Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 31: Cờ tang

Chương 31: Cờ tang

Thiên Thu không ngoảnh đầu, chỉ lặng lẽ rút trường thương.

Phản ứng của quân đội đã nằm trọn trong dự liệu của hắn.

Ở giai đoạn đầu, hắn dùng tình thân và bằng hữu để khơi dậy nỗi đau, nuôi dưỡng chấp niệm và thù hận. 

Sau đó, bằng những lời lẽ tàn khốc, hắn ép toàn bộ cảm xúc tích tụ ấy bùng nổ, hóa thành sĩ khí.

Giữa chiến trường tan hoang, lá phù màu vàng dưới chiến kỳ càng trở nên chói mắt.

Trên đó là một dòng chữ đơn giản, nhưng lại là lý tưởng cả đời của hắn, là thứ không tài nào quên được: e bằng m nhân c bình, hay còn được biết đến là định luật bảo toàn năng lượng.

“Cảm xúc không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên biến mất, mà chỉ truyền từ trạng thái này sang trạng thái khác.”

“Đau thương, thù hận cũng là một loại sức mạnh.”

Quân Mông có vô số binh sĩ cưỡi ngựa, đội hình dày đặc, khí thế cuồn cuộn. Trái lại, quân của Lạc Thiên Thu chỉ khoác trên người những bộ trọng giáp nặng nề, không có bất kỳ phương tiện nào giúp cơ động nhanh chóng. Nhìn qua, đối phương chiếm trọn ưu thế.

Lạc Thiên Thu khẽ bước lên, trường thương chỉ thẳng về phía trước. Ngay sau lưng hắn, một loạt mũi tên được bắn ra.

Quân Mông thúc ngựa xông lên. Những mũi tên mang theo mồi lửa xé gió lao tới, rơi xuống trước đại quân một đoạn.

Mũi tên cuối cùng vừa chạm đất, vô số binh mã đã tràn đến đúng vị trí ấy.

Chưa kịp để Mông Hoạ bật cười khinh miệt, mặt đất bỗng nổ tung. Bụi đất bốc cao mù mịt, tiếng ngựa hí vang lên đầy hoảng loạn.

Binh sĩ quân Mông gắng sức ghì cương, cố giành lại quyền kiểm soát chiến mã, trận thế lập tức rối loạn.

Trên chiến trường, điều tối kỵ nhất chính là mất kiểm soát đội hình. Chỉ cần không kịp điều chỉnh, kết cục thất bại gần như đã được định sẵn.

Nhân lúc đối phương phân tâm, Thiên Thu vung trường thương lên cao. Vô số mũi tên bay ra, trên thân đều gắn phù lục khung trắng, họa văn tím sẫm.

Phù lục chưa kịp chạm đất đã đồng loạt phát nổ giữa không trung, tạo thành một màn khói tím dày đặc.

Khói tím lan ra cực nhanh, cuốn trọn hàng vạn đại quân, rồi cũng tan đi rất nhanh.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, những chiến mã hít phải khói lập tức phát cuồng, hí vang điên loạn, hất văng binh sĩ trên lưng.

Có kẻ chưa kịp đứng dậy đã bị chính chiến mã giẫm nát, bụng vỡ toang, máu thịt be bét, đội hình quân Mông hoàn toàn sụp đổ.

Ngay sau đó, một loạt mũi tên khác lại rơi xuống. Phù lục lần này mang màu xanh rêu u ám.

Mũi tên vừa chạm đất, khói xanh lập tức tản mát khắp chiến trường. Vô số binh sĩ bị độc dược xâm nhập, lục phủ ngũ tạng nhanh chóng bị ăn mòn.

Những kẻ không kịp kích hoạt thủ đoạn phòng độc, thân thể chỉ trong chớp mắt đã tan rã, hóa thành một vũng nước đen hôi thối.

Cùng lúc ấy, Mông Hoạ nghiến chặt răng, gầm lên:

“Tất cả, hạ ngựa!”

Quân Mông vốn tàn nhẫn, không một chút do dự, bọn hắn đồng loạt lấy ra lệnh bài khế ước linh thú.

Mỗi loại lệnh bài đều mang một điều khoản riêng, được chế tạo bằng thủ đoạn nô đạo kết hợp với luật đạo.

