Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 59: Kết thúc nhân quả

Chương 59: Kết thúc nhân quả

Tống Vân Cơ nghe vậy vẫn lạnh lùng, chẳng có lấy một chút biểu cảm nào. Nàng chỉ phẩy tay một cái.

Dịch Cơ Vũ hiểu ý, lập tức đưa túi trữ vật ra.

Hắn không hề khó chịu, ngược lại xem đây là cơ hội lôi kéo vị cao nhân bí ẩn này. Chỉ bằng một cái túi mà khiến Dịch gia có được lực này, thật sự rất lời.

Dịch Cơ Vũ đã sớm biết, bản thân chỉ còn không quá bốn năm để đối kháng với cổ trùng, để tranh giành sự sống.

Có nghĩa là hắn sẽ chết trong bốn năm nữa. Chuyện này chỉ có cha hắn và vài người biết. Vậy mà lần đầu nàng gặp liền phán định sẽ có người chết, đặc biệt nhìn thấu rõ ràng.

Rất có thể đối phương là cao nhân ẩn thế. Cơ Vũ khi biết bản thân sống không thọ, chỉ biết thở dài chờ đợi ngày tháng lìa cành.

Nhưng thân cây vững chắc của Dịch Tâm Nhàn đã kéo hắn trở lại. Chừng nào còn sống, hắn còn có cơ hội để thay đổi số phận của mình.

Chính vì vậy, Dịch gia gia đại nghiệp đại mỗi năm đều chi ra một số tiền lớn, để tra ba loại tin tức.

Những tu sĩ chuyên về bói toán, thông tin về cổ độc, nguồn gốc chuyện năm đó.

Hai thế lực tình báo này chỉ nhận tiền khi bản thân họ có tin tức. Căn cứ vào tầm quan trọng của tình báo, mà số tiền phải chi cũng rất khác nhau. Đôi khi thì rất nhiều, đôi khi lại rất ít.

Nhưng cái rất ít này là thứ một tu sĩ tầm thường không bao giờ chạm đến được. Không mưu kế, không thực lực. Mãi mãi chỉ là giun dế.

Một khi đã cắm rễ trong thành, mỗi thành viên trong thế lực đó đều tích cực theo dõi tin tức bất thường. Đây không chỉ là nhiệm vụ, mà còn là một cách trong tu hành.

Cơ Vũ và Thiên Thu trúng một loại cổ tương tự. Ngay khi Tô Bà và Vân Cơ xuất hiện, cả hai đều đã bắt đầu âm thầm theo dõi.

Sau đó phát hiện một điều cực kỳ thú vị, người phá cục đang ở ngay đây. Đây còn là cao nhân trong lĩnh vực bói toán.

Tống Vân Cơ liếc qua túi trữ vật, lấy ra hai quyển công pháp. Trong mắt nàng, hai quyển sách này bay lên từng đợt đóm sáng vàng nhạt.

Đây là nhân quả.

“Một quyển là cha ngươi giao dịch với người tên Lạc Thiên Hành, Thần Cơ Nhập Thế Kinh.”

“Quyển còn lại là ngươi suy diễn từ nửa quyển kia, Thần Cơ Loạn Thế Quyết.”

“Tiền bối dự đoán như thần.”

Trong lòng nàng không khỏi cảm thán: “Thằng nhóc ngày đó chỉ nghe được vài lời vu vơ, liền từ Thần Cơ Nhập Thế Kinh có thể suy diễn ra nửa bộ công pháp liên quan.”

Nghĩ tới đây, nàng không khỏi thở dài trong lòng: “Nếu bây giờ hắn còn sống, thành tựu còn bao nhiêu khủng bố. Con trai hắn, ta xem qua rồi. Một thân kiêu ngạo, nhưng người chết vì tâm tính này không nhiều.”

Nàng hơi thoáng liếc Cơ Vũ. Nhưng như vẫn cũng để đối phương nhếch môi lên, biểu cảm hiện rõ trên khuôn mặt: “Sắp có quà rồi!”

Mắt nàng thoáng loé lên tia bất lực: “Thiên tài nào cũng kiêu ngạo như vậy sao.”

Thần Cơ Nhập Thế Kinh, Loạn Thế Quyết, và Diễn Thế Pháp vốn là cơ duyên thuở trẻ của nàng. Nay không còn dùng nữa, để đó cũng vô ích.

“Đoạn nhân quả này tương đối sâu dày. Vừa hay ta còn giữ một quyển cùng bộ. Coi như kết thúc đoạn nhân quả này.”

Nàng nhét thêm một quyển công pháp vào túi trữ vật rồi ném trả lại. Không lấy gì cả.

“Vấn đề của ngươi rất đơn giản. Cường giả vi tôn.”

Tống Vân Cơ hơi nghiêng người quay đi. Ánh mắt chẳng buồn liếc lấy trăng, nàng chỉ nhìn lấy bóng tối.

