Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo

Chương 46: Người của Lạc Thiên Thu ta mà cũng dám động

Chương 46: Người của Lạc Thiên Thu ta mà cũng dám động

Ngay khi nàng sắp dùng chân đạp xuống người Lạc Vô Thường, thì một chiếc ghế bay đến, đập trúng mặt nàng.

Đó là Phi Dương.

“Thì ra nữ nhân lại có lòng dạ rắn rết như vậy.”

Dù vậy, nàng vẫn không dừng lại bước chân.

“Ngươi không sợ chính mình đang giết người sao?”

Bỗng nhiên, một giọng nói cất lên. Theo sau là một thanh kiếm gỗ chặn đứng bước chân nàng, đó là một cậu nhóc khoảng mười hai tuổi.

“Nếu ta giết thì sao? Dù sao cũng chỉ là một mạng người, cha ta lo được.”

Đối mặt với sức lực của mười người trưởng thành trực diện ép tới, hắn vẫn ung dung như không, tựa hồ bản thân chưa hề dùng tới bao nhiêu sức.

Nàng hơi nhíu mày: “Nhập đạo cảnh hậu kỳ? Không biết ta đã đắc tội ngươi ở điểm nào?”

Lạc Ly và Phi Dương đều có chút chấn kinh. Khí tức đối phương tỏa ra rõ ràng là nhập đạo cảnh hậu kỳ, chỉ cần dùng nửa thực lực cũng đủ áp đảo tu sĩ nhập đạo cảnh trung kỳ.

Lạc Vân Hàn cẩn trọng thu chân lại. Đối phương chỉ là một thằng nhóc, nhưng lại có thực lực như vậy, rất có thể là thiên tài của một thế lực nào đó.

Người như thế, nàng không nên đắc tội.

“Vậy ta không làm phiền ngươi nữa.”

Lạc Vân Hàn thu tay, hành lễ.

Trong giới tu chân có ba cách xưng hô lớn: sâu kiến, đạo hữu, và tiền bối.

Sâu kiến là chỉ người có thực lực kém hơn mình. Đạo hữu là người có thực lực ngang bằng. Còn tiền bối thì cao hơn.

Lạc Vân Hàn sở dĩ hành lễ như tiểu bối gặp tiền bối, chỉ vì thực lực đối phương vượt qua bản thân nàng ở hiện tại.

“Khoan đã.”

Lạc Vân Hàn hơi nhíu mày. Nhưng Khánh Niên chỉ khẽ nở một nụ cười thần bí.

“Ngươi làm tổn thương bằng hữu của ta, chẳng lẽ không tính bồi thường chút gì sao?”

Nàng nhíu mày, thầm nghĩ trong lòng: “Thằng nhóc này tuổi còn nhỏ, không học điều gì cho tốt, lại đi học cách ăn cướp. Lạc Thiên Thu, xem ra trong thành ngươi vẫn còn gặp được tri kỷ.”

Trong mắt Vân Hàn, Khánh Niên chẳng khác gì Thiên Thu, đều là những kẻ hám lợi.

Nàng có nói lý cũng vô dụng. Đối phương rõ ràng muốn tiền để bỏ qua chuyện này, dễ gì chịu nghe. Người trong giới tu tiên phần lớn đều như vậy, không giết được thì sẽ tống tiền.

Nàng cắn răng, bỏ ra một phần ba số linh thạch.

Khánh Niên lắc đầu: “Chưa được, chưa được. Ngươi không thấy bọn họ cũng chịu tổn thương tinh thần không nhỏ sao?”

“Ngươi chỉ nói một phía thì đâu có tính. Làm sao ta chắc chắn đây thật sự là bằng hữu của ngươi, hay chỉ là cái cớ để ăn cướp thôi?”

Lạc Ly và Phi Dương mỗi người đỡ một bên vai Vô Thường. Ánh mắt hắn đờ đẫn, như thể cảm xúc đã chai lì, chỉ có viền mắt đỏ hoe là nói lên sự tủi nhục chất chứa bên trong.

Lạc Ly và Phi Dương cùng gật đầu.

“Dù có chết, cũng phải lột con nhỏ này một lớp da.”

Hai người luân phiên nhau nói. Phi Dương lên tiếng trước.

“Không giấu gì ngươi. Đây là bằng hữu của ta tình cờ gặp hai hôm trước. Chúng ta giữa chừng gặp lại, đã tựa như quen thân ngàn năm.”

“Chúng ta cùng hắn say sưa trên bàn tiệc, cảm xúc dâng trào, suýt nữa thì ngỡ rằng đã từng cùng nhau ngao sơn ngọa thủy.”

Vân Hàn nhíu mày: “Ý các ngươi là, các ngươi vừa gặp đã coi nhau như tri kỷ?”

“Nói dối không biết ngượng mồm. Vậy các ngươi có biết tên nhau không?”

Giọng nàng lạnh như băng.