Điều khoản mà quân Mông thiết lập chính là: lệnh bài vỡ, linh thú tử vong, không còn mảnh vụn.

Ngay khi vô số tiếng lệnh bài tan vỡ vang lên, âm thanh giòn tan như mưa đá.

Tiếp sau đó là hàng loạt vụ nổ liên tiếp. Chiến mã lần lượt nổ tung, độc chướng bị sóng xung kích thổi bay đi không ít.

Mông Hoạ hiểu rất rõ, đối phương chính là muốn loại bỏ chiến mã của bọn hắn. Chừng nào chiến mã còn tồn tại, thì chừng đó vẫn là uy hiếp.

Chiến mã ban cho binh sĩ tốc độ vượt trội, cùng uy lực khủng bố của mỗi cú va chạm. Tất cả đều không phải thứ mà một tu sĩ bình thường có thể chống lại, huống chi là toàn vẹn.

Đoạn đầu tung hỏa mù, khiến linh thú thoáng rơi vào hoảng loạn. Đoạn hai mới là sát chiêu, trực tiếp khiến binh sĩ của hắn mất quyền kiểm soát linh mã.

Phù lục màu cuối cùng lại càng âm hiểm. Phù lục thứ hai đã khiến binh sĩ và linh mã đối đầu với nhau.

Nếu cố chấp không hạ ngựa, hoặc không kịp hạ ngựa, phù lục cuối sẽ tản ra một loại độc chết người. Lúc này, chiến mã triệt để trở thành một cái xiềng xích trói chặt tất cả binh sĩ bên hắn.

Mông Hoạ có lượng lớn đại quân, mỗi người đều cưỡi ngựa, san sát nhau. Phù lục đợt một đã gây ra thiệt hại nặng nề, khiến đại quân tiêu hao một phần. Đợt phù lục thứ hai lại khiến quân số tiếp tục hao hụt, mất thêm hai phần ban đầu.

Nếu bọn hắn không tàn nhẫn hy sinh chiến mã, ngay cả việc xuống ngựa cũng trở thành vấn đề, chứ đừng nói đến chuyện thổi bay độc vụ.

Đúng là người tàn nhẫn, tự khắc sẽ có kẻ tàn nhẫn hơn trị lại.

Chỉ trong một thoáng, quân Mông đã mất đi một nửa đại quân. Nhưng số lượng còn lại vẫn nhiều hơn đội quân của Lạc Thiên Thu mấy lần.

Mông Hoạ vung đao, thân hình lao lên phía trước. Binh lính phía sau theo tiếng bước chân đồng loạt tiến lên, khí thế điên cuồng.

Thiên Thu cũng lao tới. Hai bên va chạm.

Trường thương quét ngang, tuyết quang trắng xoá. Kẻ đứng phía trước chỉ kịp cảm thấy bầu trời dường như quay cuồng.

Hắn khẽ lẩm bẩm đầy nghi hoặc:

“Trời sập rồi sao?”

Lời còn chưa dứt, đầu đã rơi xuống đất.

Thiên Thu xoay người, trường thương đâm tới một kẻ khác. Giây sau, máu tươi bắn ra như mực bị vẩy mạnh. Tiếp đó là tiếng răng rắc của xương gãy vang lên giữa chiến trường, khiến người nghe không khỏi rợn người.

“Bạo Linh!”

Linh lực thoáng chốc tụ lại ở đầu thương, xoáy mạnh như lốc xoáy, nghiền nát xương ngực, nuốt chửng tất cả. 

Chỉ sau vài hơi thở, mũi thương đã xuyên qua thân thể đối phương, mang theo một trái tim còn đang đập thoi thóp.

Trái tim nhỏ xuống từng giọt máu.

Gió lướt qua, máu tươi dần khô lại, hóa thành những vệt mực sẫm.

Linh lực chưa tan, tiếp tục xoáy nát trái tim, biến nó thành một vũng máu đỏ sẫm.

Thiên Thu nhẹ nhàng rút trường thương ra.

Vạt thương lay động, trường thương lại quét ngang. Quân thù lúc này như bùn nhão, dễ dàng bị chém đôi, ngã xuống mà không còn chút sức phản kháng.

Người này ngã xuống, người sau tiến lên. Thiên Thu bất giác trở thành hung thần giữa chiến trường. Mỗi kích vung ra đều mang theo khí thế không thể xem thường.

