Quyển 1: Hồi 2: Ba Ngày Cầu Đạo
Chương 45: Trùng Tâm Tán, Ma Tâm Chướng
0 Bình luận - Độ dài: 2,474 từ - Cập nhật:
Thiên Thu nhanh chóng phân chia ý niệm.
Quyển sách vừa được lật, giống như hắn đang bước sang một trang tri thức hoàn toàn mới.
Động tác đan len dừng hẳn, trước mặt hắn chỉ còn lại một chiếc khăn quàng cổ, mang theo hơi ấm của mùa đông.
Điêu khắc đã hoàn thành.
Đó là bóng hình của ba người. Hắn, cha hắn, và… có lẽ là mẹ hắn.
Quả cầu chính thức thành hình. Những đốm sáng vốn tách rời giờ đây đã hợp nhất thành một thể hoàn chỉnh.
Nhất tâm tứ dụng hoàn thành.
Nhưng cổ trùng vẫn chưa chịu buông tha. Nó lại lao tới, trực tiếp tấn công vào ý thức của hắn.
Thiên Thu lấy ra một ống trúc, mở nắp, uống cạn thứ chất lỏng bên trong.
Cổ trùng như gặp phải thiên địch, lập tức rút lui.
Sau đó, Thiên Thu nằm vật ra sàn nhà. Ý thức dần tan rã, chìm vào hôn mê.
Trước khi mất đi tri giác, trong đầu hắn chỉ còn một câu hỏi: “Cổ… ta bị trúng cổ từ khi nào?”
Cánh cửa bỗng mở toang.
Gió tự nhiên tràn vào phòng, cuốn lấy hắn, cuốn lấy cả quyển sách và chiếc khăn quàng.
Luồng gió ấy như có hình dáng giống một đứa trẻ cầm sách bước về phía hắn, dùng đôi tay nhỏ bé nhấc nhẹ đầu hắn đặt về phía sách, rồi kéo khăn đắp lên người thiếu niên.
Làm xong tất cả, đứa bé khẽ xoa trán hắn. Như thể có gió thổi mái tóc rối ngược ra sau.
Cùng lúc đó, Dịch Cơ Vũ vịn cửa bước vào phòng mình, mệt mỏi nằm vật xuống giường.
Thấy ca ca như vậy, Dịch Vô Song đứng ngoài cửa khẽ thở dài. Hứa Cẩn Ngôn vừa tới hỏi thăm, hắn đã than phiền:
“Hứa tiền bối, ta lo lắng quá. Cha ta ngày ngày chỉ biết chơi chim, ca ta thì suốt ngày uống rượu rồi nằm lì trên giường. Chỉ sớm muộn thôi, hai người chắc chắn sẽ bị suy thận.”
“À mà… rượu ca ta hay uống là gì vậy?”
Hứa Cẩn Ngôn khẽ đáp: “Vạn Lý Trâm Anh.”
Rồi hắn thầm nói trong lòng: “Không chỉ có tác dụng cân bằng âm dương, mà còn có hiệu quả xua đuổi cổ trùng, thậm chí tiêu diệt chúng.”
Sau đó, ánh mắt Hứa Cẩn Ngôn dừng lại trên người Dịch Cơ Vũ.
“Trùng Tâm Tán. Cổ trùng ký sinh ở thượng đan điền, cắn nuốt suy nghĩ, phát tán cổ độc. Suy nghĩ càng nhiều, chết càng nhanh.”
“Hơn nữa, hắn còn mang thiên tư Tâm Tượng Suy Diễn. Nói cách khác, suy diễn càng nhiều, chết càng sớm.”
“Nhưng mọi thứ đều có hai mặt.”
“Nếu nó cắn nuốt suy nghĩ, phát tán cổ độc, vậy những suy nghĩ bị cắn nuốt ấy cũng sẽ được phản hồi lại thành tinh thần lực.”
“Hơn nữa…”
“Con cổ này, ta nhiều nhất chỉ biết tên và một chút năng lực thông qua biểu hiện của Dịch Cơ Vũ. Nguồn gốc của nó từ đâu, vì sao xuất hiện.”
“Ta hoàn toàn không rõ.”
Ánh mắt của Hứa Cẩn Ngôn lúc này mang nặng suy tư. Cả đời theo đuổi tri thức, tìm kiếm thế cờ. Nhưng lại không rõ một điều và ai là người đã đặt ra quân cờ này.
“Ngay cả Vạn Lý Trâm Anh cũng không thể làm được gì.”
