Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 29: Nội tình của thiên tài
0 Bình luận - Độ dài: 2,211 từ - Cập nhật:
Trước cửa Khương gia, Vân Duệ Kha theo sau Khương Tử Nhạc, ánh mắt đầy đắm đuối.
Vừa đến nơi, Tử Nhạc định bước vào thì Duệ Kha gọi lại: “Ta có thứ muốn tặng cho ngươi.”
Hắn lấy ra một bức họa nền trắng, trên đó chỉ có một nét mực tách về hai hướng trái ngược. Như hai con người mang hai nhân cách độc lập.
Đây là Phân Thần đồ, dành thời gian cảm ngộ sẽ có xác suất giúp nân cao tinh thần lực, có cơ hội đạt đến cảnh giới nhất tâm nhị dụng.
Khương Tử Nhạc hừ lạnh: “Chỉ bằng bức tranh rách này mà cũng muốn lấy lòng ta sao? Ngươi tính sỉ nhục ai đấy hả?”
Nàng vốn đã bị Duệ Kha bám theo bấy lâu, người người bàn tán khiến nàng cực kỳ khó chịu. Nay hắn lại đưa ra thứ khô khan như thế này, nàng triệt để nổi nóng.
“Bất cứ thứ gì ngươi đưa, ta đều không muốn nhận. Tốt nhất là ngươi nên lấy về đi.”
Nói rồi, nàng bước thẳng vào trong.
Duệ Kha còn chưa kịp đưa nốt thứ sau, một hộp bánh bằng hộp gỗ, thì một bóng người đã lướt qua. Hắn cúi người xuống, nhặt Phân Thần đồ.
Ngay khi hai đầu gối sắp chạm đất, một thanh âm bất mãn vang lên: “Ngay cả bảo vật này mà cũng chê sao?”
Duệ Kha giật mình, lùi một bước: “Lạc… Lạc Thiên Thu.”
Thiên Thu không để hắn kịp phản ứng, nhanh tay lấy hộp bánh rồi mở ra.
Bên trong có tổng cộng ba viên bánh to tròn, núng na núng nính, toàn thân mang một màu trắng ngà.
Trên mặt bánh phủ một lớp bột hồng phấn, vừa thơm mùi hoa đào, vừa mang theo hương ngọt ngào khó tả.
“Ta nghèo, đến xin ăn một chút không được sao?” Hắn thở dài, giọng điệu đầy diễn sâu. “Ngươi không biết đó thôi, một bộ đồ ta mặc suốt mười năm, chẳng có bộ nào để thay.”
Đối phương đưa bánh lên miệng cắn một miếng, hương vị socola lập tức tràn ngập khoang miệng: “Ngươi đúng là lãng phí, ngay cả linh thực đắt tiền như vậy cũng sẵn lòng tặng cho nàng ta.”
Linh thực là thức ăn được chế từ nguyên liệu có linh khí như linh thảo, thịt yêu thú. Ăn vào có công dụng nhất định, gia tăng tinh thần lực, bổ sung khí huyết.
Tu tiên giả không cần ăn uống, nhưng thường dùng linh thực để nhâm nhi.
Bởi đồ ăn phàm tục chứa nhiều tạp chất, ăn nhiều sẽ ảnh hưởng đến tốc độ tu luyện, còn linh thực thì không.
Từ Tâm Tượng cảnh trở đi đã có thể bích cốc, bắt đầu dùng linh khí thay cho thức ăn. Nhưng ai có thể chê ăn nhiều linh thực chứ, tích tiểu thành đại mà.
Còn phàm nhân, không ăn thì chết thật.
Thiên Thu nhai tiếp, vừa ăn vừa cảm thán: “Cũng phải, Vân gia dựa vào Lưu Mộng khoáng mà làm ăn phát đạt, ta đây lòng sinh ngưỡng mộ.”
