Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 42: Đã phạm tội gì

Chương 42: Đã phạm tội gì

Song Sinh Thần Ma.

Khoảnh khắc người em chào đời, người anh đã sinh ra trước đó vài hơi thở.

Bầu trời bỗng nứt ra một vệt ánh kim, mây trời cuộn ngược, nhật nguyệt mờ đi, linh khí trong phạm vi trăm dặm đồng loạt nghịch chuyển.

Ngay sau đó, ánh đỏ như máu loé lên từ hư không, va chạm với ánh kim. Hai luồng khí tức đối lập quấn lấy nhau, tạo thành một thế cân bằng quỷ dị.

Thiên địa rung nhẹ như bị ai đó chạm vào mạch đập, sấm không đánh mà vẫn vang, gió không nổi mà mây đã cuồng loạn.

Nhưng với hai đứa trẻ ấy, đó lại như một khúc nhạc vui tai chào đón sự ra đời.

Lão đạo sĩ khi ấy chỉ nhìn một cái, liền nói: “người anh sau này sẽ làm nên đại sự.”

Vì vậy, ông tặng lại một chiếc hộp, xem như kết một phần thiện duyên.

Lúc này, trên giường, Dịch Cơ Vũ mồ hôi chảy thành từng giọt. Hơi thở hắn gấp gáp, tim như bị siết chặt, toàn thân mệt mỏi, suy yếu hơn bao giờ hết.

Hàng mày khẽ nhíu lại, từng mảnh ký ức dần bị kéo lên từ sâu trong tâm trí.

Khoảnh khắc Thiên Thu chuẩn bị vòng ra phía sau, hắn đã nhìn thấy. Vì vậy mới chủ động xoay người, đón đỡ đòn đánh kia.

Đúng vậy, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hắn đã nhìn thấu hành động của đối phương.

Thiên tư của hắn mang tên Tâm Tượng Suy Diễn.

Thiêu đốt suy nghĩ, thấu triệt tương lai.

Cái giá lẽ ra không cần phải trả.

Nhưng hắn hiện đang trúng độc trùng.

Cái giá phải trả, chính là sinh mệnh đang từng chút một bị tiêu hao.

Khác với Ma Tâm Chướng, loại cổ trùng chỉ cần người bị hạ cổ có động thái nâng cao tinh, khí, thần, hồn thì lập tức phát tác.

Trùng Tâm Tán lại chú trọng ở chữ tán.

Tiêu hao suy nghĩ.

Mỗi lần tính toán, suy xét, sử dụng thiên tư, thậm chí chỉ là tu luyện, đều phải dựa vào suy nghĩ để vận hành, và cũng chính vì vậy mà đều trở thành mục tiêu cho độc trùng.

Ở giai đoạn hiện tại, Trùng Tâm Tán sẽ căn cứ vào lượng suy nghĩ tiêu hao vào ban ngày, để đến ban đêm phát tán cổ độc.

Dịch Cơ Vũ và Thiên Thu có biết rõ mình trúng độc gì hay không?

Có.

Nhưng nhiều nhất cũng chỉ biết được tên gọi và tác dụng.

Bọn họ có đủ tiền để mua những tin tức cơ bản ấy.

Thật sự nghĩ Thương Vân Hội và phủ thành chủ nghèo đến mức, không chi nổi tiền để mua thông tin, từ hai thế lực nắm giữ tình báo lớn nhất sao?

Chỉ là, nguyên nhân bị hạ cổ, bọn họ vẫn hoàn toàn không rõ.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, rơi xuống thiếu niên như một lớp phấn bạc do thiên nhiên rắc lên.

Những tia sáng xuyên qua mặt kính, nhuộm thân thể hắn thành một màu bạc nhạt. Thân hình vốn đã gầy mảnh, dưới ánh trăng lại càng giống như một cái bóng khác của mặt trăng, mong manh, xa xôi.

Dịch Cơ Vũ đột ngột cắn răng, hai tay siết chặt trước ngực. Toàn thân co giật dữ dội, như thể sắp chết đến nơi, đôi đồng tử co rút lại.

