Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 33: Đôi mắt này thật sự đã mờ
0 Bình luận - Độ dài: 2,233 từ - Cập nhật:
Thiên Thu tin chắc bản thân có thể lấy ít thắng nhiều. Đây chính là mảnh ghép hoàn hảo mà hắn đã tìm kiếm suốt quãng thời gian dài đằng đẵng.
Ý Chí Bất Khuất là binh pháp hắn lĩnh ngộ đầu tiên, sau đó mới đến Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại.
Ý Chí Bất Khuất có thể dùng độc lập, còn Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại bắt buộc phải phối hợp với nó.
Ban đầu, hắn từng cho rằng mình lĩnh ngộ phải một binh pháp vô dụng. Nhưng không ngờ, đó lại chính là mảnh ghép then chốt để hoàn thiện binh pháp dung hợp.
Binh pháp dung hợp còn có một tên gọi khác, binh pháp tổ hợp.
Ở trạng thái hiện tại, tinh thần lực của binh sĩ được tăng cường, thời gian thi pháp giảm đáng kể, cường độ thân thể gia tăng vượt trội, linh lực trong cơ thể dồi dào không dứt.
Nhưng binh pháp tổ hợp này vẫn tồn tại một điểm yếu.
Binh lính từ phía sau như thủy triều ào tới. Trái ngược với tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của trọng giáp va chạm.
Thiên Thu lại chậm rãi bước đi, từng bước vững vàng như một bậc quân vương đang dạo bước giữa chiến trường.
Dưới sự gia trì của binh pháp, quân đội của Lạc Thiên Thu vốn chỉ đang giằng co với quân Mông nhanh chóng lột xác.
Thế công chuyển từ cầm cự sang áp đảo, từng đợt tiến công dồn dập, không chút lưu tình, như thể đã chẳng còn điều gì hối tiếc trên cõi đời này nữa.
Tiếng bước chân nhấp nhô đạp lên thi thể, vũng máu đông đặc trên mặt đất, tiếng binh khí va chạm đầy chói tai.
Máu tươi như muốn thấm ngược lên, xuyên qua đế giày, ngấm vào lòng bàn chân mỗi người.
Thủ cấp rơi xuống liên hồi, tựa những mỏm đá nhỏ ném vào đầm lầy máu, nhỏ bé, vô nghĩa trước dòng chảy rộng lớn của sinh tử.
Tiếng đá vỡ vang lên giữa chiến trường, bi thương đến lạnh lẽo.
Ý chí khác nhau, lý tưởng khác nhau. Sự khác biệt này bắt nguồn từ tri thức. Tri thức đại diện cho chiều sâu của ý chí, mà ý chí khác biệt thì con đường đi cũng khác biệt.
Ngay lúc ấy, Mông Hoạ lao lên. Đại đao trong tay hắn vung cao, huyết vụ xung quanh tụ lại, dung nhập vào cơ thể. Cơ bắp phồng lên, sức lực bạo tăng, huyết khí cuồn cuộn bao bọc lấy lưỡi đao.
Hắn vung một nhát, huyết khí tràn ra xa, trên đường đi chém bay cả vạn đại quân, kể cả binh sĩ dưới trướng của chính hắn.
“Tất cả xông lên, cùng ta tiêu diệt kẻ thù trước mắt.”
“Lấy ta làm khí, các ngươi lấy mình làm thế. Chúng ta là một thể thống nhất. Ta mạnh, các ngươi cũng mạnh.”
Lời vừa dứt, quân Mông không hề sợ hãi. Trái lại, ý chí càng thêm sục sôi, ánh mắt điên cuồng, tiếng hò hét vang dội khắp chiến trường.
Thiên Thu kiêu ngạo, nhưng hắn càng biết rõ giới hạn của bản thân. Hắn thừa nhận mình không thể đánh bại Mông Hoạ, bởi hắn hiểu điều đó.
Nhưng trên chiến trường, thắng bại chưa bao giờ chỉ do một người quyết định. Thứ quyết định cục diện là cả một đại quân.
Thiên Thu vung tay. Phó tướng quân cùng vô số binh sĩ nhanh chóng tạo thành một thế trận kỳ lạ. Tu sĩ trí đạo đứng ở hàng trước, xen kẽ với tu sĩ chuyên phòng ngự, phía sau là tu sĩ chủ công.
Hàng trước phụ trách khống chế và đẩy trận tuyến, hàng sau phụ trách sát thương.
Khí thế tiến công thẳng đứng, không lùi nửa bước.
Đại quân của Mông Hoạ cũng tiến lên, khí thế cuồn cuộn như thủy triều, một đường xông thẳng.
Đao kiếm va chạm, ánh đao quét ngang không trung, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau.
Mông Hoạ cười lớn: “Ngươi tự cho mình là thông minh, hay chỉ với chút kiến thức cơ bản đã nghĩ mình có thể lãnh đạo một đội quân?”
“Không phải nó rất hiệu quả sao?”
Thiên Thu cười nhạt. Theo hướng hắn chỉ, vô số quân địch lần lượt ngã xuống.
