Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 29: Thiên Thu chiến Mông Hoạ
0 Bình luận - Độ dài: 2,330 từ - Cập nhật:
Tiếng lệnh bài vỡ vụn vang lên liên tiếp, giòn tan như mưa đá.
Ngay sau đó, vô số tiếng nổ dồn dập vang lên, chiến mã lần lượt nổ tung.
Huyết nhục văng khắp nơi, độc chướng cũng bị sóng xung kích thổi bay đi phần lớn.
Mông Hoạ nhìn thấy rõ ràng, đối phương từ đầu đã nhắm thẳng vào chiến mã.
Chỉ cần chiến mã còn tồn tại, quân Mông vẫn giữ ưu thế tuyệt đối, tốc độ, lực va chạm, uy lực xung phong.
Tất cả đều không phải thứ một tu sĩ bình thường có thể chính diện đối kháng.
Đòn đầu tiên là hỏa mù, chỉ để làm linh thú hoảng loạn.
Đòn thứ hai mới là sát chiêu, cắt đứt quyền kiểm soát giữa binh sĩ và linh mã.
Còn phù lục cuối cùng mới là thứ hiểm độc nhất, phù lục thứ hai đã khiến binh sĩ và linh mã đối đầu lẫn nhau.
Nếu không kịp hạ ngựa hay cố chấp không chịu xuống, phù lục cuối sẽ tản ra kịch độc, trực tiếp đoạt mạng.
Trong khoảnh khắc ấy, chiến mã không còn là trợ lực. Mà trở thành xiềng xích trói chặt sinh mạng của chính binh sĩ quân Mông.
Đại quân Mông Nguyên quá đông, người ngựa chen chúc.
Đợt phù lục thứ nhất đã khiến bọn hắn tổn thất nặng nề.
Đợt thứ hai, quân số tiếp tục bị bào mòn thêm hai phần ban đầu.
Nếu không đủ tàn nhẫn để tự tay hi sinh chiến mã, ngay cả việc hạ ngựa cũng trở thành vấn đề, chứ đừng nói đến việc phá độc vụ.
Người tàn nhẫn, tự khắc có kẻ tàn nhẫn hơn để trị.
Chỉ trong khoảnh khắc, quân Mông đã mất gần một nửa binh lực.
Dẫu vậy, số quân còn lại vẫn nhiều hơn quân của Lạc Thiên Thu gấp mấy lần.
Mông Hoạ vung đao lao tới, binh lính phía sau theo tiếng bước chân tiến lên, khí thế điên cuồng.
Thiên Thu đáp trả, hai bên va chạm. Trường thương quét ngang, tuyết quang trắng xoá, đầu kẻ trước rơi xuống, kẻ sau liền bị xuyên tim.
Trên cao, một thanh đại đao lao xuống.
Thiên Thu cúi người, chân phải quét ngang, thương bật lên, đâm thủng đầu tên vừa nhảy tới. Máu tươi loang lổ cùng hạt não trắng lấm lem thương khí.
Quân Mông như đại dịch, càng tiến càng mạnh, từng đòn rơi không chí mạng mà đầy tàn nhẫn, dường như muốn hành hạ đối phương chết đi sống lại.
Ngược lại, binh lính của Thiên Thu không sợ hãi, không nhục chí.
Từng cái xác ngã xuống, từng hơi thở tắt dần qua lưỡi đao kiếm, nhưng người phía sau vẫn chiến đấu, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Họ như những bác sĩ tiền tuyến, đối mặt dịch bệnh, sẵn sàng hi sinh để bảo vệ đời sau.
Hai bên lao vào nhau với hai lý tưởng trái ngược: một bên điên cuồng vì ham muốn giết chóc, một bên bền bỉ vì trách nhiệm và hi sinh.
Bầu trời đột ngột đổ mưa, hòa cùng máu tươi trên chiến trường.
Thiên Thu quét ngang trường thương, vô số kẻ địch ngã xuống, ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, như mặt hồ tĩnh lặng, chỉ thỉnh thoảng gợn lên chút phấn khích.