“Đây là số mệnh do thiên địa đã sắp đặt, ngươi không thể trái. Nhưng thực lực càng cao, ràng buộc càng yếu. Đây là con đường duy nhất.”

Tương lai thật là vô định.

“Ba quyển này là một thể, có thể tu thành ba đan điền. Dù tiêu hao tài nguyên nhiều hơn, nhưng tốc độ tu luyện lại sánh ngang cực phẩm.”

Thấy nàng quay đi, Dịch Cơ Vũ vội gọi:

“Được tiền bối chỉ dạy, ta thật lòng biết ơn. Hiện tại không cách nào báo đáp, chi bằng người có thể ghé Dịch gia nghỉ ngơi vài hôm.”

“Nhân quả đã dứt.”

Giọng nàng lạnh dần theo cảnh sắc về đêm.

“Đã có lời giải, xin đừng nán lại.”

“Xin lỗi đã quấy rầy tiền bối nghỉ ngơi.”

Dịch Cơ Vũ nhanh chóng rời đi, nhưng trong lòng vẫn còn nỗi tiếc. Người nhìn thấu thiên cơ, đâu phải dễ tìm.

Khi hắn rời khỏi, Tống Vân Cơ ôm miệng, ho ra một ngụm máu. Tô Bà vội vàng chạy đến đỡ lấy: “Tiểu thư, ngài không sao chứ?”

“Không sao.”

Giọng nàng mệt mỏi.

Trong khi đó, Dịch Cơ Vũ trở về nhà thì trời đã sụp tối. Hắn như thường lệ gặp Hứa Cẩn Ngôn.

“Hứa tiền bối.”

“Lại muốn nhờ gì nữa sao?”

Hứa Cẩn Ngôn ngoài miệng thì hỏi, trong lòng lại cười trừ. Mấy ngày gần đây, có chuyện thì Dịch Cơ Vũ tìm hắn, không có chuyện cũng tìm hắn. 

Miệng thì nói là hỏi cho rõ, nhưng việc nào cũng đẩy sang cho tiền bối xử lý, khiến hắn vừa bất lực vừa buồn cười.

Dịch Cơ Vũ lấy ra một viên đan. Qua lời kể của Dịch Tâm Nhàn, hắn nghe nói Cẩn Ngôn còn có một vị bằng hữu, biết đâu sẽ nhìn ra huyền cơ.

“Ta vốn định nhờ cao nhân xem giúp. Nhưng người đó không tiện, nên đành phiền ngài.”

“Ta vốn đang cân nhắc có nên luyện thứ này hay không. Xin tiền bối cho lời giải đáp.”

Hôm qua, chính hắn đã được Cơ Vũ nhờ bố trí hỏa hệ trận pháp để luyện Phân Thần đan. Khi đó, đối phương chỉ nói qua loa vài câu, không chịu nói rõ. Đến lúc này, những mảnh ghép mới dần nối lại.

“Ngươi muốn ta giúp luyện nhập đạo đan?”

Hứa Cẩn Ngôn cầm viên đan lên, tỉ mỉ quan sát. Ngoài hương đan quen thuộc, còn có một luồng khí tức cực kỳ đặc biệt, trong trẻo như mây nổi, nhẹ mà không tán.

“Viên đan này ẩn chứa một tia đạo lý vận đạo. Người luyện ra không chỉ là đại sư đan đạo, mà vận đạo cũng đạt đại sư. Hơn nữa, phía sau còn có tông sư vận đạo trợ lực.”

Giờ khắc này, hắn rốt cuộc cũng hiểu, vì sao Dịch Cơ Vũ từ đầu đến cuối đều kiên quyết tự tay luyện đan dược cho bản thân.

Hứa Cẩn Ngôn vốn tưởng rằng Cơ Vũ đã cho hắn thấy hết những điều bất ngờ rồi. Nhưng tất cả vẫn chưa là gì so với hiện tại.

Hắn khẽ nhếch môi cười. Người có tài, ai lại không thích.

“Tuổi còn nhỏ như vậy, không chỉ tinh thông đan, khí, phù đạt tới đại sư. Đối ngoại lại chỉ nói bản thân am hiểu mỗi trận đạo. Nay còn có thể nhìn ra điểm huyền cơ ẩn sâu bên trong đan dược.”

“Quả thật là thiên tài. Chẳng trách lại có người muốn hạ cổ. Hẳn đã có kẻ nhìn thấy được tương lai của hắn, nên mới dùng đến thủ đoạn này để tiêu diệt thiên tài từ trong trứng.”

Nghĩ đến đây, Cẩn Ngôn hơi cười nhạt: “Không ngờ đối phương lại bước đến giai đoạn này. Căn cơ vững chắc chắn, nền tảng đạt tới giới hạn cơ thể. Đan khí trận phù đều đạt đại sư. Liệu còn bí mật gì mà hắn chưa tiết lộ nữa không.”

