Tôi ghé qua quán rượu lần đầu tiên sau một thời gian dài.
Để tự thưởng cho bản thân vì đã làm việc chăm chỉ, tôi bước đến quán nhỏ nơi lưu giữ vài kỷ niệm ngắn ngủi.
Một quán rượu ở ngoại ô thủ đô.
‘Nho quán’
‘Nho quán’ nổi tiếng với bia tươi và các món khô ngon, được điều hành bởi một nữ chủ quán trẻ tuổi, và từng xuất hiện trong tiểu thuyết như một nơi mà Yuria rất yêu thích.
-Cling
“Chào mừng~ Đây là ‘Nho quán’. Ôi chà!”
Nữ chủ quán đang ở trong bếp kêu lên một tiếng “Ôi chà” khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc của một vị khách lâu ngày không gặp. Bà ấy niềm nở chào tôi, bảo đã lâu không thấy tôi đâu. Tôi mỉm cười nhẹ, cúi đầu chào.
“Lâu rồi không gặp, cô chủ.”
“Lâu lắm rồi đấy. Tôi còn tưởng cậu chết rồi cơ.”
“Nói thế với một người trẻ tuổi còn tương lai sáng lạn như tôi là thất lễ lắm đó. Mau xin lỗi đi.”
“Hohoho, ý tôi là tôi vui mừng đến mức ấy đó.”
Tôi bật cười nhẹ trước lời đùa ấy rồi nói:
“Tôi có việc ghé qua thủ đô, nên tiện tạt qua đây. Còn bàn trống không?”
“Tất nhiên rồi~ Nếu không có, tôi cũng sẽ kê thêm cho cậu.”
Nữ chủ quán mỉm cười. Từ sau khi tôi giúp bà đuổi một tên khách quậy phá, bà ấy đã luôn đối xử tốt với tôi và cũng hay cho tôi quà.
Trong lúc chúng tôi trò chuyện vui vẻ, bà liếc về một góc quán rồi nói:
“À phải, chẳng phải cậu đi cùng bạn sao?”
“Bạn?”
“Ừ. Hai người từng đến đây cùng nhau mấy lần trước. Người đó đến trước rồi, đang ngồi đằng kia.”
Bạn... ư? Ai có thể là bạn của tôi chứ?
Một thoáng chua xót dâng lên trong lòng — với tôi, người đã trải qua những ngày tháng cô độc ở học viện, liệu có ai được gọi là “bạn” không?
Tôi nhìn theo hướng bà chủ chỉ, thấy một cô gái tóc hồng đang ngồi một mình ở góc quán, nhấm nháp cốc bia.
Tôi khẽ bật cười khi thấy dáng vẻ quen thuộc của cô, nhăn mặt và khẽ than ‘Kuh, đắng quá’ sau mỗi ngụm.
Thấy tôi có vẻ lạ, bà chủ khẽ hỏi:
“Tôi có nên dọn riêng bàn cho cậu không?”
Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng từ chối.
“Không cần đâu. Tôi sẽ ngồi bên đó.”
___________________________
Tôi bước về phía góc quán, nơiYuria đang ngồi.
Dù còn rất nhiều chỗ tốt hơn, nhưng việc cô chọn một góc vắng vẻ thế này khiến tôi bật cười. Và cảnh một người vốn ghét rượu lại ngồi uống một mình như thế thật thú vị.
Nụ cười cứ mãi nở trên môi tôi.
“Sao uống một mình thế? Như nữ chính bi kịch trong truyện vậy.”
Yuria ngẩng lên, đôi mắt ngạc nhiên. Đôi mắt hơi mờ vì men rượu ánh lên sự bối rối.
“Ri... Ricardo? Anh làm gì ở đây vậy?!”
“Người đàn ông đẹp trai và hoàn hảo nhất thế giới thì đến quán rượu làm gì nữa? Tất nhiên là để uống rồi.”