“Ưm…”

Hắn cắn chặt môi, không để tiếng kêu thoát ra.

Một lúc sau, mái tóc ướt đẫm mồ hôi, thân thể mềm nhũn, sức lực rút cạn. Ga giường cũng bị mồ hôi thấm ướt. Hắn khẽ thở ra một hơi, buông lỏng toàn thân.

“Liệu còn cách nào khác để triệt tiêu nguy cơ từ Trùng Tâm Tán không…”

Dịch Cơ Vũ khẽ nhíu mày. Trong đôi mắt trầm lắng hiện lên vẻ sầu não, trong tâm trí lại vô thức xuất hiện hình ảnh của đệ đệ mình.

“Trong lịch sử, người bị hạ Trùng Tâm Tán chưa từng sống quá bốn năm.”

“Nếu ta rời đi… đệ đệ ta phải làm sao đây?”

“Nó vẫn chỉ là một đứa nhóc, suy nghĩ còn đơn thuần.”

“Sớm muộn gì, ta cũng không còn là ánh trăng của nó nữa.”

“Đến lúc đó… chính nó phải tự trở thành ánh sáng trong đêm.”

Đạo của hắn vốn là như vậy.

Nếu một ngày phần âm biến mất, thì phần dương sẽ buộc phải tự sinh ra một phần âm khác, để duy trì thế cân bằng của một cực.

Âm dương đạo, với hắn mà nói, chính là mất mát.

Còn với Hứa Cẩn Ngôn, lại là vô khuyết.

Chợt, Dịch Cơ Vũ ngồi bật dậy. Trong đầu hắn loé lên một điểm tinh quang, như có then chốt nào đó bị mở ra, khiến mọi chuyện vốn mơ hồ bỗng trở nên sáng tỏ.

Ánh mắt hắn hướng ra ngoài cửa sổ, đối diện với bầu trời đầy sao, tựa như vừa tìm thấy một tia hy vọng giữa đêm dài.

“Khoan đã…”

“Nếu ta tìm được nữ nhân đó, liệu có cách hoá giải hay không?”

Hắn vội vàng hồi tưởng lại bóng dáng thiếu nữ ngày hôm ấy, bước tới bên cửa sổ, đưa tay mở ra.

“Nếu nàng ta biết được cái chết của ta…”

“Vậy chưa chắc đã không có cách thay đổi số mệnh, nghịch thiên cải mệnh.”

Một cơn gió nhẹ lướt qua, khẽ lay động rèm cửa, như vô tình tiếp thêm sức sống cho căn phòng tĩnh lặng.

Trong đôi mắt Dịch Cơ Vũ, một tia sinh cơ mờ nhạt thoáng hiện rồi tan đi.

Sáng hôm sau, Vô Thường vội vàng chạy sang nhà Lạc Thiên Thu. Trên đường đi, Dịch Cơ Vũ vô tình bắt gặp bóng dáng của hắn.

“Đây chẳng phải là cái đuôi theo sau Lạc Thiên Thu sao…”

Ý nghĩ vừa dứt, trong lòng hắn chợt trầm xuống.

“Người bị hạ cổ không chỉ có mình ta… mà còn có cả hắn.”

“Vậy rốt cuộc, kẻ đứng sau chuyện này là ai?”

Ngay cả Trích Tiên Lâu và Trích Tinh Lâu cũng không tra ra được manh mối. Chẳng lẽ danh xưng thế lực tình báo lớn nhất chỉ là một trò cười?

Không hẳn.

Thứ nhất, không có tổ chức nào toàn tri toàn năng.

Thứ hai, chẳng lẽ các thế lực khác không biết đào tạo người am hiểu tình báo và ám sát?

Thứ ba, tổ chức vốn là tập hợp những kẻ có chung mục tiêu và năng lực chuyên môn. Chỉ xét riêng số lượng người tinh thông tình báo, liệu các thế lực khác có được một góc của họ hay không?

