Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 50: Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây. Đừng khinh thiếu nữ nghèo
0 Bình luận - Độ dài: 2,118 từ - Cập nhật:
Đám người nghe đến nửa trước thì thầm cảm thán trong lòng: Thiên Thu đúng là giỏi đảo trắng thay đen. Nghe tiếp nửa sau, lại không khỏi nghĩ rằng Khương Tử Nhạc đúng là ăn gan hùm mật gấu.
Dịch Cơ Vũ định lên tiếng gọi Dịch Vô Song, bảo hắn lo học theo thiếu niên nhà người ta. Nhưng chưa kịp mở miệng, đối phương đã sớm biến mất.
Bị vu khống giữa thanh thiên bạch nhật, Khương Tử Nhạc vẫn không hề nao núng. Nàng chỉ tay về phía Lạc Thiên Thu, lạnh giọng nói:
“Cổ nhân có câu, cường giả vi tôn. Chỉ cần đủ mạnh, ai có thể giết ta, ai dám giết ta?”
“Mà thực lực của thiên tài là vạn biến. Hôm nay có thể ta không phải đối thủ của ngươi, nhưng sau này, ngươi chỉ có thể nằm dưới chân ta.”
“Ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây. Đừng khinh thiếu nữ nghèo.”
“Tiếng xấu hôm nay ta nhận. Ngày sau, ta sẽ trả lại gấp bội.”
Thiên Thu đột nhiên vỗ tay, cười nhạt. Hắn chậm rãi bước ra, từng bước thong thả:
“Hay, hay lắm. Câu ‘ba mươi năm hà đông, ba mươi năm hà tây, đừng khinh thiếu nữ nghèo’ quả thật rất hay.”
“Ta từng đọc qua một thoại bản, cũng có một thiếu niên nói ra câu này. Nhiều năm sau, hắn vang danh với danh xưng Viêm Đế.”
“Ngươi thì sao? Trong tay có nhẫn không? Hay ngươi là thiếu nữ được Vân gia nhận nuôi, thân phận chân chính là Tiêu Tử Nhạc?”
Nói xong, hắn lấy ra một cây quạt, nhẹ nhàng phẩy phẩy. Lấy những người vây xem làm vòng tròn, hắn chầm chậm đi quanh, vừa đi vừa nói:
“Tiên nhân có thể phá núi, vượt ngàn sông. Phàm nhân trong tay chẳng có gì, cả đời trèo đèo lội suối, trong mắt tiên nhân cũng chẳng đáng là bao.”
“Phàm những gì ở bên dưới người, đều là phàm vật.”
“Phàm nhân vượt qua trăm bể khổ, cuối cùng thoát phàm, hóa giao long. Để rồi quay đầu nhìn lại tiên nhân ngày đó, mới phát hiện, người kia kỳ thực cũng chỉ là một phàm nhân đứng cao hơn một chút.”
“Chỉ là hắn vẫn nghĩ bản thân từng đứng cao hơn kẻ phàm kia, nên lại một lần nữa đứng trên cao nhìn xuống.”
Chợt, giọng hắn đổi khác. Thiên Thu dừng bước, nhìn thẳng vào Khương Tử Nhạc:
“Ba mươi năm hà đông mà ngươi nói, chẳng phải lời bộc bạch của kẻ khốn cùng.”
“Bởi vì ngươi biết rõ mình là thiên tài. Vị trí hiện tại chẳng qua chỉ là tạm thời.”
“Ngươi ảo tưởng rằng một ngày nào đó mình có thể vượt qua ta, nhưng lại không nghĩ rằng, người phàm cũng sẽ có ngày vượt qua ngươi.”
“Ba mươi năm hà tây, chẳng qua chỉ là lời biện giải cho kẻ muốn trốn tránh hiện thực.”
Tiếng gió khẽ vang. Hắn gập cánh quạt lại, mũi quạt chỉ thẳng về phía thiếu nữ:
“Người nghèo trong miệng ngươi, không phải là kẻ trốn khỏi sự thật phũ phàng.”
“Mà là những con người bình thường.”
“Ngươi có quá nhiều thứ trong tay, sao có thể gọi là kẻ khốn cùng.”
Chợt, Thiên Thu kéo Vô Thường trở lại, đặt hắn chắn trước mặt mình:
“Vậy thì ngươi hãy chứng minh đi. Chứng minh rằng bản thân vẫn có thể đứng mãi trên đỉnh cao, không bao giờ bị người phàm vượt qua. Chứng minh vị cách thiên tài của chính mình.”
“Thiên tài thật sự là thiên tài biết cách giữ mình ở trên đỉnh núi, chẳng bao giờ để người khác có cơ hội đứng cao hơn mà khinh khỉnh nhìn xuống.”
“Chỉ khi nào ngươi là thiên tài, ngươi mới có tư cách vượt qua ta.”
Lúc này, Thiên Thu hơi hé môi, dường như còn muốn nói điều gì đó. Phương Thư cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, lẩm bẩm trong lòng:
“Đây rồi, lời thoại trang bức của thiên tài.”
