phải đại trận sinh mệnh, mà là đại trận trụ đạo.”

“Chính vì vậy, nó luôn ở trạng thái sắp tàn. Rơi mãi, rơi mãi, nhưng vĩnh viễn không tàn.”

Dòng chữ trên thân cây lúc này dường như trở nên rõ ràng hơn. Dòng đầu viết: “Chọn quyển sách ở hàng thứ năm, quyển thứ ba từ trái sang phải, kệ thứ ba.”

Thiên Thu lập tức làm theo. Hắn có linh cảm, đây chính là đáp án mà mình tìm kiếm.

Đầu ngón tay chạm vào một quyển sách màu cam nổi bật. Trên bìa là lá phong đỏ rực, ba chữ Thu Sắc Nhập Tàng Tâm hiện ra rõ ràng.

Hắn mở quyển sách ra. Bên trong không phải là trang giấy, mà là một khoảng trống, vừa vặn đặt một bức ảnh được đóng khung cẩn thận.

Trong ảnh, một gia đình đứng dưới gốc phong. Người nam là một thiếu niên tuấn tú, nở nụ cười ấm áp như nắng. 

Người còn lại là một thiếu nữ xinh đẹp, nụ cười ấy có lẽ là đẹp nhất đời nàng. Ở giữa bọn họ là một đứa trẻ khoảng hai tuổi, gương mặt non nớt, ngây thơ.

Lạc Thiên Thu run rẩy. Ký ức phủ bụi đã lâu như bị bức ảnh kia lau sạch. Đôi tay hắn khẽ run, ánh mắt tràn đầy sững sờ.

“Đây… đây là ta? Lạc Thiên Thu.”

Hắn vội vàng chạy đến gốc phong, nhìn dòng chữ thứ hai được khắc trên thân cây: “Cắt đôi tà áo.”

Không chần chừ, hắn lập tức rút dao, cắt ngang tà áo. Động tác dứt khoát, tốc độ vung dao nhanh đến mức gần như không nhìn rõ.

Dưới ánh hoàng hôn, tà áo như mang theo một loại phép màu kỳ dị, từ một hoá thành hai. Bên trong lộ ra một mảnh vải trắng, được thêu những nét chữ non nớt.

Dòng chữ dần hiện rõ. Đó là tiếng Việt.

“Ngươi là người xuyên không. Ngươi thuộc về thế giới này. Nhớ lại tất cả đi.”

Gió nổi lên. Thiên Thu sững người, chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía gian phòng. Trên bậc thềm, một đứa bé mặc y phục trắng đang đứng đó.

"Đứa trẻ đó là ta sao?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!