Hứa Cẩn Ngôn thật sự rất tò mò về thiếu niên này. Thật sự rất mong đợi tương lai sẽ đến sớm hơn, để nó cho hắn một câu trả lời.

“Kẻ đứng sau rốt cuộc là ai? Ngay cả hai thế lực tình báo lớn nhất cũng không tra ra nổi. Rất có thể là người của một đại thế lực nào đó.”

Lúc này, Cơ Vũ hơi nhíu mày nhìn đan dược trên tay Cẩn Ngôn: “Tiền bối còn phát hiện điều gì khác thường nữa không? Ta tin đây chính là mấu chốt giúp ta phá vỡ cục diện hiện tại.”

Cẩn Ngôn gật đầu, hắn còn ngửi thấy mùi một thanh kiếm được lau sạch khỏi bụi bẩn: “Ngoài vận đạo, ta còn phát hiện ra một chút đạo lý kiếm đạo. Trình độ của người này, ta không nói rõ được. Nhưng chắc chắn là một đại cao thủ.”

Mặc dù không phải tu sĩ vận đạo. Nhưng hắn là tông sư trận đạo, sinh ra cảm ứng thiên địa, ngũ giác được tăng cường triệt để.

Chỉ cần dùng một chút kỹ xảo liền phát hiện ra một vài bí mật bên trong đan dược này. Kiếm đạo và vận đạo, Hứa Cẩn Ngôn không khỏi nghĩ tới một thứ: “Chém Vận.”

“Viên nhập đạo đan này ngoài tác dụng thông thường, nó còn cắt đứt đi một sợi dây liên vận nhỏ bé trên người dùng đan.”

Dịch Cơ Vũ nhíu mày, đôi tay bất giác siết chặt thành quyền. Hắn cẩn trọng, vạn tính nối liền vạn tính. Nhưng lại bị kẻ khác âm thầm tính kế, thật sự khiến hắn rất khó chịu: “Liên vận?”

Cơ Vũ nghe nói Cẩn Ngôn có bằng hữu am hiểu bói toán chi đạo, cho hắn xem thử cho biết. Nhưng không ngờ lại phát hiện ra bí mật to lớn như thế này.

“Ta và cha ngươi vốn định nói cho ngươi một chút bí mật sau khi đột phá. Xem ra phải tiết lộ sớm một chút cho ngươi rồi.”

Hứa Cẩn Ngôn thở dài: “Vương Vận Liên Đạo chính là tên gọi của loại liên vận này. Trong một khu vực có vương giả xuất thế, quy luật sẽ trở nên hỗn loạn.”

“Những đứa trẻ chưa đủ mười lăm tuổi đều sẽ hình thành một mối liên kết vô hình với người đó. Bọn hắn không thể tu luyện như bình thường, mà bị ràng buộc bởi một số quy tắc.”

Giọng hắn trầm xuống, mang theo một nỗi bi ai khó che giấu. Người thường tu luyện vốn đã gian nan, nay lại còn bị một sợi dây vận mệnh trói chặt.

“Vương giả vốn là con cưng của trời. Được số phận ưu ái, còn những người bình thường như chúng ta, chỉ có thể dừng lại chờ đợi bọn hắn.”

“Đổi lại, tốc độ tu hành và cảm ngộ đạo lý thiên địa của những người bị liên vận sẽ được tăng cường đáng kể. Nhưng tu vi càng cao, cái chết lại càng đến sớm. Khi chết đi, toàn bộ tu vi sẽ chuyển hóa thành khí vận, quay về cho vương giả.”

“Viên đan này vừa khéo có thể cắt đứt mối liên hệ ấy. Xem ra đã có thế lực phản vương ra tay.”

Dịch Cơ Vũ vừa khó hiểu, vừa không cam tâm.

Vì sao người thường chỉ có thể trở thành bàn đạp cho những kẻ sinh ra đã đứng trên đỉnh cao?

Suy nghĩ một lúc, hắn lại cảm thấy bọn họ so với mình cũng chẳng khác bao nhiêu.

Bọn hắn có thiên đạo che chở.

Còn hắn, có cha là thành chủ.

Nhận ra ánh mắt không cam lòng ấy, Hứa Cẩn Ngôn khẽ thở dài:

“Ngươi không cần bận tâm.”

“Chắc ngươi cũng đã nghe qua truyền kỳ ba mươi sáu vương giả rồi, đúng không?”

Dịch Cơ Vũ trong khoảnh khắc liền hiểu ra. Suy nghĩ như điện quang hỏa thạch, từng mạch từng mạch nối tiếp nhau, không hề gián đoạn: “Thì ra là vậy. Ta có gì không cam tâm? Chung quy cũng chỉ là quy luật thiên tài và phế vật. Chỉ là bây giờ, cục diện đã đổi chiều. Người bị đặt vào vị trí phế vật… lại chính là ta.”

“Phế vật thì sao? Ta vẫn có thể bước đi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!