Đừng nói lâu chủ không nắm được tin tức tuyệt mật, chỉ là có kẻ chuyên môn tương tự đã cố tình xoá sạch dấu vết. Nếu vậy mà còn nói Trích Tiên Lâu hữu danh vô thực, thì quá mức nông cạn.

Có những bí mật, biết là đủ.

Nói ra, chính là hoạ sát thân.

Ví như phát hiện ra Thiên Căn Phù Nguyên Quyết, cứ âm thầm tu luyện đi, đừng rảnh rỗi mang ra bán. Chết lúc nào cũng không hay.

“Thu ca, huynh quên đóng cửa rồi kìa.”

Vừa tỉnh giấc đã nghe Vô Thường lải nhải bên tai. Lạc Thiên Thu ngáp dài một tiếng, tiện tay nuốt xuống một viên đan dược.

Chỉ trong nháy mắt, đan dược hoà tan. Răng trắng tinh, trong miệng thoang thoảng mùi hương, vết bẩn trên mặt cũng theo đó mà tan biến.

Tu tiên chính là tiện lợi như vậy. Chỉ một viên đan dược, việc vệ sinh cá nhân đã xong xuôi.

Tất nhiên, hệ quả là uống nhiều đan dược dễ tích tụ độc đan trong cơ thể. Nhưng chuyện đó cũng đơn giản, uống thêm một viên giải độc đan là được.

Thiên Thu liếc sang, hỏi ngược lại: “Tối qua ngươi không ngủ đủ giấc à?”

Trên mặt Vô Thường còn in rõ quầng thâm. Hôm qua nhận bản thảo cơ quan, hắn phấn khích đến mức trằn trọc mãi mới chợp mắt, vậy mà bốn giờ sáng đã tỉnh dậy.

Sao không uống đan dược khôi phục sức khoẻ ư?

Hắn đâu có giàu như Thiên Thu, rảnh rỗi là uống đan dược. Huống chi, hắn còn không phải là đại sư đan đạo.

“Không giấu gì huynh,” Vô Thường gãi đầu, “hôm qua ta mới thu được một bản cơ quan.”

Thiên Thu hơi nhíu mày, đưa tay ra: “Ồ? Thú vị đấy. Đưa đây, ta xem thử.”

Ừm… lời thì rất bình thường, nhưng cái tiếng “ồ” kia nghe thế nào cũng có chút giả tạo.

Vô Thường hoàn toàn không nghi ngờ, lập tức đưa bản thảo cho hắn.

Đó là bản thảo luyện chế cơ quan mang tên Yêu Tinh Bách Nghệ.

Ngoại hình các cơ quan khá tương đồng: thân hình nhỏ nhắn như cuộn len, đôi tai dài mang đặc trưng của yêu tinh.

Chúng có nhiều biến thể khác nhau, tương ứng với các vai trò riêng biệt, trình độ tối thiểu cũng đạt cấp đại sư. 

Nếu luyện chế đầy đủ, cả bộ có thể xem như một tu sĩ cơ quan linh hoạt, tự vận hành độc lập.

Đặc biệt, chúng còn phân chia cả giới tính.

Yêu Tinh Phù Thủy mang dáng vẻ một cô bé, mái tóc dài đen nhánh, khoác váy lam, đôi tai dài, đầu đội chiếc mũ nhọn. Vũ khí là một quyển sách, có thể điều khiển các loại nguyên tố.

Yêu Tinh Thư Sinh mang hình dáng một thư sinh gầy yếu, thân mặc bạch y. 

Tuy vẻ ngoài yếu ớt, nhưng lại tinh thông tính toán, là đầu não của cả đội. Vũ khí gồm quyển trục, bút lông, nghiên mực và mực nước. Am hiểu vẽ phù, bố trí trận pháp.

Yêu Tinh Dược Nhân mang dáng vẻ thiếu niên, thân mặc lục y, sau lưng đeo giỏ thuốc. Am hiểu thảo dược, biết chút luyện đan và y thuật.