Trường thương vung lên, một nét họa thi.

Bạo Linh là một pháp môn vận chuyển linh lực xoay cực nhanh theo nhiều chiều, nén lại ở mật độ cao. 

Khi chạm vào mục tiêu, lực xoáy bùng nổ từ bên trong, phá hủy nội tạng và kinh mạch. Chính vì vậy, pháp môn này rất khó bị phòng ngự bằng giáp trụ hay da thịt cứng rắn.

Nếu nói với Thiên Thu rằng đây là Rasengan, e rằng hắn còn chẳng nhớ Rasengan là gì. Đã bảo chỉ dùng nửa viên, vậy mà hắn lại dùng đến cả ngàn khối, mất trí nhớ cũng là chuyện đương nhiên.

Chợt từ trên cao, một thanh đại đao rơi xuống. Thiên Thu cúi người, hạ thấp trọng tâm, chân phải quét ngang. Trường thương theo đà tung lên, đâm thẳng vào đầu kẻ vừa lao xuống.

Ban đầu, máu bắn ra như từng hạt mực, sau đó kéo dài thành một vệt đen sẫm, chảy dọc theo thân thương.

Hạt não tung bay, thi thể rũ xuống. Máu chảy thành dòng, lan dần xuống cán thương. 

Với binh sĩ bình thường, máu khiến binh khí trơn trượt, khó nắm giữ. Nhưng với hắn, máu lại khiến trường thương và thân thể dính liền làm một.

Vạt thương nhuốm máu, tung bay trong gió. Khi nào mũi thương còn dựng thẳng, chiến tranh chưa dứt. Chừng nào hạt mực còn rơi, ý niệm vẫn chẳng thể dung hòa.

Không biết từ bao giờ, Thiên Thu đã cầm trong tay một lá cờ chết chóc. Lấy trường thương làm cán, lấy xác người làm cờ. 

Lá cờ rũ xuống như cờ tang, tựa như hắn muốn biến chiến trường thành một nơi mai táng.

Nhìn thấy lá cờ ấy, chiến ý của binh sĩ dâng lên như thủy triều, mãi không thấy điểm dừng.

Quân Mông giống như một cơn đại dịch, càng tiến càng mạnh, càng đánh càng gây ra thiệt hại. 

Chúng tàn bạo, mỗi đòn đều rơi vào những vị trí không chí mạng, như muốn hành hạ đối phương sống không bằng chết.

Quân đội của Lạc Thiên Thu lại hoàn toàn khác. Từng cái xác ngã xuống, từng hơi thở tiêu tán theo mỗi đường đao kiếm. 

Nhưng người sau không hề sợ hãi, cũng không nhục chí. Tất cả chỉ đơn giản là chiến đấu, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không từ bỏ dù phải liều cả mạng sống.

Bọn họ giống như những người đứng ở tiền tuyến đối mặt với tai họa, sẵn sàng hi sinh bản thân, chỉ để đời sau được sống tốt hơn.

Hai bên lao vào nhau với hai lý tưởng hoàn toàn khác biệt.

Một bên vì khoái cảm và dục vọng, một bên vì hi sinh và cống hiến. 

Một bên điên cuồng trong ham muốn giết chóc, một bên bền bỉ, vĩnh viễn không bỏ cuộc.

Bầu trời bỗng đổ mưa. Mưa rơi nặng hạt, những vệt mực trên chiến trường tan ra, hóa thành từng vũng máu đỏ sẫm.

Thiên Thu một đường quét ngang, vô số kẻ thù ngã xuống. Ánh mắt hắn vẫn như cũ, lặng lẽ như mặt hồ, chỉ khẽ nổi lên một gợn sóng phấn khích.

Hắn đứng giữa chiến trường, ngẩng mặt nhìn trời cao. Trường thương vừa cắm vào một kẻ thù, máu còn chưa kịp nhỏ xuống đất.

Chưa kịp thở, một thanh đại đao đã quét ngang, nhắm thẳng vào đầu hắn. Đó là Mông Hoạ.

Thiên Thu lùi lại, vung trường thương lên. Binh khí va chạm, tia lửa tóe ra. Khói bốc lên lờ mờ giữa màn mưa nặng hạt.

“Tên nhóc, ngươi quả thật có chút bản lĩnh. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ để làm đối thủ của ta.”