Nhưng Khánh Niên cười như không cười, vung kiếm gỗ lên. Gió xung quanh lay động, như thể tất cả đều đang hóa thành lưỡi kiếm sắc bén trong tay hắn.

“Ta tên Khánh Niên. Nhớ kỹ cái tên này.”

“Truyền nhân của tu sĩ kiếm đạo mạnh nhất, Độc Cô Cầu Bại.”

Hắn càng tiến lên, nụ cười càng lúc càng khiến người ta rợn người.

“Ta sinh ra nơi chiến trường. Mắt ta quen với chiến tranh, đôi chân hưng phấn trên xác người.”

“Ta sẽ không ngại, nếu có thêm một mạng người nữa rơi xuống.”

Lúc này, Lạc Vân Hàn cảm nhận được áp bách. Đó là sát khí sinh ra từ chiến trường.

Nàng như nghe thấy tiếng ai oán của xác chết, lưng áo dần ẩm ướt, đó là mồ hôi hay là máu, nàng cũng không rõ.

Vân Hàn không dám tin, nếu mình còn ở lại thêm một chút nữa, chuyện gì sẽ xảy ra.

Tu sĩ có rất nhiều loại khác nhau. Nhưng đáng sợ nhất vẫn là những kẻ sinh ra từ nơi đó. Bọn hắn không tuân thủ quy tắc, chỉ lợi dụng quy tắc khi cần giết người.

Lạc Vân Hàn ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, ném ra túi trữ vật. Nhưng bên trong đã sớm chảy đầy mồ hôi.

Diệp Phàm?

“Dù sao đối phương cũng đã cứu mạng mình, vậy thì chi ra một ít linh thạch cũng chẳng có gì.”

Khánh Niên cười nhạt, nhìn hai người: “Chúng ta chia chiến lợi phẩm thôi.”

Thấy hai người định từ chối, hắn xua tay.

“Dù sao cũng nhờ các ngươi, ta mới có thể lấy được túi trữ vật này. Ta là đệ tử của Độc Cô Cầu Bại, tất nhiên sẽ không thiếu chút tài nguyên ấy. Đặc biệt là các ngươi, tư chất phế phẩm, vậy thì càng nên dùng nhiều tài nguyên hơn.”

Nói rồi, hắn lại cúi đầu, tiếp tục phân chia.

“Ở đây có một viên dưỡng thương đan, mỗi người uống một viên. Hôm sau khỏe khoắn như trâu.”

“Linh thạch thì mỗi người các ngươi lấy một phần tư. Riêng viên trị thương đan, để cho hắn.”

Khánh Niên chỉ tay về phía Vô Thường.

“Ta còn ba viên phân thần đan, ba viên cường thể đan. Uống lần đầu, thể chất có thể tăng gấp ba. Coi như ta đầu tư cho các ngươi, mỗi người một viên.”

Hắn lại quay sang chiến lợi phẩm còn lại.

“Chuyển sang đồ của con nhỏ đó. Vị huynh đài này.” Hắn liếc Phi Dương một cái. “Thanh Vân Sương kiếm cho ngươi. Chắc ngươi cũng hứng thú với tài liệu lập trận chứ? Toàn hàng cao cấp.”

Khánh Niên đột nhiên cảm nhận được điều gì đó phía sau, sắc mặt khẽ biến. Hắn vội ném túi trữ vật ra ngoài, bản thân chỉ giữ lại một phần tư linh thạch.

“Cho các ngươi hết đó.”

Nói xong, hắn xoay người bỏ chạy.

“Mẹ kiếp, linh thạch của ta đều bị nàng ta lấy sạch rồi. Khó khăn lắm mới giành lại được ba viên phân thần đan, lát nữa kiểu gì cũng bị giật tiếp. Chi bằng đầu tư sớm, biết đâu sau này còn dùng được.”

Hai người vẫn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra, nhưng việc cấp bách nhất lúc này là đưa đan dược cho Lạc Vô Thường.

Một lúc sau, dưới ánh hoàng hôn, bọn họ dìu Vô Thường về nhà. Hắn lại nôn ra thêm một ngụm máu.

Trên người Lạc Vô Thường là một vết xước kéo dài từ trên xuống dưới, da thịt bị rạch toạc, máu tươi nhuộm đỏ một mảng áo.

“Ngươi không sao chứ?”

Phi Dương hơi hoảng. Lạc Ly thì một tay khoác vai hắn, tay còn lại nhẹ nhàng xoa bụng, giúp hắn bớt khó chịu.

“Từ từ thôi, đừng làm hắn đau thêm.”

Đan dược dù sao cũng chỉ là hạ phẩm. Sau cú đấm kia, Vô Thường thực sự đã bị nội thương nghiêm trọng.

Đan vừa vào miệng liền tan ra, hóa thành dược lực lan khắp cơ thể. Dược lực ưu tiên tập trung vào các tổn thương nghiêm trọng bên trong, sau đó mới dần phân tán đến những vết thương nhẹ hơn.