Hắn đứng giữa chiến trường, mặt ngẩng cao, thương vừa cắm trúng một kẻ thù, chưa kịp thở thì đại đao quét ngang nhắm đầu hắn.
Mông Hoạ lao tới.
Thiên Thu lùi, vung trường thương, binh khí va chạm tung tia lửa.
“Tên nhóc, ngươi có chút bản lĩnh. Nhưng vẫn chưa phải là đối thủ của ta.”
Chỉ một thoáng, thanh tiểu đao phi tới, nhắm vùng mắt Mông Hoạ.
Mông Hoạ gạt sang bên, mồ hôi lạnh toát ra: “Ngươi… thật sự là người sao? Ta thấy ngươi âm hiểm hơn ta vạn phần, thật sự không phải là người bình thường.”
Chưa kịp dứt lời, Thiên Thu đã vòng ra sau, trường thương mang sát ý khiến Mông Hoạ run rẩy.
Keng. Một kích tới mắt, bị chặn.
Keng. Một đâm tới đầu, bị né.
Keng. Một quét qua cổ, cũng bị chặn.
Phụt. Máu văng ra.
Tất cả đều âm hiểm, chỉ nhằm một mục tiêu duy nhất: lấy mạng kẻ thù.
Một sơ hở, Thiên Thu chém trúng đùi Mông Hoạ, máu vung ra.
Chớp mắt, hắn liên tiếp vung chục nhát, vài giây đã khiến cơ thể đối thủ chi chít vết thương. Đùi rỉ máu, cổ đầy vết nông, lưng nhuộm đỏ.
Tay chi chít bầm nhẹ, tất cả đều là thương tích có dụng ý.
Mông Hoạ lùi mấy chục bước, mất bình tĩnh. Thiên Thu như thú dữ, không bỏ qua con mồi. Trường thương quét qua không khí, để lại sát ý vương vất.
Khi chỉ còn cách Mông Hoạ vài bước chân, hắn chỉ cười lớn.
Sau đó chỉ thấy hắn dùng miệng xé lấy một miếng thịt tươi trên cánh tay, nuốt xuống bụng.
Thiên Thu hơi nhíu mày. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để hắn dừng lại động tác.
Huyết nhục chui vào cơ thể, hơi ấm và năng lượng sôi trào.
Vết thương Môn Hoạ hồi phục ngay trước mắt, ngay cả miếng thịt khuyết thiếu trên tay cũng được tái sinh như ban đầu.
Thực lực tăng vọt, xung quanh tản ra kình khí, đẩy lùi Thiên Thu ra xa vài đoạn.
“Thiên tư: Huyết Nhục Chi Hoạ.”
“Thiên tư này không chỉ tăng hồi phục mà còn tăng trưởng sức mạnh trong thời gian ngắn."
“Ngươi không phải đối thủ của ta, dù đã rất cố gắng. Đây là sự khác biệt giữa trời và sâu kiến.”
Mông Hoạ đang cười đắc ý thì một bóng hình chợp lóe lên.
Chớp mắt thiếu niên đã xuất hiện trước mặt hắn, hai chân bật nhảy như cố với tới trời cao.
Ánh mắt Thiên Thu mở to cực hạn, hai tay nắm chặt trường thương, hung hăng đâm thẳng vào đầu đối thủ.
Phụt. Thương đâm vào con mắt, Mông Hoạ buông đao, chật vật ôm hai mắt.
Thiên Thu quá tàn nhẫn, hắn muốn triệt hủy hoàn toàn tầm nhìn của kẻ thù, sau đó tùy ý hành hạ đối phương.
Quả nhiên, Lạc Thiên Thu liên tục vung thương, nhát này nối nhát khác, khuôn mặt Mông Hoạ chi chít thương tích.
Mái tóc hoa râm vốn già nua bỗng nhuộm đỏ thành huyết hải. Từng giọt rơi xuống nền đất chiến trường lạnh lẽo, hoà cùng tiếng mưa rơi.