“Anh nói gì kỳ vậy…”
Yuria bật cười nhẹ trước câu đùa của tôi. Dù tôi nói thật lòng, nhưng khi thấy cô coi đó là trò đùa, tôi cũng bật cười theo.
Drkkk. Tôi kéo ghế ngồi đối diện Yuria.
Tôi đã nghĩ mình sẽ uống một mình đêm nay, nhưng có bạn đồng hành thế này cũng vui.
Tôi hỏi cô, người đang mỉm cười buồn bã:
“Tôi ngồi đây được chứ?”
“Anh ngồi rồi còn hỏi.”
“Nếu cô nói không, tôi sẽ bỏ đi.”
Yuria lại bật cười, rồi khẽ nói:
“Ngồi đi.”
“Cảm ơn. May quá, tôi cũng không muốn uống một mình.”
“Còn tiểu thư...?”
Yuria liếc ra sau lưng tôi hỏi, nhưng tôi chỉ nhún vai: ‘Tiểu thư đang ngủ.’
Tôi gọi thêm một cốc bia và ít mực khô, rồi chăm chú nhìn vào đôi mắt Yuria.
Đôi mắt ươn ướt.
Vẻ mặt ảm đạm.
Nhìn biểu cảm sầu não ấy, tôi chợt nghĩ: ‘Nữ chính lúc nào cũng khóc.’
Dù trong tiểu thuyết có mô tả rằng Yuria hay buồn, nhưng thấy tận mắt lại khiến tôi thấy không yên.
Câu chuyện đó vốn là tiểu thuyết lãng mạn tươi sáng, tràn đầy hy vọng dành cho độc giả nữ — nhưng sự tươi sáng ấy chỉ áp dụng với các nam chính.
Họ mạnh mẽ, nhưng mỗi người đều mang khiếm khuyết riêng.
Còn Yuria yếu ớt, nhưng lại là người sưởi ấm những khoảng trống trong tim họ.
Trong mối quan hệ ấy, câu chuyện trở nên hấp dẫn, nhưng đối với chính Yuria, chắc hẳn không hề dễ chịu.
Không phải Yuria yếu đuối — cô sở hữu năng lực ma pháp trị liệu xuất sắc hơn hẳn các bạn cùng lứa, kiến thức về thánh thuật cũng rất nhiều.
Chỉ là Mikhail, Ruin và các nam phụ khác đều quá phi thường.
Họ chỉ khác nhau về lĩnh vực tài năng.
Rồi còn vụ việc của Hans…
Tôi nghĩ, có lẽ cô đang dần nghi ngờ về bản thân — rằng mình chỉ luôn nhận sự giúp đỡ mà chẳng thể tự làm được gì.
Dù luôn được nhận lời khen từ mọi người.
Nhưng thực tế, cô chẳng thể tự làm gì.
Trong tiểu thuyết có đoạn mô tả rõ giai đoạn này — lúc Yuria bắt đầu lạc lối, hoang mang về giá trị của mình giữa những mối quan hệ rối rắm.
Cô bị bắt nạt ngay từ năm nhất.
Hans thì sa ngã.
Và Yuria thì mệt mỏi với sự bất lực của chính mình — luôn cần ai đó cứu giúp mỗi khi gặp rắc rối.
Tôi có thể đoán phần nào nỗi bất an ấy.
Có thể tôi sai.
Tôi khẽ nói với Yuria, người đang cúi mặt u sầu:
“Mệt lắm phải không?”
“Huh? Gì cơ?”
“Chỉ là, tôi nghĩ học hành và cuộc sống ở học viện chắc khó khắn lắm. Ít ra thì cô cũng chưa bỏ học như tôi.”
“…Cũng tạm.”
Yuria đáp, giọng hơi gượng. Dù cố tỏ ra bình thản, tôi vẫn thấy rõ sự mệt mỏi trong ánh mắt cô.