Thấy Duệ Kha nhìn mình chằm chằm, hắn hơi nhíu mày: “Nhìn gì? Chưa thấy trai đẹp ăn bánh bao bao giờ hả?”
Duệ Kha cười gượng: “Không… chỉ là ngươi không thấy ngại sao?"
"Bình thường tộc nhân ngươi đều gọi ngươi là tên cướp. Ra ngoài không biết kiềm chế, sợ gia tộc mình chưa đủ mất mặt sao?”
Thiên Thu vừa ăn vừa tỏ vẻ thương hại: “Nói thật nha, dù ngươi có bán mạng cho Khương Tử Nhạc thì cũng chẳng thể làm nàng cảm động dù chỉ một chút. Khương Tử Nhạc y chang lão tổ nhà mình, đều là một loại vô ân.”
“Vậy thì sao?”
Duệ Kha hiếm khi cười thật, nhưng nụ cười lần này lại lạnh đến thấu người, như thể đang nói: chuyện này có liên quan gì đến ta không?
“Ta không phải bốc phét đâu. Lão tổ thế nào, con cháu thế đó. Như Vô Ưu lão tổ nhà ta, da mặt dày đến mức khó tả.
"Thành ra giờ tộc nhân nào cũng vô sỉ chẳng kém, giao chiến thì chẳng giữ nổi chút võ đức, chỉ cần nhìn không vừa mắt là đá thẳng vào trứng người ta.”
Duệ Kha cười khẩy: “Ngươi đang tự nói mình à.”
Nói rồi hắn đưa mắt nhìn chằm chằm Thiên Thu.
“Nhìn cái gì, đừng có mơ giành lại bánh.” Thiên Thu nghiêng đầu, vừa cảnh giác vừa thản nhiên.
“Khương Tử Nhạc không ăn, ta giúp nàng ta thủ tiêu chiếc bánh đáng yêu ấy, chẳng phải hợp tình hợp lý sao?”
Duệ Kha hết cách, chỉ biết xua tay. “Ăn thì ăn đi.”
Thiên Thu vừa ôm hộp bánh vừa liếc hắn từ trên xuống dưới, như thể đang quan sát một loài sinh vật hiếm thấy.
“Ta thấy ngươi không liếm như lời đồn.”
Hắn nói xong thì quay lưng bỏ đi, dáng vẻ như chẳng có gì đáng để bận tâm.
Duệ Kha nhìn theo, vẫn thấy bình thường. Giao tiếp với Thiên Thu vốn dĩ là như vậy.
Tất cả đều giống nhau, tự treo lên nụ cười giả tạo.
Không ai ngoài người ấy mới có thể khiến hắn cười một cách tự nhiên, không cười lạnh, không đau khổ.
“Được rồi, về nhà thôi.”
Hắn thơ thẩn dạo bước trên con đường đầy nắng, môi vẫn giữ nụ cười vui tươi.
…
“Nhiễm Nhiễm, ta về rồi đây.”
Vừa đặt chân vào sân nhà, Duệ Kha đã thấy muội muội mình đang lom khom ngồi giữa nền đất, mặt mũi lấm lem. Một tay nàng cầm cái nồi, tay kia dùng chính đáy nồi mà vẽ vời trong sân.
Nàng nhỏ hơn hắn hai tuổi, là người thân duy nhất còn lại của hắn — Vân Mặc Nhiễm.
“Ca ca, huynh về rồi!”
Nghe tiếng mở cửa, nàng lập tức chạy đến. Duệ Kha đưa tay lau vết đen trên gò má nàng, động tác chậm rãi nhưng đầy cưng chiều.
“Lão ta có đến làm phiền muội lúc ta đi không?”
“Phụ thân không có đến.”
“Thật sao?”
Hắn khẽ dừng lại, rồi nói tiếp: “Nhưng lần sau chỉ cần nghe tiếng mở cửa, muội phải cẩn thận trốn đi. Đừng hỏi tại sao. Nghe lời ca ca là được.”