Trong khoảnh khắc, hắn vô thức đọc ra câu nói ấy trong đầu. Gần như cùng lúc, âm thanh của Lạc Thiên Thu vang xa, lời trong ý ngoài trùng khớp đến kỳ lạ:
“Thiên tài có mắt không tròng, làm sao xứng danh phàm nhân. Thiên tài nào chẳng từ phàm nhân mà bước ra.”
Phương Thư lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy:
“Câu này có hai tầng hàm nghĩa. Ai cũng có một khởi đầu, không có khởi đầu thì cũng chẳng có thiên tài lẫy lừng.”
“Thiên tài là tai họa, cũng là đỉnh cao của nhân sinh.”
“Phàm nhân là điểm xuất phát, là thân phận.”
“Mọi sai lầm đều bắt nguồn từ tâm nhãn. Tâm nhãn hẹp hòi sẽ dẫn đến tai họa, mà hệ quả cuối cùng là đánh mất thân phận của chính mình.”
Phương Thư bỗng cảm thấy, bản thân như thật sự đang sống trong thế giới này. Hắn không dám tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
“Thế giới này quả thực huyền diệu. Vậy mà ta lại có thể xuyên qua đây, liệu có thể làm bạn với họ không, cả những người xuyên không khác lẫn người bản địa.”
“Cũng đã hơn mười năm rồi.”
Lúc này, Thiên Thu lên tiếng:
“Hai năm sau, ngươi và hắn giao đấu. Nếu hắn thua…”
Thiên Thu chậm lại một nhịp, đưa tay làm động tác cắt cổ.
“Mạng ta, do ngươi quyết.”
Ánh mắt Vô Thường khẽ thay đổi. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt thiếu niên trước mặt, mang theo một tia nghi hoặc:
“Ngươi tin tưởng ta sao? Nhưng dù vậy, ta vẫn không thể đánh thắng nàng.”
Giọng hắn đầy thở dài.
Thiên Thu cười nhạt, ghé sát tai hắn, thì thầm:
“Ngươi nghĩ ta là loại người gì?”
“Không lẽ…”
Thiên Thu nheo mắt cười:
“Lời hứa? Nó là cái gì.”
Nghe vậy, Vô Thường nắm chặt bàn tay, giọng nói bỗng trở nên nhiệt huyết:
“Vậy thì hai năm sau, ta sẽ quyết đấu với ngươi.”
“Ngươi thua, phải làm theo yêu cầu của ta, không giới hạn số lần. Còn nếu ta thua, mạng Thiên Thu do ngươi quyết.”
Thiên Thu bật cười khẽ:
“Không cần hai năm đâu, một năm là đủ rồi.”
Đám người xung quanh nghe xong đều không khỏi kinh ngạc.
“Rốt cuộc là hắn điên rồi, hay là ta điên rồi?”
“Lạc Thiên Thu chê mình chết chưa đủ nhanh sao?”
Phương Thư nở một nụ cười thần bí. Quả nhiên là có chuyện.
Thiên Thu ngoáy tai, thản nhiên nói tiếp:
“Ba tháng đi.”
Khương Tử Nhạc cười thầm trong lòng, đầy đắc ý:
“Ba tháng đủ để ta bước vào nhập đạo cảnh trung kỳ rồi.”
Một lúc sau, dòng người dần tản ra, giống như làn sóng chạm bờ rồi lại rút về biển.
Phương Thư bước tới gần, tay vẫn cầm một quyển công pháp:
“Thứ này là của ngươi, đúng không?”
Nhìn thấy Thiên Thu đứng cạnh Vô Thường, trong lòng hắn không khỏi hồi hộp:
“Đây là nhân vật chính của câu chuyện. Quả nhiên không tầm thường. Trong truyện, hắn có thể nhìn thấu một nửa con người chỉ dựa vào vài chi tiết nhỏ. Liệu hắn có phát hiện ra điều gì không?”
Vô Thường hơi ngẩn người:
“Cảm… cảm ơn.”
Thiên Thu thì đã thản nhiên rời đi, dường như không mấy để tâm đến thiếu niên vừa rồi. Với hắn, đó bất quá chỉ là một chấm nhỏ trong dòng đời.
Trong khi đó, Khương Tử Nhạc đã trở về nhà, kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra cho lão tổ nghe.
“Người thấy ta có phải thông minh hơn rồi không? Đây là cơ hội tốt để ta dẫm đạp cái tên Lạc Thiên Thu đó xuống đất.”
Khương Mộng Dao không nói lời nào. Nàng kéo Khương Tử Nhạc lại, liên tục vỗ vào mông. Tiếng tát giòn tan vang lên chói tai:
“Ngươi… ngươi đúng là ngu hết sức.”
Khương Tử Nhạc la oai oái, vẻ mặt như thể bản thân chưa từng làm sai điều gì.