Muốn khiến cô vui hơn, tôi nheo mắt nói:
“Hãy sống dựa vào nhan sắc của mình đi. Như tôi này — sướng lắm.”
Yuria phì cười:
“Anh biết anh đáng ghét lắm không?”
“Tôi cố tình mà.”
“Pfft... Anh thật là...”
Dường như nỗi buồn của cô đã vơi đi đôi chút, tôi liền đổi sang chủ đề nhẹ nhàng hơn.
“Hôm nay cô thấy món tteokbokki thế nào? Tôi làm riêng cho cô đấy, vất vả lắm mới xong.”
Yuria nhấp một ngụm bia rồi đáp:
“Ngon tuyệt vời luôn.”
Cô cau mày sau ngụm bia, khẽ rên: ‘Kuh, đắng quá.’
-Tửu lượng kém thật.
Tôi bật cười — trong tiểu thuyết có nói cô say chỉ sau ba ly.
“Mừng là cô thấy ngon. Tôi đã mất công làm mà. Dù tôi có vô tình bỏ nhầm muối thay vì đường vì lạ bếp, nhưng thôi… mừng là cô nói ngon.”
“…Anh nói gì thế.”
“Tức là tôi làm ngon đó.”
“…”
Yuria cúi đầu, giọng run run:
“Anh có làm thế với ai khác không?”
Đôi tai đỏ hồng. Có lẽ vì say, hoặc vì ngại. Tôi mỉm cười:
“Món tteokbokki tôi làm bằng cả tấm lòng chỉ dành cho người đặc biệt thôi.”
“Thế tại sao lại làm cho tôi?”
“Vì cô là bạn quý của tôi chứ sao.”
“…”
Tai cô đỏ bừng hơn nữa.
-Có lẽ không nên cho cô ấy uống thêm nữa.
Tôi định tạo một buổi uống vui vẻ, chứ không phải cảnh một Yuria say khướt sắp mè nheo.
Khi cô cúi đầu, tôi khẽ đẩy ly bia ra xa.
Ánh mắt Yuria lập tức nhìn theo tay tôi, rồi lườm:
“Tại sao lại giấu nó?”
“…Tôi có làm gì đâu.”
“Đồ nói dối.”
Tôi cười gượng, đặt ly lại trước mặt cô.
Yuria phụng phịu, rồi cười tươi và uống cạn.
Lại cau mày: ‘Kuh, đắng quá.’
Tôi lắc đầu:
“Thấy người không biết uống mà vẫn cố. Đáng khâm phục thật.”
“Tại sao?”
“Chỉ là thấy thế thôi.”
Cô nhìn tôi, mắt nheo lại:
“Anh biết tại ai mà tôi như thế này không…”
Tôi mỉm cười đáp:
“Có phải... cô biết tôi đã tính gian tiền hôm nay không? Tôi lấy thêm 10 đồng vàng đó.”
Yuria tròn mắt nhìn tôi.
“…Không phải chuyện đó.”
“Uh...”
Tôi gãi đầu, cười trừ:
“Có khi tôi sắp bị quân đế quốc bắt rồi.”
“…”
“Tôi sẽ nói cô chủ cho cô ít đồ miễn phí nhé.”
Cô không đáp. Bầu không khí dần trở nên ngượng ngùng.
Quán bắt đầu đông dần. Chúng tôi tiếp tục uống.
Một ly, hai ly.
Tôi bắt đầu thấy lo khi ánh mắt Yuria dần mất tập trung.
“Haa…”
Cô thở dài nặng nề, rồi khẽ gọi:
“Ricardo.”
Không dùng kính ngữ nữa.
Tôi mỉm cười, đáp lại giọng cô khàn khàn:
“Cô gọi tôi làm gì?”
“Thì…”
Yuria ngập ngừng hồi lâu, rồi nói nhỏ:
“Anh… không ghét tôi sao?”
9 Bình luận