Mỗi khi quân địch bị dọn sạch một đợt, các tu sĩ phía trước lập tức bóp nát phù lục, đội hình hoán đổi vị trí với đơn vị cận chiến phía sau.
“Ngươi thật tàn nhẫn.” Mông Hoạ cười lạnh. “Dùng cả tu sĩ trí đạo làm mồi nhử. Ngươi cũng biết bọn họ đa số rất yếu trên chiến trường.”
Thiên Thu hơi nhíu mày, rõ ràng đã mất kiên nhẫn.
“Quân ta đánh thế nào, cần ngươi quản?”
“Huống chi… ngươi còn không biết chỉ huy.”
Ngay lúc đó, phó tướng quân xông thẳng vào chiến trường. Trường thương quét ngang, từng tướng địch liên tiếp ngã xuống.
Pháp thuật từ bốn phía dội tới, hắn hoặc lách người tránh né, hoặc trực tiếp đánh tan từng đợt công kích.
Khi lướt qua phó tướng quân bên địch, hắn không dừng lại, một thương quét ngang, đầu lâu lăn xuống đất.
Thiên Thu khẽ mỉm cười, vừa lòng với cục diện.
Nhưng đúng lúc ấy, giữa chiến trường đột ngột vang lên tiếng gà gáy, xen lẫn tiếng rít của xà. Ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết, chói tai.
Vô số binh sĩ của Lạc Thiên Thu ngã xuống.
Thiên Thu bàng hoàng quay đầu, ngực thắt lại, một ngụm máu lớn phun ra. Thất khiếu đồng loạt chảy máu.
Giữa trận hỗn loạn, có thể thấy rõ một số binh sĩ có đồng tử chuyển sang màu vàng như rắn, trên mặt mọc lên từng mảng vảy xanh lục.
Bọn họ đang quay sang tấn công chính đồng đội của mình. Mỗi đòn đánh giáng xuống, đồng tử của nạn nhân liền chuyển vàng, vảy rắn cũng theo đó lan ra trên khuôn mặt.
Dưới những lớp vảy rắn không ngừng lan rộng, sinh mạng của từng người bị nuốt chửng từng chút một. Trận địa dần rơi vào hỗn loạn, không còn trật tự, không còn phương hướng.
Thiên Thu hoàn toàn không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Đây chính là điểm yếu chí mạng của binh pháp Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại. Không được quay đầu.
Không được quay đầu mang hai tầng ý nghĩa.
Một là ý chí không được dao động, không được chùn bước trước hiểm cảnh. Hai là tuyệt đối không được quay lưng về phía kẻ thù.
Khi Thiên Thu vừa giác tỉnh binh pháp này, vì nó quá xa lạ, hắn đã dành nhiều thời gian nghiên cứu.
Kết quả phát hiện, tỉ lệ thi triển thành công cực thấp, yêu cầu binh sĩ phải có ý chí quật cường đến mức gần như tàn nhẫn.
Chỉ cần người thi triển quay đầu, lập tức bị phản phệ, còn binh sĩ nằm trong phạm vi binh pháp thì tuyệt đối không thể quay đầu lại.
Không chỉ vậy, binh pháp này còn có một nhược điểm khác. Tước đoạt cảm giác từ sau lưng, ép binh sĩ dồn toàn bộ tâm trí vào phía trước, chỉ biết tiến công mà không thể phòng bị.
Thiên Thu chợt kinh hoàng nhận ra:
“Không lẽ… đây là binh pháp đã thất truyền nhiều năm, Cõng Rắn Cắn Gà Nhà? Tại sao… tại sao hắn lại biết?”
Ánh mắt hắn lướt nhanh qua chiến trường.
Những thi thể không có vảy rắn trên thân, rồi đến những thi thể đã mọc vảy rắn trên mặt.
Với những cái xác bình thường, hắn chỉ lạnh lùng nhìn qua, ánh mắt còn vương vài tia oán độc.
“Bọn hắn… phản bội ta?”
Đối với kẻ mang dị tâm, hắn không có lấy nửa phần thương xót. Tự làm, tự chịu.
Binh pháp Cõng Rắn Cắn Gà Nhà là một loại binh pháp cực kỳ hiểm ác.
Nó lấy người bên trong trận doanh đối phương làm trận nhãn. Những kẻ vốn bất mãn với thủ lĩnh sẽ không mọc vảy rắn, đồng tử vẫn bình thường.
Ngược lại, những người không có dị tâm, trung thành tuyệt đối, lại là kẻ đầu tiên bị vảy rắn xâm chiếm, sinh mệnh bị rút cạn theo từng nhịp hỗn loạn của chiến trường.
Đây là một chiêu trí mạng, cần bố trí vô cùng tinh vi. Một khi phát động, gần như không thể tránh né.
Cách phá giải rất đơn giản, chỉ cần tìm ra trận nhãn. Nhưng cũng chính vì đơn giản, nên lại khó đến tàn nhẫn.
“Kẻ phản bội… rốt cuộc là ai?”