“Xem ra, nó không hề tầm thường.”
Hứa Cẩn Ngôn hơi trầm ngâm suy tư.
“Trái ngược với Trùng Tâm Tán, chính là Ma Tâm Chướng.”
“Nếu Trùng Tâm Tán đánh thẳng vào suy nghĩ của người bị hạ cổ, cắn nuốt tư duy, dần dần biến hắn thành kẻ ngốc, thì Ma Tâm Chướng lại trực tiếp nhắm vào tốc độ tu luyện. Mỗi một lần tu luyện, cổ trùng đều sẽ xuất hiện để phá hoại.”
“Trùng Tâm Tán phản hồi tinh thần lực, còn Ma Tâm Chướng lại tiêu hao tinh thần lực để phản hồi sát khí, khiến người bị hạ cổ dần biến thành cỗ máy chỉ biết giết chóc, tu luyện càng nhanh, chết càng sớm.”
“Không phải ai cũng có thể tu sát đạo. Nhưng tinh thần lực thì lại vô cùng hữu dụng.”
“Trong truyền thuyết, hai loại cổ trùng này vốn là một cặp, chuyên dùng lên thiên tài.”
Quan sát đã đủ, Hứa Cẩn Ngôn không tiếp tục quấy rầy Dịch Cơ Vũ nghỉ ngơi nữa.
Không lâu sau, Hứa Cẩn Ngôn cùng Dịch Tâm Nhàn xuất hiện trong phòng khách.
Trước mặt hai người là một hình chiếu trong suốt, thứ được chiếu lên chính là một chiếc điện thoại.
Ở đầu dây bên kia là một thiếu niên. Dáng vẻ chững chạc quá mức, thân mang bạch y, lưng ngả ra sau ghế một cách gợi đòn, miệng còn huýt sáo nhàn nhã.
Hắn chính là Lục Vô Nhai trong miệng thiên hạ, quả nhiên chỉ cần nhìn thôi đã thấy ghét.
“Ta là thương nhân, không nói chuyện vòng vo.”
“Cấm Trùng Hạ Miên Tán, một ngàn khối linh thạch thượng phẩm.”
Dịch Tâm Nhàn thật sự phun ra một ngụm máu.
Người ở đầu dây kia lại ung dung giảng giải tác dụng: “Một bình ba viên. Ta bán một ngàn khối vẫn còn hơi rẻ.”
“Vậy mười ngàn khối đi.”
“Ngươi đang ăn cướp đấy à?!”
Hứa Cẩn Ngôn tận mắt chứng kiến thế nào gọi là vô xỉ bậc nhất.
“Mười ngàn khối là còn rẻ đấy.”
“Con trai của ngươi không biết bị tên thất đức nào hạ cổ, phải chịu khổ suốt bao nhiêu năm như vậy. Ngươi nghĩ kỹ xem có nên mua không?”
“Đây là một mạng người.”
“Ngươi thật sự nhẫn tâm trơ mắt nhìn đứa con trai mình nhận nuôi chết trước mặt sao?”
“Mười ngàn khối đã đủ cứu hắn rồi.”
“Nào? Dịch thành chủ, chẳng lẽ ngài thật sự mê tiền hơn con trai?”
Nói xong, Lục Vô Nhai không biết lấy từ đâu ra một tờ khăn giấy, vừa lau nước mắt vừa khóc lóc kể lể: “Ta hiểu rồi, ngài nhận nuôi hai đứa nhỏ kia chỉ vì thanh danh thôi đúng không?”
“Ta biết ngay mà. Ngài nào có thật lòng yêu thương ai đâu.”
“Ta thật sự khóc thay cho tình cảnh của hai đứa trẻ, còn nhỏ như vậy mà đã phải trở thành công cụ cho ngươi rồi.”
Dịch Tâm Nhàn tức đến mức suýt thổ huyết lần nữa, ôm chặt ngực: “Đủ rồi! Đủ rồi! Ta mua! Ta mua là được rồi chứ gì!”
Lục Vô Nhai lúc này mới chịu nghiêm túc nói tiếp:
“Cấm Trùng Hạ Miên Tán chỉ có một tác dụng, hoá giải cổ độc.”
“Nhưng nó chỉ giải ngọn, không giải gốc. Dù suy nghĩ vẫn sẽ bị cổ trùng cắn nuốt, nhưng độc tính đã không còn uy hiếp tới tính mạng.”
“Uống càng nhiều, hiệu quả càng giảm.”