Yêu Tinh Thợ Rèn mang dáng thiếu niên, thân khoác hồng y, vũ khí là một chiếc búa. Một đòn nện xuống có uy lực ngang tu sĩ Nhập Đạo cảnh trung kỳ.

Yêu Tinh Kỹ Nghệ mang dáng thiếu nữ, mặc y phục màu tím, bên người luôn mang theo hộp dụng cụ. Thông thạo thêu thùa, khả năng điều khiển linh lực tinh tế, vượt xa người thường.

Muốn chế tạo được bộ cơ quan này, cần đồng thời tinh thông may vá, đan đạo, khí đạo, phù đạo và trận pháp.

Thiên Thu xem xong, ánh mắt thoáng động.

Thứ này… quá hợp với Vô Thường, một phàm nhân không có căn cơ tu luyện. Chỉ cần luyện đủ bốn loại chủ chốt, con đường tu hành của hắn sẽ giảm khó khăn đi rất nhiều.

“Ngươi đúng là gặp vận lớn.”

Thiên Thu khép bản thảo lại, đứng dậy.

“Đi thôi. Hôm nay bắt đầu thu mua vật liệu, luyện cơ quan.” Hắn dừng một nhịp, giọng nói chậm lại: “Huynh đệ có phúc thì cùng hưởng, có hoạ thì ngươi tự chịu.”

“Tiền mua tài liệu ta lo, luyện chế ta hỗ trợ.”

“Nhưng số cơ quan luyện ra…”

Ánh mắt Thiên Thu khẽ nheo lại.

“Chúng ta chia đôi.”

Vô Thường vui mừng gật đầu: “Được!” Nụ cười trêu trên môi, vì hắn biết bản thân sắp được gánh bay lên cao rồi.

Trong khi đó, Vân Duệ Kha vẫn lẽo đẽo theo sau Khương Tử Nhạc.

“Nhạc Nhạc, ngươi xem viên đá này có đẹp không? Nếu ta mua nó làm nhẫn cặp thì sao?”

“Ngươi có thích không!?”

Học đường cho nghỉ ba ngày, để đệ tử có thời gian chuẩn bị chu toàn trước khi chính thức bước vào tu hành.

Ba ngày này, Khương Tử Nhạc chỉ muốn chơi bời cho thoả thích. Không ngờ lại gặp phải tên liếm cẩu này, lúc nào cũng bám theo, làm phiền nàng không dứt.

“Đủ rồi!”

Khương Tử Nhạc quay phắt người lại, tức giận quát lớn, rồi lập tức xoay người bỏ chạy.

Hai người dừng lại trước một quán kem. Duệ Kha lập tức mua hai que, đưa tận tay nàng.

Hắn cười dịu dàng, ánh mắt như nắng sớm.

“Vị socola mà ngươi thích đấy.”

Khương Tử Nhạc thẳng tay gạt que kem xuống đất, chẳng buồn nhìn thêm một cái, rồi tiếp tục chạy đi.

Kem rơi xuống nền đá, chưa kịp tan chảy, giống như có những trái tim, dù đặt trước mặt bao nhiêu dịu dàng, cũng chưa từng mở cửa cho nó hoá mềm.

Duệ Kha đuổi theo, ánh mắt dần trở nên mờ mịt.

“Rốt cuộc… ta đang làm cái gì vậy?”

“À… đúng rồi. Vì muội muội.”

Bước chân dần chậm lại, cuối cùng hoá thành không bước.

“Nghe lời gia tộc, làm một kẻ phế vật chỉ biết bám đuôi người khác. Chỉ để làm bình phong, che mắt ba gia tộc còn lại.”

“Nếu ta chịu làm con chó trung thành cho gia tộc, bọn họ sẽ tha cho ta và em gái ta.”

Nghĩ đến đây, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên cảm giác khó hiểu.

“Nhưng… vì sao lại phải tha?”

“Chúng ta đã phạm tội gì?”

“Lão tổ rõ ràng đã nói… chúng ta vô tội mà.”

Một góc bên ngoài Vạn Thư Các, có một người đàn ông đang lặng lẽ quan sát Vân Duệ Kha.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!