Tâm trí là nơi chứa đựng những cảm xúc chân thật nhất, cũng là kho lưu trữ vô số ký ức của một con người.
Không gian tinh thần, còn được gọi là thượng đan điền, nơi tập trung ý chí và tinh thần.
Đúng vậy, hắn đã sử dụng phân thần đan.
Cách sử dụng đúng nhất của loại đan này là phát huy tối đa khả năng nhất tâm đa dụng. Trước hết phải nắm vững trạng thái đó, sau đó uống đan, dùng dược lực để phân chia ý thức. Phần ý thức được tách ra vẫn giữ nguyên năng lực nhất tâm đa dụng.
Như vậy, người sử dụng mới có thể phát huy tối đa tiềm lực của bản thân.
Lúc này, Thiên Thu thu hồi ý thức. Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, khiến hắn khẽ nhíu mày.
“Ai đây? Hôm nay không phải ngày đại trưởng lão phát tài nguyên tu hành. Vậy là đối thủ của ta? Không có khả năng.”
“Người không thể mở cửa, chỉ có thể gõ, chứng tỏ là người ngoài. Nếu là bạn của Lạc Vô Thường, bọn họ cũng sẽ không tự nhiên tìm đến ta, trừ khi Vô Thường gặp chuyện, nghĩ ta là huynh đệ thân thiết của hắn nên mới đến cầu viện.”
Lạc Thiên Thu chậm rãi bước đi, tay xoa cằm.
“Vậy ai có thể gây phiền phức cho hắn? Vân Ca? Không có khả năng. Đám người Dịch Cơ Vũ lại càng không có lý do. Khương Tử Nhạc thì ngay cả cửa còn chưa ra được, làm sao có thể gây chuyện.”
Hắn vừa mở khóa trận pháp, vừa suy luận.
“Cuối cùng chỉ còn Vân Hàn. Gần đây được Diệp Phàm cứu khỏi nguy hiểm, hảo cảm tăng lên rõ rệt. Diệp Phàm lại là loại hay gây sự, tư chất chẳng có, còn đang ở nhờ trong Lạc gia. Hắn động tới Lạc Vô Thường cũng không phải chuyện lạ.”
“Diệp Phàm vô cớ gây chuyện, Vô Thường phản kháng, Vân Hàn đứng ra chống lưng.”
Cửa vừa mở, đối phương còn chưa kịp nói hết lời, Lạc Thiên Thu đã bình thản cười nhạt.
“Người của Lạc Thiên Thu mà cũng có kẻ dám động tới. Xem ra đã cảm thấy mình sống đủ lâu rồi, nên muốn nghỉ ngơi một chút.”
Phi Dương chớp chớp mắt, ánh nhìn như muốn hỏi: “Sao ngươi biết?”
Mọi việc xong xuôi, hắn cũng không nán lại lâu.
Đối phương vừa rời đi chưa bao lâu, một đạo tinh quang đã truyền đến, vang lên trong thượng đan điền. Thượng đan điền còn được gọi là thức hải, vì thức hải chính là biển ý thức.
Thức hải cũng giống như các đan điền khác, đều có chức năng trữ vật. Vì vậy, khi không cần thiết, hắn thường đặt một phần đồ đạc vào cả ba đan điền. Dù vậy, tất cả vẫn có giới hạn.
Thiên Thu lười nhúc nhích, trực tiếp dùng ý thức kết nối với điện thoại.
Khung chat hiện ra.
Tiểu Thái Tử: “Ta muốn nhờ người dạy dỗ cho ta một con nhóc.”
“Ngoài ra ta còn muốn.”
Phía sau là một biểu tượng mặt cười đầy lém lỉnh.
Hắn trả lời: “Lại hết tiền nữa chứ gì. Đợi cuối tháng đi, thương hội sẽ chuyển khoản.”
“Có những thứ không nên để lộ với nữ nhân. Thứ nhất là chân tình, thứ hai là tiền bạc.”
Hắn gửi thêm một biểu tượng cười nham hiểm.
“Ngươi đáng lẽ nên tự dạy dỗ con nhỏ đó trở nên ngoan ngoãn, chứ không phải nhờ ta. Vì người chết mới là đứa bé ngoan ngoãn nhất.”
Ở một nơi khác, Lạc Vô Thường đứng bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn bầu trời. Đôi mắt hắn vẫn đỏ, chưa hề tan đi.
Hắn bước vào nhà tắm, nhìn thẳng vào hình ảnh phản chiếu trong gương. Bóng hình trong gương mỏng manh, mái tóc dài xõa xuống, không buộc lại. Đôi mắt sưng đỏ, môi hồng lên, như chỉ cần chạm nhẹ cũng có thể bật khóc.
Nổi bật trên khuôn mặt là vết trầy xước vẫn còn hồng nhạt, kéo dài từ đầu xuống tận thân thể.
Hắn bước ra khỏi nhà, ánh mắt đờ đẫn. Đôi chân vô thức bước đi, trái tim như bị bóp nghẹt. Rõ ràng cuộc đời mới này hắn đã chờ đợi rất lâu, vậy mà… nó lại vỡ tan ngay trước mắt.