“Mỗi năm một viên. Đến năm thứ ba, hiệu quả sẽ hoàn toàn mất tác dụng.”
“Sau đó, con trai ngươi vẫn sẽ tiếp tục bị cổ độc ăn mòn.”
Giải thích xong, Lục Vô Nhai còn tiện thể quảng cáo thêm: “À đúng rồi, ta còn có tuyển tập trí đạo của đại sư đây. Chỉ cần chưa đầy ba năm, con trai ngươi có thể tu thành đại sư trí đạo.”
Dịch Tâm Nhàn không nói thêm lời nào, trực tiếp cúp máy.
Màn hình tối lại, chỉ còn lại một dòng tin nhắn hiện lên: “Mười ngày nữa, hàng sẽ tới.”
Vừa cắt liên lạc với Dịch Tâm Nhàn, Lục Vô Nhai lập tức chuyển sang mục tiêu tiếp theo.
“Cái gì? Một triệu khối linh thạch thượng phẩm cho một quyển công pháp thượng phẩm? Ăn cướp à?!”
Giọng Khương Mộng Dao từ đầu dây vang lên chói tai.
Lục Vô Nhai bình thản đáp, tiện tay nâng giá: “Triệu rưỡi.”
Hắn vừa ngoáy tai, vừa thong thả kể lể:
“Dịch Tâm Nhàn cũng vừa mới chi ta mười triệu linh thạch thượng phẩm đấy. Lẽ nào thân là một trong Tứ Hào Anh Kiệt, lại không lấy nổi một triệu linh thạch cỏn con?”
Đây chẳng qua chỉ là một chiêu khích tướng rẻ tiền.
Lục Vô Nhai lại thở dài, giọng đầy cảm khái:
“Ta khó khăn lắm mới mời được tông sư đan đạo, vất vả luyện đan giúp hắn áp chế cổ độc.”
“Mà cũng lạ thật. Các ngươi biết rõ nội tình của nhau như vậy, vậy mà vẫn im lìm không nhân cơ hội cắn nhau một miếng.”
Hắn quay đầu, như đang nói vu vơ với không khí:
“Phải nói kẻ hạ cổ cho Dịch Cơ Vũ đúng là ác nhân. Tuổi còn nhỏ, tương lai còn dài, vậy mà thân mang bệnh tật dày vò, chẳng biết lúc nào sẽ chết.”
“Loại người thất đức như thế, ta nguyền rủa hắn sinh con trai không có lỗ, cũng chẳng có cần.”
“Nguyền rủa nữ nhân bên cạnh hắn, kẻ thầm yêu hắn, về già đều mắc bệnh khó nói, chết không toàn thây.”
“Thất đức tới mức này, đáng bị chém thành vạn mảnh rồi đem cho chó ăn. Loại như hắn, chắc chỉ có chó mới thèm.”
“Bảo sao quanh hắn toàn chó vây quanh, hoá ra là đồng loại, chó cũng học được cách làm xằng làm bậy của hắn.”
Khoé mắt Khương Mộng Dao khẽ giật, hai tay nắm chặt: “Ta mua là được chứ gì?”
“Ba triệu.”
Lục Vô Nhai cắt ngang.
“Không nói nhiều.”
Lạc Thiên Thu vừa tỉnh dậy thì trời đã tối. Trong túi trữ vật, một tấm phù lục đang âm thầm phát sáng.
Hắn bước tới cửa, đóng chặt lại, rồi đi về phía kệ sách. Ngón tay chạm nhẹ vào một quyển sách, kệ lập tức tách ra, để lộ lối đi xuống dưới.
Đó là mật thất tu hành, nơi hắn thường làm những việc không tiện lộ ra ánh sáng.
Sau khi bước xuống, hắn tiện tay ấn vào viên gạch bên cạnh. Kệ sách khép lại như cũ.
Lạc Thiên Thu lấy ra lá phù. Phía bên kia, hình ảnh Lục Vô Nhai hiện lên.
“Sư phụ, ngươi gọi ta có việc gì?”
“Không có gì lớn.”
Lục Vô Nhai nói như thuận miệng.
“Chỉ hỏi thăm sức khoẻ ngươi. Đồ ngươi cần sắp tới rồi, sau khi đột phá xong thì tới Khí Vân Các lấy.”
Hình ảnh chợt chuyển sang một góc phòng. Ở đó là một con chó bị xích trong góc.
“Diệp Tương Khô nhớ ngươi rồi nè.”
Thiên Thu liếc qua, nhíu mày: “Con chó này nhìn xấu xí quá.”