Sắc mặt hắn trầm xuống, nghiêm đến mức không giống đang đùa.
“Ta… ta biết rồi.”
Bên trong Dư Tiên thành, thế cục quyền lực rối rắm đến khó lường. Bốn đại thế lực chia nhau mà đứng.
Dịch gia do Dịch Tâm Nhàn làm thành chủ, thế lực ổn định nhất.
Lạc gia lại tách thành hai phe đối đầu. Lão tổ chuyên lo đối ngoại, còn nội bộ thì chia làm một phe bảo vệ gia tộc và một phe chống đối của nhị trưởng lão, muốn đưa người mới lên nắm quyền.
Vân gia thì trái ngược hoàn toàn. Lão tổ không có thực quyền, mọi thứ bị người bên dưới chia cắt.
Tu vi của lão tổ rất cao, nhưng quá khứ để lại vết thương lòng khiến ông không còn đủ sức gánh vác trọng trách. Những kẻ nắm quyền vì lòng tham mà chèn ép ông, ép Vân gia trôi theo ý họ.
Khương gia thì lão tổ còn trẻ, cái tôi lớn, làm việc theo tâm tình. Kinh nghiệm có, nhưng chẳng đáng kể.
Đó là chuyện đối nội. Còn đối ngoại, vì Vân gia sở hữu nguồn tài nguyên hiếm có, họ thường xuyên chịu sức ép của ba gia tộc còn lại.
Cuối cùng, bốn nhà phải chia nhau một mỏ khoáng, định kỳ giao cho Vân gia một phần linh thạch.
Tuy phải chia sẻ miếng bánh cho ba gia tộc còn lại, nhưng với Vân gia, đó vẫn chỉ là một chút chui ra từ kẽ tay.
Nhìn tổng thể, Lạc gia hiện đang đứng cuối trong tứ đại thế lực. Sau đó đến Khương gia, rồi Vân gia và vững chắc nhất vẫn là Dịch gia.
Một phần vì thanh danh của vài người quá lớn, khiến cái nhìn từ bên ngoài cũng thay đổi theo.
Trong bốn người lãnh đạo, người bị xem nhẹ nhất là Lạc Thông Thiên.
Lạc gia.
Thiên Thu bước vào biệt viện, lập tức đóng cửa lại, sau đó kích hoạt trận bàn trên cửa.
Trận pháp chỉ mở khi nhận được khí tức mà hắn cho phép, trái lại sẽ khóa cứng.
Dù chỉ là cửa gỗ nhưng có trận pháp gia trì, đao kiếm tầm thường cũng chẳng mảy may làm xước.
Hắn đi thẳng vào phòng sách, chạm vào công tắc trên kệ.
Từng vòng sáng của trận pháp trong phòng chậm rãi vận hành.
Để duy trì nó, hắn đã chôn xuống đất bằng một lượng lớn linh thạch.
Loại linh thạch được khắc sẵn trận văn, chỉ để phục vụ cho việc vận hành pháp trận.
Lượng tiêu hao khi này được giảm đi hai phần mười.
Nhưng vì khắc trận pháp bên ngoài, linh khí trong linh thạch sẽ dần thất thoát, khiến giá trị của chúng giảm mạnh.
Lạc Thiên Thu viết cách bảo quản các loại linh thạch này, nên hắn cũng chẳng sợ lợi bất cập hại.
Nguyên nhân hắn làm vậy là sợ có người nhặt được túi trữ vật, sau đó đem đi tiêu dùng thoả thích.
Đây chỉ là một số biện pháp bảo vệ đồ vật cá nhân. Trong vô số năm tháng trên đời, hắn có sự mẫn cảm sâu sắc với thế gian.
Trong giới tu chân này, làm đánh rơi đồng nghĩa với làm mất.
Lúc này, Thiên Thu ném túi trữ vật qua một bên, rồi ngồi xuống giữa chồng sách.