“Trước đó ta đã bảo ngươi đừng có xem nhẹ tên Duệ Kha kia. Phải biết tận dụng nhan sắc của mình. Kết quả thì sao, chẳng lấy được chút lợi ích nào.”
“Giờ lại còn dính vào trò cá cược của Lạc Thiên Thu. Ngươi xem chuyện tốt ngươi làm ra đi.”
“Ta đã làm sai gì đâu?”
Khương Mộng Dao tiếp tục tát, giọng lạnh lẽo:
“Ngươi còn không hiểu thủ đoạn của hắn sao? Tên đó có bao giờ giữ lời hứa đâu.”
“Chuyện hắn làm, nếu không nắm chắc mười thành, thì hắn tuyệt đối sẽ không làm.”
“Ba tháng. Khoảng thời gian đó, là hắn không muốn ngươi còn sống trên thế gian này thêm dù chỉ một chút.”
Khương Tử Nhạc ấm ức, hai hàng nước mắt lăn xuống, giọng nghẹn ngào:
“Sao người biết? Ta còn chưa từng thấy hắn làm ra mấy chuyện đó bao giờ. Nhiều nhất cũng chỉ nghe nói hắn hay chơi khăm người ta thôi.”
Khương Mộng Dao lộ ra vẻ rèn sắt không thành thép:
“Lạc Thiên Hành, Tịch Sơ Ảnh. Hai vợ chồng nhà đó, ta hiểu rõ lắm. Thằng chồng thì miệng lúc nào cũng nói giữ chữ tín, nói lời là phải giữ lấy lời. Nhưng sau lưng lại bày ra bộ dáng như thể chẳng biết cái khỉ gì.”
“Còn con vợ thì hay rồi. Mượn túi trữ vật của người ta, rồi lén làm giả đồ bên trong, giữ lại đồ thật, trả lại toàn đồ giả.”
“Cha mẹ mất dạy như thế, ngươi nghĩ tên Lạc Thiên Thu đó có thể hiền lành được sao?”
Khương Tử Nhạc bật lên:
“Ta không biết!”
Khương Mộng Dao liếc nàng một cái:
“Lúc đó ta dạy, ngươi ngủ thì biết được cái gì?”
Một lúc sau, Khương Tử Nhạc ôm mông lết ra ngoài, bên cạnh là lão tổ nhà mình. Nàng định dẫn Tử Nhạc đi mua dụng cụ tu hành, hay nói đúng hơn là cầm.
Trên đường, một bóng người lướt qua. Khoé môi thiếu niên khẽ cong lên, mang theo ý cười:
“Không ngờ mật khẩu để mở khóa sự kiện ẩn lại là ngày sinh và số điện thoại của tác giả.”
Trong lòng hắn không khỏi vui mừng:
“Trong thiên hạ tồn tại vô số khu vực huyền bí, người thường thậm chí chưa từng nghe tới. Một trong số đó gọi là Thiên Phong Âm. Thỉnh thoảng, phong âm thổi qua sẽ mang theo một phần đạo lý âm đạo, có mờ nhạt, có rõ ràng. Nhưng chỉ cần lĩnh ngộ được một phần đạo lý mờ nhạt, cảnh giới âm đạo cũng có thể tăng thêm một đoạn.”
Đạo lý âm đạo càng mờ nhạt, càng có thể lắng nghe và cảm nhận, thì càng chứng tỏ thiên phú của người đó không tầm thường. Ngược lại, đạo lý đã quá rõ ràng mà vẫn chẳng lĩnh ngộ được, thì chi bằng nên đổi sang lưu phái khác, còn tốt hơn.
“Huyền Âm Luật chính là chủ nhân của nơi đó. Trong nguyên tác, có vô số nhân vật phát hiện ra Thiên Phong Âm, tìm đến lão để cầu đạo. So với nhiều nhân vật khác trong truyện, lão không quá nổi bật, nhưng lại là người truyền đạo cho vô số người, trong đó có cả nhân vật chính, và cả cha của hắn.”
“Vị cao nhân ẩn sĩ ấy đặt đạo hiệu cho mình một chữ Trầm, gọi là Trầm Luật Âm. Khi còn trẻ, từng dùng qua Lưu Mộng Thạch, vô tình phát hiện một cao nhân khác, từ đó chỉ lấy một chữ Trầm, mở ra một bước hoàn toàn mới trên con đường cầm đạo.”
“Trong truyện, người đó xuất hiện với dáng vẻ thiếu niên anh tuấn, cảnh giới đại tông sư cầm đạo. Hắn đối chiến với một đám người, không dùng cầm, không dùng âm phổ có sẵn, cũng không dùng âm trảo.”
“Tất thảy chỉ dựa vào một chữ tâm, vậy mà vẫn giành được chiến thắng, khiến Huyền Âm Luật chấn kinh triệt để vào ngày hôm đó.”
“Thiếu niên cao nhân ấy chỉ coi trọng hai thứ, cầu đạo và duyên. Nếu đã có duyên, hắn sẽ không ngại cùng người khác luận đạo một phen.”
0 Bình luận