Khi trước, trong một lần đi dạo, từ đâu có một con chó lao ra muốn cắn hắn. Thiên Thu né tránh gọn gàng, phản sát bằng một chiêu, khiến nó ngã gục ngay tại chỗ.
Thấy còn thở, hắn đem về xích lại, đối xử cũng không tệ. Ngày ba bữa, cơm canh thịt cá đầy đủ.
Vừa hay hôm đó cổ độc phát tác, hắn tiện tay đặt cho nó cái tên Diệp Tương Khô. Thiên Thu hay đọc là Diệp Tô Khương, xem như một trò trào phúng đơn giản.
Thiên Thu trầm giọng: “Nếu gọi ta chỉ để khoe con vật này, ta cúp đây.”
“Ta chỉ khoe là vừa bán được ba triệu linh thạch thượng phẩm thôi.”
Thiên Thu cười nhạt. Nhưng ánh mắt là của một tên gian thương.
“Phí vận chuyển, phí nhận hàng, sư phụ còn chưa tính vào.”
“Phải là mười triệu linh thạch thượng phẩm mới đúng.”
Hắn không sợ đối phương không nhận hàng. Ban đầu tu càng ít đạo lý càng tốt, sau này tu nhiều đạo lý thì để sau này tính.
Khương Mộng Dao chắc chắn phải mua, vì trong thành chẳng còn quyển công pháp nào nữa. Nếu có phát hiện ra Thương Vân Hội chơi mình, nàng cũng không mạo muội giết người liên quan.
Nếu làm vậy, triệt để nói lão tổ Khương gia có thể giết người. Vậy ba nhà khác cũng có thể. Điều này gián tiếp làm xấu mặt ba gia còn lại, Khương gia sẽ trở thành kẻ thù chung.
Còn người liên quan cũng biết cân nhắc nặng nhẹ. Cùng lắm là đắc tội một đại thế lực, nếu muốn bọn hắn có thể chết bất cứ lúc nào.
Đây chính là điểm khác biệt. Chính đạo chú trọng danh dự. Lục Vô Nhai thì lại khác, là một gã vô sỉ, tiếng sau đồn xa.
Càng dây dưa càng không phải chuyện tốt.
Dưới ánh nến, nụ cười của Thiên Thu càng thêm tà dị. Nếu Khương Tử Nhạc là "nhân tài”, hắn không ngại “sử dụng”, chỉ tiếc là một tên phế vật.
“Nếu nàng ta muốn hậu bối của mình phát triển tốt, thì nhất định phải mua công pháp này.”
“Vì chúng ta đã bán hết rồi. Đâu còn công pháp nào vừa ẩn chứa đạo lý cầm đạo, lại vừa dung hợp đạo lý đan đạo như vậy.”
Trong bóng tối, hắn đưa tay làm động tác cắt cổ. Ánh nến lay động thành bản tay quỷ.
“Còn nơi khác có muốn bán cũng không dám bán. Nếu bán cho Khương Mộng Dao, tức là không muốn hợp tác với Thương Vân Hội nữa.”
“Đến lúc đó, Thương Vân Hội chỉ có thể tiếc nuối rút lui. Sau này bọn họ còn bán được hay không, hay bị ép bán cửa hàng với giá rẻ, chúng ta cũng không biết.”
Hàm ý đã quá rõ ràng.
Bán công pháp phù hợp cho Khương Mộng Dao, coi như tự tìm đường chết.
Nếu đã gây khó dễ cho Khương Mộng Dao, sao Còn vm bán phương pháp đối kháng cổ trùng cho Dịch Cơ Vũ?
Thứ nhất, Thiên Thu ghét một người. Trùng hợp nàng có quan hệ tốt với người đó.
Thứ hai, Thiên Thu công nhận đối phương là thiên tài. Nếu còn sống, sau này có thể dùng vào nhiều chỗ. Còn chết thì thôi.
Đồ Thiên Thu cần chỉ ba ngày sau là tới? Còn Cấm Trùng Hạ Miên Tán lại cần mười ngày?
Bởi vì hai bên vốn đã là đối thủ. Để đối phương quá dễ dàng có được, hắn càng không yên tâm.
Dù sao thì bị cổ độc hành hạ nhiều hay ít, cũng chẳng có khác biệt gì.
Đây đâu phải lần đầu cổ độc phát tác. Nếu hắn không lấy thuốc ra, đối phương đâu chỉ chịu khổ mười ngày.
Người được giúp, không nên đòi hỏi.
0 Bình luận