Thiên Thu không đổi sắc mặt. Trong khoảnh khắc, một thanh tiểu đao đã phi tới, nhắm thẳng vào vùng mắt của Mông Hoạ.

Mông Hoạ vung đao gạt sang một bên, mồ hôi lạnh thoáng toát ra. “Ngươi thật sự là người sao? Âm hiểm đến mức này, e rằng còn hơn ta vạn phần.”

Chưa kịp cảm thán xong, Thiên Thu đã vòng ra phía sau. Trường thương mang theo sát ý nặng nề, khiến người ta run sợ từ tận xương cốt.

Mông Hoạ vội quay đầu, vung đao chặn lại. Trái tim hắn khẽ run. Trường thương vừa thu lại đã lập tức phản kích, mọi thứ chỉ diễn ra trong một hơi thở.

Mông Hoạ tuy có sức lực vô biên. Nhưng trước tốc độ vung thương như vậy, áp lực vẫn đè nặng lên hắn.

Keng.

Một kích nhắm vào mắt, bị chặn lại.

Keng.

Một đâm thẳng đầu, hắn lùi lại tránh né.

Keng.

Một thương quét qua cổ, tiếp tục bị ngăn cản.

Phụt.

Mỗi đòn đều âm hiểm đến cực điểm, tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất, lấy mạng kẻ thù.

Đúng lúc này, Mông Hoạ sơ suất. Thiên Thu vung thương chém vào đùi, máu tươi văng ra giữa màn mưa.

Nắm được chiến cơ, Thiên Thu liên tiếp tung ra hơn chục nhát trong vài giây ngắn ngủi.

Trên người Mông Hoạ chi chít vết thương, sâu nông khác nhau. 

Đùi rỉ máu khiến động tác chậm lại, cổ đầy những vết cắt nông, lưng nhuộm thành màu thịt tươi, hai tay cũng không ngoại lệ.

Mông Hoạ mất bình tĩnh, lùi lại mấy chục bước. Thiên Thu căng mắt nhìn theo, như thú dữ khóa chặt con mồi, tuyệt không buông tha.

Trường thương xé gió, để lại một vệt sát ý chưa kịp tan.

Khi Thiên Thu chỉ còn cách vài bước chân, Mông Hoạ bỗng cười lớn. Hắn cúi đầu, dùng răng xé một mảnh thịt từ cánh tay mình, nuốt thẳng xuống.

Huyết nhục trôi xuống, hơi ấm lan ra khắp cơ thể, tiếp đó là luồng nhiệt cuộn trào.

Những vết thương nhanh chóng khép lại, tốc độ rõ ràng đến mức mắt thường cũng có thể thấy.

Mái tóc Mông Hoạ dần chuyển sang màu bạc. Huyết dịch trong phạm vi trăm dặm hóa khí, rồi tụ lại nơi này, tạo thành một vùng huyết vụ bao phủ ngàn quân.

Tầm nhìn của Thiên Thu bị che khuất. Hắn hơi nhíu mày. Thiên tư kích hoạt, Vạn Trùng Muôn Màu Sắc.

Trong thế gian chỉ còn một màu đen, còn Mông Hoạ chỉ là một khối huyết nhục đang di động.

Mông Hoạ cười lớn, huyết khí và thân thể hòa làm một. Thực lực tăng vọt, kình khí tản ra, ép Thiên Thu lùi lại vài đoạn.

“Thiên tư, Huyết Nhục Chi Hoạ. Nó không chỉ tăng cường khả năng hồi phục, mà còn thúc đẩy thực lực trong thời gian ngắn. Ngươi đã rất cố gắng, nhưng vẫn không phải đối thủ của ta.”

Lời còn chưa dứt, một bóng người đã lóe lên. Ánh mắt Thiên Thu mở to, hai tay siết chặt trường thương, hung hăng đâm thẳng về phía đầu Mông Hoạ.

Phụt.

Máu tươi văng ra. Trường thương ghim vào mắt hắn. Tiếng thét thê lương vang lên liên tiếp. Chưa dừng lại, Thiên Thu rút thương rồi lập tức đâm ngược trở lại.

Phụt.

Mũi thương xuyên vào con mắt còn lại. Mông Hoạ buông đao, ôm mặt ngã quỵ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!