Trên tay, như thường lệ, vẫn là một khối Lưu Mộng Thạch, tài liệu tu hành quý giá bậc nhất.
Đường vân trên đó hiện ra khung cảnh tàn nhẫn.
Vô số binh sĩ mặc trọng giáp ngã xuống giữa chiến trường, bước chân ngập trong vũng máu. Hai bên giao chiến như ngày với đêm, cùng tồn tại nhưng trái ngược đến tận gốc rễ.
Linh khí thuần thục truyền đến Lưu Mộng thạch một cách tỉ mỉ, chi tiết đến từng tầng biến hóa. Như có một nghệ nhân đang thêu từng nét chỉ lên phiến đá. Hiển nhiên, hắn đã thực hiện việc này vô số lần.
Ánh hoàng hôn khẽ nghiêng xuống khuôn mặt thiếu niên, càng khiến dáng vẻ hắn thêm phần tự tin, kiên cường, xen lẫn một chút kiêu ngạo vượt quá tuổi.
Trong quá trình trưởng thành, từ khi mới bốn tuổi, những ý tưởng kỳ lạ không ngừng lóe lên và được hắn tiếp thu, thực hiện ngay sau đó.
Thiên Thu hiểu rõ tầm quan trọng của nền tảng vững chắc, nên cảnh giới lưu phái ban đầu đều xoay quanh đan, khí, trận, phù.
Không dừng lại ở đó, hắn còn tìm hiểu chút ít về võ đạo, kiếm đạo, trí đạo, nô đạo, thâu đạo, vận đạo. Mỗi môn sau lại khó hơn môn trước vô số lần.
Cầm kỳ thi họa từng được phụ thân truyền dạy đôi chút lúc ông còn sống, nhiều nhất cũng chỉ tính là biết.
Ngay cả hắn cũng chẳng rõ vì sao mình khi ấy chỉ là một đứa trẻ, nhưng lại có thể hiểu được đạo lý ẩn trong đó. Với hắn hiện tại, tất cả chỉ là tiểu xảo, nhưng với một đứa trẻ năm nào, đó quả là kỳ tích.
Nội tình của hắn lúc này vượt xa đồng bạn cùng trang lứa. Hồn phách gấp gần ba trăm lần người thường, tinh thần lực hơn bốn trăm lần, thân thể mạnh hơn đồng niên gấp mười.
Mỗi lần chết trong mộng cảnh, hoặc chỉ đơn giản là ở trong mộng cảnh quá lâu, hồn phách đều sẽ bị tiêu hao.
Nhưng đồng thời, tinh thần cũng được mài rũa, không ngừng trở nên cường đại. Tinh thần lực gần năm trăm lần này, chính là cái giá hắn trả bằng vô số lần đối diện cái chết.
Đây chính là dũng khí để hắn bước ra ngoài mà lớn tiếng ngông cuồng: “Ta là đại sư phù đạo.”
Ngay cả khi gặp tu sĩ Tâm Tượng cảnh, hắn cũng chẳng một chút sợ hãi.
Nhưng với hắn, từng ấy thành tựu chẳng đáng để khoe. Kẻ ngu mới vội phô bày tài năng, kẻ khôn sẽ giấu kín bí mật của mình.
Người xưa có câu: có tài mà cậy chi tài, chữ tài liền với chữ tai một vần.
Dẫu vậy, hắn vẫn là thiếu niên, khó tránh khỏi lúc bồng bột. Câu nói của hắn vừa là ngạo khí tuổi trẻ, vừa là cách khéo léo đặt ra lời tuyên bố: “Giới hạn cuối cùng của ta chỉ dừng ở đại sư phù đạo, tâm tính chưa đủ thuần thục."
"Các ngươi xem thế nào đi chứ, riêng ta là không tranh nổi với thiên tài nhà các ngươi rồi.”
0 Bình luận