Lạc Vô Thường tiến sâu vào rừng. Bàn chân đạp gãy cành khô, âm thanh rắc vang lên, trong đầu hắn chồng chéo tiếng thủy tinh vỡ vụn. Càng đi, nỗi đau càng dâng lên rõ rệt.
“Ta không muốn như vậy nữa.”
Hắn ôm ngực, cảm giác nghẹt thở như muốn bóp nát sinh mệnh còn sót lại.
Trong thành có một nơi gọi là Ngọc Linh Sơn, rìa núi là một cánh rừng nhỏ. Ban đêm nơi này thường xuất hiện thú hoang.
Một lúc sau, hắn đến một khoảng trống nằm sát rừng. Trước mắt là một cánh đồng trải dài.
Dưới ánh trăng, đồng hoa càng thêm rực rỡ, ánh lên từng đốm lấp lánh, tựa như ngọc quý sinh ra giữa thiên nhiên. Trong màn đêm, đàn đom đóm bay lượn, phát sáng dịu dàng.
Hắn bật khóc.
“Tại sao!?”
“Tại sao ông trời lại bất công như vậy!?”
“Tại sao… ta muốn hỏi tại sao!!”
Vô Thường ngẩng đầu nhìn trời, gào lên trong tuyệt vọng.
“Ta không cam tâm. Ta đã nỗ lực đến mức này, rốt cuộc chỉ để dập tắt những hi vọng mong manh ấy sao?”
Hắn nhìn đàn đom đóm, tiếng khóc ngày càng lớn. Hắn ghen tị, thật sự rất ghen tị. Tại sao chúng có thể tỏa sáng rực rỡ trong đêm tối, còn hắn thì không.
“Nếu ta không thể tỏa sáng… vậy thì ta sẽ bắt chúng tỏa sáng cho riêng mình ta.”
Vô Thường cầm vợt, vồ lấy từng con đom đóm. Trong lòng hắn dâng lên những ký ức cũ.
Hắn đã nuôi con hồ điệp ấy từ khi nó còn là sâu bướm. Khi nó sắp chết, hắn nghiên cứu đủ mọi cách để kéo dài sinh mệnh.
Đúng vậy, hắn biết một chút về luyện cổ. Mỗi lần nó già yếu mà chết đi, hắn lại luyện nó trở về thuở ấu thơ.
“Hu… hu hu…”
Với người ngoài, hắn trông như đang làm màu. Nhưng chỉ có Vô Thường mới hiểu, hắn khao khát trường sinh, đó là chấp niệm sâu nhất trong lòng hắn.
Lần này không thể luyện được nữa sao? Nó đã nát rồi, không thể tái sinh được nữa.
Nước mắt làm mờ tầm mắt. Cả thiên địa trong mắt hắn rung chuyển theo những đốm sáng nhỏ bé, rồi dần dần tan thành một vệt mờ ảo.
Hắn ngã xuống giữa cánh đồng, hai chân khụy lại như đã kiệt sức. Chiếc lọ thủy tinh ban đầu chỉ le lói một đốm sáng, rồi rất nhanh, vô số đốm sáng khác xuất hiện bên trong.
Hắn ngồi thụp xuống nền đất lạnh.
Không biết qua bao lâu, một bóng người xuất hiện.
“Có đau lắm không?”
Theo bản năng, hắn tránh lùi lại. Sau trận đòn kia, hắn không muốn đùa nữa. Hắn sợ rồi.
Lạc Vô Thường run rẩy lùi thêm mấy bước, cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng. Một tay ôm chặt cánh tay bị thương.
Chiếc lọ thủy tinh bị hắn giấu sau lưng, theo từng bước lùi mà bị đẩy dần ra phía sau, như thể hắn không muốn bất kỳ ai làm tổn thương bản thân và nó thêm lần nào nữa.
Dưới ánh trăng, lệ bạc rơi xuống. Thân thể thiếu niên run rẩy không ngừng. Đây là dấu hiệu rõ rệt của sang chấn tâm lý.
Lạc Vân Ca hơi nghi hoặc nhìn hắn. Rõ ràng hôm trước, thiếu niên này vẫn còn nở nụ cười, háo hức vì những điều rất nhỏ trong cuộc sống.
Giờ đây lại trở nên rụt rè trước từng động tác, run rẩy trước thế gian. Hắn chợt nhận ra, thiếu niên này yếu đuối hơn mình tưởng.
Vô Thường tiếp tục lùi lại, sự sợ hãi hiện rõ bằng mắt thường. Rất nhanh, Vân Ca nhận ra điều bất thường trong hành động của hắn.
“Hắn đang giấu thứ gì sao?”
Vân Ca hơi nghiêng người nhìn ra phía sau. Vô Thường lập tức lùi thêm, như lâm đại địch. Thay vì phản kháng, hắn lựa chọn chạy trốn.
Hắn chỉ là người bình thường. Hắn biết sợ, biết run rẩy trước nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc đó, Vô Thường cảm nhận được cơ thể mất thăng bằng. Hắn sắp ngã.