Đây được xem là một loại cơ chế bảo vệ tự nhiên của thân thể. Con người quả thật là sinh vật thần kỳ, chỉ bằng thân phàm mà đã có nhiều khả năng tự điều tiết đến vậy.

Muốn vết thương hồi phục hoàn toàn, ít nhất cũng phải ba bốn ngày.

Sau khi vất vả đưa Vô Thường về nhà, hai người còn cẩn thận dặn dò thêm vài câu.

Phi Dương và Lạc Ly cùng thở dài.

Lúc này, giọng Phi Dương trở nên bình tĩnh và chững chạc, không còn vẻ cà rỡn thường ngày.

“Được rồi. Ta và hắn vẫn còn một chút linh thạch. Nếu ngươi cần kỳ vật gì, bọn ta sẽ mua cho ngươi.”

“Ngươi nên nghe lời Phi Dương và ta.” Lạc Ly hạ giọng chậm rãi. “Cơ thể trọng thương như thế này thì đừng ra ngoài, hạn chế di chuyển. Có việc gì cần giúp thì dùng pháp khí liên lạc, đừng ngại làm phiền.”

Hắn dừng lại một chút.

“Đôi khi, ngươi ích kỷ một chút cũng là cách khiến bọn ta bớt lo.”

Hai người đi được một đoạn, Lạc Ly chợt nghi hoặc.

“Ta nhớ con đường này không phải đường về nhà ngươi thì phải?”

Phi Dương thở dài.

“Ta không ngờ nàng ta ngày thường trầm tính, ra tay lại có thể tàn nhẫn như vậy.”

“Ta thấy Lạc Thiên Thu cư xử như thế cũng rất bình thường.”

Lạc Ly nghiêng đầu, không hiểu.

“Chúng ta có thể làm bạn là vì tin tưởng nhau, tôn trọng sự riêng tư của nhau. Người khác thì không như vậy, họ vốn đã ghét Thiên Thu. Vô Thường chơi với hắn, tự nhiên bị vạ lây.”

“Ghét thì ghét, nhưng ai dám bắt nạt Lạc Vô Thường?” Phi Dương cười nhạt. “Hắn không chỉ có một mình, mà còn rất nhiều người quen biết, thân thiết. Quan trọng nhất vẫn là sự che chở của Lạc Thiên Thu.”

Phi Dương chậm lại, dừng bước.

“Ngươi nghĩ xem, cùng là thiên tài, Vân Hàn có nể mặt hắn không? Không. Đó là ngạo khí của thiên tài. Bọn họ trầm lặng không có nghĩa là hiền lành.”

“Tu tiên vốn là như vậy.” Phi Dương khẽ lắc đầu. “Nhiều khi ta thật sự ghen tị với Thiên Thu. Hắn là thiên tài, có thể tùy ý làm điều mình muốn. Quan trọng nhất, ta ngưỡng mộ cách sống của hắn.”

Lạc Ly khẽ cười.

“Vậy là ngươi định để hắn xử lý chuyện này? Một thiên tài đứng thứ ba trên bảng, thật sự có thể để một kẻ vô danh ngồi lên đầu sao?”

“Hắn là thiên tài, có ngạo khí.” Phi Dương nói chậm rãi. “Vân Hàn trực tiếp đánh trọng thương Lạc Vô Thường, chuyện này chẳng khác nào gián tiếp tát thẳng vào mặt Thiên Thu.”

“Dù là vì lòng tự tôn hay vì Vô Thường, thì Vân Hàn cũng sắp đến số rồi.” Hắn khẽ nhếch môi. “Ta thật sự muốn biết, ngày mai Thiên Thu sẽ trả lại gấp đôi thương tổn, hay xử lý theo cách nào khác.”

Lúc này, Lạc Thiên Thu, thiên tài trong miệng hai người, đang lạc vào một không gian bí ẩn. Không gian xung quanh tối đen như mực.

Giữa khoảng lặng ấy, vô số mảnh kính vỡ tụ lại, xoay tròn chậm rãi, phát ra từng dải ánh sáng trắng nhạt. Dưới nền là chi chít những hoa văn hoạt tiết khó hiểu, dưới ánh sáng mờ ảo lại càng toát lên vẻ huyền bí.

Lạc Thiên Thu dựa lưng vào một bóng người. Người kia có khuôn mặt gần như giống hệt hắn, chỉ khác ở chỗ ánh sáng trên thân thể không ngừng luân chuyển, khiến bóng dáng lúc sáng, lúc tối, như tồn tại giữa ranh giới thực và hư.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt khóa chặt chuỗi kính vỡ đang xoay vòng. Trong mỗi mảnh kính, từng đoạn ký ức không ngừng hiện lên.

Hắn nhìn thấy Lạc Vô Thường đã nỗ lực như thế nào để đi đến ngày hôm nay.

Đây chính là không gian bên trong tâm trí hắn. Bóng người tựa lưng phía sau là một phần ý thức đã bị phân tách.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!