Nhưng tốc độ hồi phục của Mông Hoạ cũng đáng kinh ngạc, con mắt này bị hủy, con mắt kia lập tức hồi sinh.
Tầm nhìn của hắn luân phiên biến đổi, từ hư vô sang khuôn mặt một thiếu niên, đôi mắt lạnh lùng, không hề hé một lời.
Như bóng đèn bật tắt liên tục, khiến tâm trí đối phương rối loạn, không kịp phản ứng trước nhịp điệu sát thương của Thiên Thu.
Tâm trạng của Thiên Thu thật sự bình thường khi đâm người. Đây vốn là công việc đã nuôi dưỡng ý chí của hắn trong nhiều qua.
Không ai biết Mông Hoạ đã trải qua bao lần tái tạo, bao lần chịu thương tổn. Chỉ biết hắn đã điên lại càng điên cuồng hơn.
Mông Hoạ chật vật bò rạp trên đất, hắn tàn nhẫn cắn nát tay phải, huyết nhục tuôn xuống bụng. Khí huyết bùng lên, cường đại đến cực điểm.
Trên chiến trường, vô số huyết dịch tụ lại thành huyết vụ, hắn từng bước đứng lên, mắt lóa đi như thú dữ.
Thiên Thu cười lạnh, gương mặt thiếu niên được tô đậm thêm vài đường máu khiến hắn càng thêm dữ tợn một cách mị hoặc: “Tốt… phải như vậy chứ. Còn gì thì cứ đem hết ra đây xem nào.”
Thiên Thu giang hay tay ra như muốn đón nhận lấy sát ý của thế gian. “Nếu ngươi không cố gắng, ai có thể giúp ta tu sát đạo đây?”
Lời vừa dứt, hắn cười lên dữ tợn, ánh mắt điên cuồng. Trường thương tùy ý tung đi như ý chí của hắn, sắc lạnh tàn nhẫn, tự do tung hoành trong thiên địa.
Mái tóc bạc của Mông Hoạ nhuốm máu, thần sắc trong thoáng chốc càng điên loạn hơn.
Mộng cảnh theo đổi, bẻ cong mọi quy luật. Thường mộng cảnh không tự tùy ý thay đổi, trừ khi có thủ đoạn đặc thù nào đó.
Một trong những trường hợp, đó là tâm trí người nhập mộng có sự chuyển biến nghiêng trời lệch đất. Hoặc là nội tâm nháy mắt bộc phát mạnh mẽ vì một điều gì đó.
Cùng lúc này, trường thương bay tới, Mông Hoạ chém gãy. Nhưng Thiên Thu đã vung tay, gió từ thiên địa vù về, thổi bay trường bào. Vô số binh lính như tràn ra, xông lên theo ý hắn.
Binh pháp: Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại.
Binh pháp dung hợp: Bước Chân Của Tâm Can.
Trong thoáng chốc, chiến kỳ trên chiến trường tỏa ra vô số ánh sáng vàng óng, rồi biến mất. Khí thế binh sĩ càng được củng cố, linh lực cuồn cuộn như sóng dâng.
Các tướng sĩ dường như không còn cảm giác từ phía sau nữa, cứ thế lao lên với tốc độ kinh khủng.
Nếu Ý Chí Bất Khuất tinh túy được đặt trên tinh thần lực, ngưng tụ cờ ý củng cố sĩ khí, kích phát sức mạnh tiềm ẩn bên trong mỗi người.
Điểm yếu duy nhất là cờ ý bị hủy, binh pháp vô hiệu hóa thì Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại lại trực tiếp đưa cờ ý vào cơ thể từng người, lấy tâm làm cờ, gần như không thể phá trừ, trừ khi người đó chết đi.
Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại dựa trên Ý Chí Bất Khuất làm nền tảng, lấy cơ thể làm tinh túy. Thể chất, linh lực đều tăng cường đáng kể.
Ý Chí Bất Khuất có thể dùng đơn lẻ. Nhưng Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại phải phối hợp với cái trước để phát huy được năng lực thật sự.