Hắn không muốn đè lên chiếc lọ thủy tinh. Hai chân trong chớp mắt tách ra, cố gắng lùi thêm một đoạn dài rồi mới ngã xuống đất.
Vân Ca nhìn thấy giữa hai chân hắn là một chiếc lọ thủy tinh. Ánh sáng đàn đom đóm tỏa ra dịu dàng đến lạ.
Khi ánh mắt dời lên, đó là một thiếu niên mỏng manh. Bạch y dưới trăng, mái tóc rũ che đi một bên mắt, hai tay chống xuống đất.
Vết thương trên người phản chiếu ánh bạc, như đang phát sáng.
Vô Thường thấy Vân Ca tiến lại gần. Trong lòng hắn lạnh như tro tàn. Hắn hiểu rõ khoảng cách giữa thiên tài và phế vật. Chỉ cần đối phương muốn, hắn chẳng thể giữ lại bất cứ thứ gì.
Hắn cười tự giễu trong lòng. Tiên hay ma, rốt cuộc cũng chỉ là khái niệm.
Con người tu tiên thì sao, nhập ma thì sao. Bọn họ vẫn chỉ là con người.
Bước chân Vân Ca ngày càng gần. Vô Thường quay đầu nhìn sang chỗ khác. Trong lòng dâng lên một nỗi bi ai khó gọi tên, sống mũi cay xè, như thể đã sẵn sàng chấp nhận mất đi thứ mình cố giữ.
Vân Ca cầm chiếc lọ lên, giọng bình thản.
“Ánh sáng đẹp thật.”
Hắn đưa chiếc lọ về phía Vô Thường.
“Cảm… cảm ơn.”
Vô Thường nhận lấy, chậm rãi đứng dậy, xoay người lại.
Đúng lúc này, Vân Ca lên tiếng.
“Chuyện của muội muội ta, ta thay mặt nó, thành thật xin lỗi ngươi. Là ta dạy dỗ nó không nghiêm.”
Vô Thường vẫn thờ ơ, giọng điệu không nhanh không chậm: “Mỗi người sinh ra đều đại diện cho chính mình. Không ai có thể thay thế họ, cũng không ai có thể gánh lấy trách nhiệm không thuộc về mình.”
“Nếu nàng ta đã đắc tội, vậy thì cứ để nàng ta tự gánh. Ngươi là ca ca của nàng, tự nhiên hiểu được điều đó.”
Vô Thường chậm rãi bước về nhà. Kỳ vật nhập đạo, hắn đã có rồi. Dù không thể so với kỳ vật trước đó, thứ đã đồng hành cùng hắn suốt nhiều năm, nhưng vẫn đáp ứng đủ tiêu chuẩn của công pháp.
Hắn cần một kỳ vật đại diện cho ánh sáng, thể hiện khát khao của chính mình.
Hắn hoàn toàn có thể dùng Quang Bảo thạch. Nhưng cuối cùng lại chọn côn trùng có thể phát sáng, bởi hắn mong một ngày nào đó, bản thân cũng sẽ như chúng. Một ngày lột xác, một ngày tự mình tỏa sáng.
Lạc Vân Ca đứng tại chỗ, dõi theo bóng lưng đối phương dần khuất khỏi tầm mắt, trong lòng khẽ thở dài.
“Đây là người thường sao? Chỉ là kỳ vật mà thôi, thật sự đến mức không có đủ linh thạch để mua sao?”
Giữa hành lang, Dịch Cơ Vũ nắm chặt bàn tay mình.
“Hóa ra đây chính là nhất tâm bát dụng.”
“Mặc dù có thể xử lý nhiều việc cùng lúc, nhưng mỗi dụng lại yếu hơn so với khi chuyên chú vào một việc.”
Ý niệm có rất nhiều con đường để tu luyện. Dù uống Phân Thần đan khiến bản thân thoạt nhìn như bị suy yếu, nhưng đổi lại, lại mở ra một con đường hoàn toàn mới.
Tu sĩ dùng Phân Thần đan không cầu mạnh lên trong chớp mắt, chỉ cầu nhìn thấy thêm một lối đi khác.
Trong đó có một pháp môn thượng phẩm gọi là Tâm Tượng Phân Thần, lấy ý cảnh của Tâm Tượng cảnh phối hợp với một niệm, tạo ra hư ảnh sau lưng, tăng mạnh uy lực khi đấu pháp.
Pháp môn này cực khó luyện thành, không mười năm thì cũng hai mươi năm. Bởi nó cũng là một trong vô số chìa khóa để thi triển Pháp Thiên Tượng Địa.
Đúng lúc này, Dịch Vô Song vỗ cái bụng căng tròn từ nhà bếp đi ra.
“Được ăn no đúng là sướng thật.”
Dịch Cơ Vũ cười gượng: “Đệ đệ ta có nhiều tiền như vậy, ta còn tưởng ngươi sẽ không đến mức bị đói ngoài đường.”
0 Bình luận