Ngay lúc hắn còn đang suy nghĩ, một đạo đao quang quét ngang, xé toạc giáp trụ, để lại một vệt máu dài trên thân hắn. Thiên Thu quay đầu lại, tim chợt trầm xuống.
Mông Hoạ.
“Bất cẩn trên chiến trường, thật sự là điều tối kỵ.” Mông Hoạ cười nhạt.
Xương sườn Thiên Thu gãy nát, hắn mang theo vết thương chật vật né tránh đòn kế tiếp, rồi vung thương phản kích.
Mông Hoạ thậm chí không thèm né, mặc cho mũi thương xuyên thẳng qua mặt.
Máu vừa chảy ra đã nhanh chóng ngưng lại, vết thương khép kín trong chớp mắt, hồi phục như chưa từng tồn tại.
Mông Hoạ thích thú nhìn gương mặt Thiên Thu, nơi sự bàng hoàng và kinh hãi giao thoa, nhưng lại không có cách nào phá cục.
Thiên Thu lảo đảo lùi về sau. Cảnh tượng này hắn quá quen thuộc. Mỗi lần Mông Hoạ bước vào trạng thái này, hắn đều bị áp đảo hoàn toàn, không còn một tia khả năng phản kháng.
Có lẽ đối phương đã chơi đủ rồi.
Nhưng điều khiến hắn hoang mang nhất, vẫn là binh pháp kia. Quá quỷ dị, quá khó lường.
Đột ngột, một mũi thương đâm tới từ phía sau.
“Tại sao?”
“Tại sao ta đã cố gắng đến vậy, nhưng trong mắt mọi người, ngươi mới là tướng quân?”
“Tại sao kẻ đứng trên chiến trường, chỉ huy toàn cục, lại không phải là ta?”
“Tại sao ta vĩnh viễn chỉ có thể đứng sau ngươi?”
Giọng nói ấy vang lên lạnh lẽo. Đó là phó tướng quân, người từng cùng hắn và hàng trăm huynh đệ vào sinh ra tử. Vậy mà trong thời khắc nguy nan nhất, lại chính tay đâm một thương sau lưng hắn.
“Không ngờ người ngươi tin tưởng nhất, lại là kẻ kết liễu ngươi.”
Mông Hoạ cười, giọng điệu trêu chọc, như đang thưởng thức một vở kịch bi thảm đã được sắp đặt từ lâu.
Lời nói quen thuộc vang vọng bên tai. Ánh mắt Lạc Thiên Thu chợt loé lên vẻ điên cuồng, trong mắt không còn nửa phần ý thiện, chỉ còn lại sự cuồng loạn thuần túy.
“Tìm ra rồi.”
Hắn tàn nhẫn rút thân mình khỏi mũi thương. Cây thương trong tay phó tướng quân như theo bản năng bị hắn chộp lấy, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Trên chiến trường, hắn có thể cướp đoạt vũ khí của kẻ khác, đây là năng lực được tôi luyện qua vô số mộng cảnh sinh tử, ăn sâu vào bản năng.
Dưới ánh nhìn của Mông Hoạ, Thiên Thu như lột xác thành một con người khác.
“Ra vậy, ra vậy… ta hiểu rồi. Trên chiến trường, thứ không thể tin tưởng nhất là cấp dưới, nhưng càng không nên tin tưởng chính mình."
Giọng Thiên Thu dưới mưa càng lúc càng lạnh, đến khi sát khí xunh quanh trăm dậm dần tụ về đây, hắn mới bước những bước khi bị trọng thương.
"Dưới thiên địa này, người ta tin tưởng nhất cũng chỉ đến chín phần, phần còn lại vĩnh viễn phải là nghi ngờ và cảnh giác.”
Mưa rơi xuống tầm tả, rửa sạch máu tươi trên người. Nhưng dù vậy vệt màu chảy dài vẫn chưa hề tan.
“Hóa ra… ta vẫn luôn đề phòng tất cả, nhưng lại vì một đôi mắt, vì sự lơ là động tĩnh sau lưng, mà rơi vào kết cục này.”
Phó tướng quân cười khinh miệt.
“Ngươi chết rồi, ta sẽ là tướng quân mới. Nếu đã phát hiện thì sao? Ngươi có thể làm gì được ta? Huống chi ngươi đã mang trọng thương, sớm muộn gì cũng chết. Chi bằng để ta tiễn ngươi đoạn cuối.”
Không chút do dự, Thiên Thu đưa tay móc thẳng đôi mắt của chính mình. Máu hoà vào nước mưa rơi xuống mặt đất.
Hắn thì thầm, giọng bình thản đến lạnh người:
“Nếu đôi mắt này thật sự đã mờ, vậy thì phá hủy đi.”
Lời vừa dứt, hắn bóp nát nhãn cầu trong tay. Hai hàng máu chảy dài trên gò má, hắn phẩy phẩy bàn tay dưới cơn mưa, như đang rửa đi thứ dơ bẩn không đáng tồn tại.
Mông Hoạ hoàn toàn câm lặng.
“Cái gì… dù đây chỉ là mộng cảnh của ngươi, cũng không đến mức phải điên cuồng như vậy chứ?”
0 Bình luận