Hai binh pháp này, Thiên Thu phải tốn vô số năm tháng trong mộng cảnh để nắm giữ, thành thạo dung hợp cả hai thành một.
Thiên Thu tự tin chính mình có thể lấy ít thắng nhiều. Đây chính là hay mảnh ghép hoàn hảo hắn đã cố gắng tìm ra trong vô số năm tháng dài đằng đẵng.
Ý Chí Bất Khuất được hắn lĩnh hội đầu tiên, sau đó là Bóng Lưng Không Ngoảnh Lại.
Ban đầu, Thiên Thu còn nghĩ mình đã học phải một môn binh pháp rác rưởi, không ngờ lại là mảnh ghép để hoàn thiện binh pháp dung hợp.
Trạng thái hiện tại của các binh sĩ, tinh thần lực được tăng cường, thời gian thi pháp giảm đáng kể, cường độ thân thể vượt trội, linh lực dồi dào. Binh pháp tổ hợp này vẫn có điểm yếu duy nhất: không thể quay đầu lại.
Người từ đằng sau như thủy triều ào tới. Thiên Thu bước chậm rãi như một bậc quân vương, trái ngược hẳn với tiếng bước chân dồn dập, va chạm giáp nặng.
Dưới sự gia trì này, quân đội vốn giằng co với quân Mông mấy chốc lột xác, chiếm thế thượng phong, thế công dồn dập, không chút lưu tình.
Từng tiếng bước chân nhấp nhô trên xác chết, từng vũng máu động lại dưới chân, từng âm thanh va chạm vũ khí, máu tươi như muốn ngấm vào lòng bàn chân mỗi người qua đôi giày.
Thủ cấp rơi liên hồi, nhỏ bé và không đáng kể trên mảnh đời rộng lớn này.
Tiếng bỏng bỏng của đá vỡ vang giữa chiến trường thật bi thương.
Ý chí khác nhau, lý tưởng khác nhau. Sở dĩ sinh ra sự khác biệt này chính là tri thức, tri thức đại diện cho hiểu biết của ý chí, vì vậy mà có sự khác biệt.
Bất ngờ, Mông Hoạ lao lên, tay cầm đại đao.
Huyết vụ xung quanh tụ lại, dung nhập vào cơ thể, cơ bắp phát triển nhanh chóng, sức lực cơ thể biến hóa nghiêng trời lệch đất, huyết khí bao bọc lấy đại đao.
Hắn vung lên, huyết khí bay xa, chém bay cả vạn đại quân trên đường đi, kể cả thuộc hạ.
“Tất cả xông lên! Cùng ta tiêu diệt kẻ thù trước mắt. Lấy ta làm khí, các ngươi lấy mình là thế. Chúng ta là một thể thống nhất, ta mạnh thì các ngươi cũng mạnh!”
Lời vừa cất, quân Mông hoàn toàn không có thái độ gì là sợ hãi. Mà còn sục sôi ý chí, đôi mắt lại càng điên cuồng, tiếng hò hét vang dội.
Thiên Thu kiêu ngạo, nhưng hắn lại càng biết thân biết phận. Hắn thừa nhận bản thân không thể đánh bại Mông Hoạ, chỉ vì hắn biết điều đó..
Nhưng trên chiến trường, sức mạnh của thủ lĩnh chưa chắc đã quyết định được một trận chiến, mà là cả một đại quân.
Hắn vung tay, phó tướng cùng binh sĩ tạo thành thế trận kỳ lạ. Tu sĩ trí đạo đứng trước, xen kẽ tu sĩ phòng thủ.
Phía sau là tu sĩ tấn công. Hàng trước khống chế và tiến lên, hàng sau phụ trách tấn công. Khí thế công phá thẳng đứng, không lùi bước.
Đoàn quân Mông Hoạ tiến lên, khí thế dâng cao như thủy triều.
Đao kiếm va chạm, từng ánh sáng lóe lên giữa không trung, trùng trùng điệp điệp, vào một chiến trường hỗn loạn nhưng đầy uy lực.
0 Bình luận